ngọn lửa rực cháy

01.

Tôi được tái ngắt sinh, chuyện thứ nhất tôi thực hiện ấy là đi tìm kiếm Giang Dục. Khi nhìn thấy anh, anh hiện nay đang bị anh kế tiếp Tống Lâm Diễn hành hạ đoạ. toán đàn ông đè Giang Dục xuống bể cọ tay.

Bạn đang xem: ngọn lửa rực cháy

Tống Lâm Diễn vứt quăng quật hình tượng con cái ngoan ngoãn trước đó, hắn giống hệt như một con cái chó điên, nhúng nước ngay gần không còn phiếu bài xích luyện của Giang Dục, dán từng tờ lên trên bề mặt anh.

Anh chuẩn bị ko thở nổi nữa, vùng vẫy nhập thống khổ.

– Đè này lại mang lại phụ vương ngươi, lũ bọn chúng ngươi ko ăn cơm trắng à!

– Dừng tay lại!

Tôi chạy vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh phái nam, gỡ không còn đóng góp giấy tờ ẩm ướt bên trên mặt mũi Giang Dục. Anh hé to tướng mồm nhằm thở, ánh nhìn ứ tiết, nom tôi với vẻ thâm nho và độc địa.

Ánh đôi mắt ấy… Giống giống hệt như đại ca Giang thành công xuất sắc lừng lẫy của khá nhiều năm tiếp theo. Khi nhận ra tôi, Giang Dục ngẩn người, hai con mắt dữ tợn chợt trở thành u ám và sầm uất, thờ thẫn.

– Thả nó ra!

Bọn đàn ông dè dặt để ý đường nét mặt mũi của Tống Lâm Diễn. Hắn nhặt cái kính ko gọng bên dưới bể cọ tay rồi treo lên, mỉm cười cợt dịu dàng êm ả với tôi, quay trở lại loại vẻ học viên ngoan ngoãn. Tôi cũng từng bị hắn lừa vì vậy.

– Điếc à, công chúa mái ấm tao bảo bọn chúng ngươi buông nó rời khỏi.

Lũ đàn ông thả Giang Dục rời khỏi. Tôi hứng cánh tay anh: “Anh ơi anh sở hữu sao không? Có cần thiết lên đường viện không?”

Đôi đôi mắt chạm nhau, Giang Dục nom trực tiếp nhập đôi mắt tôi, khiến cho tim tôi chộn rộn một cơ hội khó khăn hiểu.

– Hinh Hinh, anh khuyên răn em rời ra thằng này rời khỏi.

– Con u bị tiêu diệt sớm của chính nó là gái chào bán hoa, nó cũng dơ nó như u nó thôi!

Bốp!

Bỗng chốc, Giang Dục xông lên, đấm nhập mặt mũi Tống Lâm Diễn. Hắn vệ sinh tiết mũi, hai con mắt như chuẩn bị vỡ tan, hét lên đẫy giẫn dữ dữ: “Mày dám tấn công tao… Mày đâm nguồn vào điểm bị tiêu diệt rồi!”

– Tẩn nó mang lại tao!

Giang Dục một tấn công sáu tuy nhiên anh lại ở kèo bên trên. Không thể thực hiện to tướng chuyện này lên được, tôi chạy rời khỏi can. Nắm đấm của Giang Dục vung về phía đối lập vẫn tạm dừng tức thì trước mũi tôi. Khung cảnh vô nằm trong lếu láo loàn, không hiểu biết nhiều vì thế sao tôi lại bị anh đè lên trên bể cọ tay.

Anh ôm tôi, bảo quấn tôi trong tâm bản thân. Từng nhát đấm của bọn Tống Lâm Diễn nện nhập người anh, và anh đã trở nên tấn công thật nhiều.

– Anh… Thả em rời khỏi lên đường.

– Đừng động che, ngoan ngoãn ngoãn đợi lên đường.

Không cần, anh đang được đè lên trên người em đấy.

02.

Bọn tôi bị chào bố mẹ cho tới. Chỉ sở hữu từng Giang Dục không tồn tại người thân trong gia đình, 1 mình đứng trước những lời nói trách cứ mắng của phụ huynh lũ mái ấm nhiều.

– Thầy giáo, thầy coi xem thằng nhỏ xíu tấn công con cái mái ấm tôi mà đến mức này đây!

– Hồi đầu tuyển chọn nó nhập ngôi trường tôi vẫn từ chối rồi! Học chất lượng thì được loại thá gì, loại loại lẳng đượi, nhừ kể từ mặt mũi trong!

– Đuổi học tập nó đi!

