mị sắc viên

Người con trai bước thời gian nhanh cho tới, đem tay lúc lắc lấy điện thoại thông minh của cô ý, phát hiện ra thương hiệu của những người gọi phía trên màn hình hiển thị, cô chỉ kịp nghe thấy Ngải Lê run rẩy run tâm sự một chữ “What…” Đoạn hâu phương bị anh ngắt cuộc gọi.

Đối mặt với góc nhìn rét mướt băng và gian ác của Đàm Dận, Biên Nhan cảm thấy bản thân thiệt bất lực.

Bạn đang xem: mị sắc viên

“Lừa đảo?”
 
Mỗi phen Đàm Dận tiến bộ cho tới là cô lại sợ hãi lùi dần dần về sau.

“Hàng không phải như giới thiệu?”

“…”

Anh cười gằn một tiếng: “Tăm xỉa răng?”

“A…” Cô ước chừng khoảng cách thân thuộc nhị người rồi review khung người cao vĩ đại của Đàm Dận, cảm nhận thấy tâm trí băng qua người anh nhằm quăng quật chạy là sự việc thực hiện bất khả ganh đua, đành nên chột dạ trấn an, “Cục cưng à… Em ko hề đem ý ghét bỏ quăng quật anh.”

Lúc này đường nét mặt mày của Đàm Dận nom vô nằm trong xứng đáng sợ: “Ghét bỏ?”

Biên Nhan tóm lấy bàn tay vĩ đại rộng lớn của anh ấy, vẻ mặt mày vô nằm trong trở thành khẩn và nữ tính nói: “Anh vững mạnh rất đẹp trai như thế, chỉ phụ thuộc vào khuôn mặt này đã và đang thực hiện em si mê như điếu sập rồi. Đàn ông ko chắc chắn nên đem “Chym to” thì mới có thể quyến rũ đâu, phẩm giá và tài hoa mới mẻ là loại nhằm tấn công giá…”
 
Cô một vừa hai phải thì thầm phỉ nhổ sự fake lừa lọc của tôi một vừa hai phải sử dụng góc nhìn tràn ngập hào quang quẻ của thánh kiểu mẫu nom anh.

Dường như Đàm Dận đã bị cô thực hiện cho cảm động, một tia sáng sủa lóe lên nhập đôi mắt anh, anh trở tay tóm lấy tay cô: “Đã qua chuyện tứ ngày rồi, bà dì của em đã đi được chưa?”

“Hả…” Biên Nhan suy nghĩ về một thời gian, “Ngày ngày hôm qua còn một ít, thời điểm hôm nay chắc chắn là tiếp tục thật sạch sẽ rồi.”

Đàm Dận kéo cô trở về phía cái chóng, mức độ lực và động tác vô nằm trong lỗ mãng như thể anh đang được vô nằm trong rơi rụng kiên trì.

Biên Nhan còn vô nằm trong ngây thơ hỏi: “Làm gì vậy ạ?”

“Cho em chịch.”

“…”

Tay Đàm Dận xé ăn mặc quần áo của cô ý, mồm thì vừa thưa một vừa hai phải cười: “Trùng thích hợp là anh tiếp tục mua sắm áo tơi vừa rồi, tất cả chúng ta sử dụng demo coi thế này.”

Biên Nhan hé vĩ đại nhị đôi mắt nhìn anh.
 
Quần áo của cô ý nhanh gọn lẹ bị xé rách nát xơ xác, nửa mặt mày bầu ngực lòi ra ngoài, quần bị túa cho tới gối, hoa ly thân thuộc nhị chân bị quần con ren màu sắc tím nhạt nhẽo ôm siết lấy, u ly thẹn thò thùng tương đối nhô lên, Đàm Dận ngừng lại một thời gian, đang được quyết định túa nốt miếng vải vóc dư quá này chuồn.

Biên Nhan lại hiểu nhầm trở thành anh đem lòng tuy nhiên lại không tồn tại mức độ, bạn dạng năng thực hiện u đùng một cái trỗi dậy, cô an ủi: “Cục cưng à, anh chừa chút sức…”

Xem thêm: thế tử phi cá muối

Đàm Dận man rợ trợn mắt trừng cô, anh ngồi ngay ngắn dậy túa áo co dãn của tôi đi ra, nửa thân thuộc bên trên trần truồng ép xuống ngưới cô. Biên Nhan bị đè nén nghẹt thở, hooc môn nam tính mạnh mẽ tràn ngập tính sở hữu của anh ấy thực hiện mang lại tâm trí cô mụ mị.

Đàm Dận thơm cô, bàn tay vĩ đại cách lớp quần áo massas nhị luồng quyến rũ và mềm mại như bông, bên dưới sự bảo quấn của ăn mặc quần áo hình dạng của song gò bồng càng được khêu gợi miêu tả rõ rệt rộng lớn. Anh thơm cho tới khi cô giãy đạp dụa vì như thế ko thể thở được thì mới có thể chịu đựng buông đi ra.

Biên Nhan còn tưởng rằng đầu lưỡi của tôi chuẩn bị bị anh nuốt rơi rụng, há vĩ đại mồm thay đổi nhập lo phiền e.
 
