ngự nữ tâm kinh

Chương 1

Phong Nguyệt quốc, năm mươi năm vừa qua sau thời điểm xẩy ra việc tao loạn Thương thị, nội loàn không ngừng nghỉ, thực hiện cho tới Thương thị bị tru di cửu tộc. Trước cơ Thương thị là một trong triệu phú tộc ở Phong Nguyệt quốc, giờ đã biết thành tru khử không còn.

Bạn đang xem: ngự nữ tâm kinh

Trận cuộc chiến tranh giành ngôi vị xẩy ra 3 năm vừa qua càng thực hiện cho tới tình hình loàn càng thêm thắt loàn. Cuối nằm trong viên diện được xác minh bởi thắng lợi của Tư Đồ thế gia, một hoàng mạch mới nhất. Họ đã lấy vị hoàng tử con trẻ tuổi tác, người con phung phí của vị hoàng phi xuất thân thiện kể từ vùng nhân lừa lọc lên chấp chủ yếu, lấy niên hiệu là Thuận Thiên, tuy nhiên vị nhà vua mươi tía tuổi tác này sẽ không thể độc chủ yếu. Theo luật của Phong Nguyệt Quốc, người đầy đủ mươi sáu tuổi tác vừa mới được xem như là trở nên niên, sở hữu quyền gia nhập việc rộng lớn nhập tộc.

Tư Đồ Nghiệp tự động phong “Nhϊếp Chính Vương”, can thiệp chuyện triều chủ yếu. Tuy ko công khai minh bạch tạo nên phản, tuy nhiên mưu mẹo loại của hắn thì ai ai cũng biết. Triều thần cho dù bất mãn tuy nhiên chỉ biết hận chứ không đủ can đảm tâm sự.

Sau trận đánh loàn thực hiện hao binh tổn tướng tá thì thiên hạ tạm thời bình ổn định. Giờ đang được là khi cần thiết dò thám văn nhân nhằm thiết kế lại vương quốc. Thuận Thiên năm loại 3, triều đình lật lại kỳ thi đua khoa nhằm tuyển chọn nhân tài, người nhập cuộc nườm nượp như trẩy hội.

********

Ánh trăng non treo lửng lơ, chỉ từ cơ hội Lạc Thành khoảng chừng tía dặm tuy nhiên Vương Nhạc Nhạc tiếp tục buồn ngủ díp cả đôi mắt. Tuy nhiên, nhì chân hắn vẫn nên bước tiếp không ngừng nghỉ. Khuôn mặt mũi non choẹt, búng rời khỏi sữa nom rất rất tuấn tú của hắn giờ nom khá mỏi mệt nhọc. Tuy nhiên, khóe mồm thỉnh phảng phất treo một nụ cười cợt coi thường ngạo, phớt đời. Nếu sở hữu ai cơ nhìn thấy hắn thời điểm này, chắc hẳn rằng tiếp tục nên nhảy chồm lên nhưng mà hét: “Người đâu nhưng mà xinh thế!”.

Thực rời khỏi tiếp tục lâu rồi hắn không hề là trẻ con nữa. Hắn tiếp tục mươi sáu tuổi tác rồi còn gì, người cao cho tới một mét bẩy lăm, ko vạm vỡ tuy nhiên cường tráng, nom thiệt tuấn tú với cỗ áo màu xanh da trời nhạt nhẽo, cùng theo với một túi đựng chan chứa sách mang sau sống lưng. Trong số đó ngoài cây bút mực rời khỏi còn tồn tại bao nhiêu cuốn cấm thư quý và hiếm ví như “Minh Nguyệt Các Đích Nữ Nhân”, “Cung Đình Bế Tắc Sử”, “Tiểu Đào Hồng Tự Truyện”.

“Mẹ kiếp, lũ trộm ngựa xứng đáng bị tiêu diệt, kinh khủng tao nên lết cỗ rộng lớn nhì trăm dặm như vậy này. Chúng bây nhưng mà nhằm tao bắt được thì biết hương thơm “Cực lạc tán”, hehe! Mặc kệ nó là nam giới hoặc phái nữ, cứ trói nhập gốc cây, xay từng đứa nốc một viên, à ko, nhì viên, khà khà! Cho tụi bây sinh sống ko được, bị tiêu diệt ko kết thúc. Nếu ko kịp uỷ thác thích hợp thì chắc hẳn rằng tiếp tục nổ tung mạch máu nhưng mà bị tiêu diệt. Từng ngụm tiết đỏ gay tiếp tục phun rời khỏi thân thiện đàng, từng đám… từng đám! Cảnh tượng này tiếp tục lắm đây! Khà Khà!”.

Không nào ngờ rằng, ở phía đằng sau vẻ mặt mũi trẻ trung và anh tuấn này lại là những tâm trí gian ác như thế.

Gió tối vi vu Một trong những mặt hàng cây nhập bóng tối, thổi tung ăn mặc quần áo và làn tóc nhiều năm, hắn đùng một cái phanh to tát đôi mắt. Đôi đôi mắt sáng sủa rỡ một cơ hội ham người tuy nhiên lại láo liên nom qua quýt nom lại. Trong bóng tối dày quánh, ko thấy ai, hắn vội vàng chạy cho tới một gốc cây to tát bên mép đàng. Sau này là giờ đồng hồ nước lách tách liên miên nằm trong giờ đồng hồ huýt sáo đồng thời phân phát rời khỏi sau rặng cây. Vương Nhạc Nhạc thở phào thoải mái: “Đã quá!”.

