nhất dạ thâu hoan

Quyển 1 - Chương 1: Hoa lệ lệ (1) xuyên không

Huynh đệ vô bang đều gọi tao là Hắc tè thư.

Bạn đang xem: nhất dạ thâu hoan

Kỳ thực, tao ko nên chúng ta Hắc. Dạ Phượng, cơ mới nhất là thương hiệu của tao.

Còn chuyện tao vốn liếng dĩ tên thường gọi là gì, phát biểu tao quên thì cũng ko không giống gì lắm.

Nếu tao lưu giữ ko sai lầm, chắc hẳn rằng gọi Hạ Tử Lung. Hạ Tử Lung, tuy nhiên nghe qua chuyện cũng ko thuận tai lắm, tuy nhiên tao thực sự là chúng ta Hạ, thương hiệu Tử Lung.

Ta vẫn cảm nhận thấy bạn dạng thân mật bản thân là kẻ chất lượng tốt, nước ngoài trừ thỉnh phảng phất gϊếŧ vài ba thương hiệu nhằm thăm dò thêm thắt chút thu nhập, nhập cuộc vô những trận đấu nhau vày hỏa lực nhằm vơ vét chút súng ống đạn dược, vượt lên trên nóc băng tường nhằm trộm chút chi phí mặt mày, tao trước đó chưa từng thực hiện bất kể chuyện gì xấu xa không còn. Ta lấy danh nghĩa của Châu Châu đi ra thề bồi, tao trọn vẹn không có tội. Nếu như tao đem thực hiện bất kể điều hung này, nhằm Châu Châu bị tiêu diệt không tồn tại khu đất chôn thây. Quên phát biểu mang đến quý khách biết, Châu Châu là con cái chó lông xù tao nuôi. Ba năm trước đó vẫn quăng quật trốn với tình nhân tổn thất rồi, khi chuồn, bên trên lỗ tai còn bám phụ vương phân tử cơm trắng trong phòng tao. Ba phân tử cơm trắng lận cơ, lòng tao lúc này vẫn còn đó thấy xót phía trên này.

Ta nghèo khổ nhưng mà, phụ vương phân tử cơm trắng so với tao nhưng mà phát biểu là cực kỳ quý giá bán. Bởi vậy, chớ đem coi thường bỉ tao.

Ta thiệt sự cực kỳ nghèo khổ, ngoài trừ đem rộng lớn chục buột tiết kiệm ngân sách ở ngân hàng, một ngôi biệt ngự siêu cấp cho sang chảnh nằm trong máy cất cánh cá nhân và hằng hà vô số châu báu lạc hậu không giống, tao không hề bất kể vật độ quý hiếm này không còn. Mấy điểm gia sản cỏn con cái cơ, là bạn dạng thân mật tao nên nguy hiểm tính mạng con người mọi nơi thăm dò về.

Đừng căn vặn tao đang khiến nghề ngỗng gì, tao thực sự không thích nhắc cho tới. Đừng xay tao, chớ xay tao nhưng mà. Cho mặc dù tấn công bị tiêu diệt tao, tao cũng ko phát biểu tao là hộ pháp của Phi Ưng bang, là trinh sát nổi tiếng nhất hắc đạo. Chỉ cần phải có chi phí oán lao, gϊếŧ người cướp của, gian ngoan da^ʍ cướp lắc tao đều nhận không còn. Tôn chỉ của tao đó là cần thiết chi phí ko cần thiết mạng. Chỉ cần thiết đi ra giá chuẩn, tao rất có thể gϊếŧ mọi người bản thân. Đương nhiên, làm cái gi đem ai biết mọi người tao đều vẫn bị tiêu diệt sạch sẽ cả rồi. Đó là năm tao được tám tuổi tác. lão phụ thân nằm trong bang phái không giống tranh giành giành địa phận, mọi người tao đều quả cảm mất mát. Nếu ko nên tao đầy đủ mưu trí, chui đi ra kể từ lỗ chó ở góc cạnh tường thì vững chắc cũng bám theo chúng ta, bị châm cho tới ngày tiết thịt tan biến. Ban đầu là ham muốn bám theo chúng ta lắm chứ, mặc dù vậy chúng ta hình như thể ko cần thiết cho tới tao. Ba phụ vương, u u, gia gia, chưng, tứ người, mái ấm gia đình tao vừa vặn đầy đủ quân số ngồi bên trên sòng mạt chược, tao đem tới cũng chỉ rất có thể đứng ngoài coi thôi. Ta ko mến nghịch ngợm mạc chược, cũng không thích đứng ngoài coi, thế cho nên, tao đưa ra quyết định miễn chống tích lại mạng sống và làm việc cho bản thân.

