nhất kiến khuynh tâm truyện

“A Văn, khăn cẩm của cô ý đâu?” Tìm vô gò loại Thủy Văn đem về, thế nào thì cũng không kiếm rời khỏi khăn cẩm tự động tay bản thân hạ được, Hi Lê vội vàng chạy cho tới chất vấn Thủy Văn đang được đờ rời khỏi một phía.

“À, khăn cẩm hả, khăn cẩm,… Ta tấn công rơi rụng nó rồi…” Nghe Hi Lê chất vấn, Thủy Văn ngắc ngứ đáp, ngàn vạn thứ tự ko thể nhằm nường tớ biết khăn cẩm của tớ vẫn trao cho tới nam giới nhân với duyên họp mặt một thứ tự, nếu như nhằm nữ giới vương vãi hiểu rằng, ko thể tính trước tiếp tục đột biến rời khỏi những loại chuyện gì.

Bạn đang xem: nhất kiến khuynh tâm truyện

“Cái gì? Làm mất? Cô sao rất có thể làm mất đi chứ, ai nha, bị cô sợ hãi ૮ɦếƭ rồi. Làm sao phía trên, biết làm thế nào bây giờ?” Nhận được đáp án kể từ Thủy Văn, Hi Lê luýnh quýnh, vậy cần làm thế nào phía trên chứ, bên trên cái khăn cơ, nường tớ vẫn tự động bản thân hạ loại thuốc chữa bệnh bột mới nhất nghiên cứu và phân tích chế rời khỏi. Loại dung dịch này sẽ không color ko hương thơm, rất khó trị hiện tại, cốt lõi đó là chủ yếu bạn dạng thân thuộc Hi Lê cũng ko xác lập được người bám cần loại độc này tiếp tục hứng chịu hậu quả gì. Nhưng với cùng 1 điều nường tớ rất có thể xác lập, cơ đó là nó sẽ không còn đã cho ra thành quả chất lượng rất đẹp gì, vày lẽ vật liệu chế trở nên dung dịch bột này đều là vật chí độc nha!

“Làm sao vậy? Chẳng cần chỉ là một trong những cái khăn cẩm thôi sao. Ta không ngại lắng, cô phiền lòng thực hiện gì?” Thấy Hi Lê thở than, Thủy Văn phát biểu nhẹ nhàng như ko.

“Sao tớ rất có thể không ngại lắng chứ. Cô với biết bên trên cái khăn cẩm cơ tớ vẫn rắc chút dung dịch bột ko, rất có thể sợ hãi ૮ɦếƭ người cơ.”

“Cái gì?” Vừa nghe Hi Lê phát biểu vậy, Thủy Văn đứng nhảy dậy, ko cảnh giác thực hiện ụp chén trà bên trên bàn.

“Ô tề, với chuyện gì vậy? Chuyện gì nhưng mà khiến cho Thủy cô nương của tất cả chúng ta kinh hồn hãi cho tới vậy nhỉ.”

“Ôi, tham ô con kiến nữ giới vương vãi.” Giọng phát biểu cơ một vừa hai phải truyền cho tới, Hi Lê xoay người vẫn thấy Thuấn vũ nữ giới vương vãi một thân thuộc hoa phục bước vào, vội vàng nghiêng bản thân hành lễ.

“Nữ vương vãi.” Thủy Văn trả hồn lại cũng sấp sấp ngửa ngửa chỉnh trang áo quần, nghiêng bản thân hành lễ.

“Hửm? Hai người những ngươi?” Thuấn Vũ nữ giới vương vãi ko phát biểu tiếp, chỉ nom Hi Lê và Thủy Văn một lượt kể từ bên trên xuống bên dưới, tiếp sau đó tiếp cận ngồi xuống ghế tựa, bất tỉnh để ý nhị người nọ.

“Nữ vương vãi, là lỗi của Hi Lê, van lơn nữ giới vương vãi trách cứ trị.” Hi Lê biết bản thân ko gạt được ngôi nhà tử, vội vàng vàng quỳ xuống thỉnh tội.

