khương hữu cố tả

Hóa đi ra cảm hứng vạch trần toàn cỗ bạn dạng thân thuộc ngay lập tức trước mặt mày người mình yêu thích lại vừa vặn đau nhức vừa vặn thoải mái cho tới thế [01].

———————————

Bạn đang xem: khương hữu cố tả

Anh bế tôi cho tới vị trí kiểu tủ xong để tôi ngồi xuống, hai con mắt màu sắc sẫm coi trực tiếp vô đôi mắt tôi.

“Vừa nãy em rằng tôi vẫn kể từ chối em từng nào lần?” Anh căn vặn.

“Một trăm nhị mươi tám phen.” Tôi cụp đôi mắt xuống, ngược tim đập loàn nhịp vô lồng ngực.

“Thế thì tôi tiếp tục hít em một trăm nhị mươi tám phen nhằm bồi thông thường, em thấy sao?” Anh vòng đeo tay ôm siết lấy eo tôi, còn ko rằng hoàn thành anh vẫn hít lên cổ, lên vòng tai và cả bên trên mặt mày tôi nữa, 1, 2, 3, 4, 5, 6, …

1

Người nam nhi đem cái áo blouse cúi người nâng tôi ở xuống nệm.

Trong nháy đôi mắt sở hữu một hương thơm hương thơm vừa vặn nam tính mạnh mẽ vừa vặn xa vời kỳ lạ tràn ngập vô lồng mũi tôi, tương tự như hương thơm hương thơm bạc hà trộn láo nháo cả hương thơm ý trung nhân kết nữa, thật sạch sẽ lại khiến cho tôi say đắm.

Trên bảng thương hiệu sắt kẽm kim loại trước mặt mày sở hữu một sản phẩm chữ greed color nhỏ: Bác sĩ Cố Tả khoa cấp cho cứu giúp.

Cái thương hiệu này khiến cho tôi mang đến.áng v.áng trí nhớ.

Sau bại tôi đùng một phát ói ra phía bên ngoài.

Trên cái áo blouse thật sạch sẽ nhận thêm một vết dơ lóa đôi mắt.

Bác sĩ lờ lững rãi dỡ khẩu trang y tế xuống, anh thản nhiên nói: “Bạn học tập Khương Hữu này, đó là cơ hội theo dõi xua tôi mới mẻ của cô ý sao?”

Hẫng rơi rụng một nhịp.

Thật sự là anh, là Cố Tả, là kẻ tôi theo dõi xua cuồng loạn xuyên suốt 2 năm cấp cho phụ thân.

Tôi cũng ko tấp tểnh nhận lại sức thân quen. Tôi tá hỏa phủ lên đường cảnh xu.ân thập thò phí a đằng sau phần cổ áo chữ V khoét sâu sắc của cục lễ phục, ngậm chặt mồm vẫn còn đó ham muốn ói lại rồi tôi xoay người xuống nệm tấp tểnh trốn lên đường.

Cố Tả ngẩn người đi ra rồi tiếp sau đó anh nâng lấy mồi nhử vai của tôi, anh rằng vị giọng điệu cay nghiệt nghị: “Xin lỗi, tôi nhận sai lầm người. Cô ở lại cơ sở y tế để ý tăng nhị mươi tư giờ nữa vẫn, đó là chống để ý, cô rất có thể ngủ lại phía trên một tối.”

Đầu ngón tay anh lành lặn mức giá tương tự như một thục mạng thu.ốc an thần, còn tôi trở nên con cái rối vô tay anh, nghe câu nói. anh ở xuống nệm.

Đã mươi năm trôi qua quýt.

Má lúm đồng xu tiền như ẩn như hiện nay đem theo dõi sự tươi tắn thật sạch sẽ, bờ vai to lớn và yết hầu rõ nét lại đem theo dõi sự thú vị của một người nam nhi cứng cáp.

Ngoài cửa ngõ nổi tiếng đẩy nệm cấp cho c.ứu chạy qua quýt, Cố Tả nhắn thăm dò tôi bao nhiêu câu cụt gọn gàng, tiếp sau đó anh treo khẩu trang y tế lên rồi nhanh gọn tách lên đường.

Bởi vì thế khung người mệt rũ rời còn thâm nhập tương đối m.en nên tôi vẫn nhanh gọn ngủ thiếp lên đường kể từ khi nào là ko hoặc.

Tiếng mưa rơi tí tách bên phía ngoài hành lang cửa số kéo tôi về bên ngày mưa vô buổi tự động học tập tối năm lớp mươi một ấy.

Cơn mưa tối khi bại rất rộng.