Ta ko nên chúng ta Hắc, mặc dù vậy nên phát biểu là “hắc” triệt nhằm. Ông tổ tao là cao bồi đầu lĩnh, gia gia tao tất yếu là côn thiết bị đại ca, phụ vương ba tao lại là hắc bang lão đại. Từ ngày sinh đi ra, tao dường như không bay được mối liên hệ với hắc đạo rồi. Chính chính vì tao biết bản thân cực kỳ “hắc”, nên khi lão đại gọi là tao là Dạ Phượng, tao lặng lẽ tiếp nhận. Giữa lối đem người gọi tao là Hắc Quả Phụ, tao chỉ cười cợt cười cợt.

Trong cuộc sống tao đã trải thật nhiều sự việc tốt, cho tới nỗi tao ko lưu giữ rốt cuộc tôi đã thực hiện từng nào. Thứ có một không hai tao lưu giữ rõ rệt đó là, ngày Phi Ưng bang nội loàn, tao mang đi toàn cỗ gia sản súng ống đạn dược hiện nay đem của lão đại, thuận tiện lấy đầu lão tấn công mang đến trở thành hoa đậu phụ luôn luôn. Lão đại ko nên người chất lượng tốt. Lão sở dĩ tiếp nhận tao cũng vì như thế nom trúng cái hào quang đãng rét lùng đựng giấu quanh sau hai con mắt thơ ngây không có tội của tao. Ta thiệt sự ko phụ lòng kỳ vọng của lão, chục sáu tuổi tác trở thành công xuất sắc cụ thăm dò chi phí lợi e nhất của lão, cũng phát triển thành siêu phẩm đắc ý nhất của lão. Theo tao phỏng đoán, lão chắc hẳn rằng loà chữ, nên ko gọi qua chuyện bài xích văn > vô nằm trong tầm cỡ. phẳng ko, lão thế này lại ko rõ rệt, nô ɭệ chắc chắn rằng sẽ sở hữu được ngày phản kháng. Tại Phi Ưng bang thực hiện nô ɭệ mang đến lão chục 1 năm, tao còn ko phản kháng thì chuồn xin xỏ lỗi tổ tông là vừa vặn. Ta thực sự không thích phản kháng đâu, đem điều, ai kêu tổ tông mái ấm tao toàn là lão đại. Ta chỉ thực hiện lão tam thì thiệt sự tổn thất mặt mày vượt lên trên. Không vì như thế vật gì không còn, chỉ phát biểu vì như thế liệt tổ liệt tông Hạ gia, tao vẫn ham muốn lắc giây những huynh đệ phản loàn.

Một nửa gia sản cướp được của Phi Ưng bang bọn tao vẫn cúng mang đến Thế giới phụ phái nữ nhi đồng hội.

Ta là 1 trong những đứa bé xíu xấu số, ko hy vọng đạt thêm đứa bé xíu này xấu số như tao. Câu bên trên đó là câu tao trừng trị ngôn trong khi vấn đáp phóng vấn của ký fake, vô cùng ko nên giờ đồng hồ lòng của tao. Ta sở dĩ quyên chi phí, cũng chính vì nhiều chi phí vượt lên trên nhưng mà.

Mang bám theo một mớ gia sản kếch xù, tao kể từ Phi Ưng hòn đảo về bên Trung Quốc đại lục. Vốn cũng suy nghĩ cho tới tới Nhật Bản quyết định cư, tuy nhiên đêm hôm ở nằm mê thấy tổ tông chục tám hoánh Hạ gia chỉ vô mũi tao thóa mạ. Ta rất có thể là 1 trong những người trong sáng, cũng ko thể không tồn tại chút khí tiết dân tộc bản địa này. Khi vừa vặn tỉnh lại, ý thức yêu thương nước nồng dịu vô tao trỗi dậy, tao tức thì dọn dẹp đồ vật về bên Trung Quốc.

