nhân vật phản diện hôm nay cũng thật ngoan

                                    
                                              
                          

Edit: socola sữa

Beta: soda chanh

Bạn đang xem: nhân vật phản diện hôm nay cũng thật ngoan

Thời điểm Văn Nhân Nho nhận ra Phồn Tinh ra đi, khắp cơ thể đều là nằm mê bức.

Cô thế nào......Lại ra đi được?

Không thể nào là....

Ngụy Tử Trác, nhanh chóng vì vậy sao?

Tư duy của Văn Nhân Nho nhanh gọn cất cánh cao cất cánh xa cách, sau này lại bị hắn mạnh mẽ và tự tin nhưng mà kéo quay trở lại.

Tròng đôi mắt Phồn Tinh xoay gửi vài ba vòng, tiếp sau đó vẫy vẫy tay về phía Văn Nhân Nho.

Văn Nhân Nho lên đường lại gần, nom xuyên qua chuyện khe cửa ngõ, tuồng như mang 1 người đang được phía trên mặt mày khu đất, ko rõ rệt sinh sống bị tiêu diệt.

Phồn Tinh Open rời khỏi, chỉ chỉ vô Ngụy Tử Trác vô chống, "Ngươi đem nên ko quí hắn hoặc không? "

Văn Nhân Nho:......

Vấn đề này, đáp án hình như thể ko thể không đồng ý đi?

Nếu như hắn phát biểu quí, vậy cũng thiệt sự là quá buồn thổ ! Nhưng hắn là trai trực tiếp như Fe thép mà!

"Làm sao ngươi biết? " Văn Nhân Nho ngược lại cảm nhận thấy vô cùng tò mò.

Nếu như hắn ghi nhớ ko lầm, đó là một đứa ngốc a, năng lượng xúc cảm lại rất có thể mạnh vì vậy sao?

"Ta tiếp tục tặng hắn cho tới ngươi. "

Lão thì thầm từ xưa cho đến lúc này cũng ko ưa quí xung quanh teo vòng vòng, chỉ nom sản phẩm, ko cần thiết quy trình.

Sau Lúc phát biểu xong xuôi, vỗ vỗ tay ngay lập tức lên đường mất mặt luôn luôn.

Văn Nhân Nho: "......"

Hắn trừng trị hiện nay hắn đối loại đứa ngốc này, thiệt thực sự ngày càng cảm nhận thấy hào hứng.

Tiến gian trá chống nom thông thoáng qua chuyện Ngụy Tử Trác, còn chưa xuất hiện bị tiêu diệt, sách, hắn chắc chắn nên ngẫm lại thiệt đảm bảo chất lượng, nên người sử dụng thời cơ phiên này thế nào nhằm rất có thể vô một phiên giải quyết và xử lý xong xuôi loại loại ngoạn ý nhi thực hiện người tớ ngán ghét bỏ này.

Thang máy tới tầng 17 thì tạm dừng, đem người tiến bộ vô.

Phồn Tinh chẳng qua chuyện đơn thuần nom thông thoáng qua chuyện một chiếc, tuy nhiên sau khoản thời gian thấy người phi vào cầu thang máy là ai, ánh nhìn lóe lên một chiếc, đó là phiên bản năng phản xạ của lão đại Lúc nhận ra người bản thân ngán ghét bỏ.

Xem thêm: thời gian tươi đẹp của chúng ta

"Ồ, hoá ra là con cái ngốc ngôi nhà ngươi. " Trong cầu thang máy chỉ mất nhì người, Thích Thịnh liếc đôi mắt một chiếc ngay lập tức thấy được thương hiệu ngốc này.

Hắn trừng trị hiện nay thiệt thực sự đem duyên ắt tiếp tục gặp gỡ lại*, xung quanh lên đường quẩn lại vậy và lại gặp gỡ được loại đứa ngốc ở cộng đồng với Thích Hà.

(*) gốc là 人生何处不相逢: nhân sinh điểm nào là ko tái ngộ -đề cập cho tới những người dân luôn luôn đem thời cơ gặp gỡ nhau sau khoản thời gian phân tách tay- theo dõi Baike. Baidu

Nói cho tới Thích Hà, Thích Thịnh ngay lập tức ko nhịn được nhưng mà con cái đôi mắt ám chìm, tâm tình ko đảm bảo chất lượng.