Cách hành lang cửa số thủy tinh anh vô lớp học tập được đóng góp lại, cũng tù mù chiếu lên khuôn mặt Cố Tả.

“Khương Hữu, em đang được ghi chép lộn xộn đồ vật gi đấy?”

Chiếc váy đỏ ửng rực của nhà giáo dạy dỗ Toán đùng một phát xuất hiện nay ngay lập tức trước đôi mắt tôi, giáo viên tức gi.ận g.iật lấy quyển vở của tôi rồi phát âm to lớn lên.

“Trong trận mưa, anh coi tôi vị hai con mắt sáng sủa ngời rồi mỉm mỉm cười với tôi, hai con mắt ấy như chứa chấp cả một vũ trụ sáng sủa lấp lánh lung linh. Ồ, hóa đi ra khi trời sụp mưa tuy nhiên cũng có thể có nhiều vì thế sao cho tới thế…”

Đúng vậy, người xem đều ko bắt gặp những vì thế sao vô hai con mắt của Cố Tả sao?

Giáo viên phát âm cực kỳ lố, chúng ta không giống thì mỉm cười ngặt nghẹo, chỉ mất 1 mình Cố Tả ngồi mặt mày hành lang cửa số là vẫn tĩnh lặng giải toán, anh cũng ko ngước đầu lên coi.

“Khương Hữu, nếu như em thực hiện toán tuy nhiên cũng đảm bảo chất lượng như ghi chép thư tình thì em đang không phen nào thì cũng đạt điểm Toán bên dưới khoảng như vậy này rồi.”

“Nếu như thực hiện Toán rất có thể theo dõi xua được Cố Tả thì phen nào là ganh đua em cũng tiếp tục đạt được điểm tối nhiều.”

Giáo viên dạy dỗ Toán nghe thấy tôi phản bác bỏ như vậy thì tức xì sương, cô nói: “Khương Hữu, em rời khỏi ngoài đứng mang đến tôi.”

Tôi ngước cao đầu bước ra phía bên ngoài, đứng bên trên hiên chạy dọc bị mưa hắt vô ẩm sũng rồi coi Cố Tả qua quýt hành lang cửa số thủy tinh anh.

Đúng là kẻ nam nhi tôi theo dõi xua một trăm nhị mươi tám phen, chỉ với đàng đường nét khuôn mặt lù mù mờ ảo ảo đấy thôi cũng khiến cho cho những người tớ đỏ ửng mặt mày tía tai như vậy này rồi.

Nhưng tuy nhiên bên trên sao?

Tại sao lại ko thấy Cố Tả và chúng ta đâu nữa…

Giáo viên dạy dỗ toán đem cái váy red color hoả hồng đùng một phát trở thành khuôn mặt của trạng sư.

Bà ấy rằng với tôi mặt mày bám tràn nước mưa rằng công ty lớn của phụ thân tôi ph.á sản rồi, tôi ko thể theo dõi học tập ở ngôi trường dân lập với chi phí khóa học giắt đỏ ửng này nữa.

Đêm hôm bại, tôi và cha mẹ kéo theo dõi nhị cái vali cũ đứng vô trận mưa rộng lớn không tồn tại một bóng người.

Đó là phen trước tiên tôi cảm biến được thế nào là là lòng người mức giá như tro tàn, bị gió máy thổi cất cánh không thể lại gì cả.

Cảm giác này còn khổ đau rộng lớn vội vàng trăm ngàn phen khi tôi bắt gặp Cố Tả tan học tập rồi nằm trong trở về căn nhà với cô nàng xinh rất đẹp không giống.

Trong tối mưa mức giá thấu xương ấy, nỗi lòng thiếu hụt nữ giới về Cố Tả cũng tương tự tia chớp lóe lên vô tối tối.

Sau khi tia chớp vụt tắt thì tiếp tục chìm sâu sắc vô tối đen giòn vô vàn.

2

Tôi thức dậy khi năm giờ sáng sủa.

Xem thêm: vi quan hào môn

Tôi cụ điện thoại thông minh lên, là lời nhắn đưa thông tin đảm bảo chất lượng lành lặn của tổ trưởng: “Khương Hữu này, trong ngày hôm qua ko uổng công cô nốc rượu rồi. Đã bán tốt nhị vũ trang rồi đó, coi như này đó là công trạng của cô ý.”

Và một tin cậy nhắn: “Nộp bạn dạng plan tuần trước sau mươi giờ mang đến tôi.”

Tôi coi đồng hồ thời trang ở góc cạnh cần điện thoại thông minh, rồi nghĩ về thì thầm trong trái tim, lúc này tôi nên cho tới công ty lớn thực hiện plan rồi nhỉ.

