khế ước đàn ukulele

Sa Lâm nom chằm chằm vô cô rộng lớn nửa ngày mới nhất chỉ lên bên trên lầu, “Ở buồng nghỉ.”

Phòng ngủ…

Bạn đang xem: khế ước đàn ukulele

Từ ngữ thâm tối làm thế nào.

Nếu thay đổi lại mái ấm cô thì nhì kể từ bại liệt vô cùng nghe vô cùng êm ấm.

Cô xoay đầu tăng trưởng lầu, Sa Lâm nghĩ về suy nghĩ rồi cũng theo dõi lên lầu.

Phòng ngủ phía trên tầng nhì ko khó khăn lần, sau khoản thời gian đẩy cửa ngõ chống đi ra, Trang Noãn Thần chỉ cảm nhận thấy một cơn đau đầu và chóng mặt. Ngoài hành lang cửa số là bóng tối huyễn hoặc, kể từ chừng cao này nom xuống hoàn toàn có thể đơn giản dễ dàng trông thấy cảnh tối nằm mê ảo của Bắc Kinh. Ánh đèn kể từ những toà mái ấm cao tầng liền kề đầy đủ nhằm làm cho cảm giác của mắt lắc động, tuy nhiên cảnh tối dù là đẹp nhất thế nào thì cũng ko thể đối chiếu được với việc lắc động nhưng mà người nam nhi bên trên chóng mang đến.

Bên vô tràn trề hương thơm mùi hương của anh ấy, các mùa quấn lấy cô, đầy đủ nhằm khiến cho cô nhức nhối cho tới nút thay đổi ko nổi.

Còn với thông thoáng hương thơm rượu.

Chẳng lẽ…

Trang Noãn Thần nghĩ về cũng còn chưa kịp nghĩ về ngay lập tức bước tiến thủ lên, đứng ở đầu chóng, kể từ bên trên cao nom xuống Giang Mạc Viễn. Anh đang được ngủ một cơ hội áp lực, đầu mi nhíu chặt lại, cái chăn mỏng mảnh che lên đường 1/2 thân mật người anh, khá thở theo dõi lồng ngực nhưng mà phập phồng tăng lên và giảm xuống, lồng ngực dày rộng lớn rắn kiên cố khiến cho người không giống cần ghi nhớ nhung. Quần áo bên trên người đã biết thành túa tinh khiết, toàn bộ đều được bịa đặt bên trên sô trộn ở lân cận, nhất là áo sơ-mi được xếp Gọn gàng, dễ thương đi ra là vì Sa Lâm thực hiện.

Bởi vì thế người tài chất lượng tốt như anh, tuy nhiên trong cuộc sống thường ngày hằng ngày lại ko học tập được cơ hội tất tả áo sơ-mi ra sao, cho nên vì thế cô luôn luôn ở trước mặt mũi anh kiêu ngạo về đặc điểm đó, trả áo sơ-mi và được tất tả Gọn gàng nhưng mà khoe mẽ vùng với anh.

Anh ngủ ở vô buồng nghỉ của Sa Lâm, trong cả đồng hồ đeo tay cũng túa xuống bịa đặt bên trên tủ đầu chóng, đương nhiên như thể đang được ở vô chống của tôi.

Trang Noãn Thần nhẹ dịu ngồi xuống, khẽ vuốt lên nhì má anh, ngược tim nhức nhối, dường như anh ngủ lâu rồi, vô cùng say sưa.

Là bởi say rượu sao?

Anh tiếp tục húp thật nhiều rượu?

Anh húp say rồi làm cái gi với Sa Lâm?

Bình thông thường anh vẫn hoặc cho tới điểm này hay những cũng tương tự cô đấy là phiên thứ nhất tới?

“Anh ấy húp nhiều rượu lắm sao?” Cô biết Sa Lâm đứng ở cửa ngõ.

Sa Lâm đang được đứng ở cửa ngõ, cũng nghe thấy thắc mắc này của cô ý, phiên này cô tớ ko vấn đáp thắc mắc của Trang Noãn Thần và lại rằng, “Trang Noãn Thần, tất cả chúng ta nên rỉ tai cùng nhau.”

