khuynh thành tiểu độc phi

Vào đêm tối, nhập Tấn vương vãi phủ bầu không khí sướng mừng, pháo bông phun sáng sủa cả khoảng chừng trời.Tối ni đó là ngày Tấn vương vãi cưới đại tè thư Bàng gia, những vương vãi công quý tộc tranh giành nhau chúc mừng hoàng thái tử cưới được đệ nhất mĩ nhân.

Bên nhập đại sảnh, tân y sĩ ăn mặc quần áo hỉ đỏ loét thẫm phong trần tuấn lãng, sướng mừng nằm trong người xem chúc mừng hạnh phúc Lúc cưới đệ nhất tài phái nữ của kinh trở thành.

Bạn đang xem: khuynh thành tiểu độc phi

Không khí náo nhiệt độ, sôi động. Một nha trả đang được cố chen nhập thân mật đám người cho tới mặt mày Tấn vương vãi phát biểu cúi đầu phát biểu nhập tai đồ vật gi cơ, sắc mặt mày Tấn vương vãi tương đối đổi thay, ko kiên trì xua đuổi nha trả cơ rời khỏi, vẻ mặt mày tức khắc Phục hồi ý mỉm cười.

Hướng cho tới người xem nâng chén: “Bổn vương vãi kiếp này suôn sẻ hoàn toàn có thể bắt gặp được phái nữ tử tớ yêu thương, hoàn toàn có thể lấy thực hiện bà xã, quả đúng là tía đời vừa mới được, bổn vương vãi chắc chắn đối đãi thiệt chất lượng tốt với nường, cho tới nằm trong cạn chén này!”

Tấn vương vãi một phen thổ lộ tức thời người xem ùa nhau chúc mừng “Ông trời liên minh cho tới song trai tài gái sắc, thần tiên quyến nữ” Tiếng mệnh danh ko dứt mặt mày tai.

Trong đại sảnh đang được nồng thắm tình chàng ý thiếp, náo nhiệt độ sướng mừng. Trong Tấn vương vãi phủ bên trên điểm này này lại là một trong những khung cảnh khác…

“Ngọc Nhi…Vương gia đâu? Vương gia vì thế sao còn ko đến?” Nằm phía trên nệm Lạc Tuyết nguy hiểm cầm chặt bàn tay, tiếng động ẩn nhẫn thống đau đớn, sắc mặt mày White bệch nhìn cho tới ở phía đằng sau phía cửa ngõ nha trả chạy nhập. Trừ vứt không khí tối tăm cùng theo với giờ đồng hồ sướng l,q.d mừng kể từ đại sảnh truyền cho tới, chỉ mất 1 căn chống âm u thê lương lậu. Bàng Lạc Tuyết tự động giễu nở nụ mỉm cười, một trận lại một trận đau nhức sớm đang được tra tấn nường cho tới mệt rũ rời thân xác và lòng tin.

“A…a..” Cơn sôi bụng chuẩn bị sinh lại một đợt tiếp nhữa ùa tới khiến cho Lạc Tuyết kêu trở thành giờ đồng hồ, nhì tay cầm chặt lấy chăn, nhìn cho tới bụng cao rồi lại nhìn ra bên ngoài của tối đen kịt, nường trọn vẹn tuyệt vọng rồi. Hắn biết nường thời điểm ngày hôm nay cho tới ngày sinh lại lạnh nhạt, trong cả coi cũng ko nguyện ý liếc một chiếc.

“Vương phi, trước vẫn chính là sinh tè vương vãi gia rồi phát biểu sau! Chung quy tè vương vãi gia vẫn chính là cốt nhục tình thân mật, Vương gia đem vô tình như vậy nào thì cũng tiếp tục ăn ở đàng hoàng với những người.” Ngọc Nhi vội vàng vàng phát biểu.

Mạng Vương phi thiệt đau đớn, yêu thương Vương gia thiệt thâm thúy, bảy năm cùng cả nhà lại ko vị một một phái nữ nhân ôn mùi hương nhuyễn ngọc không giống. Nay ngày sinh của tè thư cho tới, Vương gia cũng ko an bài xích cho tới cô đỡ, những nường đều mươi tư, mươi lăm tuổi tác đầu, thiệt sự là cho tới bước đàng nằm trong rồi.

Bàng Lạc Tuyết lòi ra một tia mỉm cười đau đớn, ăn ở đàng hoàng với nường. Hắn ăn ở đàng hoàng với nường đó là nhằm nường tự động sinh sao, giam giữ nường ở điểm không giống rồi nằm trong tỷ tỷ nường trở thành thân mật. Đây là lời hứa hẹn hứa hẹn xuyên suốt kiếp ko tách sao?”

“Đến phía trên, cho tới phía trên Vương phi ở điểm này, Vương gia phân phó lão thân mật cho tới hứng đẻ hùn Vương phi”. Một cô đỡ tiếp cận kề bên còn tồn tại nhì thị vệ theo đuổi sau. Trong lòng Bàng Lạc Tuyết hạnh phúc, hắn thực sự vẫn còn đó luyến tiếc đứa nhỏ.

