lưu luyến không quên truyện

Ngô Đồng ko biết bên trên mặt mày bản thân đem vật gì nữa, Hướng Tá chỉ tĩnh lặng nhìn cô, dần dần dà, vô đôi mắt anh tớ hiện thị lên vẻ ngạc nhiên.

Cô còn tưởng bản thân cười cợt ko đầy đủ chân thực thì thấy anh tớ cười: “Nếu thực sự thế, tại vì sao cô khóc?”

Bạn đang xem: lưu luyến không quên truyện

Ngô Đồng sửng oi, lúc này cô mới nhất phân phát hiện tại bên trên khóe đôi mắt ươn ướt sũng, ngượng ngùng cô ngửng đầu, nỗ lực nuốt nước đôi mắt ngược vô vô.

Bên cửa ngõ toilet u tĩnh, Hướng Tá thở lâu năm. Anh tớ lờ lững rãi lại gần cô: “Để đem đầy đủ tư cơ hội là một trong những trạng sư, cần phải học tập thiệt xuất sắc tâm lí học tập. Nhưng cô khẩu ganh đua tâm phi*, suýt chút nữa tôi cũng trở thành cô gạt thiệt đấy.”

(Khẩu thị tâm phi: rằng một đằng suy nghĩ một nẻo)

Giọng rằng anh tớ hạ thấp. đứng ngay lập tức trước mặt mày Ngô Đồng. Ngô Đồng quay đầu sang một bên, anh tớ nâng cằm cô: “Bộ dạng điềm đạm xứng đáng yếu mềm này của cô ấy nên khiến cho Lệ Trọng Mưu coi mới nhất đích, tôi ko tin yêu anh tớ sẽ không còn mượt lòng.”

Anh tớ đang được trêu đùa cô ư?

Ngô Đồng hãi kinh nhìn vô đôi mắt Hướng Tá.

Giọng anh tớ vẫn túc tắc như cũ: “Có lẽ lúc này cô đặc biệt cần thiết một bờ vai nhỉ, tôi ko quan ngại quyết tử thân thuộc bản thân cho tới cô mượn vai tôi đâu.”

Từ người anh tớ toát rời khỏi một loại hấp lực đặc trưng, thực hiện người tớ ko phân biệt nổi đâu mới nhất là ý nghĩa sâu sắc của điều rằng. (ý là nghĩa “trong sáng” và nghĩa “đen tối” ạ :p )

Ngô Đồng học theo loại thì thầm dửng đưng của anh ý ta: “Có nên mồm lưỡi của toàn bộ trạng sư đều ngọt xớt như anh không? Làm cho tới tâm trí của phụ phái đẹp lung lắc không còn cả?”

Hướng Tá nhìn kĩ ánh nhìn cô, thời điểm hiện nay, vô đôi mắt cô đang được không thể chút dấu tích này tương tự như vừa vặn rơi lệ. Quả là một trong những phụ phái đẹp quật cường! Dừng một ít, anh nói: “Có được nụ cười cợt của cô ấy, quý giá.”

Ngô Đồng ko thèm nhằm ý cho tới anh tớ nữa, chuồn trực tiếp ra phía bên ngoài.

Hai người quay về quần thể ngủ, gọi nhì ly cafe, Hướng Tá liếc mắt rời khỏi góc cơ, ko thấy Lệ Trọng Mưu đâu nữa.

Án khiếu nại Hướng Tá đang được sửa lại rất nhiều lần, trình tự động vụ khiếu nại, từng một bước tiến, anh tớ đều giảng giải đặc biệt kĩ cho tới Ngô Đồng.

Lệ Trọng Mưu, Trương Mạn Địch, quyền giám hộ, …

Bên tai toàn những điều cơ, đầu Ngô Đồng ong ong, chắc hẳn là vì chói rồi. Cô khép lại tập dượt tư liệu, cứ suy nghĩ cho tới việc Đồng Đồng sau đây tiếp tục sinh sống với u tiếp, cô cảm nhận thấy bản thân bất lực.

“Những ngôi nhà dòng họ đa số đều phải sở hữu con cái riêng rẽ, Lệ Trọng Mưu giờ còn cố ý thông cáo rần rộ với giới truyền thông. Anh tớ là Lệ Trọng Mưu, rất khác cô, cô không tồn tại quyền cũng chẳng đem thế, tuy nhiên tất cả chúng ta rất có thể sử dụng chiêu “đồng tình”. Thi phảng phất tỉ ti vài ba câu, giới truyền thông cũng tiếp tục xem xét cho tới trường hợp của cô ấy rộng lớn.”

