lại đây cho ông hôn một cái

Phương Xán há hốc mồm, “Nhuyễn Nhuyễn à, Hoặc là tất cả chúng ta cút mua sắm trà sữa đi?”

Tạ Du vỗ vỗ mặt mũi, chạy qua loa phía Phó Đình Sâm, làn tóc đuôi ngựa tung cất cánh nhập gió máy.

Bạn đang xem: lại đây cho ông hôn một cái

Phó Đình Sâm vốn liếng lăm le đi tìm kiếm Tạ Du, biết cô đang được ăn trưa nên đang được lăm le tiếp cận căn nhà ăn, chỗ bị thương bên trên người còn ko ngoài hẳn, tuy nhiên cũng coi như hoàn toàn có thể xuất viện được rồi.

Vừa mới nhất rẽ qua loa khúc xung quanh bên trên con phố kéo theo căn nhà ăn, ko ngờ lại gặp gỡ cần Phương Lâm ko biết kể từ đâu chui đi ra, anh vừa phải lăm le tách cút thì thấy Tạ Du xuất hiện nay nhìn anh hiện giờ đang bị Phương Lâm cầm vạt áo, vội vàng vàng gạt tay Phương Lâm đi ra, cau ngươi xem qua, “Cút”

“Anh Tiều Sâm, ngày hôm nay là sinh nhật em, thân phụ u kêu em rước thiệp mời mọc qua loa căn nhà bọn họ Phó, ko ngờ đúng vào khi gặp gỡ được anh, anh sẽ tới chứ?” Phương Lâm phát hiện ra Tạ Du và Phương Xán đang được đứng ở đầu đàng, nhập hai con mắt xinh rất đẹp lóe lên sự gian giảo xảo, mong muốn fake tay lên cầm lấy anh.

Nhất thời ko xem xét nên bị cô tớ cầm áo đợt một, anh còn hoàn toàn có thể nhằm cô tớ cầm được đợt nhị sao?!

Phó Đình Sâm bước bao nhiêu bước nhiều năm, nghiến răng, “Còn ko biết xấu xí hổ tuy nhiên sấn cho tới, sở hữu tin tưởng cánh tay tuy nhiên cô đυ.ng nhập tôi khi nãy tiếp tục tàn phế luôn luôn không?!”

Anh vừa phải lăm le trở về phía Tạ Du, thì thấy Tạ Du chạy cho tới, Phó Đình Sâm đứng lại đợi cô, vừa phải cười cợt vừa phải dang tay đi ra bao bọc lấy Tạ Du.

“Sao anh cho tới trên đây vậy?” Tạ Du vòng đeo tay bao bọc lấy eo anh, tay cầm lấy sườn lưng áo, cười cợt tít đôi mắt ngửng đầu lên nhìn anh.

Nhìn thấy vóc dáng cô cười cợt tít đôi mắt như thế, trái khoáy tim anh như tan chảy, lấy tay đυ.ng lên mũi cô một chiếc, tiếng nói phảng phất đem theo dõi hương thơm bạc hà, “Anh cho tới đón em.

“Anh mới nhất xuất viện tuy nhiên, ko được bị trúng gió máy giá buốt.

” Tạ Du vừa phải khịt khịt cái mũi đang được đỏ ối lên vì như thế giá buốt của cô ý vừa phải trình bày một cơ hội êm ả dịu dàng.

“Anh đem dày lắm, ko giá buốt.

Phó Đình Sâm cầm gọn gàng tay cô trong tay to lớn rộng lớn của tôi, xuýt xoa chất vấn, “Em sở hữu giá buốt ko, sao lại đem vật mỏng dính thế?”

Tạ Du rụt đầu lại, “Bên ngoài giá buốt tuy nhiên phía bên trong chống học tập cực kỳ lạnh lẽo.

Phó Đình Sâm chỉnh lại khăng quàng mang đến cô, team nón lên, dang áo khoác bên ngoài bao bọc lấy cô, “Vào trên đây mang đến lạnh lẽo nè.

Tạ Du cố ló Output tuy nhiên ko được, cằm đập nhập ngực anh, bất ngờ sở hữu xúc cảm xung xung quanh sở hữu thật nhiều ánh nhìn đang được nhìn bản thân.

Lúc này là khi người người trải qua di chuyển, là thời khắc quý khách ăn cơm trắng xong xuôi tách ngoài căn nhà ăn, vô số người đang được xem xét cho tới những hành vi ở phía vị trí này.

“Á á á, ngọt quá!”