Chỉnh trang lại xiêm nó, hắn vươn người hỗ tương, vẻ mệt rũ rời như tiếp tục chi phí biến đổi trọn vẹn, chỉ từ nụ cười cợt chây lười nhác vẫn túc trực bên trên môi.

“Í cà?” Hắn nghe nổi tiếng người truyền kể từ nhập rừng thâm thúy rời khỏi, tính tò lần khiến cho hắn kể từ từ phiên cho tới điểm phân phát xuất tiếng động.

********

“Ha ha! Con u nó may vượt lên, chưa tới Lạc trở nên tiếp tục bắt được con cái nhỏ rất đẹp như vậy này! Nhị đệ, điều này nhằm tao demo trước nghen!”

“Đại ca, huynh vô lý thật! Lần nào thì cũng là huynh giành trước, phiên này làm cho đệ “uống” nước nhất, cô nương này vẫn còn đấy là xử phái nữ, thực hiện ả một phiên, chắc chắn hoan lạc mươi năm, đệ nhìn thấy nhưng mà.”

Vương Nhạc Nhạc lại gần, cơ hội bọn bọn chúng không thật năm trượng, trăng non nhòa ảo vẫn thắp sáng xuyên qua quýt rừng cây, hiện nay rõ ràng hình hình ảnh của bọn bọn chúng. Hai thương hiệu đang được thì thầm khoảng chừng rộng lớn tía mươi tuổi tác, đầu dơi đôi mắt loài chuột, sắc mặt mũi vàng phì, thân thiện cao khoảng chừng một mét năm mươi sáu, lại còn gù sống lưng.

Phía sau bọn bọn chúng là một trong phái nữ tử khoác hắc nó, tóc đen sì rối bù, nom ko rõ ràng khuôn mặt, tuy nhiên body nhiều năm rất đẹp nuột, đàng cong hiện nay rõ ràng. Sở ăn mặc quần áo đen sì cơ sở hữu bám tiết đen sì, nó sam rách rưới rưới, lòi ra phân nửa bụng, domain authority thịt Trắng như tuyết, mồm không ngừng nghỉ rêи ɾỉ, như khóc như than vãn, không ngừng nghỉ uốn nắn éo bên trên mặt mũi khu đất. Vương Nhạc Nhạc hiểu rõ đó là triệu bệnh của việc bị trúng nên xuân dược, ngoại giả bên trên người nường cơ còn tồn tại nội thương nguy hiểm.

Hắn thì thầm chửi “Mẹ nó, nằm trong đức tính với lão quỷ mái ấm tao, sở hữu gì nhưng mà đảm bảo chất lượng chứ, còn nếu như không thực hiện da^ʍ tặc hái hoa, lão quỷ cơ sao thân thiện tàn quái ngây ngô như giờ đây. Nhưng về mặt mũi hái hoa nhưng mà phát biểu, lão tiếp tục phân tích chế rời khỏi rất nhiều xuân dược kinh khủng người, còn nếu như không nên dương căn bị người tao rời mất mặt, ko biết từng nào mỹ phái nữ đã biết thành lão kinh khủng rồi.”

Hán tử ở ngoài nói: “Lân Sơn Tam Thử tất cả chúng ta sinh sống cùng nhau cho tới giờ ko nên dễ dàng. Ai domain authority, tao thân thiện thực hiện đại ca thời điểm hôm nay đành nhượng bộ cho tới đệ vậy, mau hành sự cút, con cái nhỏ cơ Chịu đựng không còn nổi rồi, kiểu mẫu loại “Hắc Dạ Hoa Vương Hợp Hoan tán” này trái khoáy là danh bất hư đốn truyền.”

Tên còn sót lại mừng rỡ, đáp: “Ha ha, nhiều tạ đại ca, tè đệ chắc chắn luôn ghi nhớ ân tình của đại ca.”

“Hợp Hoan tán? Hắc Dạ Hoa Vương?” Vương Nhạc Nhạc chính thức ưu phiền: “Cái tên tuổi Hắc Dạ Hoa Vương của lão quỷ trái khoáy là sở hữu danh khí, như lão từng phát biểu qua quýt xuân dược dùng nhập giang hồ nước tám phần mươi là vì lão phân tích sinh sản rời khỏi, bất vượt lên “Hợp Hoan tán” của lão vẫn còn đấy thua thiệt xa cách nhấp lên xuống “Cực Lạc tán” của tao.”

Tại thân thiện tràng đùng một cái sinh biến đổi cố, lão nhị một vừa hai phải lăm le nhào về phía phái nữ nhân thì đã biết thành điểm huyệt đạo, bèn tức dỗi quát: “Đại ca, huynh sở hữu ý gì đây?”