Gương mặt mũi Giang Dục vô cảm, ngước đôi mắt nom thanh lịch, khí hóa học uy lực khiến cho người xem cần nín lặng.

Thầy hỏi: “Ai rời khỏi tay trước?”

Bọn đàn ông đều bảo là Giang Dục.

Mẹ tôi vệ sinh tiết mũi mang lại Tống Lâm Diễn, lạnh lẽo lùng nói: “Không mà đến mức cần xua học tập, tuy nhiên một đứa học viên đấm đá bạo lực ko đầy đủ tư phương pháp để tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh học viên phụ vương chất lượng cấp cho TP.HCM với đàn ông tôi.”

– Sếp Trương rằng đích thị, vẫn rất cần được xử trị.

Ánh đôi mắt Tống Lâm Diễn nom Giang Dục một vừa hai phải cường bạo lại một vừa hai phải đắc ý. Giang Dục ko lý giải vì thế sao, vày anh biết bao gồm bản thân sở hữu rằng thì người xem cũng ko tin cậy ư? Tâm trí tôi hiện thị cảnh tượng chàng trai vô vọng cầu van tôi hãy tin cậy anh…

Kiếp trước, vì thế Giang Dục ko tham gia nên Tống Lâm Diễn vẫn giành được quán quân nhập cuộc ganh đua Vật Lý. Mẹ tôi sung sướng, hé tiệc tức thì nhập hội ngôi trường của ngôi trường.

Giang Dục xông cho tới, vắt dao đâm Tống Lâm Diễn. Hắn tao ôm chỗ bị thương, đẩy tôi về phía Giang Dục: “Hinh Hinh cứu giúp anh! Cứu anh!”

Tôi bắt chặt cổ tay Giang Dục: “Giang… Giang Dục, sở hữu gì cứ rỉ tai đàng hoàng cùng nhau, đấm đá bạo lực ko xử lý được yếu tố, anh chớ kích động!”

– Tôi sở hữu em trai thương hiệu là Giang Tuỳ, Tuỳ nhập tuỳ ý.

– Thằng nhỏ xíu mới chỉ bảy tuổi hạc, tuy nhiên nó bị quáng gà.

Khuôn mặt mũi Giang Dục bám tiết, hai con mắt ngấn lệ, tới mức làn tóc cũng tuôn trào nỗi bi thương.

– Tống Lâm Diễn tài xế máy đâm bị tiêu diệt thằng nhỏ xíu.

Tống Lâm Diễn nói: “Tao ko thực hiện, ngươi chớ đòi hỏi bồi thông thường vì thế thằng em vẫn bị tiêu diệt của ngươi nhằm hãm sợ hãi tao!”

Giang Dục cười cợt thảm sầu, anh đẩy tôi rời khỏi, túm lấy phần cổ áo Tống Lâm Diễn, đâm nhập bụng hắn. Khi anh rút dao rời khỏi, sẵn sàng đâm tăng nhát nữa, tôi vẫn bắt chặt lấy lưỡi dao. Anh nom tay tôi nhỏ tiết tuy nhiên sững sờ.

– Anh em ko cần người như vậy… Em ko được cho phép anh… Tổn thương người thân em!

Lúc ấy tôi cứ tưởng bản thân rất rất dũng mãnh, đảm bảo được người thân trong gia đình, thực hiện đích thị việc nên thực hiện.

Giang Dục nhường nhịn như đã trở nên rút cạn mức độ lực, sắc mặt mũi anh tái ngắt nhợt. Anh chạy cho tới điểm công an, vô vọng gào thét.

– Nó là người như vậy! Nó là như thế!

– Trần Nhạc Hinh! Không ai tin cậy tôi, tại vì sao cho tới em… Cũng ko tin cậy tôi!!

– Hinh Hinh, chớ nghe nó rằng linh tinh ma, nó là thằng điên đấy!

Một mặt mũi là kẻ anh chất lượng tính dịu dàng êm ả, một phía là người côn trang bị vẫn tổn thất trấn áp, tất yếu tôi tiếp tục lựa chọn người thứ nhất.

Tống Lâm Diễn không biến thành thương tại vị trí hiểm nên nhập viện nửa mon vẫn xuất viện.

Giang Dục bị ngôi trường xua học tập và cần nhập trung tâm kìm hãm trẻ con thiếu niên.

03.

Khi hội ngộ Giang Dục, này đó là chuyện của chín năm tiếp theo. Lúc ấy, anh đang trở thành một người mới nhất nổi xứng đáng gờm nhập giới marketing. Anh tìm ra dẫn chứng cáo giác Tống Lâm Diễn vẫn đâm bị tiêu diệt Giang Tuỳ.

