ngăn cản chồng cũ vai phản diện hắc hóa

Chương 25: ấm cúng ức

Ngày ngày tiếp theo, nhân viên cấp dưới của Khánh Tỷ trị sinh ra Ngụy tổng hờ hững lạnh lẽo lùng của chúng ta nhịn nhường như trở thành một người cuồng việc làm.

Bạn đang xem: ngăn cản chồng cũ vai phản diện hắc hóa

Người nam nhi này vẫn ở nhập văn chống liên tục nhiều ngày, xử lý những loại văn khiếu nại cho tới tận khuya, như thể đang được nhanh chóng theo gót xua đuổi tiến trình gì cơ.

Nhưng ai rất có thể bắt Ngụy tổng xua đuổi theo gót tiến trình như thế chứ?? 

Triệu Ngạn vậy bảng report tuần sau trả cho tới anh phê duyệt rồi ký thương hiệu, tiếp sau đó lắm mồm căn vặn một câu: “Ông căn nhà, bao nhiêu ngày nữa anh cần chuồn đâu sở hữu việc sao?”

Ngụy Tỷ ko coi lên: “Ừ.”

Sự tò lần của Triệu Ngạn bị khơi dậy: “Là chuyện quan trọng gì sao?”

Khóe môi Ngụy Tỷ câu lên tuy nhiên gần như là ko thể thấy được: “Ừ.”

Triệu Ngạn lên lòng tin, anh đằm thắm là trụ cột của Khánh Tỷ và là đằm thắm tín của ông căn nhà, há rất có thể vắng tanh mặt mày trong mỗi sự khiếu nại quan trọng cho tới được!

Anh tao ngay thức thì nói: “Ngụy tổng, vậy tôi chuồn nằm trong anh nhé!”

Sự hạnh phúc không nhiều của Ngụy Tỷ ngay thức thì bặt tăm không thể tăm khá, anh nâng mi đôi mắt lên, liếc anh tao một cái: “Cậu đi…?”

Triệu Ngạn ngay thức thì trị lãnh toàn đằm thắm, thiếu hiểu biết nhiều vì sao lại nổi lên sự hoảng sợ hãi tương tự đợt trước lỡ trị tiếng nói của chị ý dâu ở nhập chống họp.

“…con khỉ thô ấy!” Triệu Ngạn rút rời khỏi bài học kinh nghiệm, ngay thức thì nghiêm nghị mặt mày nói: “Tôi chắc chắn sẽ giữ lại được nghiêm nghị công ty lớn, thao tác cho tới bị tiêu diệt mới mẻ từ!

Đoàn phim <<Tiên vấn>>.

Trịnh Xuyến Xuyến vừa phải tảo kết thúc một cảnh treo thừng cất cánh, khuôn mặt mày tái mét chuồn vì như thế kiệt mức độ, ngồi bên phía ngoài nhằm nghỉ dưỡng.

Cô ấy vẫn tu không còn ly coffe, trợ lý chạy chuồn mua sắm cho tới cô một ly mới mẻ, thời điểm hiện tại xung xung quanh không tồn tại ai. Lưu Nhược lặng lẽ tiếp cận cạnh Trịnh Xuyến Xuyến, vờ vịt vô tình gọi lên nội dung bên trên năng lượng điện thoại:

<<Tiên vấn>> trị sóng, vai chủ yếu mở ra, tuy nhiên người đẹp tuyệt vời nhất ko cần là nữ giới chủ yếu tuy nhiên là cô ấy!”

Trịnh Xuyến Xuyến xoay đầu lại coi cô tao và nhướng mày: “Đưa tôi coi coi.”

Thế này vừa phải hoặc trúng tâm địa xấu xí của Lưu Nhược, cô tao vờ vịt hờ hững trả điện thoại cảm ứng qua: “Tôi vừa phải lướt Weibo thì bắt gặp cơ.”