“Ý gì à? Dám tranh giành với lão tử sao, ngươi không thích sinh sống rồi, ngươi ko biết lão tam vì thế sao nhưng mà bị tiêu diệt sao? Ha ha, ko sai, tương tự như thời điểm hôm nay vậy, dám tranh giành trước sau với ta! Làm sao nhưng mà rất có thể nhượng bộ một phái nữ nhân xinh rất đẹp như vậy này chứ? He he…”

Yên tay cứng như Fe của Lão đại bắt chặt lấy cổ của hắn, thể hiện biểu tình hoài niệm, nói: “Sát lão tam là vì thế Lưỡng Hà bang bang mái ấm phu nhân, bất vượt lên phái nữ nhân cơ ko bởi 1 phần mươi phái nữ nhân ngày thời điểm hôm nay, bởi vậy ngươi nên chết!”

Lão nhị đùng một cái cảm biến hồn thân thiện phân phát lãnh, tương tự như bị độc xà xiết cổ vậy, nhãn châu lồi ra bên ngoài, mức độ lực kể từ từ chi phí thất với những giờ khắc sau cùng của tính mệnh. Lão đại cười cợt âm lãnh một giờ đồng hồ, ngày càng tăng mức độ lực của cánh tay, bóp vỡ vụn yết hầu hắn. Lân Sơn lão nhị giờ tương tự như bùn, mượt oặt bên trên cỏ, bị tiêu diệt ko nhắm đôi mắt, kết thúc đẩy cuộc sống cộc ngủi tuy nhiên chan chứa tội ác.

Vương Nhạc Nhạc đùng một cái mong muốn thiếu hụt phái nữ bên trên mặt mũi khu đất, tò lần mong muốn biết Hotgirl này rất đẹp cho tới cỡ nào là nhưng mà rất có thể tạo nên huynh đệ chúng ta thủ túc tương tàn.

Hán tử cơ tâm tình rất rất sướиɠ, sau cùng thì không hề ai tranh giành giành phái nữ nhân đang được ở cơ với tên nữa, tên rất có thể yên tâm thưởng thức rồi. Hắn đắc ý cười cợt rộng lớn, tháo dỡ quăng quật ăn mặc quần áo, nhằm lộ thân thiện người chan chứa xương gớm guốc, cái sống lưng gù sinh ra rõ nét. Vừa đem thân thiện, đùng một cái phân phát hiện nay một thư sinh sở hữu khuôn mặt tuấn mỹ, diện một cỗ áo xanh rì lam, đem sau sống lưng một túi sách nhỏ, một vừa hai phải cười cợt một vừa hai phải bước vào ngay gần hắn.

Vị thiếu hụt niên cơ sở hữu cỗ dạng rất rất khả ái, tuấn tú, sở hữu gì cơ phiêu dật, tuy nhiên dường như ko nên là kẻ biết võ thuật.

Nhưng bên trên vì thế sao hán tử này lại cảm nhận thấy kinh khủng hãi? Gã suy nghĩ ko thông, nom nụ cười cợt bên trên khuôn mặt mũi của thiếu hụt niên, một kẻ cường bạo như hắn cũng ko thể nổi cơn thịnh nộ, đùng một cái mong muốn cười cợt trả lễ người thiếu hụt niên cơ. Lễ mạo? Cười mỉm? Trời hỡi, một người gϊếŧ người ko khiếp tay như lão đại của Lân Sơn Tam Thử sao lại mong muốn đáp lễ, mỉm cười cợt chứ? Nghĩ ko thông thì thôi, cho dù sao thì hắn cũng cười cợt mất mặt rồi. Tuy nụ cười cợt rất rất khó khăn coi, thậm chí còn như nhát người tao, nó cũng là một trong nụ cười cợt. Hàm răng nhọn hoắt, vàng khè lòi ra bên dưới ánh trăng thực hiện cho tới Vương Nhạc Nhạc khẽ nhăn ngươi, thì thầm than: “Cười gì nhưng mà xấu xí thế!”

Nhạc Nhạc rảo bước về phía hắn, năm bước, tư bước, rồi tía bước… hán tử bất thần thét lên, vội vã lùi lại nhì trượng, thở hổn hển như trâu, gầm gừ tự động bảo bản thân “Người này cổ tai quái thiệt, rõ nét là hắn ko hề biết võ thuật, tuy nhiên sao lại rất có thể lại gần tao một cơ hội vô thanh vô tức như vậy? Quả là cùn đạo!”. Gã kinh xịn trừng đôi mắt nom Nhạc Nhạc, hỏi: “Ngươi, ngươi là ai?”

Nhạc Nhạc bất mãn nom tầm dáng của hán tử thì thầm nghĩ: “Quả nhiên là tên gọi hái hoa tặc có trách nhiệm, coi thường công ko tệ, tuy nhiên làm cái gi nhưng mà hãi hùng vậy, cỗ cho rằng tao mong muốn chống bức ngươi sao?”.