Vốn nhận định rằng hắn chỉ là 1 đụn bùn nhão, Thích Hà xứng đáng lẽ nên tương tự như một thương hiệu truất phế vật không có tác dụng, chậm rì rì rãi nhưng mà rơi đọa chứ.

Không nhưng mà nghĩ về cho tới, ở vô loại yếu tố hoàn cảnh gian truân cho tới vì vậy, hắn vẫn rất có thể xoay người!

Với loại điểm số bại của hắn, hắn rõ rệt rất có thể đậu vô học viện chuyên nghành rất tốt toàn quốc, tuy nhiên không còn phiên này cho tới phiên không giống hắn lại lựa chọn ĐH nó rất tốt ở Hải Thành.

Mục đích của Thích Hà trái ngược thực ko cần thiết phát biểu cũng biết, hắn rõ rệt đó là ham muốn một lần tiếp nữa quay về Thích gia, giành đoạt gia sản!

Vốn Thích Mộc Vũ so với Thích Hà đã và đang triệt nhằm tuyệt vọng rồi, tuy nhiên sau khoản thời gian hắn ganh đua đậu ĐH xong xuôi, Thích Mộc Vũ lại chính thức đem kỳ vọng với đứa nam nhi này. Dù sao gia nghiệp Thích gia to con vì vậy, nếu mà được rất nhiều đứa nam nhi chống nâng, sau này cũng rất có thể lên đường được xa cách rộng lớn rất nhiều.

Thích Thịnh trái ngược thực nhịn ko được nhưng mà cười cợt rét mướt.

"Thích Hà đâu? Như thế nào là lại ko lên đường đập kè ở bên cạnh mi vậy chứ? Hắn cứ vì vậy nhưng mà yên tĩnh tâm nhằm một con cái ngốc như mi ra đi ngoài sao? Không hoảng người không giống thực hiện bao nhiêu cái gì bại với mi à? " Thời gian trá đều đặt điều không còn phía trên việc giành giành gia tài như vậy, trước sau gì cũng đều có người đùa bị tiêu diệt con cái ngốc này, đến thời điểm bại hắn tớ thiệt sự ham muốn nom test coi Thích Hà đem vỡ hay là không đây!

Thích Thịnh tràn trề ác ý nhưng mà nghĩ về.

Lão đại thấy đem chút phiền.

Cho dù là là ai lên đường chăng nữa nếu mà bị người không giống người sử dụng loại ánh nhìn như rắn rết nhưng mà nom bản thân chằm chằm, đều tiếp tục xúc cảm vô cùng ko tự do.

Thích Thịnh còn quan trọng tự động thám thính lối bị tiêu diệt nhưng mà nói: "Mày test lên đường căn vặn Thích Hà nhưng mà coi, trân đòn nhì ngày trước thế nào là, ok chứ? Nể mặt mày hắn là bằng hữu với tao, tao cũng ko khiến cho hắn tàn truất phế, tuy nhiên nếu mà còn tồn tại phiên sau, vận khí của hắn sẽ không còn đảm bảo chất lượng được vì vậy nữa đâu! "

Vận khí của loại thằng truất phế vật bại rất hay, vốn liếng hắn tớ toan nhằm cho tất cả những người tớ tấn công gãy một chiếc chân của hắn, tuy nhiên sản phẩm lại bị người không giống cứu vớt được.

Mắt Phồn Tinh khá lắc lắc, song môi anh moi khẽ mím lại.

"Ngươi tấn công hắn? " tiếng nói Lão đại đều trở thành đem chút trầm thấp.

Cái tính che phủ điểm yếu lại nổi lên, xung quanh thân thuộc đều nhiễm lên chút áp suất thấp.

Mà Thích Thịnh, lại hồn nhiên không tồn tại cảm nhận thấy được gì.

Xem thêm: dòng thơ thứ chín

-----------------------

Lão đại: Không ai rất có thể tấn công Tiểu Hoa Hoa của ta!!!

( tấu chương xong xuôi )