“Khóc nhiều có vẻ như fake tạo nên vượt lên trước, xã hội này còn có chuyện ưng ý với kẻ yếu ớt sao?” Ngữ khí cô châm chọc, sự ngang bướng của cô ấy khiến cho người không giống đặc biệt hiện tượng đau đầu, Hướng Tá thấy tương đối bực: “Thưa cô Ngô, cô đang được khẳng định, nên đem chút tin tưởng với tôi chứ.”

Ngô Đồng vẫn nghi hoặc, tuy nhiên đành miễn chống gật đầu.

“Khóc lóc kể lể là một trong những phương pháp đặc biệt có công dụng đấy, chớ thực hiện vượt lên trước lố là được, so với cô tuy nhiên rằng thì chiêu này vô nằm trong hữu ích. Cô nhớ là, công ty tọa là phụ phái đẹp, linh hồn phụ phái đẹp đặc biệt tinh xảo.”

******************************

Mặc cho dù bàn thảo qua chuyện với anh tớ về thủ đoạn cơ, Ngô Đồng vẫn thấy ngờ vực nghi chàng trai trạng sư này.

Từ khi về lại quê hương, Ngô Đồng đứng trước gương tập dượt nửa ngày tuy nhiên một giọt nước đôi mắt nặn mãi cũng ko rời khỏi. Quay đầu nhìn hành lang cửa số, ngoài cộng đồng mưa to tướng vượt lên trước, chẳng bù cho tới hốc đôi mắt của cô…

Hôm ni Ngô Đồng về bên đích giờ, Đồng Đồng đặc biệt hạnh phúc. Ngô Đồng giắt mua sắm nên oi nhẹ nhõm, không tồn tại tâm lý gì nấu nướng cơm trắng. Chị Mã Lệ chính thức học tập đùa mạt chược, Ngô Đồng gọi cho tới chị ấy bao nhiêu thứ tự ko được, cô tự động dẫn Đồng Đồng chuồn ăn cơm trắng. Đúng khi thấy ngôi nhà Trương tiên sinh ở kề bên chuồn dạo bước, người xem ngồi vừa vặn đầy đủ 1 bàn. Có Trương Hàn Khả ở kề bên, nhì đứa nhóc tiếng ồn hẳn, cho dù ko mến bao nhiêu khoản tuy nhiên cũng ganh đua nhau ăn không còn tinh khiết.

Ngô Đồng ko nuốt nổi cái gì, trong cổ họng cô nhức rát, chỉ dám nhắm nháp nhì miếng ngay lập tức vứt đũa xuống. Cô tự động yên ủi, sau sườn lưng bản thân không tồn tại người con trai này tuy nhiên rất có thể nuôi nam nhi tăng trưởng mạnh bạo bình an là vượt lên trước chất lượng tốt rồi.

Xem thêm: truyện vụng trộm

Vì thế, đem một vài loại cô rất có thể buông tay…

Và đem một vài chuyện cô cần được quên đi…

Đồng Đồng đùa đến thời điểm mệt mỏi mới nhất thôi. Về cho tới ngôi nhà ngoan ngoãn ngoãn vô chống thực hiện bài xích tập dượt. Ngô Đồng vừa vặn húp cafe, vừa vặn ho khan, vừa vặn mở to mắt thao tác làm việc. Điện thoại đột nhiên vang lên vô không khí yên ổn tĩnh, cô bắt máy, vực dậy thì chân nhũn rời khỏi. May tuy nhiên giữ vị thăng vì như thế, không biến thành trượt.

Là Hướng Tá gọi, anh tớ dữ thế chủ động tương tác với cô, rủ cô chuồn dự tiệc, đem nên anh tớ rãnh rỗi vượt lên trước không? Cô đang được phiền lòng chuyện tòa án, anh tớ còn tồn tại hứng tuy nhiên tiệc với chả tùng.

“Sao anh ko xem xét chuyện kiện tụng rộng lớn, đến thời điểm này mà thất bại đó là lỗi của anh ý đấy.” Cô không còn tâm lý gì, rằng xong xuôi ngay lập tức hớt tóc máy.

Gió rét mướt ùa tới, Ngô Đồng ho sặc sụa. Sờ trán, rét vượt lên trước.

