lục tổng phu nhân mất trí nhớ rồi

Vài ngày sau, Lục Ngạn dường như vì như thế vụ việc cơ nhưng mà thông thường xuyên lên đường sớm về muộn.

Lâm Huyền nghe được rằng người nọ vẫn Chịu khai rời khỏi toàn bộ từng chuyện, nhưng mà hung phạm thiệt sự cũng ko ngoài làm cho Lâm Huyền tưởng ngàng.

Bạn đang xem: lục tổng phu nhân mất trí nhớ rồi

Người rời khỏi tay đó là các bạn cũ của tía cô - Châu Thành Oánh, cũng đó là thân phụ của Châu Phiến Ly.

Lâm Huyền ko biết phó tình thân mật Châu gia và Lâm gia là bắt mối cung cấp kể từ lúc nào.

Cô chỉ biết kể từ thời điểm bạn dạng thân mật vừa phải mới nhất lên tía thì vẫn luôn luôn kề cạnh mặt mũi Châu Phiến Ly, thiệt tâm đối chất lượng với cô tớ như u ruột.

Nghe trình bày, năm cơ thân phụ cô với cùng 1 vụ thực hiện ăn rộng lớn, Châu Thành Oánh mong muốn dành riêng về số bùi nhùi ngon Khủng bở cơ tuy nhiên dù rằng lần cơ hội gì rồi cũng không có tác dụng.

Cũng chắc hẳn rằng vì như thế chuyện này nhưng mà ông tớ vẫn nỡ rời khỏi tay với mái ấm gia đình cô.

Mục chi phí thiệt sự của Châu Thành Oánh vốn liếng là tía của Lâm Huyền, tuy nhiên lại vô tình giết thịt sai người không giống là u cô! Phóng hỏa một đợt làm nên rời khỏi động tĩnh rộng lớn, Châu Thành Oánh chỉ đành ngậm ngùi rút tay.

"Về việc kết tội Châu Thành Oánh, em thấy chỉ mất lời nói khai của những người bác tài này vốn liếng ko đầy đủ." Lâm Huyền tâm lý một hồi, phiền lòng căn vặn.

"Yên tâm lên đường.

Người bác tài này đặc biệt cảnh giác.

Trước cơ ông tớ vì như thế kinh khủng Châu Thành Oánh qua quýt cầu rút ván nhưng mà ụp không còn từng tội trạng lên trên người ông tớ nên vẫn thu âm lại toàn bộ cuộc nói chuyện của nhì người chúng ta." Lục Ngạn đẩy một cái USB lên bàn, tráng lệ và trang nghiêm đáp.

Vừa hoặc, sự phiền lòng trong trái tim Lâm Huyền bặt tăm ko tăm khá.

Cô thở phào thoải mái, sườn lưng nhờ vào trở nên ghế.

Cuối nằm trong thì thực sự cũng sẽ được thể hiện khả năng chiếu sáng, từng khổ đau vì như thế tổn thất người thân trong gia đình của cô ý tuy rằng rằng vẫn ko nguôi ngoai vẫn ngắn hơn phần này.

Lâm Huyền ko ưa gì Châu Phiến Ly, cơ là việc thiệt.

Nhưng cô vạn phần lại ko ngờ cho tới thân phụ cô tớ lại cũng chính là người như thế, hoàn toàn có thể nỡ rời khỏi tay với những người bạn bè sát cánh đồng hành bao năm của tôi.

"Bao giờ thì xét xử ông ấy?"

Lục Ngạn trầm dìm đáp lời: "Trước đôi mắt anh vẫn phó vật chứng cho tới công an khảo sát, quy trình dĩ nhiên cũng nên tổn thất một khoảng tầm thời hạn."

Lâm Huyền gật đầu.

Sau cơ, không khí bỗng nhiên chốc rớt vào yên bình.

Lâm Huyền ngửng đầu, phân phát hiện nay Lục Ngạn tựa như với chuyện ham muốn trình bày.

"Việc nhì năm vừa qua anh tách lên đường nhưng mà ko trình bày giờ này là vì như thế với người bí mật tiến công Lục thị.

Theo khảo sát, người này còn có liên hệ với Châu gia."

Nghe Lục Ngạn trình bày vậy, trong trái tim Lâm Huyền ko ngoài lóe lên tia ngạc nhiên.

"Anh biết người này đó là ai?"

Lục Ngạn gật đầu.

"Là Lục Cảnh.

Lúc đầu anh cũng vướng mắc vì như thế sao cậu tớ là nhắm vô anh.

Sau này anh mới nhất quan sát Lục Cảnh nhắm vô Lục thị.

Lục thị là sản nghiệp nhưng mà ông nội nhằm là cho tới thân phụ anh.

