kiêu ngạo vu triết

1bedbd58bfb2657d439448b24e36e424  THÔNG TIN CHUNG

  • Tác giả: Vu Triết
  • Thể loại: Hiện đại, vườn ngôi trường, cường cường, HE.
  • Nhân vật: Lâm Vô Ngung, Đinh Tễ
  • Link edit: Cát Cánh

1bedbd58bfb2657d439448b24e36e424 TÓM TẮT

Bạn đang xem: kiêu ngạo vu triết

Lâm Vô Ngung là học tập thần của Trung học tập dựa vào, việc hàng đầu toàn ngôi trường, hoặc thậm chí là toàn tỉnh nếu như nên trình bày đơn giản như việc thay đổi thường thì cũng ko nên là đang được trình bày bừa cho tới sướng. Ít ai biết ở phía đằng sau sự kiêu ngạo bại liệt là 1 trong những trọng trách quá to tuy nhiên cậu nên đem bên trên sống lưng. Được sinh rời khỏi chỉ vì như thế tế bào cuống rốn của cậu rất có thể trị bệnh dịch cho tất cả những người anh trai tài xuất sắc nhập đôi mắt tía u – Lâm Trạm, Lâm Vô Ngung ko cơ hội này kiêu ngạo sinh sống cuộc sống đời thường của riêng rẽ bản thân, Tính từ lúc sau khoản thời gian Lâm Trạm vứt ngôi nhà rời khỏi cút. Trong một chuyến bốc đồng (hoặc buồn chán) Lâm Vu Ngung come out trước toàn ngôi trường, mong muốn sẵn tiện xa xăm xa vời ngay gần cho tất cả những người chúng ta nối khố về tình thương của tớ dành riêng cho tất cả những người bại liệt.

Đinh Tễ sinh sống cả tuổi hạc thơ mặt mày các cụ nội và cô út ít cho tới khi cứng cáp thì đột nhiên đâu lòi rời khỏi “bố mẹ”. Mang bên trên bản thân thương hiệu “thần đồng” rất có thể đùa bời lêu lỗng nhiều năm vẫn lấy được hạng nhất toàn ngôi trường Tam Trung về phần mình, Đinh Tễ nên gánh bên trên vai sự kì vọng và trách cứ móc “đáng lẽ con cái tiếp tục nên xuất sắc không những thế này nếu như không trở nên các cụ chiều hư” của những người dân trước đó chưa từng ở mặt mày cậu nhập xuyên suốt quy trình cứng cáp. Trong một chuyến lăng băng lêu têu điểm trung tâm vui chơi quảng trường, Đinh Tễ bắt gặp được “hoa đào” Lâm Vô Ngung tuy nhiên cậu tiếp tục bói rời khỏi được nhập đàng sinh mệnh của bạn dạng thân thuộc.

Spoil banh chành

Đinh Tễ coi cho tới Lâm Vô Ngung một quẻ về người anh vứt ngôi nhà cút tiếp tục lâu Lâm Trạm. Lâm Vô Ngung và Đinh Tễ cùng với nhau đi tìm kiếm người thân trong gia đình, cùng với nhau đua ĐH, nằm trong học tập một ngành, dọn về sinh sống và một trọ tại trường, cùng với nhau come out với các cụ nội và mái ấm gia đình Đinh Tễ, cho tới ở đầu cuối là trị lành lặn lẫn nhau.

1bedbd58bfb2657d439448b24e36e424 NHẬN XÉT

+ Về nội dung, ai đó đã phát âm truyện của Vu Triết rồi thì chắc chắn đều đã biết là truyện Vu Triết không tồn tại rất nhiều tình tiết cần-phải-biết-thì-mới-hiểu-được-phần-sau =]] Đa phần truyện của Vu Triết đều tương tự như Kiêu Ngạo, kể về quy trình nhị nhân loại tự động cảm động cho nhau – giống như loại Zi từng phát âm được ở nơi nào đó rằng “hạnh phúc, đó là nhập sinh hoạt từng ngày từng giọt từng giọt tích lại”. Vậy nên những khi phát âm Kiêu Ngạo, Zi thỉnh thoảng lại nghĩ về, thiệt rời khỏi nếu như bản thân đem lỡ vứt chương này tuy nhiên sang trọng dăm tía chương tiếp đến nhằm phát âm thì nội dung mạch truyện chắc chắn cũng chẳng thay cho thay đổi từng nào. =]] Mà kinh ngạc là Zi rất có thể cam kết rằng nếu như tiếp tục phát âm Kiêu Ngạo rồi thì chắc chắn cũng chẳng ai lại nỡ lòng bỏ lỡ chương này của truyện.