Trang Noãn Thần xoay đầu nom đi ra cửa ngõ, ánh đèn sáng ngoài hiên chạy dọc như thực như ảo, trong vòng tự khắc bại liệt cô như mơ hồ nước thấy được chủ yếu bản thân.

***

Phòng khách hàng lầu một, không gian với chút lạnh giá.

Không biết là vì sức nóng chừng phía bên ngoài hạ xuống hoặc sao nhưng mà Trang Noãn Thần cảm nhận thấy như với bão lạnh lẽo lùa vô, từng chút làm mòn ngược tim cô, thực hiện cơ hội nào thì cũng ko rét lên được.

Toàn cỗ phòng tiếp khách được tô điểm vô cùng đẹp nhất, mọi chỗ tràn ngập hương thơm phụ nữ giới.

Mối mối quan hệ của cô ý với Sa Lâm trước giờ vốn liếng ko chất lượng tốt, căn chống này tất cả đều sang chảnh, còn mái ấm cô việc tô điểm lấy white color thực hiện chủ yếu, chính vì cô mến sự đơn giản và giản dị, càng đơn giản và giản dị càng chất lượng tốt.

Trên bàn trà được bịa đặt nhì ly trà rét, hương thơm trà rét phả đi ra, thanh trang tịch mịch, chỉ tiếc là ko phù hợp với tòa nhà này.

Trang Noãn Thần ko thông tỏ về trà, tuy nhiên kể từ khi gả mang đến Giang Mạc Viễn thì cũng chính thức biết một ít, thông thường những khi rảnh rỗi Giang Mạc Viễn cũng hoặc dạy dỗ cô về trà đạo, cứ thường ngày lại sở hữu người giảng dạy dỗ như vậy thì rất nhiều cũng nắm rõ vài ba phần.

Trà ở trước đôi mắt này là loại trà nhưng mà Giang Mạc Viễn mến húp nhất.

Trang Noãn Thần vẫn lặng ngắt, gắng lấy tách trà lên khẽ nhấp một ngụm, đắng chát…

Đắng chát này sẽ không cần ở trà, nhưng mà là ở tim.

Còn Sa Lâm là kẻ banh mồm trước đánh tan không gian mệt mỏi, tiếng nói ko hề khoe mẽ vùng, ngược lại điềm đạm kể, “Mạc Viễn tiếp tục đưa ra quyết định ở lân cận tôi, Cửa Hàng chúng tôi tiếp tục nhanh gọn tách ngoài Bắc Kinh.”

Ngón tay gắng tách trà của Trang Noãn Thần khá cứng lag, đùng một cái với chút nhức nhối xẹt qua loa ngón tay, là bị trà rét sánh đi ra thực hiện phỏng một ít. Sau Khi Sa Lâm rằng đoạn điều này thì ko rằng tiếp nữa, chỉ để ý biến đổi bên trên mặt mũi cô.

Hàng mi nhiều năm vừa khít lép vế ánh nhìn chợt đổi khác, khi giương đôi mắt lên thì Trang Noãn Thần tiếp tục điềm đạm quay về, “Tôi nghĩ về nếu như Mạc Viễn thực sự với đưa ra quyết định này thì anh ấy tiếp tục rằng với tôi, những chuyện xứng đáng coi thường như vậy này anh ấy sẽ không còn thực hiện.”

“Đây cũng chính là chuyện anh ấy vừa phải đưa ra quyết định.” Sa Lâm húp ngụm trà, sau khoản thời gian buông tách trà lại rằng một câu, “Tôi và anh ấy đã và đang từng lên chóng, giờ cô cũng thấy anh ấy ngủ ở vô mái ấm tôi nhưng mà.”

“Nếu quả như điều cô rằng thì thiệt đi ra tôi hoàn toàn có thể tin cẩn.” Trang Noãn Thần gắt gao áp dụng sự nhức nhối trong tâm, thổ lộ nghe thiệt nhẹ dịu, “Nhưng nhưng mà tôi lại sở hữu cảm hứng rằng đấy là ảo giác của tôi cô.”

Sa Lâm sửng bức, nhíu mi, “Cô với ý gì?”