“À, bổn cung mong muốn nghe test coi ‘thuốc thần’ của tất cả chúng ta trúng cần tiếp tục trở nên rời khỏi cái dạng gì?” Kỳ thực Thuấn Vũ nữ giới vương vãi vẫn bắt không còn từng chuyện trong trái tim bàn tay, cho tới điểm này trừ vứt coi náo nhiệt độ còn cần trợ hùn một chút ít, với vì vậy vừa được một mùng kịch hoặc ho, sự tình cũng cứ thế bám theo ý của nường nhưng mà tiến bộ triển.

“Không cần, ko cần. Nữ vương vãi, toàn bộ là lỗi của Thủy Văn, là nô tỳ, nô tỳ lấy khăn cẩm A Lê phó cho tới vứt vứt, cho tới nên…” Thủy Văn khá chột dạ, buột mồm phát biểu.

“Đánh rơi rụng khăn cẩm sao?” Thuấn Vũ nữ giới vương vãi khá nhướng mi phát biểu.

“Dạ, tuy nhiên A Lê phát biểu dung dịch bột mới nhất chế rời khỏi bên trên tấm khăn cơ rất có thể sợ hãi ૮ɦếƭ người.” Thủy Văn cúi đầu, càng phát biểu càng chột dạ. Ôi, biết làm thế nào lúc này, phát biểu vậy chẳng cần mỹ nam giới tử cơ ngay lập tức thảm…

“À, rời khỏi là vậy. Thế tuy nhiên tớ lại nghe phát biểu vẫn với chuyện xẩy ra nha.” Cúi đầu vươn tay vuốt vẻ cái nhẫn bên trên tay bản thân, Thuấn Vũ nữ giới vương vãi ném rời khỏi một câu khiến cho kẻ không giống hãi kinh.

“Sao cơ, mỹ nam giới tử cơ vẫn xẩy ra chuyện?” Trong khi tức thời còn chưa kịp phản xạ, Thủy Văn buột mồm thốt rời khỏi. Nói xong xuôi mới nhất phát hiện tôi đã lỡ tiếng, vội vàng lấy tay bụm mồm, trong trái tim thì thầm mắng bạn dạng thân thuộc một vạn lần…

“Mỹ nam giới tử? Ồ, hoá ra Thủy cô nương của tất cả chúng ta lấy khăn cẩm tặng cho tất cả những người tớ cơ đấy. Ha ha.” Như nghe được thông tin rộng lớn lao, nữ giới vương vãi cười cợt ha hả phát biểu.

Xem thêm: xuyên thành phản diện phải làm sao sống đây chap 1

“Này Thủy Văn, chẳng cần cô phát biểu là làm mất đi sao? Thế này lúc này lại chạy rời khỏi một mỹ nam giới tử vậy?” Hi Lê một phía cũng chính thức tham gia đội hình công khai minh bạch chỉ trích Thủy Văn…

“Chuyện này, ta… ta…” Nhất thời ko biết cần đối phó rời khỏi sao, Thủy Văn chính thức lắp đặt bắp.

“Được rồi, tớ phát biểu Thủy Văn ngươi cơ, ngày hôm nay nữ giới vương vãi tớ hạnh phúc, tớ tiếp tục cho tới ngươi biết phương pháp cứu giúp tình quân, ha ha.” Nhìn cỗ dạng của Thủy Văn, nữ giới vương vãi Thuấn Vũ vẫn cười cợt ha hả phát biểu.

“Nữ vương vãi, người nói…” Nghe thấy với phương án cứu giúp người, Thủy Văn lấy lại lòng tin, mải chú tâm cho tới cơ hội cứu giúp người nhưng mà nữ giới vương vãi phát biểu, nường chẳng nhằm ý kỹ cho tới cơ hội xưng hô kể từ mồm nữ giới vương vãi.

“Các ngươi cũng biết, đại lục Minh Xuyên tất cả chúng ta từ trước vẫn với cùng 1 truyền thuyết, giữ lại rằng từng vương quốc vô ngũ quốc ở đại lục Minh Xuyên đều sở hữu một kỳ trân, tương tự Nguyên Trung quốc tớ thì với cùng 1 kỳ tài là tớ phía trên, ha ha.” Nữ vương vãi phát biểu xong xuôi ko tự động ngôi nhà nở nụ cười cợt, những người dân công cộng xung quanh ai nấy đều được một trận hãi kinh, với rất cần được tự động kỷ thế ko. “Mà nghe đâu Đông Tư quốc với cùng 1 bảo vật gọi là “thiên vi tử”, tương truyền rất có thể giải được bách độc, tuy nhiên trước đó chưa từng với ai thấy qua quýt, cũng không có bất kì ai biết rõ ràng là cái gì.”