Tống Lâm Diễn bị tóm gọn nhập tù.

Điều tôi ko ngờ ấy là… Năm bại liệt, u tôi đã hỗ trợ Tống Lâm Diễn tiêu xài huỷ con xe tạo nên tai nạn thương tâm, làm cho chân tướng mạo hoá trở thành tro vết mờ do bụi. Vậy nên, Giang Dục điên loạn trả oán mái ấm gia đình tôi, khiến cho công ty lớn u tôi sụp sụp. Mẹ tôi ko Chịu nổi nên đã trở nên đột quỵ, bại liệt toàn thân ái.

Xem thêm: truyện boss tôi không muốn yêu anh nữa

Tôi cần gánh gồng một khoản nợ mập mạp, nhằm trả nợ nên tôi vẫn đi làm việc ca ve ở sàn bar. Đến bar, tôi bị tóm gọn cần đem cỗ váy thiếu hụt vải vóc.

– Hinh Hinh, rời khỏi nhảy ở bàn này.

Cả sàn bar chỉ mất 1 bàn khách hàng, toàn những người kinh doanh phong lưu, nhập bại liệt sở hữu bao nhiêu người là công ty nợ trong phòng tôi.

Giang Dục cũng ở phía trên. Anh ăn diện chỉnh tề, tư thế lỗi lạc, thong dong tu rượu, tương tự như không hề quan hoài cho tới từng việc trước đôi mắt.

Chu Khoan là kẻ gọi tôi rời khỏi nhảy, anh tao từng nghiền tôi tuy nhiên bị tôi kể từ chối. Chính anh tao là người vẫn tạo thành quang cảnh này. Tôi cù người tách lên đường tuy nhiên bị Chu Khoan bắt lấy cổ tay.

Chu Khoan nom tôi đẫy ác ý với ánh nhìn nhớp nhúa, tương tự như con cái loài chuột bên dưới cống nước.

– Hinh Hinh, em xinh quá, nước ngoài hình say mê vl. Không hiểu sao anh cứ nghĩ về về em mãi.

– Hay là như này, một lượt một triệu, em nhằm bọn anh đùa thoả quí được không?

Tôi vô thức quan sát về phía Giang Dục. Anh lạnh lẽo lùng tận mắt chứng kiến cỗ dạng thảm sợ hãi của tôi.

Nực cười cợt, tại vì sao tôi lại tưởng rằng anh sẽ hỗ trợ tôi cơ chứ?

Bốp!

Tôi vắt lấy chai rượu đang được hé, nện xuống đầu Chu Khoan khiến cho anh tao bê tha tiết.

– Cô tưởng cô vẫn chính là gái cưng mái ấm bọn họ Trần à! Cô sở hữu dù mặc dù này tuy nhiên dám xử sự với ông phía trên như thế!

Chu Khoan vung tay tát tôi. Tôi quyết tâm nom anh tao tuy nhiên thiệt rời khỏi thâm nám tâm tôi rất rất kinh hãi hãi, vô vọng cho tới với.

Trong khi ngàn cân nặng treo sợi tóc, Giang Dục vẫn tóm lấy tay Chu Khoan rồi đấm nhập mặt mũi anh tao.

– Cô ấy sở hữu tôi, thế vẫn đầy đủ chưa!

Dường như người xem rất rất kinh hãi Giang Dục, vội vã vàng dẹp quăng quật dục vọng, ai nấy câm như hến. Chu Khoan không đủ can đảm phách lối nữa, cúi người gật đầu van lỗi.

– Sếp Giang, tôi sở hữu đôi mắt như mù… Tôi ko biết, anh một vừa hai phải ý cô Trần.

Giang Dục đứng trước mặt mũi tôi, Khi anh nhảy cười cợt, tôi biết anh đang được nổi điên. Anh lưu giữ gáy tôi, siết chặt tôi nhập lòng.

– Buông tay ra… Anh nằm trong phe với bọn chúng nó! Anh… Chó chết!

Ánh đôi mắt anh đanh lại, cúi người xuống, thơm tôi một cơ hội thô bạo. Đây là nụ thơm đầu của tôi. Anh thơm rất rất dạn dĩ, tôi một vừa hai phải nhức một vừa hai phải ngạt thở. Mãi sau, anh mới nhất tách lên đường mang lại tôi được thở. Hơi thở cả nhị hoà nhập nhau, nom Cửa Hàng chúng tôi dường như thắm thiết cùng nhau lắm.

– Trần Nhạc Hinh, kết duyên với tôi.