Nhạc Nhạc ko thèm để ý cho tới tên nữa, triệu tập để ý vị hắc nó thiếu hụt phái nữ phía trên khu đất, thấy nường ngươi ngài như liễu rủ, hai con mắt sở hữu mặt hàng mi rõ nét, cong vυ"t, tinh tế mê hoặc vô nằm trong. Do trúng nên xuân dược nên góc nhìn nường tràn trề du͙© vọиɠ. Chiếc mũi nhỏ xinh thanh tú thở rời khỏi từng làn mùi hương nhẹ nhàng. Đôi môi đỏ gay hồng mấp máy khêu gợϊ ɖụ© tính, hàm răng cắm nhẹ nhàng. Yên trắng tay như ngọc luồn nhập làn tóc xõa nhiều năm giã loàn, nom càng thêm thắt da^ʍ mỹ phong tình. Cổ nường lòi ra làn domain authority trắng nuột như băng tuyết, dụ hoặc ko thể tưởng tượng. Ngực nường nhấp nhô theo đòi nhịp thở tới tấp, mông tròn xoe eo nhỏ thực hiện động lòng người, thân thiện người nhiều năm rất đẹp, áo ngoài vốn liếng đã biết thành nường vò bứt rơi mất mặt lòi ra vùng ngực Trắng hồng, tinh xảo xinh tươi …

Vì sao lại xuất hiện nay một thiếu hụt phái nữ xinh rất đẹp trần như thế ở đây? Nhạc Nhạc ko ngoài nuốt nước miếng thèm thuồng, trông thấy nường thở rất rất vội vàng, mặt mũi lại đỏ gay bừng, thêm vào đó nội thương trầm trọng còn nếu như không kịp “giải cứu” thì chỉ kinh khủng là tiếp tục tổn kinh khủng cho tới tinh thần, khiến cho một thiếu hụt phái nữ thiên kiều bá mị phát triển thành kẻ loạn óc thì quả đúng là không mong muốn.

Hán tử cơ thấy Nhạc Nhạc ko thèm lý cho tới bản thân, lửa dỗi ngay tắp lự bốc cao tía trượng, sự tức giận lấn lướt cả nỗi kinh khủng, quát mắng lớn: “Tiểu tặc thối, còn ko mau cút, còn nếu như không tao tiếp tục khiến cho ngươi bị tiêu diệt không tồn tại khu đất nhưng mà chôn!”.

Nhạc Nhạc trợn đôi mắt nom hắn, lầu bầu nói: “Ấy, kiểu mẫu khẩu thần công này sao nhưng mà nổ lắm điều thế, kể từ khi xuất hiện nay cho tới giờ tao sở hữu phát biểu điều nào là đâu, sao lão cứ giành không còn khu vực của tao thế!”

Thanh âm đáp lại như kể từ trong tim khu đất phân phát rời khỏi, cười cợt xòa đáp: “Vặt sạch sẽ lông hắn cút, cũng đâu sở hữu sao đâu mà! Ài, đến thời điểm cơ thì trái đất này lặng ngắt yên lặng lành lặn rồi!”

Nhạc Nhạc đành nên gật gật đầu, thốt: “Ài, đành nên tự động bản thân rời khỏi tay mất mặt rồi!”

Hán tử thấy Nhạc Nhạc lầu bầu tự động phát biểu với chủ yếu bản thân, ko hề nhằm hắn nhập đôi mắt, bèn tức điên từ đầu đến chân, khoác kệ tấp nập tây-nam bắc, hét rộng lớn một giờ đồng hồ, cử chưởng tiến công cho tới. Nhạc Nhạc quăng quật hòm sách xuống khu đất, nhặt lấy một nhánh cây ở ở kề bên, đón đòn đang được tiến công cho tới. Hán tử cơ tức khắc biến đổi chưởng trở nên quyền, phân phát rời khỏi một đoàn hắc phong. Quyền phong black color tất nhiên mùi tanh tanh tưởi phân phát rời khỏi giờ đồng hồ “suy” một chiếc tiếp tục lao trực tiếp cho tới thân thiện ngực của Nhạc Nhạc. Không khí xung xung quanh ngay tắp lự chấn động.

Xem thêm: độ xứng đôi 100 với chiến thần đế quốc

Nhạc Nhạc than vãn thầm: “Hắc Phong quyền trái khoáy là lợi hại! Nếu nhằm hắn tiến công trúng, chắc chắn toàn thân thiện tiếp tục trở thành con cái loài chuột đen sì thui thối rùm! Lân Sơn Tam Thử quả thực sở hữu chút khét tiếng.” Hán tử tiến công rời khỏi một quyền, lòng thì thầm đắc ý, suy nghĩ bụng: “Bằng một pho Hắc Phong quyền pháp tiếp tục vẫy vùng bên trên giang hồ nước nhì mươi trong năm này của tao, coi thương hiệu thư sinh yếu ớt như ngươi cự lại ra làm sao. Chỉ tiếc cho 1 thương hiệu nam giới tử xinh tươi thế này! Nhưng vì thế vị mỹ phái nữ phía trên mặt mũi khu đất cơ, mặc dầu là ông già nua tao sở hữu cho tới tao cũng gϊếŧ chứ không hề nể mặt mũi.”

Quyền này hắn vận cho tới mươi thành công xuất sắc lực, một cút ko trở về, tiến công là dứt điểm. Hắn ko ngờ đôi mắt bản thân đương nhiên hoa lên, lam nó tè tử đang được đứng sờ sờ trước đôi mắt hắn đùng một cái bặt tăm, giờ đồng hồ cười cợt đắc ý của nó đùng một cái vang lên kể từ đàng sau lưng: “Quyền hoặc, tuy nhiên lờ lững quá!” Lời của Nhạc Nhạc rất dễ dàng nghe, tuy nhiên trong tim tên thì không ngừng nghỉ rủa xả “Con u nó, đời này là kiểu mẫu quỷ gì thế? Lão tử trước đó chưa từng chánh thức động thủ với ai lúc nào nhưng mà tiếp tục bắt gặp nên độc chưởng này rồi!”

