người đàn ông của tôi

NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA TÔI
Tác giả: Dung quang
Một câu truyện nhẹ dịu, tươi tỉnh sáng sủa và ấm cúng như khu vực vườn ngày đông ngày nắng và nóng lên.
Trong khu vực vườn ngày đông thời xưa, đem cô nhỏ nhắn với ông tơ tình đầu mới nhú, cúi người nhìn xuống dọc bờ đê nghiêng hình bóng cậu thiếu hụt niên giá buốt lùng, yên lặng tĩnh canh ty cô nhặt túi lên. Hình hình ảnh bại liệt theo đuổi cô trong cả quãng đời niên thiếu hụt. Tình cảm đầu tiên cho tới nhẹ dịu như cơn bão và đi ra lên đường cùng theo với ánh chiều lặn kéo bóng hình đơn độc của cậu thiệt lâu năm, đặc biệt lâu năm bên trên bờ đê thời xưa. Để rồi cho dù thời hạn lặng lẽ trôi qua chuyện, toàn bộ đều đang được thay đổi thì cái brand name ấy mãi mãi là góc lặng thì thầm kín tương khắc sâu sắc nhập trái khoáy tim cô, Trương Diệc Chu – “Đừng sinh sống với những gì đang được qua chuyện, tối thiểu đồng ý với tớ, chớ hận tớ nữa, đã đạt được không?”
……………………………..
Người tao yêu thương một người chẳng cần thiết nguyên nhân, tuy nhiên so với bản thân thương yêu nhập câu truyện này là loại tình thân bền chắc nhất: lặng lẽ khăng khít, sinh sôi và cứng cáp. Họ đem phân tử như là trong sáng nhất gieo nhập lòng đối phương cho dù từng người bọn họ đều là những người dân đem theo đuổi nỗi nhức quá khứ.
Có người cảm nhận được phân tử như là hồng nhạt, nhẹ dịu mới nhú thơ ngây nhập sáng sủa cho dù nó ko thể nảy được búp thương yêu tuy nhiên đang được nhằm lại những kỷ niệm rực rỡ tỏa nắng của 1 thời quả cảm – Tống Dư.
Có người được gắn một phân tử như là những vết bụi sợi, gieo xuống, đem theo không ít cành sợi nhỏ, quấn kín trái khoáy tim thướt tha yếu ớt ớt của anh ấy nhằm anh còn rất có thể cảm nhận thấy nhức nhối, rất có thể không ngừng mở rộng trái khoáy tim tiếp nhận loại người thương công anh lặng lẽ chờ đón anh 5 năm – Trình Ngộ Sâm .
Và đem nhì người gieo nhập lòng nhau loại hoa white như thủy tinh ranh trong sáng bên dưới ánh mặt mày trời, lan đi ra khả năng chiếu sáng rực rỡ tỏa nắng ko lộn chút tạp hóa học nằm trong bão xuân đem theo đuổi tương đối thở của nắng và nóng, thổi qua chuyện những giã cây, cành lá tạo ra khúc nhạc kính yêu vang vọng, Cố Chi- Thư Tình.
Khi cô bảo rằng “tình yêu thương không tồn tại giới hạn”, Khi anh nhận ra cô và Dư Trì Sâm bước ra bên ngoài nhập giờ đồng hồ reo hò vỗ tay, anh tìm kiếm được một kể từ bịa biệt nhằm tưởng tượng cô “Dũng cảm”- Lần thứ nhất anh thấy được hào quang đãng của cô ấy.
Khi cô rằng rằng: “Bởi vì như thế loại ông quan hoài ko cần là cây cỏ ở trên đây, nhưng mà là những cây cỏ trong tim bà nội” – Anh hiểu được, anh đang được nhặt được báu vật.
Và Khi Thư Tình ko chút tự dự bước qua chuyện Trình Ngộ Sâm, nhẩy vào nhập ngực Cố Chi, bản thân biết báu vật bại liệt xứng danh với những người nam nhi sẵn sàng buông ân xá chi phí loại huy hoàng, ngay lập tức thân thuộc góc nhìn soi mói của người xem, thản nhiên cầm tay cô “Về nhà”.
