năm tháng hoa lệ của mỹ nhân

Tống Ngọc Tịch đang được ném ra đầy đủ vẹn sáu năm cho tới kỳ nghệ, ngày tối rèn luyện không ngừng nghỉ nghỉ ngơi, lại sở hữu phái nữ bác bỏ kỳ nghệ cung cấp danh sư thực hiện phe đối lập, nằm trong tăng thiên phú của nường, thì ko mà đến mức là kinh trở nên không tồn tại địch thủ, tuy nhiên ứng phó với Lý Trạm chục bảy chục tám tuổi tác vẫn chính là dư mức độ đem quá.

Mặc kệ Lý Trạm hạ cờ ở địa điểm này, Tống Ngọc Tịch đều hoàn toàn có thể dồn hắn vô lối nằm trong, thiệt vất vả vắt không còn óc mới nhất suy nghĩ rời khỏi cách thức phá huỷ giải, thì lại quan sát đơn thuần thay đổi vị trí bị thúc ép nhưng mà thôi. Tất cả đều đứng vây xung xung quanh bàn cờ, ai nấy đều cảm biến được không gian mệt mỏi nên cũng không đủ can đảm thưa gì, tuy nhiên tận mắt chứng kiến phong lối chơi cờ sắc bén của Tống Ngọc Tịch thì thỉnh phảng phất cũng nghe thấy vài ba giờ đồng hồ hít khí.

Bạn đang xem: năm tháng hoa lệ của mỹ nhân

Thậm chí trong cả Tiêu Tề Dự cũng ko nhịn được tiến bộ cho tới coi, Mạnh Hiếu Nhụ lưu giữ cho tới hắn địa điểm đảm bảo chất lượng, tùy thời đứng canh phòng lân cận hắn. Tiêu Tề Dự một phía coi bàn cờ, một phía thì coi khuôn mặt mày nhỏ nhắn tráng lệ của Tống Ngọc Tịch, chỉ thấy nường xinh xẻo, song môi oánh nhuận, nhã nhặn thanh trang như phong lan vô u ly, như 1 dòng sản phẩm suối đuối lành lặn thân thiết dòng sản phẩm xoáy vẩn đục, từng giọt từng giọt xối vô tim hắn. Hắn luôn luôn tự động chất vấn bản thân, so với nường là cảm hứng gì, chẳng qua chuyện đơn thuần vì thế thấy nường xinh đẹp mắt nên mong muốn thân thiết cận, Hay những còn tồn tại gì không giống, một loại tình thương không giống nhưng mà hiện nay hắn vẫn ko coi ra?

Sau khi trọng sinh quay trở lại, chuyện trước tiên hắn thực hiện là cho tới Uyển Bình dò la nường, đem thiệt sự là vì thế kiếp trước ko đoạt được nên còn tiếc nuối sao? Hắn suy nghĩ, chắc rằng là hắn quí nường, nếu mà nường không tồn tại trọng sinh quay trở lại, thiệt sự hắn đang được suy nghĩ mong muốn đảm bảo an toàn nường bên dưới cánh chim của hắn, tuy nhiên còn giờ đây thì sao? Hắn ở sau sống lưng lặng yên coi nường vì thế cuộc sống của tớ nhưng mà thay cho thay đổi, thì tâm tình đem chút phức tạp, đem vui mừng mừng, tuy nhiên cũng kinh hoàng hãi.

Ngưng ngươi tâm trí hồi lâu, Lý Trạm ném quân cờ đang được rứa vô tay vô vỏ hộp cờ, thoải mái buôn tay, cùng bất đắc dĩ mỉm cười nói: "Ta thua thiệt."

Trên mặt mày Tống Ngọc Tịch cũng ko biểu lộ rất nhiều thần sắc kinh ngạc, thiệt tương tự như nường đang được dự liệu được sản phẩm này từ xưa. Lý Trạm thở rời khỏi một khá, coi đái cô nương tuyệt đẹp mắt tinh khiết như tụ hội tinh anh hoa trước mặt mày này, chỉ thấy nường nâng môi nở nụ mỉm cười, trước mặt mày Lý Trạm như đem ánh hào quang đãng hiện thị, đâm trực tiếp vô tim hắn.

"Nếu đang được thua thiệt, thì nên triển khai ước tấp tểnh." Tống Ngọc Tịch thưa với Tống Ngọc Minh đang được há hốc mồm đứng ở một bên: "Cửu đốc, khu vực người chắc chắn cũng có thể có giấy má cây viết, tuy nhiên ko biết đem cây quạt White này còn ko đề chữ không?"