Bàng Lạc Tuyết cố mức độ hạ thấp người nói: “Phiền toái cô đỡ, ngày sau tớ tiếp tục hậu tạ thỏa xứng đáng.”

“Vương phi phát biểu gì vậy, lão thân mật đều là nghe theo đuổi phân phó của Vương gia. Mau, những ngươi cho tới căn nhà nhà bếp đun nước rét, thời gian nhanh chút cút. Vương phi đang được vỡ ối, nhằm trễ sẽ không còn kịp.”

Xem thêm: truyện vô tận đan điền

Ngọc Nhi và bao nhiêu nha trả nghe vậy ngay tắp lự chạy ngay lập tức cho tới chống nhà bếp, cô đỡ lại gần Bàng Lạc Tuyết lấy chén dung dịch bên trên tay người thị vệ nói: “Vương phi, người thời gian nhanh chút tợp chén canh trợ sinh này, lão thần hứng đẻ hùn người.”

Cơn sôi bụng tạo thêm Bàng Lạc Tuyết tự động chất vấn vì sao bao nhiêu người thị vệ còn ko cút. Lạc Tuyết nâng chén dung dịch lên tợp. Một khi sau, đợt đau bụng tạo thêm kinh hoàng, nường ộc rời khỏi một ngụm huyết tươi tỉnh,l ão thân mật hãi cho tới nấc cho tới chạy cho tới cửa ngõ “Vương phi chớ đem trách cứ tớ, là Vương gia l,q.d phát biểu người ko xứng danh sinh hạ con cái của hắn, người cho tới hoàng tuyền trăm ngàn chuyến ko được ghi hận ta!” Dứt tiếng đem theo đuổi thị vệ vội vàng vàng chạy rời khỏi.

Ngọc Nhi bưng nước rét quay trở lại trông thấy khóe mồm Lạc Tuyết đem huyết tươi tỉnh, ko kìm được nước mắt: “Vương phi, vương vãi phi người làm thế nào vậy, cô đỡ đâu?”

“Ngọc Nhi, chớ khóc, hùn ta…” Cơn nhức như thủy chiều phì cho tới, Lạc Tuyết cầm chặt khăn trải bàn nệm, giờ khắc này góc nhìn nường kiên lăm le, coi như trông thấy không còn thảy từng việc, nường giờ phía trên so với nam giới nhân cơ trọn vẹn vô vọng. Lúc này chỉ hoàn toàn có thể phụ thuộc vào chủ yếu bản thân sinh hạ đứa bé bỏng này. Đứa nhỏ không chỉ là là con cái của hắn nhưng mà còn là một con cái của nường, cho dù còn một chút ít mức độ lực sau cuối nường cũng nên sinh hạ đứa nhỏ này.

Ngọc Nhi ngay lập tức tức khắc tiến thủ lên hùn nường.

“Ai, dù, ô…muội muội, ngươi đem khỏe khoắn ko, hóa rời khỏi sinh đứa nhỏ lại thống đau đớn như thế a.” Một phái nữ tử đem áo hỉ đỏ loét thẫm được phái nữ tỳ đưa đường, khẽ bước, rung lắc lắc mông tiếp cận, khóe mồm khêu lên một chút ít khinh thường thông thường, nhập góc nhìn lại lòi ra sự đắc ý.

Thân thể Lạc Tuyết ngẩn rời khỏi,trong tim lúc này thê lương lậu, nghe tiếng động này nường ngay tắp lự biết người cho tới là ai. Nàng cho tới điểm này làm những gì,g iờ phút này sẽ không nên hẳn là ở nằm trong vương vãi gia động chống hoa chúc, tình nồng mật ý sao?.Đây là tỷ tỷ của nường, người cho tới ko nên ai không giống đó là Bàng Lạc Vũ.

Bàng Lạc Vũ tiếp cận mặt mày nệm, trông thấy nhập đôi mắt Lạc Tuyết đem hận ý nằm trong không can tâm. Lạc Vũ càng ko kiêng cữ nể nhưng mà phô bày rời khỏi thắng lợi: “Muội muội coi rời khỏi hiện tượng của ngươi cũng ko chất lượng tốt a, vừa phải rồi tớ còn tâm trí, tớ cùng theo với vương vãi gia trở thành thân mật mong muốn được một giờ đồng hồ chúc mừng hạnh phúc của muội muội, sau cuối đợi mãi ko thấy cho tới. Nhưng muội muội sinh đứa nhỏ vẫn chính là đại sự số 1, tỷ tỷ tự động bản thân cầu Vương gia cho tới thăm hỏi ngươi. Khuê chống của Lạc Tuyết muội thiệt sự quan trọng, tỷ tỷ tớ chuyến trước tiên cho tới ngay tắp lự quí, cũng may hiện đại thơm vương vãi gia thương tớ, muội muội ko trách cứ tỷ sử dụng nệm của muội chứ.”

