nỗi nhớ khắc sâu

                                    
                                              


Chương 1

Từ chức ở thành phố Hồ Chí Minh H ngay sát tía mon, đối bạn làm việc cũ Tạ Cảnh Thâm, tình thân của Trần Yên Thực tiếp tục trải qua quýt tía quy trình, kể từ khi một vừa hai phải mới mẻ chính thức thì coi anh là ân nhân, cảm động cho tới rơi nước đôi mắt, sau đây cũng kể từ từ trở thành đồng minh thông thường tự tại cộng đồng chạm, cho tới giờ đây, thì lòng tràn trề xấu xí hổ, không thích lại gặp gỡ nữa.

Bạn đang xem: nỗi nhớ khắc sâu

Cho nên nửa mon này cô luôn luôn trốn ở trong nhà, sinh hoạt ngoài thiên nhiên độc nhất của cô ấy là thức dậy theo gót đuổi theo phụ vương bản thân vô điểm chạy cỗ, vì như thế rời vô tình gặp gỡ nhau.

Nhưng tuy nhiên ko ngờ thiệt vất vả mới mẻ hứa hẹn người các bạn ra phía bên ngoài ăn bữa cơm trắng, lại chạm nên người tê liệt.

Trần Yên Thực rơi lệ ăm ắp mặt mũi, ông trời ông thực sự là nghịch tặc tôi nghịch tặc tôi vẫn chính là nghịch tặc tôi

~Tạ Cảnh Thâm đem áo khoác bên ngoài black color, càng lòi ra dáng vẻ người cao ngất, anh theo gót sau đó 1 đám người ra đi, nằm trong lên đường tuy vậy song với anh còn tồn tại một cô nàng.

Anh lơ đãng coi bóng hình đang được cụ tờ báo rất rất lực phủ vẻ mặt mũi thô tục của bạn dạng thân thiện lên đường, thực rời khỏi anh cảm nhận thấy kể từ thô tục này sẽ không tương thích, tuy rằng rằng hành động này thiệt thô tục, tuy nhiên kì quái là vóc người thiệt duyên dáng vẻ.

Bữa cơm trắng này anh cảm nhận thấy rất rất vạn bất đắc dĩ, vốn liếng quyết tâm thực hiện một mỹ phái mạnh tĩnh lặng, tuy nhiên song cô nhỏ xíu ở bên cạnh quá họat chén tạo ra trở quan ngại mang lại anh không ngừng nghỉ, anh ko thể ko năm thứ tự bảy lượt ngỏ mồm.

Xem thêm: hiền thê xui xẻo

Nhưng tuy nhiên một vừa hai phải nãy anh sở hữu từng nào bài bác xích bữa cơm trắng đón bão tẩy trần này, thì giờ khắc này anh còn cảm tạ nó nhiều hơn nữa thế nữa.

Lên giờ đồng hồ xin chào chất vấn hỏi những trưởng bối kết thúc, anh mới mẻ tiếp cận địa điểm người tê liệt, anh chắc chắn là người này này đã mang lại anh vô buột đen sạm, từng thứ tự anh gọi Smartphone đều tắt máy, mới gần đây anh cũng bận, tuy nhiên ko ngờ, anh còn chưa xuất hiện cho tới cửa ngõ bắt người, người nọ tiếp tục tự động dưng bạn dạng thân thiện lên.

Trên thảm, giờ đồng hồ bước đi nhượng bộ như nhỏ mà đến mức ko nghe thấy, Trần Yên Thực giơ tờ báo nghiêm khắc nghiêm cẩn cẩn phủ tầm đôi mắt của tôi, vì thế khi tờ báo bị người tao đoạt rơi rụng, cô trọn vẹn ko phản xạ kịp, theo gót bạn dạng năng ham muốn lúc lắc lại, ngửng đầu lên ngay tắp lự phát hiện ra vẻ mặt mũi cười cợt như ko cười cợt của Tạ Cảnh Thâm.

Đã bị trừng trị hiện tại, Trần Yên Thực dứt khoát tự do thoải mái đứng lên, tỏ vẻ bạn dạng thân thiện nổi xung, thẳng vòng qua quýt anh vứt đi, thực tiễn là một vừa hai phải phát hiện ra Tạ Cảnh Thâm cô ko thể rời ngoài cảm xúc không dễ chịu. Nào biết lại bị Tạ Cảnh Thâm bắt lấy cổ tay, Trần Yên Thực trừng anh, Tạ Cảnh Thâm tự do thoải mái coi lại, kéo cô cho tới địa điểm anh một vừa hai phải nãy. Hơn một mon ko gặp gỡ, sao anh lại trở thành bá đạo như thế?

Xem thêm: tiểu thuyết trầm vụn hương phai

Trần Yên Thực ko bay rời khỏi được, đôi mắt thấy tới đây trước mặt mũi bao nhiêu người nọ rồi, Trần Yên Thực nóng tính, vươn tay cấu véo anh, tuy nhiên cơ hội lớp áo khoác bên ngoài dày thiệt dạy dỗ, Tạ Cảnh Thâm ko cảm xúc được gì.

Càng càng ngày càng ngay sát, Trần Yên Thực đành nên nhận mệnh, trước mặt mũi trưởng bối cô vẫn là một cô nàng nhẹ nhõm ngoan ngoãn, vì thế giờ đây đành ngoan ngoãn ngoãn xin chào hỏi: "Hi."

Nào ngờ sắc mặt mũi bao nhiêu người đối lập thường rất sai trái, tình hình này, Trần Yên Thực ko rõ ràng nguyên vẹn nhân, đành nên ngoan ngoãn ngoãn câm mồm.