“Tôi trình bày rồi mà! Quả nhiên hoa khôi mới nhất của ngôi trường tất cả chúng ta đang được lựa chọn Phó thiếu thốn mà!”

“Tiên nữ giới nhỏ không hiểu nhiều sự đời và đại thiếu thốn gia bỡn cợt cả thế giới! Quá rất đẹp lun!”

“Phương Lâm ở cơ làm những gì vậy? Không biết phiên bản thân ái sớm đang được trở thành trò cười cợt rồi hoặc sao?”

“Dù sao cũng từng là hoa khôi 1 thời, tiếc là… mới nhất biểu diễn được nhị bộ phim truyện phìm đang được huênh hoang phí như thế rồi! Còn tưởng rằng toàn bộ con trai đều vây xung quanh bản thân chắc!”

“Cậu thực sự ác miệng! Phương Lâm cũng đâu thua thiệt kém…”

“…”

Nghe bao nhiêu điều buôn chuyện xung xung quanh, nhị má Tạ Du kể từ từ đỏ ối lên, kéo áo anh bao phủ mặt mũi, quan ngại ngùng trình bày “Nhiều người quá! Mau quăng quật em ra!”

Phó Đình Sâm nhìn qua loa bao nhiêu người xung xung quanh, toàn bộ vội vàng thu ánh nhìn lại, theo lần lượt vứt đi, hai con mắt hoa khoan ranh mãnh, cúi đầu xuống cười cợt, nhìn làn tóc mượt mượt của cô ý, trầm tiếng nói “Vậy anh buông đi ra nhé.

Tạ Du đủng đỉnh gật đầu.

Phó Đình Sâm nhếch mép cười cợt, trình bày một cơ hội kể từ tốn, “Anh vạc hiện nay sở hữu rất đông người sắp đến trên đây.

Tạ Du rụt đầu lại, nấp nhập áo anh, cầm chặt lấy áo anh, “Không, trong thời điểm tạm thời anh chớ buông ra!”

Phó Đình Sâm đắc ý trình bày, “Vậy cần ôm mang đến chặt nha, nếu như không người tớ tiếp tục thấy em cơ.

Phương Lâm thấy nhị người thân thiết như vùng ko người, cầm chặt tay, nghiến răng ken két.

Phương Xán trải qua cơ, nhị đôi mắt tưng bừng sát khí, “Sao cút đâu cũng gặp gỡ cô vậy?”

Phương Lâm thấy mặt mũi Phương Xán ghi chép rõ rệt nhị chữ thịnh nộ, sự cuộc kị nhập đôi mắt dần dần tan đổi mới, thay cho nhập cơ là sự việc tự mãn, quay trở lại quan sát về phía Phó Đình Sâm, “Anh Tiểu Sâm, tối cơ em trong nhà đợi anh.

Tạ Du vội vàng chui thoát khỏi l*иg ngực anh.

Cô vẫn tồn tại ở trên đây mà!!!

Đang đứng sát bên Phó Đình Sâm, khắp cơ thể giá buốt lập cập, một câu cũng ko trình bày nổi.

Phó Đình Sâm ôm chặt vai Tạ Du, lườm Phương Lâm một chiếc, “sinh nhật của cô ý tương quan gì cho tới tôi! còn tồn tại, ai là anh Tiều Sâm của cô ý, chớ sở hữu tuy nhiên nhận anh bừa bến bãi như thế, tôi không tồn tại em gái đâu, tính cơ hội bạn nữ tôi nhân hậu lành lặn chứ không hề hề cuộc kị như cô, tách trình bày bao nhiêu điều nhảm nhí này lại cút.

Phương Xán đứng một phía cười thật tươi.

Lão đại trái khoáy thực sự lão đại!

Tự tay ngắt quăng quật trà xanh rì.

“Du Du, cậu cút trước cút, tớ còn tồn tại việc, chiều tới trường gặp gỡ nha.

” Phương Xán khều khều tay Tạ Du trình bày.

Phương Xán coi thường bỉ liếc nhìn Phương Lâm, cô cũng ko rõ rệt tại vì sao hễ thấy Phó Đình Sâm, chỉ số IQ của Phương Lâm tiếp tục tụt về số lượng âm, tuy nhiên cô cũng chả bận tâm đi tìm kiếm hiểu làm những gì, sau thời điểm coi đầy đủ trò hề này rồi, lăm le tách cút nhằm mò mẫm Viên Tư Mộng ký phù hợp đồng lăng xê.