Đòn tiến công một vừa hai phải rồi của hán tử tuy rằng ko thành công xuất sắc, tuy nhiên tay nghề đánh nhau nhiều năm tiếp tục khiến cho hắn nhanh gọn quyết đoán, quát mắng lên một giờ đồng hồ, xoay thời gian nhanh người, toàn lực lên kế hoạch Hắc Phong quyền. Nhưng Nhạc Nhạc bên dưới quyền phong của nó lại tương tự như con cái hồ nước điệp màu xanh da trời lam, tung cất cánh múa lượn Một trong những mùa mưa bão cuồn cuộn. “Giữa vạn cánh hoa rơi, một phiến lá ko chạm” đó là “Hoa Gian Vũ Bộ” thân thiện pháp. Hán tử xấu xí xí càng tiến công càng hãi kinh, cỗ pháp quỷ gì nhưng mà cao minh thế này? Vấn đề này khiến cho hắn quyết tâm trừ khử Lam nó tè tử.

Nhạc Nhạc thấy quyền pháp của hắn rất rất khẩn mật, ko thể ko người sử dụng cây cỏ thực hiện dò thám, xử ngay lập tức rời khỏi một cỗ dò thám pháp có một không hai nhưng mà tên tiếp tục học tập được tên thường gọi “Loạn Hoa Trảm”. Sau lúc học kết thúc dò thám pháp này, lão quỷ sở hữu phát biểu qua quýt, nhập sau này Khi lăn lóc lộn nhập giang hồ nước, còn nếu như không bắt gặp nên khi cực chẳng đã thì vô cùng ko được dùng dò thám pháp này. Đó là vì thế đó là dò thám pháp thực hiện chiêu thức của lão, chỉ việc người dân có kỹ năng nom qua quýt thì tiếp tục biết ngay lập tức nguồn gốc của chính nó.

Sợ người tao nhìn thấy, đó là vì thế lão quỷ đó là “Hắc Dạ Hoa Vương” Hoa Thiết Thương, nhì mươi năm vừa qua đó là thương hiệu hái hoa tặc nức danh bên trên giang hồ nước, hàng đầu “Da^ʍ tặc bảng”.

“Tiệm hoa loàn dục ham nhân nhãn”, nhánh cây nhỏ nhoi bên trên tay bất thần hóa trở nên ngàn vạn huyễn hình ảnh, tương tự như hoa rơi sương phủ, thanh bay như nước, điên loạn như hoa, dày quánh như sương vụ. Công thế của hán tử còng sống lưng bởi này cũng lờ lững hẳn lại, hãi kinh thét lên “Loạn Hoa Trảm?”

Nhạc Nhạc cực sở mắng “Lão quỷ bị tiêu diệt toi, điều này trái khoáy là ko gạt tao, mới nhất một vừa hai phải xuất hai tuyến phố dò thám, đã biết thành người tao nhìn thấy rồi!”. Hắn “hừ hừ” ko lí gì cho tới hán tử sống lưng còng cơ, dò thám nhập tay càng ngày càng khẩn mật và mỹ lệ.

“Loạn Hoa Trảm” tổng số sở hữu chín thức, từng thức bao gồm chín chiêu, chín phiên chín tám mươi kiểu mẫu chiêu, cương nhu đều sở hữu đầy đủ, khi thi đua triển thích mắt như dáng vẻ thu, tráng lệ dị thông thường. Năm xưa, Hoa Thiết Thương sau thời điểm nhờ vào dò thám pháp nguyên vẹn bạn dạng của “Hoa Cốc phái” nhằm sáng sủa tác rời khỏi “Loạn Hoa Trảm”, thì từng cỗ vị đều truy cầu ảo hình ảnh, ưu mỹ nhưng mà gạt bỏ mục tiêu chủ yếu của dò thám pháp đó là dùng để làm gϊếŧ địch. Do cơ, cho dù dò thám pháp xứng danh kiệt nhập hạng nhất, lại rớt vào loại nhì. Nhưng năm xưa lão tao chủ yếu vì thế người sử dụng loại dò thám pháp này nhưng mà thực hiện mê mệt biết bao thiếu hụt phái nữ giang hồ nước. Người nào là từng nom qua quýt dò thám pháp này thì đều ko thể quên được.

“Hoa bất túy nhân nhân tự động túy – Hoa ko say nhưng mà người tiếp tục tự động say” dò thám hình ảnh khi lờ lững khi thời gian nhanh, như ảo rất thực, hán tử gù nhượng bộ như hiện giờ đang bị say, cỗ pháp đại loàn, tuy vậy quyền không hề biết tiến công nhập ở đâu nữa. Mắt hắn chấp chới nom nhánh cây, nó bất giác cho tới rất rất ngay gần, hiện thị rõ nét, rất có thể thấy rõ ràng từng vết tích. Nguyên nhánh cây này được múa lên trở thành mỹ lệ như thế, hắn tử ko thể nào là ngờ. Hắn kể từ từ tiêu thụ nhánh cây đâm lút nhập mi tâm, nom lại một đợt nữa ở cự li thiệt ngay gần vẻ tuyệt mỹ của nó… nhằm rồi, nó trở chân thành thức cuối đời của hắn!