Lúc trước Lý Trạm ước tấp tểnh với Tống Ngọc Tịch là nếu mà Lý Trạm bị thua thiệt, thì tiếp tục ghi chép cho tới Tống Ngọc Tịch một chữ, đóng góp lốt tức thì trước mặt mày. Tống Minh còn ghi nhớ rõ ràng điều này, nên không tồn tại ý muốn ngăn chặn, coi Lý Trạm vẫn đàng hoàng ngắm nhìn và thưởng thức Tống Ngọc Tịch, hắn bộp chộp vàng nhanh gọn gọi hắn sai lặt vặt cho tới, mệnh lệnh đem toàn bộ những loại như cây viết, nghiên mực nằm trong quạt White ko đề chữ cho tới.

Lý Trạm dám thực hiện dám Chịu, không ngừng mở rộng quạt White để lên trên khu vực trống rỗng, nhúng đầu cây viết lông sói vô nghiên mực nhỏ tự khắc hình hồ nước sen, đem lên đem xuống đầu cây viết vài ba lượt, rồi mới nhất ngửng đầu lên chất vấn Tống Ngọc Tịch:

"Thất đái thư mong muốn tớ ghi chép chữ gì?"

Tống Ngọc Tịch choạng cổ trắng tay nõn như ngọc, nhị ngón tay khép lại, chỉ trúng vô khu vực trống rỗng ở thân thiết quạt giành giật, nói:"Ở khu vực này, ghi một chữ "Phục" thiệt to tát, rồi đóng góp lốt vô góc cần ở bên dưới."

Mọi người xung xung quanh đều không thể tinh được coi Tống Ngọc Tịch. Tống Ngọc Thiền nằm trong Tống Ngọc Hàn liếc đôi mắt coi nhau, ko nhịn được "phốc" một giờ đồng hồ nhảy mỉm cười, bám theo sau nhị người bọn họ, bao nhiêu người xung xung quanh cũng bắt đầu mỉm cười rộ lên, thậm chí còn Tống Minh nằm trong Mạnh Hiếu Nhụ cũng ko nhịn được cúi đầu, gắng mức độ nén mỉm cười.

Lý Trạm thất sắc, mong muốn bịa đặt cây viết xuống, tuy nhiên trước khi đã và đang hứa, thời điểm hiện tại nếu như thay đổi ý, chẳng cần là vả mặt mày bản thân sao? Nhưng nếu như ghi chép trúng bám theo đòi hỏi thì...Trong đôi mắt dơ lên một ít khó khăn xử, hắn giương đôi mắt coi Tống Ngọc Tịch, hy vọng đái nha đầu bại hoàn toàn có thể trông thấy sự khó khăn xử vô đôi mắt hắn thời điểm này, sau đó 1 tự khắc tiếp tục tâm sự một câu "Ta thưa giỡn đấy, Lý công tử chớ xem như là thiệt.". Nhưng toàn bộ đều đơn thuần tưởng tượng của hắn, nha đầu bại ý chí kiên tấp tểnh, vô hai con mắt sáng sủa ngời sáng ngời là sự việc giễu giá buốt lùng, tư thái cao cao bên trên thượng đem bám theo một ít hận ý khó khăn hiểu. Lý Trạm khẽ gặm môi, dứt khoát vung cây viết, một chữ "Phục" bám theo lối cuồng thảo nổi lên bên trên nền giấy má White, bịa đặt cây viết xuống, kéo ra con cái lốt tùy thân thiết, huơ huơ trước mặt mày Tống Ngọc Tịch một ít, rồi ko chút lo ngại ngùng, ấn xuống góc cần ở phía bên dưới cây quạt.

Sau bại cấp cây quạt lại, giao phó vô vào tay Tống Ngọc Tịch. Tống Ngọc Tịch cũng ko kể từ chối, rứa lấy cây quạt rồi mang đi luôn luôn cho tới Tống Ngọc Hàn. Tống Ngọc Hàn sững người, vui mừng sướng coi Tống Ngọc Tịch, nường hiểu đó là Tống Ngọc Tịch trút bỏ dỗi thay cho nường, tiêu thụ cây quạt, dương dương đắc ý quơ quơ trước mặt mày Lý Trạm. Trên khuôn mặt mày tuấn tú là nụ mỉm cười đem chút khiếp sợ, ánh nhìn từ từ trở thành âm độc, ánh nhìn coi Tống Ngọc Tịch càng sắc bén như lưỡi đao.