Vài trong năm này so với cô, thời hạn ko đích một chút nào. Năm cơ gặp gỡ nên anh, là thời khắc ko đích. Anh đang được quên toàn bộ, còn cô lại trầm luân cho tới tận lòng ly. Đến cả Lúc hội ngộ vẫn chính là thời khắc ko đích, từng chuyện loàn cào cào, không tồn tại cơ hội này ngoài các việc nên gặp gỡ nhau bên trên tòa án. Bây giờ, trong cả thời hạn sinh dịch càng ko đúng…

Càng suy nghĩ càng phiền.

Ngô Đồng ko biết Đồng Đồng chứa chấp vỏ hộp dung dịch ở đâu, đành lục tung từng địa điểm. Kết trái ngược dung dịch ko thấy đâu tuy nhiên thấy cái vỏ hộp kín.

Lúc cô chuẩn bị quên được nó, thì này lại tự động xuất hiện tại trước cô. Đầu Ngô Đồng trống rỗng trống rỗng, cô ko vừa đủ sức, ko đầy đủ quả cảm nhằm há nó.

Nó vô tay cô, cảm hứng lạnh giá khiến cho cô ghi nhớ cho tới ai cơ. Ngô Đồng cắm răng, nhất quyết ném cái vỏ hộp vô góc tủ.

Uống dung dịch xong xuôi, cô qua quýt chống Đồng Đồng coi. Thằng bé bỏng gặp gỡ chút trở ngại với bài xích tập dượt, Ngô Đồng chuồn trộn cho tới con cái ly sữa rét, tiếp sau đó ngồi ở kề bên ráng cây bút dạy dỗ thằng bé bỏng. Đôi đôi mắt cô lộ vẻ mỏi mệt mỏi, Đồng Đồng nhìn thấy. Thằng bé bỏng lấy tay ôm nhì má Ngô Đồng, má cô rét bừng: “Mẹ ơi u bị chói rồi!”

Yết hầu lập cập rẩy, Ngô Đồng ôm chặt con cái vô lòng. Không biết đem nên húp dung dịch xong xuôi thần kinh trung ương cô đặc trưng nhạy bén rộng lớn hay là không, hốc đôi mắt cô phiếm hồng, nhằm rời thực hiện nam nhi kinh khủng, cô gạt khóe đôi mắt vực dậy. Không dám nhìn thằng vô Đồng Đồng: “Mẹ tương đối mệt mỏi, u chuồn ngủ trước nhé. Nếu bài xích tập dượt khó khăn vượt lên trước con cái chớ thực hiện nữa, chớ ngủ muộn.”

***************************

Cùng bên dưới khung trời cơ, bên trên tầng tối đa Lệ thị đèn đuốc vẫn sáng sủa trưng.

Lệ Trọng Mưu nổi cơn thịnh nộ.

Ở Sing-ga-po thương lượng ko thành công xuất sắc, lửa phẫn nộ ngùn ngụt, thời điểm ngày hôm nay về bên, Lệ Trọng Mưu tập trung bao nhiêu phó tổng của những ban ngành quản ngại lí họp cho tới giờ này.

Mấy vị quản ngại lí cơ đều biết rõ tâm tình anh ko chất lượng tốt.

Lệ Trọng Mưu trước ni công tư rành mạch, xuất sắc che vệt xúc cảm, thời điểm hiện tại anh phân phát hỏa thực hiện người nào cũng kinh khủng hãi, tất tả vội vàng vàng mò mẫm cơ hội đối phó.

Trời khu đất ơi, ko biết chiều ni ở sảnh gôn đang được xẩy ra chuyện gì vậy???

Lâm Kiến Nhạc cho tới thực hiện cuộc họp tạm ngưng, Lệ Trọng Mưu bảo phó tổng giám đốc kế tiếp buổi họp, anh rời ngoài chống.

Hành thầy thuốc trống vắng vàng lên lời nói trầm thấp của Lệ Trọng Mưu: “Tra được cái gì?”

Xem thêm: thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày

Lâm Kiến Nhạc trả lời: “Công ty Ngô Vũ thiếu vắng rất rộng lớn, anh tớ đang được mò mẫm chi phí xoay vòng, Ngô Đồng đang được vay mượn tài chính doanh nghiệp.”

“Đừng cho tới anh tớ một xu này cả.”

Lâm Kiến Nhạc gật đầu lia lịa, trong tâm thì thầm suy nghĩ, đại quấn rời khỏi tay thiệt rồi.