Cô là kẻ mới nhất, Viên Tư Mộng cũng chính là người mới nhất, tuy nhiên dựa vào bóng đuối của cây cổ thụ Cảnh Thái, phúc lợi của doanh nghiệp dành riêng cho những người mới nhất cũng tương đối đảm bảo chất lượng, tối thiểu đối với những doanh nghiệp không giống thì doanh nghiệp phân tách thời cơ khá công bình và sáng tỏ.

Có thể được debut hay là không trọn vẹn phụ thuộc nỗ lực của phiên bản thân ái và ý trời.

“Nghe trình bày cô đã ký kết phù hợp đồng với doanh nghiệp quản ngại lí à?” Phương Lâm kể từ hâu phương chất vấn.

Phương Xán thiệt khâm phục cô tớ, vừa phải khi nãy bị Phó Đình Sâm thương tổn mà đến mức như thế vẫn hoàn toàn có thể nhanh gọn điềm tĩnh điềm đạm quay về, “Không tương quan cho tới cô!”

Phương Lâm tức nghẹn, nhập đôi mắt sở hữu ghen tị ghét bỏ thông thoáng qua loa, nghĩ về cho tới ngày hôm nay là sinh nhật bản thân, khẽ vuốt vuốt đuôi tóc xoăn xoăn , “Em gái, nếu như ghi nhớ ko sai thì ngày hôm nay cũng chính là sinh nhật cô chính không? Nếu như cô mong muốn cho tới thì tôi hoàn toàn có thể bảo tía share bánh sinh nhật với cô.

nhưng dường như như u đảm bảo chất lượng tuy nhiên cô luôn luôn bênh vực ko hề biết chuyện này nhỉ!”

Phương Xán đang di chuyển thì tạm dừng, trong tim cười cợt giễu.

Nhà bọn họ Phương.

Tóm lại không tồn tại cũng rất được.

Ở một phía không giống, Tạ Du cười cợt nhằm Phó Đình Sâm cầm tay cô cút nhập ngôi trường, kiểu mẫu loại xác minh tự do công khai minh bạch như thế cô….

cũng khá mến đấy.

Phó Đình Sâm cúi đầu nhìn cô, “Vui vậy sao?”

Tạ Du tức thời thật thà gật đầu, tuy nhiên tiếp sau đó thì ngừng lại, nhập đôi mắt thông thoáng qua loa vẻ nghi ngờ, “Nhiều người nhìn như thế, ko nể mặt mũi tuy nhiên trách cứ móc một cô nàng như thế dường như ko đảm bảo chất lượng đâu?”

Xem thêm: Vebo TV – Nền tảng soi kèo chất lượng cho người hâm mộ

Nhóc con cái còn tưởng anh ko biết điều này ư, anh hùn cô gỡ bao nhiêu cọng tóc bị vướng bên trên áo anh xuống, “Đừng quan hoài cho tới cô tớ, cố ý thực hiện Nhuyễn Nhuyễn căn nhà tớ ghen tị thì nể tình thực hiện gì?”

Bị anh nhìn xuyên thấu tâm tư tình cảm, cô bĩu môi trình bày, “Ai trình bày là em ghen?”

Phó Đình Sâm vờ vịt ngửi ngửi, “Vậy mùi hương giấm kể từ đâu đi ra vậy ta?”

Tạ Du bịt mồm anh lại, giận hờn trình bày, “Anh còn trình bày nữa là em cút đó!”

Hai đôi mắt Phó Đình Sâm cong cong ko trình bày thêm thắt điều này nữa.

Buổi chiều, Phó Đình Sâm theo dõi Tạ Du lên lớp, Tạ Du đương đầu với bao nhiêu ánh nhìn trêu chọc xung xung quanh cũng không thể thấy xấu xí hổ nữa, đàng đường kính trắng chủ yếu chính cầm tay anh cút nhập chống học tập, thực hiện cho những người không giống cần kêu rên ngưỡng mộ.

Tạ Du ko tranh giành ko giành, kết quả học hành cũng ở top đầu, tuy rằng ko mến tiếp xúc với những người không giống, tuy nhiên những tuyệt vời của bằng hữu nhập lớp về cô rất hay.

Phó Đình Sâm vẫy vẫy tay, cười cợt trình bày, “Tôi tới trường công cộng với bạn nữ, quý khách cứ bất ngờ.

Phương Xán: “…”

Cái dĩa cơm chó này…tôi mang đến max điểm!