Trang Noãn Thần tựa như nhàn nhã nhã đùa nghịch tặc tách trà, thản nhiên rằng, “Chỉ sợ hãi sau khoản thời gian anh ấy say coi cô là tôi, chuyện này cũng ko cần là ko thể xẩy ra.”

Cho mặc dù nhức lòng, cô cũng ko thể yếu ớt ở trước mặt mũi kẻ địch được, phụ nữ giới nếu như với đâu lòng cũng tiếp tục trực tiếp sườn lưng không chỉ có vậy trước mặt mũi tình địch, thực sự đích lý hợp ý tình cũng khá được hoặc là vì người bày trò cũng vậy, tối thiểu ko thể nhằm đối phương được tự do trong tâm. Tình địch quyết đấu, rằng white đi ra đó là thách thức tập luyện tư tưởng nhưng mà thôi.

Ai thỏa sức tự tin cho tới sau cuối thì tiếp tục là kẻ thành công, đạo lý này như 1 câu nói: ‘Lời giả dối rằng mươi ngàn phiên đó là sự thật’.

Cho nên, thời điểm này, Trang Noãn Thần nỗ lực làm cho bản thân thiệt thỏa sức tự tin, mặc dầu cô rằng lộn xộn, tuy nhiên Giang Mạc Viễn húp rượu là thiệt, nam nhi khi say rượu thì có lẽ ai hoàn toàn có thể hiểu rằng tâm tư tình cảm của mình chứ?

Quả nhiên, sau khoản thời gian Sa Lâm nghe được những điều như thế thì sắc mặt mũi đùng một cái trở thành khó khăn coi, khoé môi nhếch lên, qua loa một, nhì phút mới nhất hừ lạnh lẽo, rằng một câu, “Trang Noãn Thần, nhịn nhường như cô vượt lên trên tôn vinh bạn dạng thân mật bản thân rồi, với hoàn cảnh lúc này của Mạc Viễn thì cô thực sự chẳng chung được gì mang đến anh ấy cả.”

Như hình hình ảnh ở vô vượt lên trên khứ lại một đợt tiếp nhữa xuất hiện tại trước đôi mắt, điều rằng của Sa Lâm thời điểm này khiến cho cô nghĩ về cho tới Hứa Mộ Giai.

“Cô mong muốn rằng gì?” Tuy là căn vặn vậy tuy nhiên cô đã và đang mơ hồ nước đoán đi ra được tiếp theo sau Sa Lâm tiếp tục rằng gì.

Sa Lâm chỉnh lại bộ ngồi, sắc mặt mũi khó khăn coi vừa phải rồi cũng tương đối thời gian nhanh được kiểm soát và điều chỉnh lại, ko khó khăn để xem đi ra cô tớ tiếp tục sẵn sàng kỹ lưỡng buổi rỉ tai này, tối thiểu là lúc này cô tớ tiếp tục không thể xấu xa hổ và thụ động như phiên thứ nhất chạm mặt mũi với Trang Noãn Thần, “Cô ở lân cận Mạc Viễn căn bạn dạng là không hỗ trợ gì được mang đến anh ấy, tuy rằng thời điểm hiện tại cô là tổng giám đốc của Vạn Tuyên tuy nhiên nói đến kỹ năng cô ko bởi vì tôi, nói đến quyền lực thì cô đương nhiên ko thể nào là bởi vì mái ấm chúng ta Nam. Tuy hiện nay chúng ta Nam bị Tiêu Duy kiềm hãm, tuy nhiên lạc đà gầy còm vẫn to hơn ngựa, phụ thân tôi vẫn luôn luôn mong ước tôi và Mạc Viễn hoàn toàn có thể ở với mọi người trong nhà, với sự tương hỗ kể từ phụ thân tôi nghĩ về Mạc Viễn tiếp tục vô cùng thời gian nhanh tái hiện lại từ trên đầu.”

Trang Noãn Thần nhẹ dịu cười cợt, “Điều khiếu nại thứ nhất này là tôi cần tách ngoài Mạc Viễn.”

“Cô thực sự người lanh lợi.” Sa Lâm gật đầu.

Trang Noãn Thần cười cợt cười cợt, lại tự động bản thân xối thêm 1 tách trà, hành động thong dong, điềm đạm.

