nhật ký báo thù của ảnh hậu trùng sinh

Chương 117: Đáng Đời

Tuy Lý Hoa nom khá gầy nhom gò.
Nhưng kiên cố là vì đang được thân quen tấn công người nhiều năm nên cái tát này của cô ấy tao cũng đầy đủ tạo nên đời khu đất xoay vòng, nhị mặt mày tai đều là giờ đồng hồ ù ù.
Trước mặt mày Chu Chu, Lý Hoa tức giận dỗi đến mức độ ko phát biểu lên điều.
Cô ấy cũng ko nghe rõ ràng.
Khi đang được vô cơn đê mê.
Cửa bay hiểm đang được hé.
Cô ấy vô thức nom qua chuyện, khoảnh tương khắc thấy sự xuất hiện tại của Cố Kiều Niệm, cô ấy ngay thức thì sững người lại.
Lý Hoa cũng giật thột kinh sợ hãi.
Nhưng cô tao ko kinh sợ Cố Kiều Niệm cho tới vậy.
Suy mang đến nằm trong thì Cố Kiều Niệm cũng chính là người nhưng mà cô tao từng bắt nạt.
Cho mặc dù lúc này đang được bay ngoài sự kiểm soát của đám người Dương Tuyết chuồn chăng nữa thì hoàn toàn có thể lợi kinh sợ đến mức độ cho tới này được chứ?
“Cô cho tới đúng khi lắm… tôi ngoài cần…”
Cô tao ôm chặt hai tay, phát biểu tránh việc điều.
Thấy Cố Kiều Niệm ko liếc đôi mắt nom Chu Chu nhưng mà chuồn trực tiếp cho tới khu vực cô tao.
Trong lòng Lý hóa khẽ thở nhiều năm.
Vô thức lùi một bước về hâu phương.
Cố Kiều Niệm hất chai rượu chát đỏ chót về phía Lý Hoa.