Trịnh Xuyến Xuyến cởi rời khỏi coi, là 1 trong bạn dạng thảo giản dị và đơn giản nhằm lấy những thao diễn viên rời khỏi đối chiếu, bên trên cơ dán hình vẫn hóa trang cổ kính của bao nhiêu người, bên dưới đang được tuyên dương vai thao diễn Phù Thanh của Lăng Chân mới mẻ là đẹp tuyệt vời nhất nhập <<Tiên vấn>>, hạ thấp nữ giới chủ yếu.

Lưu Nhược ko ngoài đắc ý thấy lúc Trịnh Xuyến Xuyến đang được coi cực kỳ để ý. Trong đoàn phim, Lăng Chân luôn luôn chuồn công cộng với Trịnh Xuyến Xuyến, bám lấy chi phí bối, Lưu Nhược vẫn luôn luôn thấy cực kỳ ngứa mắt. Nếu mong muốn trị cô tao, trước tiên cần đập lỗi những quan hệ của cô ý tao vừa được.

Lưu Nhược nhân thời cơ thêm thắt dầu nhập lửa: “Chị Xuyến Xuyến, em thấy chị hằng ngày chiếu cố Lăng Chân như thế, thế tuy nhiên sau sống lưng cô tao lại mua sắm chuộc người thực hiện bạn dạng thảo đối chiếu nhằm hạ thấp chị, nhân cơ hội thực sự vượt lên trước tệ chuồn mà!”

Trịnh Xuyến Xuyến gọi kết thúc từ trên đầu cho tới cuối, trả điện thoại cảm ứng lại cho tới cô tao, vẻ mặt mày khó khăn hiểu: “Mua chuộc bạn dạng thảo đối chiếu ư?”

“Đúng vậy! Đúng là biết mặt mày ko biết lòng mà…”

Trịnh Xuyến Xuyến coi cô tao như coi một kẻ ngốc: “Ai lại chuồn mua sắm khuôn loại thông tin tài khoản không tồn tại người theo gót dõi này rồi viết lách rời khỏi bạn dạng thảo tuy nhiên không tồn tại nút share hoặc comment thế này cơ chứ?”

Nụ cười cợt bên trên mặt mày Lưu Nhược cứng lại, môi lúc lắc giật: “Haha, trình bày cũng như ha…nhưng chị Xuyến Xuyến, chị coi loại cơ kết thúc tuy nhiên cũng ko tức giận sao? Đây rõ nét là đang được trình bày chị ko rất đẹp vì như thế Lăng Chân cơ mà!”

“?” Trịnh Xuyến Xuyến càng thêm thắt nghi hoặc ngờ: “Lẽ nào là ko cần sao?”

Lưu Nhược: “…”

Trịnh Xuyến Xuyến vẫn nghỉ dưỡng đầy đủ rồi, vùng dậy vỗ vai cô tao và trình bày một cơ hội đẫy ẩn ý: “Trong giới này, tự động bản thân biết bản thân và tính cách thường rất cần thiết. Tuy tôi ko rất đẹp vì như thế Lăng Chân, tuy nhiên tôi xinh hơn cô thật nhiều mà!”

Lưu Nhược: “…”

Lưu Nhược ly loại gián ko trở thành, còn bị chế nhạo một phen, tâm tình như ăn cần cứt.

Tối cơ Lúc nằm trong ăn cơm trắng, Trịnh Xuyến Xuyến thủ thỉ này với Lăng Chân, nhập đoàn phim đang được chục ngày, cô và Lăng Chân vẫn cực kỳ không xa lạ và hiểu tính cơ hội của nhau.

Lăng Chân cũng tương đối nghi hoặc ngờ: “Cô tao thủ đoạn gì vậy chứ?”

“Ý trình bày em rất đẹp, trình bày em sở hữu chi phí đồ?” Trịnh Xuyến Xuyến rung lắc đầu: “Dù sao loại người này còn có thật nhiều trò sau sống lưng, em cẩn trọng một ít.”

Lăng Chân cảm ơn cô ấy và thở nhiều năm bất lực: “Người này thực sự chấp nhất với em tuy nhiên.”