“Trang Noãn Thần, sự nghiệp của Mạc Viễn gặp gỡ cần nguy hại, cô cũng không hỗ trợ được gì, tôi không hiểu nhiều cô còn bám lấy anh ấy thực hiện đồ vật gi.” Sa Lâm tương đối cao tiếng nói.

Xem thêm: anh hùng khó qua ải mỹ nhân

Mùi trà vẫn thom như lúc trước.

“Tôi nghĩ về chuyện thế này vẫn nên đợi sau khoản thời gian Mạc Viễn tỉnh lại chủ yếu mồm rằng với tôi thì chất lượng tốt rộng lớn.”

“Trang Noãn Thần, cô với ý gì!”

“Ý tứ vô cùng đơn giản và giản dị, điều này kể từ mồm Mạc Viễn thổ lộ thì tôi tiếp tục tin cẩn, tuy nhiên kể từ mồm cô thổ lộ thì tôi ko tin cẩn.” Ánh đôi mắt Trang Noãn Thần điềm đạm.

Sa Lâm đùng một cái cầm tay trở thành quả đấm, “Cô là vượt lên trên thỏa sức tự tin hay những bị váng đầu rồi? Chẳng lẽ tin cẩn tưởng Mạc Viễn cho tới vậy? Cô một ít cũng không phải lo ngại lắng đấy là ý của anh ấy ấy, chẳng qua loa là anh ấy ko biết nên banh mồm rằng với cô thế nào?”

“Mạc Viễn là kẻ nam nhi vô cùng với phép tắc, anh ấy từng rằng với tôi, anh ấy và cô vĩnh viễn cũng ko thể nào là ở lân cận nhau, khi bại liệt tôi tiếp tục tin cẩn rồi. Anh ấy là kẻ nam nhi kiêu ngạo sao hoàn toàn có thể ở trước mặt mũi phụ nữ giới giở trò chân đứng nhì thuyền xứng đáng coi thường như thế chứ?” Trang Noãn Thần nói đến việc anh cảm nhận thấy lưu luyến, “Tôi không hỗ trợ được Mạc Viễn gì nhiều, tuy nhiên tôi cảm nhận thấy, là bà xã chứ không hề cần là siêu nhân kiểu mẫu gì rồi cũng thực hiện được, miễn sao khi anh ấy gặp gỡ chuyện tôi ko thực hiện nhiệm vụ của anh ấy ấy là được rồi. Tính tình Mạc Viễn ra sao tôi nghĩ về cô cũng hiểu rất rõ ràng, nếu như anh ấy thực sự mệt rũ rời, thực sự mong muốn buông vứt đoạn hôn nhân gia đình này, hoặc là vì thế quyền lợi nhưng mà đưa ra quyết định buông vứt đoạn tình yêu này thì tôi nghĩ về với thái chừng thực hiện người của anh ấy ấy chắc chắn tiếp tục rằng trực tiếp, như điều tôi rằng bại liệt, trong cả cho tới việc biểu lòi ra cũng không tồn tại thì chỉ hoàn toàn có thể hội chứng bản thân rằng, cô đang được giả dối.”

“Cô…”

“Về việc thời điểm ngày hôm nay vì thế sao anh ấy trong nhà cô, thiệt đi ra đợi sau khoản thời gian anh ấy tỉnh rượu thì tôi tiếp tục biết thôi, với vài ba chuyện anh ấy tiếp tục cảm nhận thấy không nhất thiết phải ỉm tôi.” Trang Noãn Thần rằng đoạn đứng lên, “Tóm lại, vẫn cần cảm ơn cô tiếp tục che chở mang đến ông xã tôi, tuy nhiên nhưng mà cho tới trên đây thôi, tôi cho tới là để lấy anh ấy về.”

“Từ kể từ.” Thấy cô mong muốn lên lầu, Sa Lâm gọi cô lại.

Trang Noãn Thần ngừng bước, xoay đầu nom Sa Lâm.