“A!”
Lý Hoa hãi kinh hét lên, theo dõi bạn dạng năng giơ tay lên nâng.
Chai rượu chát vỡ tan.
Chất lỏng red color với mọi miếng thủy tinh nghịch rơi tràn bên trên mặt mày của Lý Hoa.
“Kiều Kiều!”
Lúc này Chu Chu mới nhất đem phản xạ.
Vội vàng lao cho tới, lưu giữ chặt Cố Kiều Niệm.
“Cút ra phía bên ngoài.” Cố Kiều Niệm ném nửa chai rượu vỡ sót lại vô tay chuồn, ném cái áo khoác bên ngoài mang đến Chu Chu, tiếp sau đó vội vàng vàng nói: “Chị tiếp tục tính tuột với em sau.”
Chu Chu trước đó chưa từng bắt gặp dáng vóc hung hãn vì vậy của Cố Kiều Niệm.
Cô ấy rùng bản thân kinh sợ hãi: “Kiều Kiều, em không vấn đề gì đâu, tất cả chúng ta ko thể gϊếŧ người được, chuồn thôi.”
“Đi ra!” Cố Kiều Niệm tức giận dỗi hét lên.
Chu Chu lại rùng bản thân đợt nữa, rồi nỗ lực cái áo khoác bên ngoài z1 của Cố Kiều Niệm, xoay đầu bước từng bước ra phía bên ngoài.
Ngoài cửa ngõ.
Tư Bắc đứng ở bại liệt, ngạc nhiên nom Chu Chu: “Cô ấy đang khiến gì vậy?”
Toàn thân thiện Chu Chu cứng đờ, thay đổi cũng cảm nhận thấy khó khăn khăn: “Anh Tư, chút nữa kiên cố cần nhiều chuyện anh rồi.”
Lý Hoa sững sờ.
Choáng váng trượt xuống khu đất.
Vừa rồi cô tao đang được dứt khoát sử dụng cánh tay nhằm ngăn lại.
Nếu ko kiên cố lúc này đầu cô cũng nát nhừ bét rồi.
“Cố Kiều Niệm, cô điên rồi sao? Cô dám tấn công lén tôi? Tôi tiếp tục báo công an, tôi tiếp tục chỉnh bị tiêu diệt cô!” Lý Hoa hét lên.
Cố Kiều Niệm khẽ động đậy cổ.
Cô bước cho tới thời gian nhanh như cơn bão, cầm lấy tóc của Lý Hoa, kéo cô tao kể từ bên dưới khu đất lên.
“Đây là hùn Chu Chu hoặc cô trên đây.”
Vừa dứt điều, cô ngay tắp lự mang đến Lý Hoa vài ba cái bạt tai.
“A!”
Lý Hoa kêu gào khan cổ.
Cửa bay hiểm cơ hội âm rất hay.
Nhưng Lý Hoa kêu gào vượt lên trước vĩ đại khiến cho ở vô chống ăn cũng hoàn toàn có thể nghe thấy.
Anh ấy vội vàng vàng tiếp cận.
Tư Bắc nom một chút ít tiếp sau đó vẫy tay với chúng ta, nhân viên cấp dưới công tác làm việc cô nom tôi, tôi nom cô, rồi lùi về hâu phương.
Trời nhưng mà sập thì chúng ta kháng làm thế nào được.
Nhưng cậu Tư Bắc trên đây hoàn toàn có thể kháng nâng được đó!
Bên vô.
Cố Kiều Niệm cầm lấy tóc của Lý Hoa, Lý Hoa quyên sinh mắng chửi cô, tuy nhiên cô nhường nhịn như ko hề nghe thấy, lạnh lẽo lùng hỏi: “Ảnh gì cơ?”
Lý Hoa vùng vẫy vô vô vọng.
Cố Kiều Niệm đẩy cô tao vô tường, nhặt nữa tay chai vỡ kể từ bên dưới khu đất lên, kề vô cổ cô ta: “Tôi chất vấn cô, hình họa gì?”
Lý Hoa vô nằm trong hoảng kinh sợ.
“Tôi nói! Tôi nói! Cô quăng quật tính năng này xuống chuồn đã!”
Cố Kiều Niệm ko thèm nghe cô tao nói: “Nói!”
“Chuyện là… là nửa năm vừa qua, Dương Tuyết đem bảo Chu Chu rước sách vở và giấy tờ cho tới buổi họp của bọn chúng tôi… Em trai tôi khi bại liệt tợp vượt lên trước chén… trí nhớ trở thành mơ hồ!”
Lúc cô tao phát biểu những điều này, cô cảm biến được rõ nét tương đối thở của Cố Kiều Niệm ở ở bên cạnh mỗi lúc càng lạnh lẽo.
Lạnh đến mức độ hoàn toàn có thể ngừng hoạt động được người không giống.
“Nhưng cuối cùng cậu tao không thành công, suýt chút nữa Chu Chu đã mang đến cậu tao tuyệt tự động, tiếp sau đó chạy mất!” Lý Hoa nhanh gọn lẹ phát biểu.
Cố Kiều Niệm nghiến chặt răng kèn kẹt.
Với tính cơ hội của Chu Chu, bắt gặp loại chuyện vì vậy chắc chắn sẽ không còn thể nhẫn nhịn, theo dõi lý nhưng mà phát biểu cô ấy chắc chắn rằng tiếp tục báo cảnh sát…
“Sau bại liệt thế nào?” Cố Kiều Niệm lại hỏi: “Các người còn giúp gì nữa?”
“Không cần tôi, là Dương Tuyết… Cô tao phát biểu em trai tôi vẫn còn đó nhỏ, ko thể ngồi tù được.
Cho nên mới nhất phát biểu với Chu Chu rằng nếu mà cô tao thực hiện rộng lớn chuyện thì sau đây sẽ không còn bỏ lỡ mang đến cô.”
Cơn khó chịu của Cố Kiều Niệm đang được phụt lên đến mức đỉnh điểm.
Nói thiệt, trong cả tâm trí gϊếŧ người, cô cũng có thể có luôn luôn rồi.
Nhưng sau thời điểm nghe Lý Hoa phát biểu những điều này.
Dường như trái ngược tim đang được sôi ngày tiết bị cái gì bại liệt bóp nghẹn lại, lý trí của cô ấy cũng phần này xoay quay về.
“Lý Hoa, cô nên nom mang đến rõ ràng kết viên của Dương Tuyết.
Bất kể thế nào, cô cũng tránh việc động vô người của tôi!” Cố Kiều Niệm phát biểu từng chữ từng chữ: “Vừa rồi cô phát biểu với Chu Chu rằng cô ấy không tồn tại dẫn chứng nɠɵạı ŧìиɦ của cô ấy cần không?"
Khoảnh tương khắc bại liệt Lý Hoa sững người lại.
So với việc bị tấn công đập ở trên đây.
Thì việc bạn dạng thân thiện là kẻ loại thân phụ bị vỡ lở càng điếm nhục rộng lớn.
“Vậy cô đoán coi, tôi đem hoặc không?” Cố Kiều Niệm chất vấn với vẻ tràn chế nhạo.
Trái tim của Lý Hoa như đang được phụt lên trong cổ họng.
Nỗi kinh sợ hãi đang được vây chặt lấy cô tao.
Nha đầu bị tiêu diệt tiệt này rốt cuộc người là như vậy nào? Sao lại hoàn toàn có thể thay cho thay đổi cho tới nạt người như vậy?
“Tôi ko cần là kẻ loại ba!” Một con cái cáo già cả như Lý Hoa sẽ không còn vì như thế kinh sợ hãi nhưng mà nhằm lộ chân tướng tá ra phía bên ngoài, cô tao nhắm chặt đôi mắt lại, nghiến răng cho tới bị tiêu diệt nằm trong ko quá nhận!
“Cô ko cần người loại ba? Vậy lúc này tôi tiếp tục gọi năng lượng điện mang đến bà Lãng được không?” Cố Kiều Niệm phát biểu mặt mày tai với giọng tràn mỉa mai: “Để bà ấy ngay thức thì chuồn coi căn chống kín đáo của cô ấy và ông Lãng, tôi nghe Dương Tuyết phát biểu, điểm bại liệt nhiều loại hoặc ho lắm, ko biết với tính cơ hội hung hãn của bà Lãng thì sau thời điểm bắt gặp rồi đưa châm một một lửa nhen nhóm cả căn chống ấy không?”
Lý Hoa hãi kinh hé vĩ đại nhị đôi mắt.
“Đừng! Dương Tuyết đang được phát biểu gì với cô?”
“Nhiều rộng lớn những gì cô những đấy.” Cố Kiều Niệm ném Lý Hoa xuống khu đất như ném một túi rác rưởi.