Người tao rất có thể mến một hoặc nhiều người, đồng thời hoặc đơn Khi. Nhưng có một không hai một bóng hình sát cánh đồng hành nằm trong tao hoàn hảo kiếp người. Chỉ đem sự nhập sáng sủa, dứt khoát và thật tâm của Thư Tình mới nhất rất có thể vĩnh viễn lên đường nhập sinh mệnh Cố Chi.
Mình yêu thương kiểu nhân bản vào cụ thể từng con cái chữ của câu truyện. Yêu kiểu cơ hội mạnh mẽ và tự tin mà người ta đối lập với quá khứ, ko ân oán trách cứ, ko buông quăng quật phiên bản thân thuộc, thẳng lao vào nỗi nhức nhằm tiến thủ về phần bên trước “vì cuộc sống thường ngày vốn liếng thật nhiều thăng trầm, tất cả chúng ta cần học tập cơ hội buông bỏ quăng quật nhiệm vụ mới nhất rất có thể kế tiếp lên đường”, gần giống loại bướm Chịu đựng bao nhức nhối mới nhất rất có thể vươn bản thân huỷ kén chọn chứa chấp cánh vút cất cánh.
Dù thương yêu dành riêng cho tất cả chúng ta như đóa phía dương mãi mãi quan sát về mặt mày trời hoặc chỉ như hoa quỳnh nở nhập tối cộc ngủi, cho dù song khi cheo leo thân thuộc ấm cúng và cô độc, thân thuộc kỳ vọng và vô vọng , ai rồi cũng đều có khu vực vườn mua đông bình yên lặng nhằm trở lại.
Nơi bại liệt, thời hạn mãi trôi cùng theo với tuổi tác niên thiếu hụt qua chuyện lên đường, cho dù bàn tay song chuyến cầm bàn tay đem dần dần xa xôi, tất cả chúng ta vẫn vững vàng tin tưởng bước về phần bên trước vì như thế “Có rất đông người, cho dù chỉ sát cánh đồng hành với tất cả chúng ta một quãng cộc, tuy nhiên quãng thời hạn này tiếp tục hóa trở nên cái đèn lồng nhỏ, thắp sáng tất cả chúng ta rất mất thời gian đến tới tận trong tương lai. Dù con phố phần bên trước đặc biệt lâu năm, ánh sáng của đèn sẽ dần dần yếu ớt lên đường, tuy nhiên lại đầy đủ thực hiện trái khoáy tim tất cả chúng ta ấm cúng bên trên những phần đường cô độc.”
Cũng như kiểu cơ hội nhưng mà Thư Tình đang được rằng “Chúng tao đều là những con cái nhím cô độc, chỉ những người dân nằm trong tần số mới nhất rất có thể thấy được nét xinh điểm sâu sắc thẳm linh hồn nhau, nhưng mà người không giống ko thể quan sát được. Trong trái đất to lớn này, bước qua chuyện toàn bộ khoảng cách ko thể đo kiểm đếm, bỏ dở thân thuộc phận và vị thế sẽ sở hữu một người cảm biến được vẻ đẹp nhất của em. Chúng tao vì như thế sự nắm vững quý trọng này nhưng mà ko cảm nhận thấy cô độc.”
Jardin d’hiver”- điểm thương yêu không tồn tại giới hạn- Trương Diệc Chu, Dư Trì Sâm, Trình Ngộ Sâm và cả Tống Dư rồi tiếp tục nhìn thấy một “váy xòe hoa bên dưới mưa mon Mười một” của riêng biệt bản thân.
……………………..
Trên bờ đê năm xưa, giờ đem con cái cò white bên trên sông bắt được cá, bình yên lặng vỗ cánh cất cánh lên. Có nhì cái bóng dựa vào với nhau đặc biệt ngay sát, đặc biệt ngay sát không tồn tại khe hỡ, mãi mãi….
(Tũn Còi)

Tác giả

Bình luận

hit club