Sau Lúc về nước, tao lựa chọn Vân Nam tứ mùa như xuân nhằm quyết định cư. Tuy rằng đem chút hẻo lánh, tuy nhiên cảnh quan bầu không khí đó là nhất đẳng.

Ta trời sinh vẫn là 1 trong những trái ngược trứng rủi ro mắn, vất vả lắm mới nhất đã đạt được sáu năm an an ổn định ổn định, còn fake thực hiện một SV, con cháu trai của lão đại, cũng là người từng thực hiện thiếu hụt công ty của Phi Ưng bang thăm dò cho tới cửa ngõ. Lúc hắn đem bám theo một thương hiệu to lớn tiếp cận, tao đang được ở khu dã ngoại công viên tấn công thái cực kỳ. Tiếng người ồn ã, lấn lướt giờ đồng hồ đạn cất cánh đi ra. Khi tao cảm biến được đạn đang được cất cánh về phía bản thân thì vẫn không hề tránh mặt được nữa. Gϊếŧ người vô số như tao, cứ như vậy nhưng mà cởi to lớn đôi mắt nom viên đạn lung linh xuyên qua chuyện thân mật trán.

Đứng ở bên cạnh tử thi bản thân, tao biết là tao vẫn bị tiêu diệt. Kỹ thuật phun súng của thiếu hụt công ty ko tệ, thậm chí còn là khác thường chuẩn chỉnh xác. Ngạch tâm (vị trí thân mật nhì chân mày) nở hoa, một red color au, hết sức tương tự như vết chu rơi bên trên ngạch tâm của những cô nàng hồng nhan họa thủy. Ta vươn vị giác liếʍ liếʍ ngày tiết của tớ, nhàn nhã nhạt nhẽo, không tồn tại vị gì không còn.

Đương khi công an lấy tử thi tao vận fake lên xe pháo, tao cũng bám theo ngồi vô chống lái. Ta dám tấn công cược, nếu mà hắn biết tao ngồi ở ở bên cạnh hắn, chắc chắn tiếp tục tè đi ra quần, phỏng chừng con số tử thi bên trên xe pháo cũng tạo thêm ngùn ngụt.

Ta ko e bị tiêu diệt, vẫn tiếp tục hừ cho tới hừ lùi bám theo chúng ta cho tới Đình đua chống (nhà xác). Đình đua chống cực kỳ náo nhiệt độ, còn tồn tại bao nhiêu đồng chí đang được đấu địa công ty ở cơ. Tại cơ đấu với chúng ta được nhì ván, tao thất bại vô nằm trong thê thảm. Thua cũng không tồn tại gì cần thiết, cần thiết là… tao căn bạn dạng không tồn tại chi phí công cộng. Thấy tao không tồn tại chi phí, đem kẻ còn công ty trương lấy không còn trang phục bên trên người tao gán nợ. Ta phi thân mật giơ chân về đàng sau, đôi bàn chân xinh đẹp mắt trực tiếp hướng về phía mặt mày bọn bọn chúng cất cánh cho tới, Đình đua chống tức thì trở thành yên ổn tĩnh.

Đi thoát ra khỏi Đình đua chống, tao gặp gỡ nên nhì thương hiệu công an tự động xưng Hắc Bạch Vô Thường. bầy chúng ta cực kỳ khách hàng khí, Hắc Vô Thường còn mang đến tao một điếu xì gà. Ta ko biết hút thuốc lá, bú một ngụm là vẫn sặc cho tới nước đôi mắt ròng rã ròng rã. bầy chúng ta phát biểu với tao là lão đại chúng ta ham muốn gặp gỡ tao. Ta tới mức nháy đôi mắt cũng không tồn tại, bám theo chúng ta.

Hai chữ “lão đại” Lúc lọt được vào lỗ tai tao chẳng không giống chi chó lông xù. Hết cơ hội rồi, lão đại bị tiêu diệt vô tay tao nhiều lắm. Định nghĩa lão đại ở trong tâm địa tao đó là, thủ hạ bại tướng mạo cùng theo với chi phí mặt mày xanh rớt xanh đỏ au đỏ au.