Trịnh Xuyến Xuyến mỉm cười: “Trong giới này, người ghen tuông ganh luôn luôn rất đầy đủ.”

Có được điều nhắc nhở của Trịnh Xuyến Xuyến, bao nhiêu ngày tiếp đến Lăng Chân vẫn xem xét rộng lớn, thực sự là nhận biết được điều gì này là kỳ lạ nhập đoàn phim.

Ví dụ, một vài nhân viên cấp dưới đang được thì thì thầm buôn chuyện, tuy nhiên Lúc cô đi qua thì ngay thức thì yên ổn bặt. Một ví dụ không giống là một vài thao diễn viên nhỏ không thể cho tới thủ thỉ phiếm với cô nữa, thỉnh phảng phất tiếp tục chỉ trỏ những Lúc tuy nhiên Lăng Chân ko thể bắt gặp.

Lúc đầu, cô ko nghĩ về là nhắm nhập bản thân cho tới thời điểm hôm nay Lúc cô vô tình đi qua chống hóa trang và nghe thấy một tiếng động sắc và nhọn không xa lạ trị rời khỏi kể từ phía bên trong.

“Chính xác là vì tôi tận đôi mắt bệnh kiến! Hôm cơ Thẩm Ngôn Sơ ở trước cửa ngõ chống cô ta!…”

Lăng Chân nhướng ngươi, thì thầm nghĩ về hóa rời khỏi là như thế.

Thảo nào là nhập đoàn phim sở hữu người coi cô vì như thế góc nhìn kỳ lạ…Thì rời khỏi là sở hữu người tận tụy chuồn bịa đặt điều mọi nơi.

“Thật ko vậy? Vậy nhì người bọn họ…”

Lưu Nhược: “Dù sao cũng ko tinh khiết sẽ! Con người cô tao vốn liếng là sở hữu người bao nuôi, tuy nhiên sau khoản thời gian ra đi thì ko Chịu đựng được đơn độc nên chuồn dỗ ngon dỗ ngọt phái mạnh minh tinh ma nằm trong đoàn!”

“Trời ạ, trọn vẹn ko coi rời khỏi nha, cô ấy như tiên vậy mà…”

“Quá khứ của cô ý tao còn thật nhiều chuyện cơ…”

Chưa kịp dứt điều, cửa nhà chống hóa trang đột ngột bị cởi rời khỏi.

Lưu Nhược giật thột, xoay đầu lại coi, chủ yếu căn nhà đang được đứng ở cửa ngõ, lạnh lẽo lùng coi cô tao.

Cảnh tượng vô nằm trong xấu xí hổ, trình bày xấu xí sau sống lưng người không giống bị phát hiện, Lưu Nhược cướp điều theo gót bạn dạng năng: “Cô ko biết gõ cửa ngõ trước à?”

Lăng Chân bất tỉnh coi cô ta: “Cô ko biết vu oan giáng họa là phạm pháp sao?”

Lưu Nhược: “Tôi vu oan giáng họa gì chứ? Tôi trình bày phong long còn cô tự động bản thân suy rời khỏi đấy chứ?”

Xem thêm: chích thì giới 99

Hai cô nàng make up ở kề bên vừa phải mới mẻ nghe những gì cô tao kể kết thúc, khi đó lại bắt gặp vóc dáng lật lọng xỏ lá của cô ý tao thì cũng cạn điều.

Loại người như thế, chất lượng rộng lớn là tránh việc tin…

Lăng Chân ko thèm tiếng ồn với cô tao.

Tiểu tiên tử lạnh lẽo mặt mày, khí hóa học sắc bén thực hiện cho tất cả những người tao không đủ can đảm coi thẳng: “Nam chủ yếu của những cô gõ cửa ngõ chống tôi thủ thỉ. Thời gian lận trình bày vài ba câu ko cho tới nhì phút, vậy tuy nhiên cô…”

“Không ở và một tầng với tôi tuy nhiên nhì phút này lại “vừa khéo” cho tới cô phát hiện. Tôi trình bày cô, liệu có phải là sở hữu chút ham mê quí thực hiện lố không?”

