nghịch sủng tập nhanh còn kịp

Thấy Lê Hương vô, Mạc Tuân tức khắc buông Dương Huế rời khỏi vực lên tương tự như người ăn vụng về bị phát hiện. Lê Hương cút trực tiếp vô chống, bịa đặt tệp tin tư liệu lên bàn rồi toan chi ra ngoài. Mạc Tuân bắt cánh tay cô, phân tích và lý giải.  - Không cần như em nghĩ về đâu. Dực Minh đề nghị chia ly với Dương Huế nên cô ấy cần thiết người yên ủi thôi…  Lê Hương mỉm mỉm cười nom Dương Huế tiếp tục nín khóc, vẫn trơ tráo ngồi bên trên sofa.  - Vậy sao? Tại văn chống thao tác làm việc thì em còn rất có thể ngờ vực đồ vật gi đây? Hai người vô hotel cùng nhau em còn ko được phép tắc ngờ vực nhưng lại.  - Tôi không tồn tại các bạn, cô chớ vì vậy được ko. – Dương Huế quay trở về nom Lê Hương, nước đôi mắt lại rơi xuống.  Nếu thời điểm hiện tại Lê Hương thưa bất kể điều gì phản chưng, Mạc Tuân tiếp tục nghĩ về cô cố ý tạo nên sự. Vậy nên cô nuốt đắng cay xuống nhưng mà gật đầu.  - Được. Đây là doanh nghiệp, nhị người ngừng hoạt động lại, chừng đỗi một ít kẻo nhân viên cấp dưới nhận ra.  - Lê Hương, tôi cầu xin xỏ cô, chớ nhắn tin cẩn mang lại Dực Minh nữa nhưng mà. Anh ấy đề nghị chia ly với tôi rồi. Dương Huế òa lên khóc. Lê Hương há hốc mồm nom, mặt mũi Mạc Tuân tức khắc nhăn lại, đôi mắt lóe lên tia sáng sủa dữ tợn.  - Em vẫn nhắn tin cẩn mang lại Dực Minh? Đưa điện thoại cảm ứng thông minh mang lại anh.  Lê Hương mỉm cười khẩy.  - Dương Huế, thế ra cô là loại người này. Một đái thư lá ngọc cành vàng ko đạt được điều bản thân mong ước nên luôn luôn mến dành riêng rung rinh trang bị vào bên trong túi kẻ không giống. Mạc Tuân được xem là ông xã của tôi rồi, cô bị Dực Minh đề nghị chia ly thì tức khắc lao cho tới, nhào vô lòng ông xã tôi. Dực Minh nhưng mà nom thấy…  - Cô ko thưa, làm thế nào anh ấy biết. – Dương Huế chống chế, đôi mắt lộng lẫy như thể Lê Hương chuẩn bị ăn thịt cô tao cho tới điểm.  - Tôi đâu với thưa. Nếu không một ai thưa, cô tiếp tục lừa lừa Dực Minh nhằm kế tiếp ôm ấp con trai à?  Mạc Tuân gầm lên.  - Lê Hương, đem điện thoại cảm ứng thông minh đây?  - Tôi ko lúc nào đề nghị coi điện thoại cảm ứng thông minh của anh ý, bao gồm anh với nhắn mang lại Dương Huế cả trăm tin cẩn, gọi mang lại cô tao cả trăm cuộc cũng vậy. Anh ko tin cẩn điều tôi thì tôi cũng không có gì cơ hội này không giống. Cô tao trong trắng còn kinh hãi tôi nhắn tin cẩn cho những người yêu thương cô tao biết à? Nếu kinh hãi thì chớ với bám lấy ông xã người không giống.  - Lê Hương. – Mạc Tuân quát tháo rộng lớn.  Lê Hương xô anh lịch sự một phía.  - Anh gầm dòng sản phẩm gì? Chính anh gọi tôi cho tới đem tư liệu, anh cố ý nhằm tôi nhận ra nhị người ôm ấp nhau cần không? Bây giờ tôi cút luôn luôn phía trên, nhị người kế tiếp ân ái đậm nồng thao diễn tuồng vô sáng sủa cút. Trong sáng sủa còn kinh hãi bị tình nhân phân phát hiện…  - Lê Hương, với cần cô tiếp tục thưa gì với Dực Minh không? Có cần cô kể chuyện tôi hoặc gọi năng lượng điện mang lại Mạc Tuân, còn tồn tại làm hồ sơ nữa, cô thưa với anh ấy là tôi lấy chính không? – Dương Huế chạy cho tới túm lấy tay Lê Hương, khóc nức nở. – Sao cô lại thực hiện như vậy? Dực Minh phẫn nộ tôi, ko thèm nghe điện thoại cảm ứng thông minh.  Lê Hương tức điên từ đầu đến chân, hất tay Dương Huế rời khỏi.  - Không cần.  - Á…  Dương Huế hét lên một giờ đồng hồ rồi trượt sõng soài rời khỏi khu đất. Lê Hương tròn trĩnh đôi mắt nom. Mạc Tuân vội vàng chạy cho tới hứng Dương Huế, đôi mắt long lên sòng sọc kẻ quát tháo rộng lớn.  - Lê Hương, cô thực hiện đồ vật gi vậy? Cô thiệt vượt lên xứng đáng.  Lê Hương ko thể ngờ được tôi chỉ hất nhẹ nhàng một chiếc nhưng mà Dương Huế tiếp tục trượt rời khỏi vì vậy. Cô biết cho dù phân tích và lý giải thế này Mạc Tuân cũng ko tin cẩn nên mỉm cười gằn.  - Dương Huế, cô quyết định kinh hãi tôi hả? Cô với thực sự yêu thương Dực Minh ko vậy?  Dương Huế nom lên với vẻ mặt mũi xứng đáng thương vô nằm trong, phanh mồm giảo biện.  - Cô thưa gì vậy…  Lê Hương cảm nhận thấy kiệt mức độ, cô con quay sườn lưng loại bỏ đi.  Muốn rời khỏi sao thế ra, cô Chịu đầy đủ rồi.  Động tĩnh vô chống giám đốc không hề nhỏ, nhân viên cấp dưới nhịn nhường như tiếp tục nghe thấy không ít. Khi Lê Hương rời khỏi, bọn họ dấm dúi nom theo đuổi cô với ánh nhìn tò mò mẫm, chỉ trỏ thì âm thầm cùng nhau.  Lê Hương xuống tầng hầm dưới đất lấy xe cộ, cảm nhận thấy hối hận hận vì như thế dường như không nhờ lễ tân đem tư liệu lên chống mang lại Mạc Tuân. Cô không thể đầy đủ kiên trì và mức độ lực nhằm song teo với ả thanh nữ vờ vịt vô sáng sủa tê liệt nữa. Dương Huế vẫn cần nhập vai bạch liên hoa mang lại Mạc Tuân coi nên lúc còn tồn tại danh tức thị tình nhân của Dực Minh, cô tao sẽ không còn thể ngủ với Mạc Tuân được.  Lê Hương quan sát rằng Dương Huế teo kéo Mạc Tuân vì như thế ko ưng ý với Dực Minh tuy nhiên nuối tiếc dòng sản phẩm nhưng mà bản thân không tồn tại được, đành cần mò mẫm tìm tòi những điểm Dực Minh ko thể vừa lòng cô tao ở Mạc Tuân. Hai người con trai tê liệt nằm trong lại, bù trừ lẫn nhau mới mẻ thực sự là loại nhưng mà Dương Huế ham muốn. Dực Minh với tất cả, chi phí tài, vị thế, nước ngoài hình, sự thú vị của con trai và quan trọng, anh tao ko Chịu sự tinh chỉnh và điều khiển của Dương Huế nên cô tao mới mẻ chấp nê ham muốn với vày được. Những khi Dực Minh kể từ chối những đòi hỏi vô lý của Dương Huế, cô tao tiếp tục mò mẫm Mạc Tuân sẽ được cung phụng, yên ủi.  Một ả thanh nữ tham lam lam và fake lừa.  Điện thoại reo vang cắt theo đường ngang dòng sản phẩm tâm trí của Lê Hương. Dực Minh gọi năng lượng điện.  - Alo. – Lê Hương nghe với giọng uể oải.  - [Chào cô, tôi là Dực Minh. Cô dường như ko khỏe?] - Cảm ơn anh, tôi vẫn thông thường. Có chuyện gì vậy?  - [À, chính vì lỗi của công ty chúng tôi nhưng mà làm hồ sơ của cô ấy bị hư hỏng, cô rất có thể nộp lại một cỗ không giống được không? Rất xin xỏ lỗi vì như thế sự phiền toái này.] Lê Hương nhảy mỉm cười.  - Được ạ, không tồn tại gì phiền toái cả.  Người yêu thương anh xông vô tận chống thao tác làm việc của anh ý trộm làm hồ sơ đưa đi, bạn dạng thân thuộc anh lại phải xin phép lỗi người nộp đơn. Đúng là...  - [Vậy được, chống nhân sự tiếp tục gửi tin nhắn nhắn báo mang lại cô khi công ty chúng tôi bố trí được lịch phỏng vấn. Hồ sơ của cô ấy tiếp tục qua chuyện được vòng sơ khảo, cô để ý ngóng lời nhắn nhé. Chúng tôi tiếp tục tương tác sớm thôi.] - Vâng ạ, cảm ơn anh thật nhiều.  Dực Minh hớt tóc máy.  Lê Hương ngồi thần người rời khỏi hồi lâu rồi tài xế cho tới câu lạc cỗ leo núi mò mẫm Đồng Quyên tu rượu. Đồng Quyên là mái ấm của câu lạc cỗ leo núi, nhị người là các bạn kể từ thời ĐH, vẫn thông thường xuyên tương tác cùng nhau. cũng có thể vì như thế thể trạng ko chất lượng nên Lê Hương ko tu được không ít tiếp tục cảm nhận thấy không dễ chịu, buồn ói. Cô tạm dừng ko tu nữa, thực hiện ổ ở chống Đồng Quyên nghe con bạn kể chuyện thực hiện ăn.  Mạc Tuân gọi năng lượng điện tuy nhiên cô tắt cút ko nghe, nhắn một tin cẩn cụt lủn báo rằng bản thân cút với các bạn, mươi giờ tiếp tục về.  Đột nhiên, cô ham muốn được giải bay. Lê Hương tài xế về mái ấm là chính mươi giờ tối. Cô xuất hiện phi vào phòng tiếp khách, tức khắc Mạc Tuân vùng dậy ngoài sofa, quát tháo lên.  - Đi đâu giờ này mới mẻ về? - Đi với các bạn, trọn vẹn vô sáng sủa.  Lê Hương cút trực tiếp lên trên cầu thang. Mạc Tuân túm tay cô lại.  - Em tu rượu? Đi tu rượu với ai, thưa mau.  Mắt anh tao long lên sòng sọc kẻ. Lê Hương ngước lên nom, mỉm mỉm cười.  - Anh lại quyết định tiến công em hoặc lôi lên ngăn chặn bức?  Mạc Tuân sững người. Lê Hương đã cho thấy cửa ngõ.  - Hôm ni Dương Huế với gọi năng lượng điện không? Anh cút cút, em ham muốn tắm rồi cút ngủ. Cửa chủ yếu tê liệt tề...  Nói kết thúc cô cút trực tiếp lên mái ấm, nhằm khoác Mạc Tuân đứng như trời trồng ở chân bậc thang.  Lê Hương lấy ăn mặc quần áo cút tắm, xối nước rét lên trên người mang lại tươi tắn lại. Cô cũng ko tu từng nào, sớm tiếp tục không có gì thấy choáng ngợp tuy nhiên người dân có chút mùi hương rượu ko tan cút được. Tắm kết thúc, cô tươi tắn trọn vẹn, ra phía bên ngoài vệ sinh tóc rồi lấy giấy má cây viết rời khỏi ghi chép đơn xin xỏ ly thơm.  Hơn mươi một giờ Mạc Tuân mới mẻ vô chống. Lê Hương đang được ngồi vắt chéo cánh chân bên trên sofa, cô chỉ vô địa điểm đối lập.  - Anh ngồi cút.  Mạc Tuân sửng sốt, ngồi xuống tưởng cô ham muốn thủ thỉ. Lê Hương xoay tờ đơn xin xỏ ly thơm về phía Mạc Tuân, mỉm mỉm cười.  - Anh ký cút.