không phải em không yêu

                                    
                                              

"Nam Nam, mợ con cái về rồi nè, mau cho tới kính chào mợ nào!"

Cố Linh Nhan bước qua quýt cửa ngõ, vừa phải ngân nga câu hát vừa phải ngó xung xung quanh nhằm dò xét người.

Bạn đang xem: không phải em không yêu

"Phó Căng Nam, nếu như con cái ko đi ra thì mợ tiếp tục bảo thân phụ con cái tét mông con cái đấy!" Thỏ lông xù nhíu mi, ko chút tự dự tuy nhiên chính thức đắc ý, nhận định rằng tôi đã tóm được chuôi của đối phương.

"Mợ."

Lúc này, ở đầu cuối thì Phó Căng Nam cũng bước chầm chậm rì rì thoát ra khỏi buồng nghỉ, khuôn mặt mày y hệt như được đúc từ 1 khuôn với thân phụ nó.

Cố Linh Nhan – tự động huyênh hoang rằng mợ là kẻ đẹp tuyệt vời nhất bên trên toàn toàn cầu – nom đứa bé nhỏ xinh đẹp mắt ở trước mặt mày tuy nhiên thể trạng càng thêm thắt sung sướng, nào ngờ Phó Căng Nam chẳng đợi cô banh mồm lên trên bề mặt, nó sẽ bị thốt đi ra một câu giá thành nhạt: "Chỉ với cậu nghe mợ thôi, thân phụ con cái không tồn tại đâu."

Cố Linh Nhan ở vế anh trai – chị dâu, mặc dù sinh sống công cộng bên dưới một cái mái ấm như lúc trước thì cô vẫn tách em ông chồng (Phó Chính) còn ko kịp, giờ đây lại bị đầu củ cải nhỏ này trình bày trực tiếp ko hề lưu tình, tất nhiên là cô xù lông rồi.

"Thằng nhóc Phó Căng Nam hư hỏng đốn này! Con thực sự y hệt thân phụ con cái, đều là thiết bị cặn bã! Hoàn toàn là 1 trong cặn buồn bực nhỏ!"

Cả căn chống lặng ngắt như tờ. Cố Linh Nhan trình bày không còn một tràng, nom Phó Căng Nam tĩnh mịch tuy nhiên cô thấy trong tâm địa thoải mái vô số, tuy nhiên Khi cô vừa phải ngửng đầu lên ngay tắp lự thấy Phó Chính bế hòn ngọc quý bên trên tay – Phó Thiên Vấn, lên đường thoát ra khỏi chống sách với khuôn mặt mày ko xúc cảm.

Mặt mi Phó Chính vẫn tiếp tục ko xúc cảm như ngày thông thường, u ám sáng tạo. Răng nanh răng cửa ngõ của Cố Linh Nhan lập cập không còn cả lên, vì thế lưu giữ hình tượng tuy nhiên cô phải cố gắng fake cỗ điềm đạm và căn vặn Phó Căng Nam: "Nam Nam... Mẹ con cái đâu?"

"Đang ngủ ạ." Phó Căng Nam ngồi xuống ghế sofa, khoan thai thay cho lấy con xe đẩy đã và đang được thi công rắp 50%.

Xem thêm: xuyên thành phản diện phải làm sao sống đây chap 1

"Sắp cho tới giờ ăn cơm trắng tối tuy nhiên sao cô ấy còn ngủ?" Cố Linh Nhan than vãn, cảm nhận thấy kỳ quái ác.

Lúc này, Phó Căng Nam mới nhất ngửng đầu, liếc mắt nom thân phụ bản thân với vẻ lãnh đạm.

Phó Chính bế Phó Thiên Vấn ngồi xuống kề bên, tay anh gõ thời gian nhanh bên trên máy tính nhằm xử lý một trong những mail, đuôi đôi mắt vẫn nhằm ý coi nam nhi đang khiến gì.

"Cậu."

"Đậu đậu... " (Phó Thiên Vấn trình bày ko rõ ràng ấy mà)

Cửa mái ấm chợt banh đi ra, Đơn Cảnh Xuyên hết giờ làm về mái ấm, vô tay thay cho theo đòi bao nhiêu khoản gì này mà anh mua sắm mang lại nhị các bạn nhỏ, mặt khác nghe được con cháu trai và con cháu gái lên giờ mừng đón bản thân.

"Nam Nam." Đơn Cảnh Xuyên tạm dừng hoạt động lại, phi vào phòng tiếp khách, đem loại đang được thay cho bên trên tay mang lại Phó Căng Nam: "Mợ con cái đâu?"

Xem thêm: rể sang đến nhà

"Đi toilet rồi ạ." So với thân phụ bản thân, ngược lại thì Phó Căng Nam thân ái với cậu rộng lớn một tí. Bé trai năm tuổi hạc có được quy mô mới nhất tuy nhiên Đơn Cảnh Xuyên mua sắm về, ở đầu cuối bên trên mặt mày nó cũng hiện thị lên vẻ sướng sướng: "Cảm ơn cậu."

Đơn Cảnh Xuyên xoa đầu Phó Căng Nam, bịa túi thiết bị tuy nhiên bản thân mua sắm mang lại con cháu gái lên bàn trà.

"Đậu đậu..." Phó Thiên Vấn ở trong tâm địa Phó Chính chợt vươn tay đi ra, vẫy vẫy Đơn Cảnh Xuyên.