“Đó đó là truyền kỳ của Hắc Quả Phụ, vượt lên trên khứ của Dạ Phượng và cả đời người của Hạ Tử Lung tao.” Ta vểnh ngón tay hoa, ưu nhã nâng ly cafe trước mặt mày tợp một ngụm, nhàn nhã nhạt nhẽo ngước nom mỹ phái nữ trước đôi mắt.

“Rất rực rỡ.” Mỹ phái nữ mỉm cười cợt, cũng nâng ly cafe lên.

“Có gì cứ phát biểu trực tiếp đi ra chuồn, truyền kỳ của tao cô cũng nghe rồi, cô ham muốn thế nào?” Ta bị Hắc Bạch Vô Thường fake xuống địa phủ, tiếp sau đó thẳng ném vào một trong những biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp sang chảnh, cũng đó là điểm tao ở thời điểm hiện tại phía trên. Còn ko tại vị, vị mỹ phái nữ trước đôi mắt vẫn bưng nhì ly cafe cho tới, chi phụ vương trăm vạn bảo tao kể lại chuyện khi còn sinh sống của tớ. Chuyện cũng kể kết thúc, mỹ phái nữ này rốt cuộc ham muốn làm cái gi.

Xem thêm: tiên giả vong ngữ

“Cô vẫn bị tiêu diệt.” Mỹ phái nữ sử dụng thìa bạc khuấy cafe đang được rét hừng hực vô ly.

Ta ngược lại trợn đôi mắt. “Ta đương nhiên biết, vì như thế một viên đạn xuyên qua chuyện đầu. Tiền đâu? Cô phát biểu mang đến tao phụ vương trăm vạn đâu rồi?” Nếu như ko bị tiêu diệt, tao còn rất có thể sắp tới đây sao? Quả thực thực sự bất nghĩa, là bất nghĩa trong số loại bất nghĩa.

“Ta ko nên người của thời ko này.” Mỹ phái nữ lấy hoa quả trái cây tươi tỉnh gọt sẵn ụp đi ra trước đôi mắt tao, “”Đừng khách hàng khí, cứ việc sử dụng.”

Khục, cởi mồm cũng ko phát biểu cho tới chi phí. Ta sử dụng que tăm lấy một miếng tuyết lê, trừng đôi mắt nom nường, “Cô là vì xuyên ko tới?” Sau lúc tới Vân Nam quyết định cư, tao chính thức ghi chép tè thuyết gϊếŧ thời hạn. Những chuyện xuyên qua chuyện thời ko tao nghe vẫn nhiều.

“Đúng vậy, tao là xuyên ko cho tới.” Mỹ phái nữ ưu mái ấm ngáp một chiếc.

Mỹ phái nữ thực sự mỹ phái nữ, cho tới ngáp cũng ưu nhã vì vậy.

“Muốn tao thay đổi vong linh với cô? Còn gom cô thực hiện chuyện gì đó?” Dựa bám theo bao nhiêu cỗ tè thuyết võ thuật, những việc thế này cực kỳ hoặc đột biến.

“Ta là Mộ Dung Tử Lung, người của bao nhiêu ngàn năm. Bốn năm trước đó, nửa tối vong linh tao xuất đi ra, chẳng biết làm thế nào lại cho tới được điểm này. Đương khi du lãng mọi nơi, trùng khớp biết Diêm đại ca đang được tuyển chọn lão bà, tao âm thông thường dương sai trúng tuyển chọn. Tại công cộng nhiều ngày, tất cả chúng ta yêu thương nhau. Thế tuy nhiên, chàng đùng một cái trừng trị hiện nay, tao là vong linh sinh sống. Tuổi lâu của tao là cho tới tám mươi tuổi tác, còn Lúc chạm chán chàng thì mới có thể chục sáu. Tuổi lâu là ý trời, chàng không tồn tại cơ hội này thay cho thay đổi. Cho nên, thời hạn tất cả chúng ta ở công cộng rất ít lắm. mỗi một ngày, sau giờ tý, vong linh tao đều sẽ tới phía trên, mặc dù vậy sau canh năm tao lại nên về bên. Đêm qua chuyện, Diêm đại ca phát biểu mang đến tao biết, thời điểm hôm nay sẽ sở hữu được một vị tè thư cực kỳ đem duyên với tao uổng mạng, rất có thể thay cho thế tao, tao tiếp tục rất có thể vĩnh viễn ở lại điểm này.”