+ Về nhân vật, truyện của Vu Triết thì khi nào thì cũng là cường cường, cả nhị anh hùng đều uy lực tuy nhiên cũng có thể có những điểm mềm mại và mượt mà riêng không liên quan gì đến nhau. Vậy nên Kiêu Ngạo cũng là 1 trong những nhập số không nhiều những truyện của Vu Triết tuy nhiên không tồn tại hỗ công =]]

Zi quí “anh Gà” Đinh Tễ được các cụ nuôi thả kể từ bé nhỏ, nên cho dù không tồn tại tình thương của tía u vẫn vững mạnh tỏa nắng rực rỡ, hào sảng, trực tiếp thắn coi nó hệt một kẻ không tồn tại chiều sâu sắc vậy và lại vô nằm trong tinh anh ý với xúc cảm của những người đối lập.

——-Đinh Tễ cũng ko căn vặn ngoài ra, song tình nhân ngôi trường Trung học tập dựa vào sau sống lưng Lâm Vô Ngung vẫn luôn luôn quan sát về phía này, thực hiện cho tới cậu vô nằm trong ko sướng.

“Rốt cuộc cậu đã thử gì ở trường? Hai người bại liệt hóng chuyện đem chút thái vượt lên trên.” Đinh Tễ trình bày, “Tôi chuẩn bị bốc hỏa rồi.”

“Bốc cút.” Lâm Vô Ngung cười cợt cười cợt.

Đinh Tễ ko hề tự dự, quay đầu sang một bên qua quýt hét về phía mặt mày đó: “Vậy được rồi, còn nếu như không nhị người lại phía trên ghép bàn với công ty chúng tôi đi?”——-

Cậu đàn ông này rất có thể ngờ nghệch theo gót chân Lâm Vô Ngung cho tới một thành phố Hồ Chí Minh xa vời kỳ lạ, ngồi đẫn đờ kể từ sáng sủa cho tới chiều trước trạm tàu năng lượng điện chỉ vì như thế một người tuy nhiên cậu thậm chí là ko biết chắc chắn bại liệt liệu có phải là người cậu cần thiết lần hay là không.

Cậu đàn ông này cũng rất có thể nhẹ dịu tuy nhiên nhất quyết đứng rời khỏi chắn trước mặt mày Lâm Vô Ngung, trình bày cho tới tía u Lâm Vô Ngung tuy nhiên cũng chính là cho tới chủ yếu Lâm Vô Ngung hiểu được bạn dạng thân thuộc Lâm Vô Ngung xuất sắc ưu tú thế này và xứng danh được kính yêu thế này.

——“Đúng vậy,” Mẹ của Lâm Vô Ngung coi cậu. “Vốn tránh việc tranh cãi trước mặt mày người ngoài, tuy nhiên chuyện này là vì cậu tạo ra nên… “

“Cô,” Đinh Tễ ngắt lời nói bà, “Cháu nên nhắc nhở một chút ít, chuyện này sẽ không nên tự con cháu, chuyện này là vì cô chú cảm nhận thấy Lâm Vô Ngung đồng tính vô cùng biến đổi thái, ko tương quan gì cho tới con cháu cả, thay đổi trở thành người không giống cũng có thể có thành quả này.”

Lâm Vô Ngung quay đầu sang một bên.

Đinh Tễ vô cùng kinh ngạc cảm xúc nhịn nhường như anh đang được cười cợt.

“Chúng tớ lại nói đến chuyện người ngoài này cút,” Đinh Tễ không tồn tại thời hạn cút phân tách Lâm Vô Ngung, cậu bị vướng ở điểm này, ko trình bày hoàn thành cậu ko tìm kiếm ra điểm trở xuống, “Nếu cô chú xác minh con cháu là chúng ta trai Lâm Vô Ngung, không chỉ có thế bởi thế tuy nhiên chính thức tranh cãi, vậy con cháu ko nên là kẻ ngoài nữa. Cô, con cháu là chúng ta trai của Lâm Vô Ngung, con cháu ở mặt mày cậu ấy rồi, cũng ko thể đăng kí, nếu như rất có thể đăng kí con cháu với cậu ấy mới nhất đó là người một ngôi nhà.”

Lâm Vô Ngung đột ngột xoay đầu lại.