Nhạc Nhạc hít một tương đối thiệt thâm thúy, vuốt các giọt mồ hôi trán, chửi um lên: “Cái thương hiệu quỷ cứng đầu sinh sống mềm này, nên người sử dụng biết bao là phương pháp thế này. Lão quỷ già nua phát biểu ko sai, Loạn Hoa Trảm thực sự loại dò thám pháp nhị lưu, rước ứng phó với cùng 1 thương hiệu ngốc hạng nhì thế này nhưng mà nên người sử dụng rất nhiều chiêu, nếu như cỗ pháp của tao ko học tập trở nên rồi thì tiếp tục sớm bị tiêu diệt nhăn răng bên dưới độc quyền của hắn rồi. Càng suy nghĩ càng ghi nhớ lão quỷ, phiên này cút thi đua kết thúc nên mau về, giang hồ nước trái khoáy là hung hiểm! Nếu ko thì lão quỷ sao bị rời mất mặt “tiểu đệ đệ” như vậy? Chân thì bị mất mặt một chiếc, mặt mũi thì bị bỏ sắc, ài, thiệt là cực cho tới lão quỷ già nua của ta!”

Bất vượt lên hắn chửi nhưng mà quên mất mặt rằng kiểu mẫu cỗ pháp “học được” cơ của hắn cũng đó là bởi “lão quỷ” dạy dỗ nhưng mà thôi !

********

Thiếu phái nữ đang được phía trên mặt mũi khu đất chợt phân phát rời khỏi giờ đồng hồ rêи ɾỉ câu hồn bú mớm phách mách bảo tên ngoài muôn trùng chửi bươi lảm nhảm. Cái yếm nhũ của nường đã biết thành vứt quăng quật, lòi ra bầu ngực tròn xoe Trắng vυ"t cao như núi, cười cợt ngạo thế nhân, bên trên tòa ngọc phong cơ sở hữu gắn hạt trân châu thực hiện say lòng người.

Nhạc Nhạc ôm trọn vẹn vị thiếu hụt phái nữ mềm mại nhập lòng, khẽ hỏi: “Tỷ tỷ, nhằm tao giải độc cho tới nường nhé?

Hử? Không trả lời à? Không trả lời Tức là khoác nhận. Mặc nhận thì tức là thỏa mãn nhu cầu, vậy đảm bảo chất lượng rồi, tao tiếp tục thể hiện nay phong phạm của hiệp fake, tuy nhiên giải độc liệu thương nhưng mà ko … giải nó thì ko được rồi! Ái chà… domain authority dẻ mịn láng Trắng trẻo thế này, lại … thơm sực vượt lên nữa !”

Thật thực sự vô sỉ, ti tiện ! Con người tao trúng nên xuân dược, thần trí ko thông thế này, còn biết gì nhưng mà phát biểu nữa ?

Thiếu phái nữ bị Nhạc Nhạc ôm nhập lòng, tương tự như kẻ đang được ngộp nước vớ được khúc cây to tát, khung hình rét ran, nồng nặc hương thơm mùi hương, ngay tắp lự như con cái rắn quấn chặt lấy hắn. Mùi mùi hương trinh tiết phái nữ không ngừng nghỉ lan rời khỏi tiến công nhập khứu giác của hắn, chân khí phía bên trong khung hình của Nhạc Nhạc chính thức vượt lên ngoài tầm ko chế, từ đầu đến chân hắn rét ran. Hắn thủ thỉ “Ngoan nào là, ngoan ngoãn cút cưng … đó là dạng phái nữ nhân nào là thế, tại vì sao “Ngự Nữ Tâm Kinh” nhập khung hình tao lại đùng một cái ko Chịu đựng sự kiểm soát của tôi nữa, tự động hóa vận khí thế này, ko biết chân khí nhập nội thể của tôi sở hữu biết phân phát sinh ra vị của rất rất phẩm Hotgirl ko nữa?”

Nhạc Nhạc động tình thơm ngốn ngấu lên song môi hồng nhuận nhỏ nhắn của thiếu hụt phái nữ, cuốn lưỡi đượm mùi hương quấn chặt nhập nhau, miêu tả thủ sớm dường như không yên lặng phận xoa nhẹ nhàng thân thiện thể nường. Hắn hít hà một giờ đồng hồ, lột quăng quật trang phục của tôi, cong người xốc tới…

Không biết tiếp tục trải qua quýt bao lâu, Nhạc Nhạc vẫn rong ruổi bên trên khung hình kiều diễm của nường, Khi hoan lạc điên loạn chuẩn bị cho tới đỉnh điểm, thì vận đem “Ngự Nữ Tâm Kinh” tạm thời ngừng lại một ít, đem luồng khí lưu ấm cúng kể từ Dũng Tuyền trải qua ngọc hành, theo đòi đàng lối vận công của “Ngự Nữ Tâm Kinh” nhưng mà nỗ lực kiểm soát cho tới vận đem rất nhanh một vòng, sau này lại cho tới kể từ ngọc hành về bên “Dũng đạo”.

