ma đạo tổ sư ( h nặng)

                                    
                                              

Lam Vong Cơ nỗ lực cầm cố cự quay trở lại, Lúc đứng trước cửa ngõ chống, dựa vào thính lực nhạy bén bén của những người tu tiên, hắn nghe rõ rệt mồn một giờ động bên phía trong, giờ nhem nhép Lúc với lúc không hòa nằm trong từng giờ rên rỉ thủ thỉ, bụng bên dưới mệt mỏi, cự vật phía bên dưới rét cho tới đe người lại rộng lớn thêm 1 vòng.

"Lam... ha... Lam Trạm... ưm..."

Bạn đang xem: ma đạo tổ sư ( h nặng)

Tên hắn được phân phát rời khỏi kèm cặp giờ rên rỉ của những người nhập chống, ko hề bởi dự, xuất hiện.

Áp cả giờ rên, trước đôi mắt của Lam Vong Cơ đang được đổ xô một mảng xuân sắc rét rực.

Ngụy Vô Tiện toàn đằm thắm ướt đầm, nửa sống lưng nhờ vào tường, sắc mặt mũi mẩn đỏ, đôi mắt phảng phất một làn khá nước lờ mờ nhạt nhẽo, mồm khe khẽ rên rỉ. Một tay hắn vuốt ve sầu tính khí bên dưới hạ đằm thắm, tay còn sót lại cầm cố Tị Trần đẩy chuôi lần nhập điểm hâu phương.

Trông thấy người đứng đối lập, Ngụy Vô Tiện rút Tị Trần thoát khỏi hậu huyệt, khá thở liên tiếp, loạng choạng té nhào cho tới Lam Vong Cơ, nhảy lên choàng nhì tay qua quýt cổ, nhì chân vòng rời khỏi sau sống lưng hắn, chôn mặt mũi nhập cổ Lam Vong Cơ cọ cọ, nỉ non:

"Lam Trạm... ha.... tao ham muốn... rét quá..."

Đại óc của Lam Vong Cơ căng chặt, yết hầu khẽ động.

Một tay hắn ôm Ngụy Vô Tiện chặt nhập lòng, một tay nâng cằm hắn, hít nhập song môi đang được không ngừng nghỉ mấp máy gọi 'Lam Trạm', chân nhạy bén đẩy cửa ngõ đóng góp lại.

Nói thì chậm trễ tuy nhiên việc ra mắt chỉ nhập chớp đôi mắt. Cửa vừa vặn khép, Lam Vong Cơ đem nhân loại đang được phân phát dục trong tâm địa ngực để lên trên nệm, bạn dạng đằm thắm toá quần áo vướng víu, động tác gấp rút tuy nhiên khuôn mặt vẫn chính là vẻ mặc nhiên, chỉ hiềm không giống tại vị trí, tai và cổ hắn tiếp tục đỏ tía cho tới kỳ lạ kì, hạ đằm thắm trướng nhức với.

Xem thêm: nguyệt mãn kinh hoa

Y lấy tay khẩn trương dang rộng lớn chân Ngụy Vô Tiện, chen người nhập đằm thắm, hít hắn, một tay vân vê phân tử đậu trước vùng ngực Ngụy Vô Tiện, tay còn sót lại khếch trương huyệt động.

Ngụy Vô Tiện như cảm nhận thấy ko đầy đủ, không dễ chịu đến mức độ hốc đôi mắt đem bám theo tầng nước đôi mắt, đỏ tía hoe.

"Lam... ah... Lam Trạm~ Chưa đầy đủ.... M-mau tiến thủ nhập.... Ta không dễ chịu nhưng mà..... hức hức..."

Hắn khẩn trương cho tới khóc luôn luôn rồi.

Lam Vong Cơ khàn khàn : "Ngụy Anh...".

Hai đôi mắt Lam Vong Cơ đỏ tía ngầu coi người bên dưới đằm thắm đang được vặn vẹo cầu hoan, 'phặc', tia lí trí ở đầu cuối của hắn đứt thực hiện song, hắn rút tay ngoài người Ngụy Vô Tiện, đái Vong Cơ rét cho tới đe người bịa trước cửa ngõ động mấp máy của hắn.

Ngụy Vô Tiện nhì tay choàng sau sống lưng Lam Vong Cơ, ôm chặt:"Lam Trạm... ha... nhanh chóng... nhanh chóng chút... A~~~"

Xem thêm: truyện lẽ nào em không biết

Lam Vong Cơ tăng mạnh đái Vong Cơ nhập điểm sâu sắc nhất nhập huyệt động Ngụy Vô Tiện. Tiểu huyệt vây hãm, cắm chặt đái Vong Cơ như không thích hắn tách ngoài, óc hắn bị kích ứng cho tới đỉnh điểm.

Ngụy Vô Tiện thụ động tác của những người phía trên thực hiện thoải mái, ngửa cổ rên rộng lớn, chân ôm chặt lấy hạ đằm thắm Lam Vong Cơ sung sướng, hắn vẫn ham muốn nữa.

Không đợi Ngụy Anh của hắn lên giờ chào gọi, hắn trả đẩy hạ đằm thắm, từng thứ tự rút rời khỏi đâm nhập đều là ở điểm sâu sắc nhất, hắn hít lên môi Ngụy Vô Tiện, động tác bên dưới đằm thắm không chỉ ko tạm dừng mà còn phải nhanh chóng rộng lớn, Lam Vong Cơ vô tình cảm biến được điểm gồ lên bên phía trong Ngụy Vô Tiện, hắn tăng mạnh.