Sa Lâm ngồi bên trên điểm, vô cùng thời gian nhanh ánh nhìn sâu sắc thẳm cũng ko thể nào là che lên đường được sự mệt rũ rời, thở nhiều năm một khá, cô rằng, “Cô tránh việc căn vặn anh ấy vì thế sao lại ở nhà đất của tôi, vì thế tức thì chủ yếu anh ấy cũng ko biết.”

Trang Noãn Thần giật thột.

“Anh ấy ở câu lạc cỗ húp thật nhiều rượu, tôi cho tới câu lạc cỗ nhằm gặp gỡ các bạn vừa phải khi thấy anh ấy, khi bại liệt anh ấy tiếp tục húp cho tới say mèm, tôi quen thuộc biết Mạc Viễn nhiều năm như thế đấy là phiên thứ nhất tôi thấy anh ấy húp say cho tới thê.” Sa Lâm dựa người vô ghế, lẳng lặng đối lập nằm trong cô, “Là tôi trả anh ấy về bên, chính vì tôi ko biết địa điểm nhà đất của nhì người lúc này ở đâu, càng ko thể căn vặn anh ấy được, Smartphone của Châu Niên thì gọi ko được, cho nên vì thế tôi chỉ hoàn toàn có thể trả anh ấy về mái ấm tôi trước.”

Giọng rằng của cô ý tớ vô cùng nhẹ nhõm, như thể mặt mũi hồ nước ko đẩy sóng, yên bình như mặt mũi gương, bao hàm hai con mắt của cô ý tớ.

Một mặt mũi này của Sa Lâm lại khiến cho Trang Noãn Thần trong thời điểm tạm thời ngừng bước ko lên lầu nữa, cô một đợt tiếp nhữa ngồi xuống, biết Sa Lâm hẳn là còn tồn tại điều mong muốn rằng.

“Nói không tồn tại ý trang bị là giả dối, khi nhằm Mạc Viễn phía trên chóng bản thân tôi thực sự vô cùng mong muốn tận dụng thời cơ này nhằm anh ấy phạm sai lầm không mong muốn, chỉ tiếc, vô mồm anh ấy toàn gọi thương hiệu cô.” Khoé đôi mắt Sa Lâm khá đỏ gay, tuy nhiên vô cùng thời gian nhanh lại quật cường ngăn cùng với nước đôi mắt chảy xuống, giương đôi mắt lên nhign vô đôi mắt cô, “Thật đi ra phiên bại liệt Mạc Viễn lên đường công tác làm việc tôi cũng tương đối mong muốn lần thời cơ này, tôi thực sự theo dõi Mạc Viễn, thậm chí còn còn ở nằm trong chống với anh ấy.”

Trang Noãn Thần biết cô ấy nói đến việc chuyện nào là, lại nghe cô ấy quá nhận ở nằm trong chống với Giang Mạc Viễn thì trong tâm rất nhiều với chút ko phấn chấn.

“Cô tin cẩn không? Tôi quá khi anh ấy đang được ngủ thì túa không còn ăn mặc quần áo rồi nhào vô trong tâm anh ấy.” Sa Lâm rằng đoạn thì cười cợt cực khổ, “Buồn cười cợt đó là anh ấy vô cùng thời gian nhanh tỉnh, biết tôi ko cần là cô thì thiếu thốn chút nữa tiếp tục sử dụng nước lạnh lẽo xối bị tiêu diệt tôi.”

Trang Noãn Thần choáng ngợp, cô cũng ko biết với chuyện như thế xẩy ra.

Sa Lâm vẫn còn đó khóc.

Cô nom Sa Lâm, với chút nhức lòng.

“Tôi yêu thương Mạc Viễn nhiều năm, kể từ phiên thứ nhất trông thấy anh ấy ngay lập tức yêu thương, tôi tiếp tục nghĩ về cho tới chuyện ở mặt mũi anh ấy, rồi tiếp tục phát triển thành bà xã ông xã, khi yêu thương với anh ấy tôi ngay lập tức mong đợi cho tới ngày anh ấy cầu thơm với tôi, không mong muốn toàn bộ đều sai rồi. Trong lòng anh ấy, nặng trĩu nhất vẫn chính là tình bạn bè, nhưng mà có lẽ rằng là vì tôi ko thể lắc đầy đủ địa điểm cần thiết trong tâm anh ấy. Mạc Thâm yêu thương tôi, anh ấy vì thế không thích nhằm em trai bản thân tuyệt vọng nên tiếp tục dữ thế chủ động buông tay tôi và nuông chiều vứt tình yêu này, thân mật bạn bè và phụ nữ giới thì anh ấy tiếp tục lựa chọn anh em…” Nói cho tới trên đây tiếng nói của Sa Lâm càng nghẹn ngào.