Lúc này cả Nhạc Nhạc và phái nữ nhân đều nhắm tịt đôi mắt, nếu như sở hữu người trông thấy bọn họ thì chắc chắn tiếp tục vô nằm trong kinh ngạc vì thế toàn thân thiện nhì người bọn họ đang được phân phát rời khỏi luồng sáng sủa nhẹ nhàng óng ánh, huyết quản ngại nhập thể nội khi ẩn khi hiện nay. Cuối nằm trong, một cổ khí lưu ấm cúng kỳ dị cù quay về khung hình của Nhạc Nhạc, xông trực tiếp nhập đan điền, rồi kể từ đan điền hướng trực tiếp nhập tâm tạng. Huyết quản ngại, kinh mạch ở ngay gần tâm tạng thời điểm này như được gia cố rộng lớn hàng ngàn phiên, sắc tố của tâm tạng đem dần dần kể từ red color nguyên vẹn gốc quý phái ánh kim sắc nhè nhẹ nhàng.

Đây là điềm báo Ngự phái nữ tâm kinh tiếp tục tiến thủ nhập nhập tầng loại năm với tiêu chuẩn là “Hoa Chú Kim Tâm”.

Nhạc Nhạc kể từ từ phanh đôi mắt, nhập đôi mắt phóng rời khỏi một đạo kim quang quẻ. Lát sau, hắn dần dần phục sinh lại vẻ thông thường, khẽ liếc mắt ngắm nhìn và thưởng thức mỹ phái nữ bên dưới thân thiện đang được hoạt động hoan nhiệt độ, rất có thể thấy rõ từng sợi tơ đứng dựng cả lên. Hắn demo nom lên một cây nhỏ cơ hội cơ mươi trượng, thấy rõ ràng một con cái trúc diệp thanh xà nhiều năm sáu thốn đang được dò dẫm trườn bên trên cây. Nhạc Nhạc hiểu được công lực của tôi tiếp tục thăng cấp cho thêm 1 tầng, trong tim cảm nhận thấy vô nằm trong nhã hứng, động tác càng điên loạn rộng lớn. Cuối nằm trong, phái nữ nhân cơ lập cập lên lập cập một hồi, rồi toại nguyện ngất cút.

Nhạc Nhạc bao phủ lấy mỹ phái nữ trong tim, trí tuệ vẫn còn đấy nhảy múa loạn xị. Khuôn mặt mũi ham người của nường quả thực là một trong tuyệt tác, lại thêm thắt vẻ kiều mị của phái nữ nhân mới nhất một vừa hai phải sơ qua quýt tính uỷ thác, thực hiện cho tới hắn nhột nhạt nhẽo ko yên lặng. Có điều, Khi trông thấy hạ cỗ sưng đỏ gay của nường, lại thêm thắt vài ba giọt tiết còn lưu lại, đành nỗ lực khắc chế tâm tư đang được lên cao.

Không biết phái nữ nhân này Khi tỉnh lại tiếp tục phản xạ như vậy nào? Bây giờ nên trốn cút, hoặc ở lại lý giải rõ nét với nàng? Vương Nhạc Nhạc đắn đo ko biết làm thế nào cả.

Ngẩng đầu nom lên vầng trăng non bên trên trời, Nhạc Nhạc thì thầm suy nghĩ : “Nếu mây che ngược phía này của mặt mũi trăng thì tao sẽ… phì, còn ko thì tao tiếp tục ở lại!” Kết trái khoáy sau cùng là, vị nhân vật cứu vớt Hotgirl của tất cả chúng ta bao phủ lấy ngọc thể Trắng bạch như tuyết ngơ ngẩn nom vầng trăng…

********

Ba năm vừa qua Chung Nhược Tuyết ko hề tách ngoài Thiên Nhai Giác. Vừa mới nhất rời khỏi được tía ngày, thì đã biết thành nhì vị hộ pháp Tôn Hổ và Trương Dương của Vạn Lý Minh nằm trong hàng trăm bang bọn chúng liên thủ phục kích. Sau Khi trúng nên một chưởng Hỏa Diệm, nường rốt cuộc cũng bay ngoài vòng vây của Vạn Lý Minh.

Nhưng rời chuối nào là ngờ giẫm phân, Khi bắt gặp nên nhì thương hiệu ham hố mỹ sắc nhập Lân Sơn tam demo, nội thương của nànng chính thức phân phát tác, ko thể nào là phản kháng, chỉ từ biết trơ đôi mắt nom bọn bọn chúng uy hϊếp nốc Hợp Hoan giã. Nàng khi cơ đương nhiên là mong muốn cắm lưỡi tự động vẫn, tuy nhiên mức độ lực đâu còn một chút nào nữa.

Lúc nường tỉnh lại, xúc cảm toàn thân thiện bản thân ko một miếng vải vóc che thân thiện, lại bị người tao ôm chặt, bên trên bờ mông tròn xoe trịa phong nhuận còn tồn tại 1 bàn tay ko biết yên lặng phận, nhì tay nường đang dần ôm chặt lấy eo của nam giới nhân cơ. Người này còn có hương thơm thiệt thơm sực, chỉ mong muốn được tên ôm mãi thế này. Chung Nhược Tuyết bị ý suy nghĩ của tôi thực hiện cho tới giật thột, ko ngờ kiêu hãnh xưng là “Băng tuyết quái nữ” Chung Nhược Tuyết và lại sở hữu ý suy nghĩ bất kham này sao!