Anh nom cái lưỡi đang được teo rúm lại nhập vùng mồm của cô ý, kìm giữ lại xúc động mong muốn gặm xuống, rét mướt lùng mắng: “Đáng đời.”

Biên Nhan cảm nhận thấy thiệt oan ức.

Chờ cho tới khi Đàm Dận kéo khóa quần xuống, lấy thằng em đi ra thì thời điểm hiện nay cô thiệt sự cảm nhận thấy tôi đã hồn phi phách giã rồi, nhập đầu chỉ từ lại một tâm trí, Ngải Lê thưa sai rồi, tất cả chúng ta đều sai không còn rồi…
 
Nằm bên dưới những vết bụi cỏ rậm rì là 1 trong những con cái rắn vĩ đại rộng lớn dữ tợn đang được giương oai phong giễu võ với cô, thân thuộc côn đem red color tím, đầu nấm còn đang được phun chất nhớt, nó bị bàn tay thon lâu năm White nõn của Đàm Dận tóm lấy, nom cho tới nom lùi vẫn thấy ko thể tin tưởng được…

Sao rất có thể lâu năm và vĩ đại cho tới vậy chứ, thông thường sao Đàm Dận rất có thể giấu quanh nó nhập quần được…

Biên Nhan bị đe nẹt mang lại hoảng e, khoảng cách thân thuộc tâm trí và thực tế là quá xa vời rồi.
 
Cô quyên sinh lùi về sau, thành phẩm là bị Đàm Dận tóm chân kéo về bên, anh hứng côn thịt tiến bộ lại ngay gần cô, Biên Nhan e hãi run rẩy rẩy

Trán Đàm Dận nổi đẩy gân xanh rớt, mạnh dạn chen người nhập thân thuộc nhị chân cô, cơ hội một tờ vải vóc lót mỏng dính manh, anh tóm thứ đồ dùng đùa sản phẩm xịn của tôi cọ xát lên chân tâm non mượt của cô: “Đã ướt sũng ko hả, ướt sũng thì anh nhập.”

“Không, vẫn ko.” Biên Nhan vội vàng vàng không đồng ý.

“Ồ?” Đàm Dận vén tấm vải vóc tí xíu tiếp tục ướt sũng đi ra, “Vậy nhằm anh đánh giá coi.”
 
Khe thịt phì nộn, vài ba sợi lông mềm mịn và mượt mà thưa thớt phủ quanh xung xung quanh u ly, hoa huyệt tản đi ra một mùi hương thơm nức đặc thù của phái đẹp. Đàm Dận sử dụng ngón tay khảy một chiếc, hoa hoạnh nhỏ bé nhỏ e người kỳ lạ run rẩy rẩy, bên dưới sự trêu chọc của anh ấy nhằm lại một vệt nước lâu năm bám nhập đầu ngón tay của anh ấy.

Anh cúi đầu nom xem: “Em giả dối.”

“A…”

Đàm Dận cầm quy đầu nhắm ngay lập tức phần bên trước cửa ngõ động, hạ thấp thắt sườn lưng đâm mạnh nhập một chiếc, chen lấn tiến bộ nhập bên phía trong tường thịt chặt khít rét rét, từng phen chuồn sâu sắc nhập tăng một ít rất có thể nghe thấy tiếng động quái sát bên phía trong tường thịt thực hiện cho những người không giống nên rét tai đỏ ối mặt mày.

Biên Nhan thở ko đi ra tương đối, toàn bộ cơ thể nhức như búa vấp ngã, một cảm xúc xé rách nát bao quấn toàn cỗ giác quan của cô ý.

Xem thêm: ta tu có thể là giả tiên

Đàm Dận gặm răng hỏi: “Rất nhỏ?”

Biên Nhan bật khóc, cô lắp bắp van nài lỗi: “Không đúng… Thật xin lỗi… Em không nên nói bậy…”
 
Hạ thân thuộc của Đàm Dận vẫn không ngừng nghỉ dịch chuyển, sâu sắc nhập đái huyệt giống hệt như đem vô vàn chiếc miệng nhỏ đang được gặm mút lấy côn thịt của anh ấy, nó như mong muốn mách bảo anh trượt nhập vực sâu sắc dục vọng, nhị đôi mắt anh đỏ ối ngầu vẫn bám riết ko buông tha bổng mang lại cô: “Tăm xỉa răng?”

Biên Nhan cảm nhận thấy vô cùng hối hận, cô ko lúc nào hối hận hận như khi này: “Căng mong muốn hư hỏng em rồi hu hu hu…”
 
Cô ko hề nghĩ về cho tới giờ khóc nức nở của cô ý thời điểm hiện nay như 1 liều mạng dung dịch kích ứng, Đàm Dận ác ý dịch chuyển hông thời gian nhanh rộng lớn, côn thịt đặc biệt rộng lớn đi ra tan nhập vào bên phía trong đái huyệt, thịt non bên phía trong bắp đùi của cô ý bị anh chạm va một thời gian tiếp tục chính thức ửng đỏ ối cả lên.