Trang Noãn Thần khẽ thở nhiều năm một khá, lấy khăn tay trả mang đến cô ấy, cô lặng ngắt.

“Cho nên tôi vẫn thông thường hoặc nghĩ về, nếu như khi ấy thay đổi lại là cô thì anh ấy hoàn toàn có thể đẩy cô đi ra hoặc không?” Sa Lâm nhận lấy khăn tay, vệ sinh nước đôi mắt bên trên mặt mũi, nức nở vài ba giờ đồng hồ rồi ngay lập tức rung lắc đầu, khoé đôi mắt đuôi mi lòi ra cực khổ sở, “Không, anh ấy sao hoàn toàn có thể thực hiện thế với cô? Tôi ko thể ko quá nhận rằng, Mạc Viễn thực sự yêu thương cô.”

Trang Noãn Thần lặng ngắt lắng tai, cô nên van lỗi không? Không, vô thương yêu thì cả nam nhi láo nháo phụ nữ giới thường rất ích kỷ.

“Lúc tôi biết với tồn bên trên một người là cô, cô với biết thể trạng của tôi ra sao không?” Sa Lâm như thể tự động căn vặn tự động đáp, “Tôi thiệt đi ra vô cùng sung sướng, chính vì cỗ dáng vẻ phía bên ngoài của cô ý vô cùng tương tự tôi, tôi cứ tưởng Mạc Viễn luôn ghi nhớ được tôi nên mới nhất lựa chọn cô. Thực đi ra, nhiều năm như thế tôi ko khi nào ngừng quan hoài cho tới chuyện của anh ấy ấy, tôi biết cô là tình nhân của anh ấy ấy, thông thường xuyên theo dõi anh ấy tham gia những buổi tiệc xã giao phó, tôi cũng biết anh ấy vì thế mong muốn hứng đần kinh tế tài chính mang đến cô nên dấm dúi sau sườn lưng cô liên hệ với nhì cửa hàng trình độ chuyên môn thâu tóm về những cỗ váy lễ phục nhưng mà cô rao chào bán bên trên mạng, cho nên vì thế một tự khắc bại liệt tôi với chút sợ hãi hãi, chỉ cảm nhận thấy Mặc Viễn dường như đang được tráng lệ và trang nghiêm.”

Lời rằng của Sa Lâm ngoài dự liệu khiến cho cô giật thột, rộng lớn nửa ngày mới nhất nhảy thốt đi ra được thắc mắc, “Cô nói… Hai cửa hàng chuyên nghiệp thâu tóm về lễ phục của tôi là vì Mạc Viễn liên lạc?”

“Cô ko biết chuyện này?” Lần này cho tới lượt Sa Lâm ngây ngẩn khắp cơ thể.

Cô nhẹ dịu rung lắc đầu…

Nếu Sa Lâm ko dữ thế chủ động nói đến chuyện này chỉ sợ hãi là cả đời này cô cũng ko thể hiểu rằng, rõ rệt là Giang Mạc Viễn không thích nhằm cô biết chuyện này, cho nên vì thế tức thì từ trên đầu anh dường như không biểu lòi ra, khi ấy… Cô chỉ ghi nhớ anh trong nhà cô trông thấy cô rao chào bán lễ phục, anh chỉ điềm đạm căn vặn cô với cần thiếu thốn chi phí hay là không, tiếp sau đó với nhì cửa hàng dữ thế chủ động tương tác với cô, cô mừng rỡ nhắc cho tới chuyện này trước mặt mũi anh, còn anh thì với thể hiện gì đâu? Tự nhiên đến mức độ ko thể đương nhiên rộng lớn.