Tạ Du ngồi xuống sát bên Phương Xán, nhìn Phó Đình Sâm cố ý vòng qua loa Phương Xán, ngồi xuống sát bên Tạ Du.

Cô kể từ từ ghé thăm tai anh, bảo nhỏ, “Anh hoàn toàn có thể từ tốn chút được không!”

Gương mặt mũi của cô ý đem theo dõi ý cười cợt, rõ rệt là mến đi ra mặt mũi ấy chứ, nghiêng bản thân xích lại sát cô, “Được, đợt sau tất cả chúng ta nên nhẹ dịu cút nhập kể từ cửa ngõ sau.

Phương Xán nhẹ dịu ngồi tách rời Tạ Du 2 số ghế.

“Anh…cách em xa vời một chút!” Tạ Du đẩy tay của Phó Đình Sâm đi ra.

Phó Đình Sâm cười cợt cười cợt, lấy nhập túi của áo đi ra 2 cây kẹo nhằm lên bàn, “Cho em một cây.

Tạ Du lột vỏ kẹo đi ra bỏ vô mồm, ngửng lên nhìn nghề giáo thường xuyên ngành đang được lao vào chống học tập, cười cợt tít cả đôi mắt, “Ngọt thật!”

Phương Xán ngồi một phía phàn nàn, “Hai người tách thuyên giảm lại tí được không?”

Thầy giáo vẫn tồn tại khá trẻ em, quan sát hero có tiếng là Phó Đình Sâm, thấy ánh nhìn cả lớp đều quan sát về phía Phó Đình Sâm và Tạ Du, sử dụng vật vệ sinh bảng gõ gõ, “Nhìn lên trên đây này! Hai chúng ta Phó Đình Sâm và Tạ Du ngồi học tập mang đến thong dong.

Chỉ cần thiết ko tác động cho tới trật tự động lớp học tập, thầy hoàn toàn có thể bỏ lỡ, mặc dù sao cũng trải đời qua loa bao nhiêu việc như này rồi.

Thầy đẩy đẩy đôi mắt kính, kêu lớp trưởng tan học tập lên ra soát máy chiếu.

Tạ Du ngồi tức thì ngắn ngủn, banh sách đi ra, fake ngón trỏ chỉ qua loa phía Phó Đình Sâm, “Anh ngồi thong dong vào!”

Chuông báo nhập học tập vang lên, bên trên bục giảng giáo viên chính thức giảng bài bác, Phó Đình Sâm lấy nhập túi balo Tạ Du đi ra 1 cuốn sách, học theo cô ngồi tức thì ngắn ngủn, tĩnh lặng ngồi xem sách.

Một tiết học tập kéo dãn 2 giờ đồng hồ đồng hồ đeo tay, thân ái giờ sẽ tiến hành nghỉ ngơi giải lao 10 phút.

Phó Vân tăng trưởng bục giảng đánh giá máy chiếu, tiếp sau đó về lại số ghế, ngửng đầu nhìn cánh tay đang được gác sau ghế Tạ Du, banh mồm, “Tạ Du.

Phó Đình Sâm cù qua loa trước, sau này lại xoay đầu dựa sườn lưng nhập ghế, không tồn tại điểm mang đến song người mẫu của anh ấy doạng đi ra.

Tạ Du đang được tráng lệ sửa đổi lại những chú thích của tôi, nghe hâu phương sở hữu người gọi bản thân, theo dõi thói thân quen tuy nhiên xoay đầu lại, “Có chuyện gì à?”

Phó Đình Sâm cầm lấy tay Tạ Du, nghiến nghiến răng, hằn lên ngón tay út ít của cô ý bao nhiêu vết răng nhạt nhẽo nhạt nhẽo, sau này lại thổi thổi xoa xoa.

Phó Vân thu lại ánh nhìn nhìn khuôn mặt mẩn đỏ của cô ý, “Hôm ni học tập xong xuôi tiết nhị cậu sở hữu rảnh không? Mình lăm le rủ quý khách cùng với nhau thảo luận bài bác luyện một chút ít.

Tạ Du chau ngươi, bài bác luyện vốn liếng chả sở hữu yếu tố gì, sườn bài bác chủ yếu cô và Phương Xán đều thực hiện xong xuôi không còn rồi, cứ theo dõi này mà mò mẫm tư liệu rồi ghép nhập là được, thức tế chả sở hữu gì nhằm bàn cả, không chỉ có thế rõ rệt đang được trình bày với cậu tớ là thảo luận bên trên wechat rồi, lúc này lại mong muốn thủ thỉ gì nữa, Phó Đình Sâm xen nhập, “Không rảnh.