Xúc cảm ổm lẽo áp xuống mặt mũi tai, chuỗi phân tử bên trên tay anh vẫn chạm nhập tai tôi. Giang Dục treo vòng Phật xung quanh năm, nghe rằng nhằm nguyện cầu mang lại em trai anh được yên lặng nghỉ ngơi.

Con quỷ không ăn mặn niệm Phật và lại xay buộc tôi cần cưới anh.

– Anh điên à?

– Đúng, tôi điên rồi, điên nhiều năm rồi.

Anh lại thơm tôi, giọng anh khàn đi: “Những gì em nợ tôi vẫn còn đó ko trả không còn, tôi ham muốn em cần chuộc tội cả đời.”

04.

Kiếp trước, ham muốn chuộc tội đã và đang quá muộn. Giang Dục xứng đáng thương của kiếp này, em cho tới đảm bảo anh phía trên.

– Các anh giả dối.

– Rõ ràng những anh bắt nạt Giang Dục nhập Tolet trước, Tống Lâm Diễn nhằm cả hội đè Giang Dục lại, lấy luyện bài xích bị bám nước bịt mặt mũi anh ấy.

Mẹ tôi sầm mặt: “Hinh Hinh, sao con cái lại rằng linh tinh ma như thế! Anh con cái là học viên chất lượng, sao lại biết bắt nạt người không giống được?”

– Con ko rằng linh tinh ma, con cái cù đoạn phim lại tuy nhiên.

Các bố mẹ coi đoạn phim, á khẩu ko rằng nên lời nói.

– Giang Dục tấn công nhau vì thế Tống Lâm Diễn sỉ nhục u anh ấy.

– Anh ấy tránh việc tấn công lại ạ?

Bọn bọn họ nối tiếp yên lặng.

Tôi tiếp cận trước mặt mũi Giang Dục: “Giang Dục, anh tháo dỡ áo rời khỏi lên đường.”

Giang Dục nhướng ngươi, nghe lời nói tháo dỡ áo rời khỏi. Tôi thở phào thoải mái, may quá, anh vẫn khồng hề bị rộp tự máy uốn nắn tóc tạo ra. Trên sống lưng anh dằng dịt vết bầm tím, là kẻ bị thương nguy hiểm nhất.

Hội bố mẹ mới nhất nãy còn ko Chịu bỏ dở, giờ đây vẫn lật mặt mũi, bảo rằng trẻ con con cái đùa bỡn nhau thôi, tốt nhất có thể là cứ mang lại qua loa chuyện.

Giáo viên cũng phụ vương cần.

– Thầy ơi, sở hữu dẫn chứng phía trên rồi, nếu như thầy ko thể xử lí vô tư, em nghĩ về sở hữu một điểm tiếp tục thực hiện được.

Thầy nói: “Các em có khả năng sẽ bị ghi tội nhập vào học tập bạ, về viết lách bạn dạng kiểm điểm không còn đi!”

Mẹ tôi nổi xung, xông rời khỏi tát tôi một chiếc.

– Thằng bại liệt nó mang lại tu bùa mải dung dịch lú gì tuy nhiên con cái ăn cây táo rào cây sung thế hả!

– Nếu anh con cái bị ghi học tập bạ vì thế tấn công nhau thì sao còn tranh giành top phụ vương học viên chất lượng TP.HCM được nữa?!

– Mẹ! Chiều con cái thì ko không giống này sợ hãi con cái đâu! Anh tàn ác như vậy, u còn chiều anh nữa, trước sau gì anh cũng rước hoạ nhập thân!

– Con… Sao con cái lại rằng anh con cái như vậy!

Mẹ tôi giơ tay lên, toan tát tôi tăng loại nữa. Giang Dục túm lấy cánh tay bà, ánh nhìn vô nằm trong nguy hiểm hiểm: “Còn yêu thương đàn ông kế tiếp hơn hết đàn bà ruột? Nó vẫn cứu giúp mạng bà à?”

– Thả ra…

Mẹ tôi nhức quá, khí thế cũng yếu hèn hẳn lên đường. Giang Dục hất u tôi rời khỏi, anh bắt cổ tay tôi, bước thoát khỏi chống giáo dục và đào tạo và Chính trị tuy nhiên ko ngoảnh mặt mũi lại.

– Giang…

– Cách xa thẳm tôi rời khỏi, tôi ko cần người chất lượng lành lặn gì đâu.

Xem thêm: hello hoắc thiếu kiêu ngạo

Tôi ngây như phỗng, nom bóng sống lưng anh. Giang Dục hư đốn, anh còn như vậy là tổn thất phu nhân đấy!

Hết chương 1.

Chương 2