Nàng đùng một cái ghi nhớ lại tình tiền cảnh Khi ham cút bị nhì thương hiệu hán tử xấu xí già nua xay nốc xuân dược, ko biết trên đây sở hữu nên là một trong nhập nhì tên cơ không? Nàng tức khắc toát các giọt mồ hôi giá buốt cả toàn thân thiện, nhảy người phóng dậy, người sử dụng thủ pháp khoái tốc điểm trụ huyệt đạo của đối phương.

Chung Nhược Tuyết đùng một cái ngẩn người, má khẽ ửng hồng, thở trở thành dồn dập… Một nam giới tử anh tuấn quá! Một hai con mắt tinh nhanh ham người, đang được ngấc nom ánh trăng nhòa, mồm mỉm nụ cười cợt đắc ý ngạo đời. Do huyệt đạo đã biết thành chế trụ, nên nó giờ tương tự như một tượng phật kim đồng, bão phớt nhẹ nhàng cất cánh, vẻ mặt mũi phân phát rời khỏi đường nét vui nhộn nhẹ dịu. Vừa tách ngoài vòng đeo tay ấm cúng của nó, nường đùng một cái phát hiện bão khuya se giá buốt, kinh hồn tóm lấy xiêm nó còn vương vãi vãi bên trên khu đất.

Trong trong cả thời hạn khoác ăn mặc quần áo, góc nhìn của nường ko hề tách ngoài Nhạc Nhạc.

Mặc ăn mặc quần áo kết thúc, Chung Nhược Tuyết kể từ hoảng loàn dần dần lấy lại điềm đạm, trông thấy nhì thi hài không xa lạ ở phía xa cách, đó là nhì hán tử xay nường nốc Hợp Hoan giã. Trong cơn thịnh nộ, nường vận không còn mươi thành công xuất sắc lực, nhiệt độ khí nhập phạm vi rộng lớn trượng tức khắc hạ xuống hàng trăm phỏng, những cái lá vàng thô tách ngoài thân thiện cây tung cất cánh theo đòi bão. Trong làn lá thô tung cất cánh, còn tồn tại một đóa hoa tuyết, cánh hoa lan rời khỏi hàn khí bạch sắc, kể từ thân thiện hình ảnh hắc sắc tuyệt mỹ của nường phóng rời khỏi. Một đám bạch vụ băng lãnh đem theo đòi luồng khí âm hàn rất rất giá buốt phóng cho tới tử thi đua, khiến cho thi hài vàng nhợt của bọn chúng trở thành Trắng xóa và tấp nập cứng. Đôi đôi mắt của Chung Nhược Tuyết ngời sáng sủa, khẽ phất nhẹ nhàng tay, nhì cổ thi hài đùng một cái nổ tung, cả xương thịt đều nhừ bét, từng miếng không hề cho tới tám lạng ta, văng giã loàn bên trên cây rừng giống như các miếng băng.

Chung Nhược Tuyết nom thừ từ đầu đến chân, nhượng bộ như trong cả nường cũng ko tin yêu hiệu suất cao tinh nghịch mỹ như vậy: “Ai da! Công lực của tao luyện cho tới cảnh giới Tuyết Vũ Phân Phi kể từ lúc nào vậy? Gia gia sở hữu phát biểu mặc dầu thiên tư của tao rất rất cao, tuy nhiên cũng nên cho tới năm tư chục tuổi tác mới nhất rất có thể tu luyện được cho tới cảnh giới này” Nàng một vừa hai phải mừng một vừa hai phải nghi ngờ, chạy về phía Nhạc Nhạc.

Vừa chạy được nhì bước, nường bất giác cảm nhận thấy hạ thể nhức rát, chắc chắn là vì thương hiệu tè da^ʍ tặc này. Hừ! Vừa suy nghĩ nường một vừa hai phải tức dỗi gầm gừ. Nhưng có lẽ rằng trong cả bạn dạng thân thiện nường cũng ko phát hiện, nhập khoảng thời gian ngắn này, nường đang được tràn trề tiếu ý.

Xem thêm: xuyên thành phản diện phải làm sao sống đây chap 1

Nhạc Nhạc một vừa hai phải phát hiện Hotgirl nhập tay tiếp tục tỉnh dậy, ngay tắp lự tiếp sau đó khung hình dường như không thể động đậy được, rồi lại cảm nhận thấy người rất rất giá buốt. Tuy nhiên, loại giá buốt rộng lớn vẫn chính là lòng hắn, chính vì trông thấy cảnh Chung Nhược Tuyết xử lý thi hài nhì thương hiệu cơ, xương thịt tan nhừ, băng đá như mưa. Lúc bấy giờ tên ớn giá buốt cho tới nỗi thở cũng ko nổi, chính vì nường đang tới ngay gần tên, bên trên mặt mũi còn đem theo đòi nụ cười cợt tàn ác

Vương Nhạc Nhạc thì thầm thở dài: “Ài ! Công nhận đều là lỗi của mặt mũi trăng cả !”

Hắn ăn năn hận vì thế tiếp tục rước mặt mũi trăng rời khỏi nhưng mà tiến công cuộc. Kỳ thiệt mặt mũi trăng chỉ bị hắn xay tiến công cuộc thôi, chứ ai lại nhằm hắn nom hao mòn vẹt cả mặt mũi rời khỏi như thế?!