Bố u Lâm Vô Ngung vô nằm trong hãi kinh, cùng với nhau coi chằm chằm cậu, khóe mồm khẽ nhếch, nửa ngày trời cũng ko tâm sự được lời nói này.

“Đồng tính luyến rốt cuộc đã thử gì cô chú?” Đinh Tễ trình bày, “Cô chú ko phát hiện ra Lâm Vô Ngung xuất sắc ưu tú cho tới đâu cũng rất được, ko chịu đựng quá nhận cũng rất được, một học tập thần xuất sắc ưu tú như thế, chẳng qua quýt chỉ quí một người đàn ông, sao lại trở thành biến đổi thái được? Rốt cuộc cô chú hợp lý giải lạ mắt gì về biến đổi thái vậy? Hay là cô chú thiếu hiểu biết được thế này là biến đổi thái.”—–

Cũng chủ yếu cậu đàn ông này, cho dù từng hoảng cho tới nhảy khóc khi cho là tình thương của tớ rất có thể thực hiện tổn hại cho tới những người dân thân thuộc của cậu, lại rất có thể vững vàng vàng tuy nhiên trực tiếp thắn thể hiện tại tình thương và sự trân trọng của tớ giành cho Lâm Vô Ngung.

—–“Trên điện thoại cảm ứng của con cháu đem hình ảnh của cậu tớ không?” Cô út ít căn vặn dò thám.

Đinh Tễ nắm rõ ý của cô ý út ít, bên trên điện thoại cảm ứng của Lâm Vô Ngung đem hình ảnh cậu, vậy đem tài năng là Lâm Vô Ngung đem ý bại liệt với cậu, lúc này cô út ít ham muốn biết đó là mũi thương hiệu một chiều hoặc mũi thương hiệu hai phía, cho dù sao đặc thù về mũi thương hiệu hai phía trọn vẹn khác lạ.

Xem thêm: cố tổng anh lại phát điên rồi

Tuy rằng Đinh Tễ ko tự nguyện vạch trần chuyện này khi mái ấm gia đình một vừa hai phải mới nhất đoàn viên, tuy nhiên cậu vẫn lăm le tâm sự thực sự, ham muốn trình bày thì trình bày, trình bày một chuyến rõ ràng không còn luôn luôn.

Mọi người đều rõ nét, không một ai cần được đoán.

“Trong điện thoại cảm ứng con cháu đem,” Đinh Tễ cúi đầu ấn điện thoại cảm ứng bao nhiêu dòng sản phẩm, “Nhưng tuy nhiên ko dùng để hình nền… con cháu cũng ko biết cậu ấy đặt điều hình con cháu thực hiện hình nền kể từ lúc nào.

Cô út ít ko trình bày gì, quay đầu sang một bên dựa lên vai cậu, coi điện thoại cảm ứng nằm trong cậu.

Đinh Tễ hé album rời khỏi gạt gạt, sau bao nhiêu tấm hình ảnh chụp bé nhỏ Đậu Xanh ở tức thì đầu, bức hình thứ nhất là của Lâm Vô Ngung, cậu rất có thể cảm nhận thấy cô út ít khẽ lập cập.

Nhưng tuy nhiên cậu vô cùng quí tấm hình ảnh này của Lâm Vô Ngung, tấm hình ảnh này cậu mới nhất chụp ngày ngày hôm trước.

Lâm Vô Ngung một vừa hai phải mới nhất tắm hoàn thành ra phía bên ngoài, tháo dỡ trần, hạnh phúc phơi nắng ăn mặc quần áo ở ban công trở về.

Ngược khả năng chiếu sáng, khắp cơ thể tương tự được ánh sao vàng chi tiết bao xung xung quanh, khi phát hiện ra cậu giơ điện thoại cảm ứng lên, Lâm Vô Ngung tạm dừng, tương đối quay đầu sang một bên, cong khóe môi lên trên người cười cợt.

“Chụp trộm tức thì trước đôi mắt tôi à?” Anh trình bày.

Bối cảnh phía bên ngoài cửa ngõ chủ yếu và hành lang cửa số đều là khả năng chiếu sáng tỏa nắng rực rỡ, còn tồn tại cả một mảng bóng mát xanh tươi, nhập ống kính bóng mát ấy nhòe trở thành những khối color, greed color, gold color, color trắng…

“Tấm này vô cùng đẹp mắt trai,” Cô út ít nhỏ tiếng nói, “Ai chụp đấy? Cháu hả?”