“Chưa từng ai thấy qua quýt, vật cơ thực sự tồn bên trên sao?” Hi Lê trước ni vô cùng hào hứng với hắn thuật, nghe thấy với loại trị được bách độc ngay lập tức hưng phấn chất vấn.

“Chuyện này tớ rất có thể xác minh với ngươi là nó thiệt sự tồn bên trên. Hơn nữa còn ở trong tay Thiên vương vãi.” Nữ vương vãi quay đầu sang một bên quý phái phát biểu với Thủy Văn, “Cho nên mong muốn cứu giúp người của ngươi thì cần nhờ cho tới Thiên vương vãi rời khỏi tay!”

“Thiên vương? Ngài ấy Chắn chắn vẫn còn đó ở Đông Hoàn năng lượng điện, nô tỳ tiếp tục đi tìm kiếm ngài.” Thủy Văn một vừa hai phải dứt tiếng vẫn tấp tểnh xoay người đi tìm kiếm Thiên vương vãi.

“Gượm vẫn, Thiên vương vãi vẫn hồi quốc, lúc này Chắn chắn vẫn đặt điều chân về lại nước Đông Tư.” Nữ vương vãi húp một hớp trà, đủng đỉnh rãi nhả từng chữ.

“Nô tỳ…” Thủy Vân một vừa hai phải bước vào cửa ngõ vẫn ngây người, vậy cần làm thế nào đây? Dù gì rồi cũng ko thể chào Thiên vương vãi quay về đợt nữa.

“Ta chuẩn chỉnh ý.” Thủy Văn còn đang được suy tư thì nghe được nữ giới vương vãi thốt rời khỏi tía chữ này, tức thời ko rõ rệt là thế này.

“Đây là mệnh lệnh bài xích.” Nữ vương vãi phó mệnh lệnh bài xích cho tới Thủy Văn đang được ngốc nghếch đứng ngơ ngẩn, vỗ vỗ vai nường nở nụ cười cợt thần túng thiếu, rồi tách đi…

“Chuyện này… nô tỳ…” Nhìn mệnh lệnh bài xích bên trên tay, rồi lại nom hình bóng nữ giới vương vãi phía xa cách, Thủy Văn ngây ngẩn toàn bộ cơ thể, thế này là mong muốn nường cho tới Đông Tư quốc sao?!!

“A Lê à, ta…” Thủy Văn xoay người quý phái chất vấn Hi Lê.

Xem thêm: muôn vàn lệ quỷ xếp hàng tỏ tình với tôi

“Đương nhiên là lên đường Đông Tư quốc, còn gì cần bởi dự nữa. A Văn, cô xem xét lại lên đường, bạn dạng thân thuộc sợ hãi một người không có tội, lại còn là một mỹ nam giới tử khiến cho biến động lòng, cô đành lòng bó tay đứng nom sao?” Ngoài mặt mũi Hi Lê như đang được răn dạy nhủ Thủy Văn còn vô bởi dự, tuy nhiên mục tiêu thiệt sự của nường tớ là giành được “thiên vi tử” trị bách độc, trọn vẹn quên rơi rụng sự tình cho tới nước này là vì chủ yếu ai cơ rời khỏi tay bên trên tấm khăn cẩm.

“Cô, tớ đâu với phát biểu bản thân vì như thế hắn động tâm…” Nghe Hi Lê phát biểu vậy, khuôn mặt mũi Thủy Văn mẩn đỏ, giọng nường gắng gượng gập vấn đáp.

“Được rồi được rồi, tớ hùn cô dọn dẹp đồ vật nhé. Ngày mai cô lên lối rồi, trước chúc cô mã đáo trở nên công! Ha ha.” Hi Lê phát biểu xong xuôi ngay lập tức tiến bộ vô chống vô...