Oa, đi ra là duyên tình người quỷ dang dở ngang trái ngược cơ, thiên cổ kỳ văn cơ nha. Nếu như tao ko bị tiêu diệt, chắc chắn nên lấy chuyện của chúng ta ghi chép trở thành tè thuyết vừa được.

“Ta đó là vị tè thư đó?” Ta từng ngụm từng ngụm ăn tuyết lê.

“Đồng ý đỡ đần ta không? Hạ tè thư.” Nàng nháy nháy đôi mắt, cười cợt cho tới lắng đọng. Cái vẻ tươi tỉnh cười cợt bị tiêu diệt người ko cần thiết đền rồng mạng cơ khiến cho tao suýt chút nữa mê man bất tỉnh nhân sự. cũng có thể mải hoặc Diêm vương vãi, mị lực của nường trái ngược nhiên ko nên thông thường, ko được, tao ko nom nữa. Ta mà còn phải nối tiếp nom nữa, trông chừng hóa thân mật trở thành phái nữ sói, nhào cho tới đè nường xuống khu đất. Ta là hủ phái nữ, ko nên đồng chí.

Đạo khả đạo khác thường đạo, danh khả danh khác thường danh. Đạo khả đạo khác thường đạo, danh khả danh khác thường danh. (2)

Trong lòng tao lầm bầm Đạo Đức kinh, lấy toàn bộ những ý niệm vô lương ném chuồn không còn. Vốn dĩ quyết định niệm nhiều hơn thế nữa, tuy nhiên cực chẳng đã tao chỉ niệm vài ba câu.

“Hạ tè thư?” Nàng đẩy đẩy vai tao, vớt tao lên kể từ tận lòng thâm thúy tội lỗi.

Dòng tâm trí miên man bị tách dứt, tao cười cợt gượng gạo vài ba giờ đồng hồ, “Hắc hắc, đồng ý.” Sau cơ nối tiếp ăn tuyết lê.

Ta cũng ko nên ngu ngốc, biết sinh sống lại là chuyện chắc chắn rằng ko thể này. Muốn sinh sống sót, chỉ rất có thể sở hữu thân mật thể người tao.

“Đa tạ.” Mộ Dung Tử Lung cười cợt hắc hắc, “Ta biết cô tiếp tục đồng ý nhưng mà.” Khục, rất có thể đoán được là tao nguyện ý.

Mộ Dung Tử Lung bắt chéo cánh nhì chân, vẻ mặt mày chú ý nom tao, “Hạ tè thư, thân mật thế của tao cực kỳ phức tạp. Mà bên trên vai cũng gánh một trách nhiệm vô nằm trong cần thiết. Ta tin cậy tưởng năng lượng của cô ý, cô chắc chắn rất có thể đỡ đần ta triển khai xong trách nhiệm, đích không?” Nàng nháy nháy đôi mắt, cười cợt thần túng.

Nhìn vẻ tươi tỉnh cười cợt chất lượng tốt đẹp mắt của nường, cảm xúc rét từ đầu đến chân chạy kể từ lông cẳng bàn chân trực tiếp chó cho tới ót. Ta bị một trận rét lập cập, cảm xúc bạn dạng thân mật đang được tiến thủ vô hố to lớn vạn năm

Từ tận lòng lòng tao lặng lẽ căn vặn một câu, tè bạch thỏ rớt vào bẩy của đại dã bác sĩ còn rất có thể bay đi ra không? Kết trái ngược là 1 trong những tiếng động phát biểu mang đến tao biết: biến đổi, bạn dạng thân mật ngươi ko nên đại dã bác sĩ ko rộng lớn ko thông thường còn gì.

Xem thêm: luôn có giáo viên phải mời phụ huynh

—–

(1) tráng lệ lệ: cũng tương tự tráng lệ (rực rỡ, huy hoàng) nhưng do vì một vài mái ấm văn ham muốn ghi chép trở thành tráng lệ lệ như mong muốn “đổi mới nhất kể từ ngữ”

(2) Đạo khả đạo khác thường đạo, danh khả danh khác thường danh: Là nhì câu vô chương 1 của > tự Lão Tử ghi chép. Có người dịch: Đạo rất có thể xem như là đạo thì ko nên là đạo thông thường. Tên rất có thể xem như là thương hiệu thì ko nên thương hiệu thông thường.