"Ai nha, ko suy nghĩ cho tới kỳ nghệ của đái hóa học phái nữ lại đảm bảo chất lượng vì vậy đấy." Tống Minh trông thấy Lý Trạm bị thua thiệt thiệt, kinh hoàng hắn tức dỗi, ngay lập tức lên giờ đồng hồ đem ý giảng hòa, tuy nhiên ngờ đâu chẳng một ai nhằm ý cho tới hắn, khiến cho không gian càng tăng xấu xa hổ.

"Kỳ nghệ của Thất đái thư, bên trên hạ muốn làm lĩnh giáo một phen, chẳng biết đã đạt được hoặc không?" Đột nhiên một tiếng nói vô trẻo vang lên kể từ sau sống lưng người xem, như dông tố đuối ngày hè, như nóng ran mùa xuân, khiến cho người nghe thấy trong thâm tâm cảm nhận thấy xốn xang, ko tự động ngôi nhà được nhưng mà coi về phía về phía tiếng nói.

Chỉ thấy Tiêu Tề Dự toá áo choàng lông cáo đang được đem bên trên vai xuống, mang đến Mạnh Hiếu Nhụ đứng mặt mày, còn Mạnh Hiếu Nhụ cũng choạng nhị tay rời khỏi, cung kính nhận lấy. Tư thái này sẽ không ngoài tạo cho người xem tò mò và hiếu kỳ về thân thiết phận thực sự của vị công tử đem hoa phục này, lại hoàn toàn có thể khiến cho cho tới lối đường kính trắng là trưởng tử của Vinh Quốc Hầu phủ cần khiêm nhượng kính cẩn vì vậy.

Tống Ngọc Tịch coi Tiêu Tề Dự, trong thâm tâm thiệt sự là ngũ vị tạp trần, nường biết, vị Hoàng Thái Tử Điện hạ này đang được đoán được nường và hắn là và một hoàn cảnh, nhưng mà chủ yếu nường ko lâu trước này cũng từng phỏng đoán qua chuyện. Thân phận của hắn cao quý, sẽ không còn vô duyên không có căn cứ nhưng mà cho tới Uyển Bình dò la nường, rồi lại nằm trong nường bắt gặp ở liên hoan hoa đăng, càng tiếp tục ko đánh dấu ngọc bội của hắn cho tới Lưu tiên sinh, nhờ ông đem giao phó cho tới nường. Việc tu sửa rạch thải nước bên dưới mặt mày khu đất là được tạo vô tía năm tiếp theo, sau thời điểm mưa to tát cả mon, triều đình mới nhất tổ chức tu sửa, thế tuy nhiên giờ đây trời còn ko ụp mưa, nhưng mà hắn thân thiết là Thái tử giám quốc đang được hạ mệnh lệnh tổ chức, điều này phân tích hắn và nường là kiểu như nhau, đem năng lượng biết trước, nhưng mà việc Tiêu Tề Dự không tin nường thì cho tới thời điểm ngày hôm nay Tống Ngọc Tịch mới nhất đầu tiên xác có được.

Lời kiến nghị của Tiêu Tề Dự cũng ko ngay tức khắc có được sự đồng ý của Tống Ngọc Tịch, tuy nhiên Tống Minh ngồi ở một phía khi đó lại vực dậy, nói:

"Tề công tử, ngươi cũng chớ rối loạn nằm trong bao nhiêu đái nha đầu này. Hiếu Nhụ huynh, mau răn dạy nhủ bạn hữu của ngươi..." Tống Minh ko biết vị Tề công tử này, hắn chỉ quen thuộc với Mạnh Hiếu Nhụ và Lý Trạm, hắn ko từng bắt gặp qua chuyện vị công tử bám theo Mạnh Hiếu Nhụ này. Hắn cũng có thể có nắm vững chắc chắn với con cái con cháu thế gia vô kinh, tuy nhiên vị Tề công tử này chắc chắn hẳn ko cần con cái con cháu thế gia vô kinh, cho nên vì thế hắn mới nhất ko biết, chắc chắn đơn thuần bạn hữu phía bên ngoài của Mạnh Hiếu Nhụ, lên đường nằm trong cho tới gom vui mừng nhưng mà thôi.