“Ngươi không chỉ là là mong muốn nệm của tớ đi!” Bàng Lạc Tuyết khôn cùng tức giận, nhập khung hình chất độc đang được thâm nhập dần dần nhập, Lạc Tuyết biết còn nếu như không sinh hạ đứa nhỏ, đứa bé bỏng này chắc chắn sẽ ảnh hưởng chất độc đột nhập vì vậy giọng điệu nường khẩn cầu: “Tỷ tỷ cầu van ngươi, ngươi rộng lớn lượng buông ân xá cho tới đứa bé bỏng này.”

“Ha ha ha ha ha ha…Muội muội đứa nhỏ này tỷ tỷ không tồn tại phúc thay cho ngươi nuôi chăm sóc đâu, tớ nằm trong vường gia bà xã ông chồng hòa ăn ý trước sau gì cũng đều có đứa nhỏ, tỷ tỷ hãi muội l,q.d hãi muội bên trên lối đi cho tới hoàng tuyền tịnh mịch,vẫn chính là đem theo đuổi nhiệp chướng này nằm trong cút cút, bên trên lối đi đem người bầu các bạn. Ha ha coi rời khỏi sắc mặt mày muội muội hãi là kiên trì ko được bao lâu, ko vị tỷ tỷ hùn người?”

Xem thêm: nụ hôn cháy bỏng

Bàng Lạc Vũ xua đuổi Ngọc Nhi thoát khỏi buồng ngủ, nhì tay bóp chặt cổ Bàng Lạc Tuyết, góc nhìn dữ tợn: “Ngươi đem biết hay là không, tớ mong chờ ngày thời điểm ngày hôm nay đang được bao lâu rồi. Rõ ràng tớ cùng theo với vương vãi gia thân quen nhau trước, thương cảm nhau trước tuy nhiên lại ko thể ở ngay sát nhau, Vương gia vì thế nghiệp rộng lớn ẩn nhẫn. Còn ngươi là đích phái nữ được trải nghiệm không còn sự sủng ái của thân phụ, sẽ được sự hỗ trợ của thân phụ, tớ ko thể không hỗ trợ hắn đưa đến một cuộc chạm chán vô tình. Sử dụng tiếp li con gián tình thương nằm trong Cung Trạch và ngươi, ha ha ha, ko ngươi ko nghĩ về cho tới Nam Cung Trạch các bạn thanh mai trúc mã của ngươi bị tớ tiếp cận bức hắn lấy tớ, tớ từng bước sử dụng tính mạng con người của ngươi bức bách hắn rước mức độ lực đáp ứng vương vãi gia, cho tới Lúc hắn bị tiêu diệt bên trên mặt trận vẫn còn đó nghĩ về cho tới ngươi, l,q.d muội muội ngươi thực sự là suôn sẻ. lõi thân phụ vì thế sao không tồn tại nhìn cho tới ngươi ko, chính vì hắn đang được vội vàng vàng thao diễn nốt cảnh thương tâm với thân mẫu ngươi, muội muội ngươi còn chưa chắc chắn sao, a ui thiệt ko trúng, bà ấy cũng chính là thân mẫu của tớ nhưng mà, bất vượt lên trước đặc biệt thời gian nhanh nươi cũng tiếp tục theo đuổi bà ấy. Để hoàn toàn có thể toại nguyện gả cho tới vương vãi gia, tớ thông thường xuyên ở kề bên, lờ đờ rãi hạ độc thân mẫu ngươi a, muội muội, góc nhìn ngươi trừng rộng lớn như thế là sao, là thân mẫu ngươi đoạt vị thế của thân mẫu tớ, bất vượt lên trước cũng vì thế nường sinh rời khỏi là thiên kim Quốc công phủ. Sinh rời khỏi cỗ dáng vẻ yêu thương mị. Muội muội ngươi không cần thiết phải vội vàng, đặc biệt thời gian nhanh ngươi hoàn toàn có thể cùng theo với thân mẫu ngươi hội ngộ. Ha ha ha ….”

Hai tay Bàng Lạc Vũ sử dụng mức độ, góc nhìn Bàng Lạc Tuyết dần dần tan tung, mê mệt nhìn thân mật ko trung thấy thân mẫu mỉm cười kể từ ái với bản thân, Nam Cung ca ca bóng hình đơn độc, đùng một cái Lạc Tuyết phun một ngụm huyết tươi tỉnh rời khỏi, mỉm cười nói: “Ta Bàng Lạc Tuyết, trở thành quỷ cũng ko ân xá cho những ngươi!”

Nghe giờ đồng hồ mỉm cười Lạc Vũ vang vọng mặt mày tai, không còn thảy toàn cỗ hận oán dừng tụ một địa điểm, trong tim sôi trào, nường thề nguyền nếu như đem kiếp sau chắc chắn rằng nường tiếp tục băm thây vạn đoạn chúng ta.