“Vâng.” Đinh Tễ vấn đáp, “Đây đó là chống ký túc của bọn con cháu.”

Cô út ít ko trình bày gì.

Ngón tay Đinh Tễ lưu giữ bên trên bức hình một lúc, sau khoản thời gian tự dự một khoảng tầm thời hạn vô cùng ngắn ngủi, cậu đặt điều bức hình này thực hiện màn hình hiển thị nền.

Cậu tắt màn hình hiển thị, sau này lại nhẹ dịu nhảy lên, màn hình hiển thị sáng sủa, nụ cười cợt của Lâm Vô Ngung sinh ra.—–

Zi cũng quí “không đem Cá” anh Vô Ngung, một người coi lạnh lùng, lãnh đạm là vậy và lại mơ ước được kính yêu cho tới như thế. Hình như từng nào chiêu trò, từng nào năng nổ còn còn sót lại nhập cuộc sống bản thân Lâm Vô Ngung đều dành riêng không còn cho tới 1 mình Đinh Tễ.

Cậu đàn ông này còn có thế tĩnh lặng, kiên trì mong chờ người bản thân yêu thương tự động quan sát tình thương của bạn dạng thân thuộc, không thích cổ động xay, cũng không thích đe người bản thân yêu thương hoảng hãi.

Cậu đàn ông này rất có thể quê mùa tuy nhiên vô nằm trong và lắng đọng khi quyết tâm tự động tay thực hiện phần quà sinh nhật tặng tình nhân.

——-Sổ tay nuôi gà

Thích ăn kẹo que, ko được gọi là anh Gà

Rất hung tuy nhiên vô cùng quí khóc

Nhặt được, trả cho tới Lâm Vô Ngung.——-

Cậu đàn ông này rất có thể cho dù nên gặm răng chịu đựng đựng nỗi hoảng hãi 1 mình cũng không thích thực hiện người bản thân yêu thương bị đặt điều nhập cảnh nhức lòng khi nên come out với mái ấm gia đình và người thân trong gia đình.

Xem thêm: tôi có thể cứu vớt chút nào nữa không

Cậu đàn ông này cũng rất có thể bên dưới ngày giá buốt thấu xương gửi cho tới mặt mày hành lang cửa số người bản thân yêu thương một cái máy cất cánh ko người lái chỉ nhằm trình bày với những người ấy rằng “hi, học tập thần của cậu cho tới rồi”, cậu chắc hẳn rằng sẽ không còn lúc nào đơn độc.

+ Về văn phong, lối hành văn của Vu Triết nằm trong gu Zi quí. Cách truyền đạt ko đao vĩ đại búa rộng lớn cũng ko có nhu cầu các lời nói ước hứa hẹn sâu sắc xa vời hoặc những tuyên ngôn lên gân hùng hồn. Văn phong của Vu Triết đời thông thường tuy nhiên nghe ngọt cho tới lụi tim, nhất là ở những đoạn hội thoại trong số những anh hùng. Lúc phát âm Kiêu Ngạo, Zi tiếp tục lăm le thỉnh phảng phất tiếp tục chú thích lại những đoạn bản thân cảm nhận thấy cần được nói đến việc nhập review nhằm về sau khi ham muốn rất có thể phát âm lại. Nhưng ở đầu cuối vẫn nên vứt cuộc vì như thế có vẻ như như nếu như muốn chú thích thì gần như là Zi nên chú thích lại cả truyện ko sót chương này =]] Zi nghĩ về chỉ việc bốc tình cờ rời khỏi một chương nhằm trình bày thì chắc chắn chương này cũng có thể có dòng sản phẩm hoặc của chính nó cả. Nói công cộng là ai quí loại truyện thông thường nhật nhẹ dịu thì rất có thể phát âm ngay lập tức Kiêu Ngạo ko cần thiết đắn đo nha.

                                       toi-chi-la-mot-con-hai-cau-map-an-cap-sung-cua-chu-ky-lan-th_6dDDG_111224660toi-chi-la-mot-con-hai-cau-map-an-cap-sung-cua-chu-ky-lan-th_6dDDG_111224660toi-chi-la-mot-con-hai-cau-map-an-cap-sung-cua-chu-ky-lan-th_6dDDG_111224660toi-chi-la-mot-con-hai-cau-map-an-cap-sung-cua-chu-ky-lan-th_6dDDG_111224660toi-chi-la-mot-con-hai-cau-map-an-cap-sung-cua-chu-ky-lan-th_6dDDG_111224660