Xem thêm: vũ đông càn khôn chap

Tiêu Tề Dự nhượng bộ như ko nghe thấy lời nói thưa của Tống Minh, thực hiện thủ thế thỉnh" với Tống Ngọc Tịch, rồi nói: "Chẳng lẽ không tồn tại vinh hạnh được Thất đái thư đồng ý sao?"

Tống Ngọc Tịch coi chằm chằm vô cặp đôi mắt hoa móc sâu sắc ko thấy lòng của hắn, cảm nhận thấy như mang trong mình 1 lực thú vị như váy đầm lội hít nường vô, nên cũng không đủ can đảm coi trực tiếp hắn vượt lên lâu, tuy nhiên cũng ko thiệt sự dám kể từ chối hắn, ngay lập tức ngồi quay về lên ghế. Tiêu Tề Dự cụp đôi mắt chính thức dọn dẹp bàn cờ, vô mồm lại nói:

"Nếu như được, xin xỏ chào chư vị toàn bộ đều xuống bên dưới đứng hóng. Lúc tớ tiến công cờ, ko quí đem đứa ở mặt mày coi ngó."

Tống Minh vừa phải tấp tểnh cự tuyệt, đang được thấy Mạnh Hiếu Nhụ tủ mồm của hắn, coi hắn nhấp lên xuống đầu, kéo hắn thanh lịch một phía, sử dụng âm thanh chỉ vừa phải đầy đủ nhị người bọn họ hoàn toàn có thể nghe được, thưa một câu vô tai Tống Minh. Tống Minh nghe kết thúc ngay lập tức sợ hãi coi Mạnh Hiếu Nhụ, sau này lại hãi kinh chỉ chỉ phía Tiêu Tề Dự, tiếp sau đó mới nhất kịp phản xạ, phối phù hợp với Mạnh Hiếu Nhụ đem toàn bộ những người dân mong muốn ở lại coi trận đấu tách ngoài Quan Lan Đình, đặc biệt may đình được xây ở điểm đặc biệt cao, nên mặc dầu bọn họ đứng ở bên dưới sườn núi, thì cũng hoàn toàn có thể trông thấy bóng hình nhị người ngồi đối lập nhau, chỉ đem điều, khoảng cách khá xa vời, nên ko thể nghe thấy nhị người thưa với nhau những gì.

Ngón tay thon nhiều năm thật sạch sẽ của Tiêu Tề Dự nhảy múa bên trên bàn cờ, chả bao nhiêu chốc đang được dọn dẹp bàn cờ thật sạch sẽ. Sau khi nhằm quân cờ vô vào cụ thể từng vỏ hộp, thì cũng ko khách hàng khí với Tống Ngọc Tịch nhưng mà cặp quân đen giòn hạ xuống bàn cờ. Sau khi Tống Ngọc Tịch rứa quân White, tiến công một nước cờ, thì hắn mới nhất câu môi, thản nhiên hỏi:

"Kỳ nghệ của Thất đái thư tinh anh xảo vì vậy, ko biết danh sư là kẻ phương nào?"

Sau khi tiến công một nước cờ, Tống Ngọc Tịch mới nhất giương đôi mắt coi hắn, nói: "Là bởi một vị phái nữ bác bỏ tài năng nghệ cung cấp danh sư chỉ dạy dỗ, tài tiến công cờ của nường là vì đại danh sư có tiếng đích thân thiết truyền dạy dỗ. Ta thực hiện các bạn với nường sáu năm, nường ấy vừa phải là thầy lại vừa phải là các bạn, nường ấy đang được truyền dạy dỗ kỹ nghệ lại cho tới tớ."

Tiêu Tề Dự coi thông thoáng qua chuyện Tống Ngọc Tịch, tiếp túc hỏi: "Thật sự là một cơ duyên đảm bảo chất lượng. Thất đái thư phiên thủ vi vân, phúc thủ vi vũ [1], thủ đoạn biến đổi nhanh gọn, thiệt sự là cao minh, ko biết đó cũng là vì người phương này chỉ điểm vậy?"

[1] phiên thủ vi vân, phúc thủ vi vũ: 翻手为云、覆手为雨 (phiên vân phúc vũ 翻云、覆雨) Nghiêng bàn tay thực hiện mây, úp bàn tay thực hiện mưa. Ý nghĩa của trở nên ngữ này là chỉ sự thay cho thay đổi như chong chóng, ko biết đâu nhưng mà lượt. Nghĩa bóng chỉ những người dân hoặc thủ đoạn, sấp mặt, lèo lái, hòn đảo điên.