Tôi vừa vặn mới mẻ lên đường hoàn thành giầy gót cao thì Cố Tả đem áo blouse đẩy cửa ngõ lao vào. Đôi đôi mắt đỏ ửng ngầu chứa chấp tràn tơ tiết, anh còn cụ theo dõi nhị kiểu túi còn bốc sương ngun ngút vô nữa.

“Bác sĩ Cố, phiền phức anh rồi.” Tôi lịch sự và trang nhã mỉm mỉm cười, tôi cúi đầu xuống sửa sang trọng lại váy vóc tấp tểnh rời khỏi ngoài tuy nhiên lại bị 1 bàn tay cầm lấy cổ tay.

Cái hồi tôi mới mẻ mươi sáu mươi bảy tuổi hạc, tôi từng tưởng tượng đi ra vô số thước phim thần tượng Cố Tả cầm lấy tay tôi.

Mỗi khi tưởng tượng đi ra những cảnh này, nghĩ về cho tới nhiệt độ chừng khung người anh, tôi thực hiện ổ vô chăn cũng phấn khích cho tới nỗi la hét lên.

Nhưng tôi của lúc này sao rất có thể đối chiếu với tôi vừa vặn kiêu ngạo vừa vặn thật sạch sẽ của khi này được cơ chứ.

Cũng tương tự như việc đối chiếu cỗ lễ phục black color đang được ôm lấy khung người tôi này với cái áo blouse vừa vặn cấm d.ục lại chín chắn bên trên người người nam nhi thiệt thực sự vừa vặn thấp thông thường lại ph.óng đãng.

“Này cô bại.” Cố Tả cúi đầu xuống coi tôi: “Cô mới mẻ rử.a ru.ột cách đó năm giờ, lúc này cô ko thể lên đường được.”

Tôi ngoảnh đầu lại mỉm cười: “Không sao đâu, tôi mệnh cứng lắm.”

Cố Tả coi tôi chằm chằm phụ thân giây, ở đầu cuối cũng ko rằng gì. Anh chỉ đem nhị cái túi vẫn còn đó đang được bốc sương ngun ngút mang đến tôi rồi bảo: “Tôi mua sắm mang đến người cùng cơ quan tuy nhiên anh ấy tan thực hiện rồi, mang đến cô đấy.”

Tôi đem tay đi ra nhận lấy nó lên đường thoát khỏi chống cấp cho c.ứu rồi tiện tay ném nó vô vào thùng rác rưởi.

Không bắt gặp, ko ăn thì sẽ không còn nhức lòng nữa.

Một người mệt rũ rời không tồn tại quyền được ưu sầu.

3

Một tuần sau tôi lại bắt gặp được Cố Tả, phen này là phía trên bàn ăn.

Giám đốc dẫn theo dõi trình dược viên là tôi, đối phương là Cố Tả và một bác bỏ sĩ nước ngoài khoa trẻ em tuổi hạc.

Chỉ sở hữu 1 mình tôi là nữ giới.

“Tôi nghe rằng bên dưới trướng của giám đốc Thường sở hữu một trình dược viên nữa sở hữu tửu lượng cực kỳ cao, là cô phía trên sao?” Bác sĩ nước ngoài khoa giơ tay đi ra rồi rằng tiếp: “Tôi là Hạ Quân.”

“Tôi là Khương Hữu.” Tôi cũng mỉm mỉm cười đem tay đi ra, cỗ móng mới mẻ thực hiện red color hấp dẫn cực kỳ phù hợp với cỗ váy ngày thời điểm ngày hôm nay.

“Khương Hữu, Khương Hữu à…” Hạ Quân nhẩm lên đường nhẩm lại cái thương hiệu này ở vô mồm, anh tớ coi Cố Tả rồi nói: “Anh ấy là Cố Tả, thương hiệu của nhị người là *tên cặp bại.”

Cố Tả dụi tắt điếu th.uốc lên đường rồi đứng lên, anh giơ tay đi ra cầm lấy bàn tay của tôi: “Chào cô.”

Tôi mỉm mỉm cười duyên dáng vẻ kính chào hỏi: “Cảm ơn bác bỏ sĩ Cố phen trước vẫn cứu giúp m.ạng tôi.”

Có lẽ là vì thế sở hữu Cố Tả ở phía trên nên thời điểm ngày hôm nay tôi tương đối lơ đãng.

Nhưng khi chếnh choáng say tôi vẫn chuốc mang đến tấm chiếu mới mẻ ko trải sự đời là Hạ Quân say mèm rồi.