Xem thêm: Tìm hiểu sảnh cá cược thể thao Okvip - Điểm vui chơi uy tín hàng đầu hiện nay

Có lẽ vì như thế ko cam tâm nên Lục Cảnh mới nhất suy nghĩ rời khỏi chiêu trò này." Dừng một lúc, Lục Ngạn trình bày tiếp với giọng điệu coi thường bỉ.

"Chỉ tiếc cậu tớ liên minh sai người, một năm vừa qua anh vẫn phân phát sinh ra.

Lục Cảnh ko ngờ rằng Lục thị hoàn toàn có thể vực lại, trong tương lai từng chuyện vỡ lỡ, cậu tớ vẫn dữ thế chủ động rời khỏi quốc tế."

Nhắc cho tới Lục Cảnh, Lâm Huyền mới nhất sực ghi nhớ rời khỏi 2 năm cậu tớ chỉ sinh hoạt ở quốc tế.

Fan hâm mộ ko biết nguyên nhân, còn tưởng là cậu ấy ham muốn quy đổi hình tượng hướng tới thị ngôi trường quốc tế, thiệt ko ngờ cho tới lại là vì như thế nguyên nhân này.

Lâm Huyền thở nhiều năm.

Mọi chuyện đều vẫn rõ nét, đơn thuần trong trái tim cô thiếu hiểu biết sao vẫn cảm nhận thấy ko mừng.

Chắc là vì như thế cô biết mặc dù hung phạm với sẽ có được sự trừng trị mến xứng đáng lên đường chăng nữa thì thân phụ u cô cũng ko thể sinh sống lại.

[...]

Ngày Châu Thành Oánh bị xét xử, Lâm Huyền và Lục Ngạn đã đi vào thăm hỏi mộ phần của thân phụ u cô.

Ánh nắng nóng chiều in lên thảm thảm cỏ mướt, những đám mây nhè nhẹ nhõm trôi, từng làn bão táp thoáng mát thình phảng phất lại thổi qua quýt.

Không gian giảo thiệt yên ổn bình làm thế nào.

Lâm Huyền ngước đầu lên coi khung trời, bất giác như thấy thân phụ u đang được mỉm mỉm cười với bản thân, hệt như trước khi yêu thương chiều gọi cô cho tới mặt mũi.

"Cuối nằm trong cũng kết giục rồi." Lâm Huyền mỉm cười thiệt tươi tỉnh coi lên bên trên, như đang coi thân phụ u của tôi.

Cô tiếp cận mặt mũi mộ thủ thỉ trình bày vài ba câu, toàn cỗ quy trình đều được Lục Ngạn thu vô tầm đôi mắt.

Anh yên ổn tĩnh đứng cơ, cho tới Khi mặt mũi trời vẫn chuẩn bị lặn, nhì người mới nhất chính thức tách ngoài.

Lâm Huyền tóm lấy bàn tay êm ấm của Lục Ngạn, sự yên tâm tràn ngập từng toàn bộ ngóc ngỏng vô tim.

Những biến chuyển cố cơ xẩy ra tựa như một cơn mơ.

Nhưng thiệt như ý, cô vẫn luôn luôn với anh ở mặt mũi.

"Lúc sáng sủa Châu Phiến Ly với gọi cho tới em, cô ấy chuẩn bị lên đường Mỹ rồi, đơn thuần tuồng như vẫn còn đó đặc biệt ghét bỏ em..." Lâm Huyền thủ thỉ.

"Đừng nhằm ý cho tới cô tớ."

Lục Ngạn cúi đầu, thơm nhẹ nhõm lên trán cô.

Khoảnh tự khắc cơ, ánh tịch dương chiếu rọi hình bóng nhì người.

Lâm Huyền chớp chớp đôi mắt, bàn tay bất giác vòng rời khỏi sau bao bọc lấy anh.

Lục Ngạn xoa xoa làn tóc mượt nhưng mà của Lâm Huyền, ánh nhìn coi Tột Đỉnh đầu của cô ý tràn ngập sự dịu dàng êm ả.

"Đi thôi, anh trả em về ngôi nhà."

Hai người tóm tay nhau sóng vai lên đường bên trên đàng.

Xem thêm: bạch nguyệt quang nàng không phụng bồi

Đường chão số trời kể từ Khi nối vốn liếng vẫn không thể hạn chế đứt, cho tới mặc dù có trải qua quýt chuyện gì lên đường chăng nữa thì nhì người rồi cũng tiếp tục về bên cùng cả nhà.

Bọn chúng ta vẫn bên cạnh nhau băng qua trong thời gian mon trở ngại nhất cuộc sống, test căn vặn nếu mà trong trái tim ko tồn bên trên thương yêu giành riêng cho đối phương, thì bao nhiêu ai hoàn toàn có thể kiên trì được cho tới cuối cùng?

[Hoàn Chính Văn |..| ].