Lời này tâm sự, góc nhìn của nhì thợ thuyền make up coi Lưu Nhược càng thêm thắt kỳ quái quỷ.

Đúng nha! Lưu Nhược ko ở nằm trong tầng với chúng ta, làm thế nào rất có thể hiểu rõ ràng như thế được? Lẽ nào là là luôn luôn giám sát chúng ta sao? Mà như thế thì biến hóa thái vượt lên trước rồi…

Sắc mặt mày Lưu Nhược khi xanh xao khi White, bị Lăng Chân nói đến việc không tồn tại cơ hội nào là phản biện, ở đầu cuối, cô tao ném rời khỏi một câu: “Các cô ko tin yêu thì thôi.” Sau cơ chạy ra phía bên ngoài.

Buổi chiều vẫn còn đấy việc làm, Lăng Chân không thích vì như thế chuyện này tuy nhiên tác động cho tới thể trạng. Cô kìm nén yếu tố đó lại, hoàn thiện buổi tảo hình chiều một cơ hội đáp ứng unique, chỉ với sau lúc về hotel nhập ban đêm, cô mới mẻ sở hữu thời hạn nhằm suy ngẫm về nó.

Kỳ thực cô vẫn đang còn chút tức tức giận.

Cô là vong hồn được tụ linh khí tuy nhiên sinh rời khỏi, lòng lòng đơn thuần, trước ni cực kỳ ghét bỏ những loại vu oan giáng họa vô địa thế căn cứ này. Huống hồ nước cho tới giờ đây Lăng Chân vẫn ko biết mục tiêu của Lưu Nhược Lúc thực hiện bao nhiêu việc cơ, lẽ nào là đơn thuần nhằm rời khỏi mặt mày cho tới bà mẹ chất lượng thôi sao?

Người trưởng thành và cứng cáp còn rất có thể thơ ngây như thế sao?

Quả nhiên, bám nhập anh hùng đó là không tồn tại sự việc tốt lành lặn gì.

Lăng Chân phía trên cái nệm rộng lớn của hotel, vùi nguồn vào gối. Cô sở hữu chút phiền não, cực kỳ mong muốn thám thính người nhằm thở than.

Nhưng nhịn nhường như chỉ mất bản thân Ngụy Tỷ mới mẻ Chịu đựng nghe bao nhiêu điều này của cô ý.

Lăng Chân lấy điện thoại cảm ứng kể từ nhập chăn rời khỏi, cởi Wechat lên bắt gặp khuông chat của Ngụy Tỷ thì mới có thể chợt ghi nhớ rời khỏi ngày hôm qua không tồn tại gọi cho tới Ngụy Tỷ, Ngụy Tỷ cũng ko nhắn tin nhắn cho tới.

Đang bận sao?

Cô ngồi dậy ngoài nệm, ôm chăn bông, gọi một cuốc cho tới anh.

Tút, tút…

Âm thanh bận.

Lăng Chân khá chán nản lòng.

Thực rời khỏi, người dân có đằm thắm phận như Ngụy Tỷ, hằng ngày vất vả với việc làm như thế, chắc chắn là ko hào hứng nghe cô trình bày những chuyện linh tinh ma vớ vẩn này đâu nhỉ?

Chỉ sở hữu điều, kể từ khi cho tới toàn cầu này, Lăng Chân vẫn luôn luôn sinh sống cùng theo với anh. Đến giờ đây, mặc dầu anh vẫn là 1 trong anh hùng nguy khốn sở hữu nguy hại hắc hóa tuy nhiên trong tâm thức Lăng Chân vẫn coi anh như 1 người bạn tri kỷ thiết.

Nếu người các bạn này phớt lờ cô, thì cô không thể người các bạn nào là nhằm chat chit nữa. Lăng Chân bĩu môi, cảm nhận thấy bạn dạng đằm thắm sở hữu chút thê lộc.