Anh tớ cầm chặt lấy tay tôi rồi tuyên dương ngợi tôi ko ngớt lời: “Khương Hữu, Khương Hữu, sao cô lại đảm bảo chất lượng như vậy chứ, cô vừa vặn xinh rất đẹp, tửu lượng lại cao như thế.”

Tôi từng rất tuyệt, mặc dù vậy thời gian tôi cực tốt ấy lại ko quý giá một đồng vô đôi mắt của những người không giống.

Tôi coi Cố Tả đang được ngồi kề bên Hạ Quân, anh đang được ngồi nốc rượu, hút thuốc lá thủ thỉ với những người không giống.

Làn kh.ói th.uốc white color xám tương tự như trận mưa những vết bụi khiến cho tôi ko tài nào là nhìn thấy được khuôn mặt của Cố Tả tuy nhiên tôi vẫn rất có thể cảm biến được sự mức giá lùng của anh ấy.

Nhớ lại vô số phen tôi tỏ tình với anh, anh vẫn luôn luôn treo tai nghe fake nghễnh ngãng, tĩnh lặng thực hiện bài xích tập luyện hoặc là chạy cỗ.

Đúng là khiến cho cho những người tớ cảm nhận thấy vô vọng tuy nhiên.

“Khương Hữu, cô sở hữu biết từng phen lên bàn m.ổ tôi vẫn hoảng hãi thế nào là ko. Tôi hoảng đưa ra quyết định, sự sai lầm không mong muốn và căng thẳng mệt mỏi của tớ tiếp tục kết đôn đốc cuộc sống của một người không giống. Khương Hữu, tôi thiệt sự cực kỳ sợ…”

Hạ Quân nốc rượu say mèm, vô hai con mắt của anh ấy tớ sở hữu sự hoảng hãi ko thể nào là giải trừ được của một bác bỏ sĩ trẻ em tuổi hạc.

Tôi ko biết bản thân sở hữu nên rằng những câu nói. thông cảm vô thời điểm này hay là không nữa. Nhưng tôi thiệt sự cực kỳ không dễ chịu, cực kỳ không dễ chịu, thậm chí là còn không dễ chịu hơn hết kiểu ngày tôi và người cũ ly hít cùng nhau nữa.

“Hạ Quân, anh hoảng chứng minh anh vẫn cực kỳ yêu thương quý mạng sinh sống, anh còn tồn tại chuyện nhằm quan hoài cho tới, như vậy niềm hạnh phúc biết bao.”

Tôi cụ lấy ly r.ượu vang vô tay Hạ Quân rồi ngước đầu nốc cạn một tương đối, tôi mỉm cười nói:

“Anh coi tôi phía trên này, mái ấm gia đình vỡ nợ, hôn nhân gia đình thất bại, thường niên số phen tôi nốc rượu rồi vô cơ sở y tế còn nhiều hơn nữa số phen tôi về căn nhà nữa. Sống chẳng cần là nhằm Chịu đau khổ hoặc sao?”

Hạ Quân chỉ tay vô tôi mỉm cười mỉm cười, tôi cũng mỉm mỉm cười coi anh tớ, tiếp sau đó nhị Cửa Hàng chúng tôi mỉm cười rằng ha hả rồi ở trườn đi ra bàn ko đứng lên nổi, mỉm cười cho tới nỗi chảy toàn quốc đôi mắt.

Sau bại Hạ Quân ngồi ngay ngắn dậy, mỉm cười xi khặc căn vặn Cố Tả: “Cố Tả này anh rằng lên đường Khương Hữu sở hữu đảm bảo chất lượng hoặc không?”

Tôi vứt đi nơi khác, phen trước tiên tôi không thích biết phản xạ của Cố Tả, phen trước tiên tôi cảm nhận thấy tự do thoải mái cho tới thế.

Hóa đi ra cảm hứng vạch trần toàn cỗ bạn dạng thân thuộc ngay lập tức trước mặt mày người mình yêu thích lại vừa vặn đau nhức vừa vặn thoải mái cho tới thế.

Nhưng nếu mà lúc này cuộc sống vẫn sở hữu rất nhiều chuyện phiền óc cho tới như thế thì chẳng thà cứ khiến cho đóa hoả hồng tỏa nắng rực rỡ ấy được ở mãi vô cơn mơ rất đẹp của vượt lên khứ.

Xem thêm: lý tổng vợ ngài lại bỏ trốn rồi

Cố Tả, tôi vẫn không thể quan hoài cho tới ánh nhìn của anh ấy về tôi nữa rồi.

Tôi ko quan hoài anh treo tai nghe hay những cúi đầu giải đề hay những vờ vĩnh như ko nghe thấy nữa.

Tôi vẫn không thể quan hoài nữa.