Bạn đang xem: nhật ký báo thù của ảnh hậu trùng sinh

Xem thêm: xuyên thành nam phụ si tình trong sinh tử văn

Sau bại liệt Cố Kiều Niệm liếc nom đồng hồ đeo tay.
“Bây giờ là 1 trong những giờ, trước năm giờ, tôi ham muốn bắt gặp thằng em trai khốn nàn của cô ấy thực hiện nhị việc.” Quý Kiều Nhiên lạnh lẽo lùng nói: “Đầu tiên là xoay một đoạn Clip thú nhận toàn cỗ tội trạng của tôi, loại nhị, sau thời điểm thú nhận tội trạng hoàn thành hãy tự động tát vô mồm bản thân nhị ngàn cái.”
Cố Kiều Niệm ngừng lại một lúc
Sau bại liệt xoay rời khỏi nom Lý Hoa.
“Nếu như trước đó năm giờ, tôi vẫn ko sẽ có được hoặc thiếu thốn mất mặt một chiếc tát thì tôi tiếp tục nằm trong những người dân cho tới khu vực bị tiêu diệt.
Không chính, ko kiên cố đang được là nằm trong những người dân cho tới khu vực bị tiêu diệt, mặc dù rằng cô khiếu nại tôi tấn công cô chuồn chăng nữa thì có lẽ ai lúc biết được nguyên nhân phí a đằng sau những cú tấn công ấy cũng tiếp tục đều phát biểu cô xứng đáng đời.
Tôi tiếp tục mất mặt chút chi phí bồi thông thường, còn những chuyện sót lại vẫn vậy.
Nhưng cô thì không giống, bà Lãng tiếp tục xé xác cô, khiến cho cô bị tiêu diệt không tồn tại khu vực chôn.”
Lý Hoa nom Cố Kiều Niệm.
Trong bóng tối.
Người phụ phái đẹp cao và xinh đẹp mắt nhường nhịn như đang được trở thành một hung thần.
“Cô bị câm rồi sao? Mau vấn đáp đi!” Cố Kiều Niệm bức ruột chất vấn.
Lý Hoa khẽ rùng mình: “Cố Kiều Niệm, tôi ko hề đem ý xấu xa, tôi chỉ ham muốn ký phù hợp đồng với cô, mặc dù công thức đem tương đối vô cùng đoan, tuy nhiên tôi…”
Không đợi Lý Hoa phát biểu không còn câu.
Cố Kiều Niệm đá cô tao, tiếp sau đó lạnh lẽo lùng tái diễn câu nói: “Trả điều.”
Lý Hoa teo người lại vì như thế đau nhức.
Trước trên đây cô tao đã và đang từng bắt nạt người khác ví như vậy.
Không ngờ rằng…
Trong lòng Lý Hoa tràn ngập sự kinh sợ hãi và tủi nhục.
Cô tao kinh sợ rằng Cố Kiều Niệm tiếp tục đá cô tao đợt nữa.
Vội vàng vừa phải khóc vừa phải trả lời: “Cô biết rồi, tôi tiếp tục tuân theo những gì cô phát biểu.”
Cố Kiều Niệm thở nhiều năm một tương đối nói: “Chị Hoa, chị nên cảm nhận thấy hàm ơn vì như thế những mánh khóe của chị ấy đã trở nên em phân phát hiện tại trước.”
Nếu như Chu Chu thiệt sự vì như thế cô tao nhưng mà xẩy ra chuyện gì.
Cô tiếp tục tạo nên Lý Hoa sinh sống ko vì như thế bị tiêu diệt..

Bạn đang được hiểu truyện bên trên NetTruyen.com.vn