nóng bỏng mạn lâm

                                    
                                              

Edit by Kiera

"Phòng nệm rộng lớn hoặc chống nệm đôi?" Phục vụ ở quầy lễ tân hotel nom chúng ta một chiếc rồi chất vấn.

Bạn đang xem: nóng bỏng mạn lâm

"Phòng nệm rộng lớn." Không ngóng Mạnh Phù Sinh lấy thẻ căn cước đi ra, Diêu Đinh đã mang đi ra, mỉm mỉm cười phát biểu với những người đáp ứng.

Trên lối cho tới hotel dường như như trời chuẩn bị ụp mưa, sức nóng chừng bầu không khí oi bức, nên Diêu Đinh ko khoác áo khoác bên ngoài nhập nhưng mà chỉ khoác nó lên tay, mới nhất vừa phải thoát ra khỏi cầu thang máy quẹt thẻ chống cút nhập, cô tiếp tục ném toàn bộ cơ thể bản thân lên nệm.

"Mệt quá cút." Diêu Đinh nom chằm chằm xà nhà phát biểu, khi ở sàn bar nốc rượu lúc này tiếp tục khá say say.

Mạnh Phù Sinh toá áo khoác bên ngoài đi ra, rồi gom cô treo áo khoác bên ngoài lên, mỉm cười nhẹ nhàng nói: "Em cút tắm cọ, đoạn rồi thì cút ngủ sớm."

Diêu Đinh ko nhúc nhích: "Anh cút tắm trước cút, em cần nghỉ ngơi mệt nhọc một ít."

"Khát không?"

Không biết vì sao Mạnh Phù Sinh chỉ bật đèn sáng ở cửa chính, toàn cỗ lối đi nhập vào chống đều tối tăm, lúc này cảm hứng xa cách kỳ lạ mới nhất ùa tới, Diêu Đinh nhấp lên xuống đầu: " Ngày mai tất cả chúng ta về sao?"

"Tuỳ ý em." Mạnh Phù Sinh đóng góp rèm lại.

"Vẫn là về cút, nhì tất cả chúng ta cũng thiệt ăn nghịch ngợm nhỉ, người không giống đều thức tối chịu khó tiếp thu kiến thức." Diêu Đinh ngồi dậy.

"Một nhì ngày ko học tập tầm thường được."

Xem thêm: tiên giả vong ngữ

"Anh ko tầm thường tuy nhiên nhưng mà em tầm thường đấy."

Mạnh Phù Sinh đứng khá nhờ vào bàn: "Có đồng đội sợ hãi vật gì."

"Vậy được, sau khoản thời gian về quấy nhiễu ngài chỉ dạy dỗ mang đến em tăng nhé." Diêu Đinh nhảy cười: "Anh mau cút tắm cút."

Sau Lúc Mạnh Phù Sinh tắm đoạn, Diêu Đinh đang được phía trên nệm thực hiện cỗ coi TV, sau này lại liếc đôi mắt nom dáng vẻ người anh một chiếc, mặt mũi đỏ chót lên, rồi thực hiện cỗ thản nhiên hỏi: "Anh tắm đoạn rồi à?"

"Ừm." Mạnh Phù Sinh vệ sinh tóc.

Diêu Đinh nỗ lực lấy áo ngủ, cúi đầu cút về phía Tolet, Mạnh Sinh đứng tức thì cửa ngõ, cô đi qua anh nhưng mà ko liếc đôi mắt nom, khá chật.

Mạnh Phù Sinh nom cô rũ đôi mắt xuống không đủ can đảm nom bản thân thì nhảy mỉm cười trở thành giờ, lưu giữ chặt lấy cánh tay cô: "Hồi nãy ko nom sao?"

"Cái gì chứ." Diêu Đinh kế tiếp fake ngu nom mọi nơi.

Mạnh Phù Sinh gõ gõ cửa ngõ chống dọn dẹp vệ sinh là tấm kính trộn lê, rồi chỉ về phía nệm đối diện: "Cái này sẽ không cần nhập trong cả à?"

Xem thêm: tiểu thuyết lãng mạn phương tây 18

Mặc dù là một tấm nhòa, tuy nhiên hiệu suất cao giác quan vẫn rất rất tốt: "Làm sao rất có thể nhập trong cả được, đơn giản loại nó thế thôi!"

Nói đoạn ngay tắp lự hối hận hận, kiểu này sẽ không cần loại gián tiếp minh chứng bạn dạng thân thiện tôi đã nom rất rất kỹ sao, ý thức được điều này, cô tức giận dỗi đấm Mạnh Phù Sinh một chiếc, rồi cút nhập chống tắm.

Nước lạnh lẽo phun đi ra kể từ vòi vĩnh hoa sen thực hiện giảm sút cút mỏi mệt nhọc một ngày dài ni, cúi đầu nom thân thiện thể của tớ, vậy và lại với vài ba phần cảm hứng kích ứng nảy chồi, cũng chính vì ai tê liệt tiếp tục làm rõ tính năng nom kể từ phía bên ngoài là gì.