"Không đem người này chỉ điểm cả, đơn thuần nhận tổ quy tông nhưng mà thôi." Sau khi nường thưa không còn, cũng ko làm cho Tiêu Tề Dự kịp phản xạ, nhưng mà ngay lập tức chất vấn tiếp: "Thái Tử Điện hạ thời điểm ngày hôm nay cố ý đem Lý Trạm cho tới phía trên, cũng ko cần là chỉ mong muốn tiến công cờ với tớ đấy chứ, phía trên thực sự tiến công một vòng tròn xoe rộng lớn mà?"

Tay của Tiêu Tề Dự giới hạn phía trên bàn cờ một lúc, coi chằm chằm vô Tống Ngọc Tịch một khi lâu, tiếp sau đó mới nhất hạ xuống một quân cờ, câu môi nói:

"Nàng vì sao lại coi ra?" Hiển nhiên là nha đầu này đang được trị hiện nay hắn rất khác với trước bại. Nhưng Tiêu Tề Dự tự động chất vấn, chủ yếu tôi cũng ko đánh dấu nhiều sơ hở, rất khác với nha đầu này, liên tiếp thể hiện nay thay cho thay đổi, trong cả cho tới giờ đây thân thiết phận cũng thay cho thay đổi luôn luôn rồi.

Tống Ngọc Tịch hạ xuống một quân cờ, thản nhiên nói: "Thái Tử Điện hạ đùng một cái thông xuyên suốt, móc rạch thải nước sớm trước vài ba năm, còn chất vấn tớ vì sao lại đoán được?"

Tiêu Tề Dự niết quân cờ tấp tểnh hạ ở vô tay, rũ đôi mắt tâm trí một chút, cũng ko thưa gì. Tống Ngọc Tịch cũng ko đốc giục hắn, đợi một lúc, nường lại thưa thêm 1 câu:

"Điện hạ ko cần thiết lo ngại, tớ sẽ không còn thực hiện điều gì tác động cho tới người. Trên thực tiễn người là ân nhân của tớ, tớ so với người chỉ mất cảm kích, vô cùng ko vì thế chuyện của tớ, nhưng mà tạo ra tổn sợ hãi cho tới người, cho tới nên người ko cần thiết bịa đặt tâm tư nguyện vọng của tớ lên trên người của tớ."

"Ồ? Vậy nường thưa test coi, tớ so với nường đem ân tình gì"

Mặc mặc dù ở kiếp trước hắn so với nường có tương đối nhiều quan hoài, tuy nhiên thực sự trước đó chưa từng bật mý nửa câu về thân thiết phận bản thân, nường làm thế nào nhưng mà hiểu rằng hắn so với nường đem ân tình hoặc không?

Xem thêm: rể sang đến nhà

Tống Ngọc Tịch buông quân cờ, tráng lệ đương đầu với ánh nhìn dò la xét của Tiêu Tề Dự, đặc biệt tráng lệ nói: "Nếu như đang được nói đến việc nấc này, thì tớ cũng tiếp tục trực tiếp thắn tâm sự. Ta biết kiếp trước đó là người đang được nhặt xác thay cho tớ, ko nhằm tớ bầy thây điểm hoang dại. Đối với tớ nhưng mà thưa, bại đó là ân tình lớn số 1, chỉ với 1 điểm đó, bất luận sau này tớ trở nên người ra sao, thì tớ cũng sẽ không còn thực hiện rời khỏi chuyện gì tạo ra thương tổn cho tới người. Ta sẽ không còn tiếp tay cho tới quân thù của những người, cũng tiếp tục ko trợ gom cho những người đem kỹ năng gây hư tổn cho những người vô sau này, thậm chí còn sau đây nếu như người sử dụng tớ, thì chỉ việc ko cần là chuyện sợ hãi cho tới Tống gia, tớ cũng tiếp tục sử dụng toàn lực của tớ nhưng mà gom người một lượt. Ta ko biết vì sao người lại lên đường Uyển Bình dò la tớ, tuy nhiên tớ tin cậy tưởng, người là đem ý đảm bảo chất lượng."

Tiêu Tề Dự ko thưa gì, ánh nhìn vẫn coi chằm chằm vô bàn cờ, cho tới cho tới khi Tống Ngọc Tịch kể từ vào bên trong túi tùy thân thiết của tớ kéo ra ngọc bội Bàn thờ Long đẩy cho tới trước mặt mày hắn, rồi nói:

"Cho nên khối ngọc bội này, người vẫn nên tịch thu lên đường."