Thấy Phó Vân, anh ko trình bày gì cả tuy nhiên cũng cảm nhận thấy tức bực rồi, còn dám ở trước mặt mũi anh hứa hẹn bé bỏng con cái, không tồn tại liêm sỉ à?!

Phương Xán cũng nhích lại sát, “Tối ni tôi cũng ko rảnh, thảo luận bên trên wechat đi!”

Vừa trình bày vừa phải kéo Tạ Du quý phái, “Tối ni sinh nhật tớ, cậu cho tới dự được không?”

Tạ Du sửng sốt, “Sao cậu ko trình bày sớm! Tớ ko sẵn sàng rubi cáp gì hết!”

Phương Xán cười cợt, “Không cần thiết rubi đâu, đơn giản nằm trong ăn cơm trắng với Hạ Tống thôi, kêu thêm thắt chúng ta trai cậu là trở thành 4 người.

Thấy nhị cô nàng trốn quý phái một phía tâm sự mỏng dính gì cơ, Phó Đình Sâm giá buốt lùng, cười cợt giễu cợt trình bày, “Mày nghĩ về chỉ việc thân ái thiết rộng lớn với Tạ gia là coi như thắng rồi à?”

“Nhưng chỉ là vì anh thân quen cô ấy trước tôi bao nhiêu ngày tuy nhiên thôi.

” Phó Vân cúi xuống xem sách, những trang sách ở Gọn gàng bên trên tay cậu , “Không cần anh cũng thực hiện bao nhiêu chuyện như thế à? Anh hoàn toàn có thể, thì tôi cũng cần nỗ lực demo một đợt chứ.

“Đúng là mộng mơ hảo huyền.

dựa nhập mày? Mày sở hữu xứng với cô ấy không?” Phó Đình Sâm tuy rằng trình bày cực kỳ nhẹ dịu, tuy nhiên như đâm trực tiếp nhập tận tim gan lì của Phó Vân.

“Chúng tớ tuyên chiến và cạnh tranh công bình cút.

Thằng này vẫn ko tỉnh ngộ à?

Phó Đình Sâm xoa xoa trán, bao nhiêu ông tơ khoan hoa thế này cần vì thế phiên bản thân ái tự động bản thân dứt, vận khoan hoa của bé bỏng căn nhà anh vẫn cần nhằm anh đi ra tay vừa được.

Cứ như vậy này mãi thì chắc hẳn cũng trở thành Chuyên Viên cút huỷ nhừ hoa khoan tổn thất thôi!

Anh cười cợt nhạt nhẽo, nó một cơ hội nhẹ dịu, “Đừng sở hữu mộng mơ nữa, ko công bình nổi đâu, em ấy đang được là bạn nữ của tao rồi.

Phó Vâncười nhẹ nhàng, giá buốt nhạt nhẽo trình bày, “Kết hít rồi còn hoàn toàn có thể ly hít, chứ trình bày gì mới chỉ là chúng ta tai bạn nữ chứ.

Fuck!

Phó Đình Sâm chửi âm thầm trong tim,

Đi theo dõi Phó Thanh Sơ và kiểu mẫu người loại thân phụ cơ thì chớ mong muốn gì nhập phẩm giá của Phó Vân!

Tạ Du ko hề nghe thấy nhị người thủ thỉ, xoay đầu lại, nhị đôi mắt lung linh, “Hôm ni là sinh nhật của Xán Xán, tụi bản thân cút ăn cơm trắng công cộng với anh Hạ Tống được không? Chỉ sở hữu 4 người tụi bản thân thôi!”

Sự thâm thúy thẳm nhập hai con mắt của Phó Đình Sâm ngay lập tức tan đổi mới, đong đẫy êm ả dịu dàng chất vấn, “Muốn cút lắm sao?”

Xem thêm: xuyên thành phản diện phải làm sao sống đây chap 1

Cô gật đầu, Hạ Tống trời ban đang được sở hữu một chiếc gì cơ cực kỳ thân mật và gần gũi và dễ dàng mến, cô ko thể này kể từ chối được, “Em mong muốn đi! Chúng tớ học tập xong xuôi tiết nhị rồi nhanh gọn cút mua sắm rubi sinh nhật mang đến Xán Xán nha?”

Phó Đinh Sâm nghĩ về ngợi, vứt đi, bất thần tuy nhiên anh sẵn sàng mang đến cô coi trễ một xíu cũng rất được, “Đều nghe em không còn.