Lăng Chân teo người trở thành một viên, lông nheo nhiều năm cụp xuống, sở hữu chút ũ rũ. Cô ngồi một khi thì mong muốn xuống lầu mua sắm chút đồ uống gì cơ, bổ sung cập nhật nước ngọt sở hữu gas để thay thế thay đổi thể trạng.

Có một cửa hàng tiện lợi ở bên dưới hotel, Lăng Chân quí hộp sữa chua dâu ở cơ. Cô mang trong mình một cái áo cardigan nhung thướt tha và đem song dép bông hình thỏ con cái tuy nhiên cô vẫn đem theo gót, bước thoát khỏi sảnh hotel.

Vừa cho tới cửa hàng tiện lợi, điện thoại cảm ứng đùng một phát vang lên.

Đó là của Ngụy Tỷ.

Lăng Chân vừa phải vấn đáp điện thoại cảm ứng vừa phải tiếp cận kệ thiết bị uống: “A lô…?”

Giọng cô nàng nhẹ dịu và sở hữu chút thiếu hụt lòng tin.

Giọng trình bày của Ngụy Tỷ truyền đến: “Hồi nãy gọi điện thoại cảm ứng cho tới tôi sao?”

“Ừm…” Lăng Chân vậy hộp sữa chua dâu, lừ đừ rãi chuồn tính chi phí.

Không tương tự cô, tiếng nói của Ngụy Tỷ nghe có vẻ như tâm tình cực kỳ tốt: “Sao vậy, bị người không giống khinh thường dễ dàng à?”

Giọng điệu nhập điều trình bày của anh ấy đem chút cưng chiều chiều không xa lạ, bất giác khiến cho Lăng Chân ghi nhớ cho tới bao nhiêu vị tiên quân sản phẩm ngàn năm tuổi tác bên trên trời.

Bọn chúng ta xử thế chất lượng với cô, bảo đảm an toàn cô vững mạnh một cơ hội hồn nhiên vô tư lự.

Nhưng một tè tiên tử đang được ngon miệng như cô, đùng một phát lại xuyên cho tới điểm này, đụng chạm cần không ít người phàm kỳ quái quỷ, còn mong muốn thực hiện sợ hãi cô.

Tại sao chứ?

Sau Lúc Lăng Chân xuyên cho tới trên đây lâu như thế, ở đầu cuối cũng muộn mằn cảm biến được tấm tức.

Cô cúi đầu chuồn thoát khỏi cửa hàng tiện lợi, bị dông lạnh lẽo thổi qua chuyện, cô dụi dụi đôi mắt.

Sau này lại dụi đôi mắt tiếp.

“Không có…” Cô thì thì thầm nhập điện thoại cảm ứng.

Giọng trình bày Ngụy Tỷ lòi ra một nụ cười cợt nhạt: “Nghe rất khác lắm.”

Lăng Chân không còn mừng rồi, cô người sử dụng đầu con cái thỏ lòi thoát khỏi mũi dép đá đá bể hoa, nhăn mũi: “Ai rất có thể khinh thường dễ dàng tôi được chứ.”

Ngụy Tỷ cười cợt khẽ một giờ, phân biệt là ko tin: “Có cần thiết đứa ở ở kề bên không?”

Lăng Chân cặp điện thoại cảm ứng ở đằm thắm má mặt mày và mồi nhử vai, người sử dụng nhì tay vặn nắp chai hộp sữa chua dâu rời khỏi, nhấp một ngụm, cứng mồm cho tới cùng: “Không cần thiết.”

Sau Lúc trình bày kết thúc, đầu thừng mặt mày cơ lặng ngắt.

Giây tiếp sau, sau sống lưng đùng một phát truyền cho tới giờ bước đi.

Lăng Chân còn chưa kịp xoay đầu lại, tiếng nói trầm thấp không xa lạ của những người nam nhi vẫn lọt được vào tai…

Xem thêm: chồng ngốc độc sủng mình em

“Không cần thiết thì tôi cũng cho tới rồi.”

Tác fake sở hữu điều mong muốn nói: Ai dô!!

Ngụy tổng mau cho tới gạ người tao đi!!