Ngực nhức âm ỷ…

Giang Mạc Viễn nhịn nhường như vô cùng mến sử dụng cách thức này đối đãi với cô, nếu như vậy, còn tồn tại từng nào chuyện anh lặng lẽ thực hiện nhưng mà cô ko biết?

Sa Lâm thấy vẻ mặt mũi của cô ý ko giống như là đang giả dối, ánh nhìn dần dần trở thành âm u, “Tôi thiệt sự vô cùng hâm mộ cô, có lẽ rằng là anh ấy sợ hãi cô biết sẽ không còn được đương nhiên.”

Trang Noãn Thần cầm chặt tay lại, vì thế những quan hoài của anh ấy. Đúng là nhờ số chi phí này mà số chi phí gửi ngân hàng của cô ý mới nhất dần dần tăng thêm.

“Tôi ko thể ko quá nhận là tôi đã thua thiệt, bại bên dưới tay Trang Noãn Thần cô.” Rốt viên Sa Lâm cũng ngừng khóc, khoé đôi mắt hồng hồng như con cái thỏ, sụt sịt hít mũi.

“Cũng khó khăn mang đến cô Khi cần rằng mang đến tôi những điều này, tôi tiếp tục nghĩ về cô vĩnh viễn sẽ không còn rằng những điều này với tôi.” Thật lâu sau, Trang Noãn Thần mới nhất nhẹ nhõm tiếng nói.

Sa Lâm giương đôi mắt, “Thực đi ra từ trên đầu cho tới cuối tôi ko quá nhận là bản thân thua thiệt, theo thứ tự luôn luôn mong muốn giành giật thủ thời cơ. Lần bại liệt ở câu lạc cỗ tối tôi biết tôi đã trọn vẹn rơi rụng lên đường Giang Mạc Viễn, tôi nghĩ về phiên bại liệt ở câu lạc cỗ tối, cô cũng có thể có yếu tố mong muốn căn vặn tôi.”

Trang Noãn Thần ghi nhớ cho tới phiên ở câu lạc cỗ tối bại liệt, cụp đôi mắt xuống thản nhiên rằng, “Tôi nghĩ về tiếp tục không thể cần thiết nữa.”

Có thể nghe được kể từ vô mồm một tình địch những điều này, cô trong tâm Mạc Viễn ra sao cô một ít cũng ko nghi hoặc.

“Đã nói đến việc vậy rồi thì cứ thổ lộ không còn toàn bộ lên đường, chứa chấp ỉm một vài ba chuyện càng khiến cho tôi ko sung sướng gì.” Sa Lâm nhẹ dịu rung lắc đầu, thở nhiều năm một khá, “Khi bại liệt Ben nhằm tôi ở lân cận Mạc Viễn, thiệt đi ra tôi biết ý của Ben, con cái cáo già nua bại liệt ở mặt ngoài thì so với Mạc Viễn rất tuyệt, tuy nhiên thực tiễn chẳng cần mong muốn sợ hãi Mạc Viễn sao? Lợi dụng anh ấy đoạn rồi lại hung hăng dẫm nhừ bên dưới chân. Lúc trước tôi, vì thế tiếp cận Mạc Viễn nên khoác kệ tâm tư tình cảm của ông tớ, tuy nhiên thời hạn nhiều năm tôi cũng nom đi ra được, rằng thiệt, Ben cũng tương đối mến cô, tôi nghĩ về Mạc Viễn cũng biết chuyện này.”

Trang Noãn Thần ghi nhớ cho tới khoảng tầm thời hạn Ben liên tiếp tặng hoa mang đến cô, ngực ngay lập tức nghẹn lại.

“Nếu rằng Mạc Viễn là loại người chỉ vì thế tiến thủ về phần bên trước nhưng mà ko kể từ thủ đoạn, vậy khi bại liệt anh ấy hoàn toàn có thể đá cô lên đường rồi.”

Cô giật thột, ko biết điều rằng của Sa Lâm là thạt hoặc fake.

“Câu chuyện của tôi nhịn nhường như ra đi quá tuyệt vời rồi, tất yếu vừa phải rồi cũng chỉ là vì tôi tư duy nhưng mà thôi.” Sa Lâm mệt rũ rời vuốt tóc một chiếc, sau khoản thời gian húp một ngụm trà ngay lập tức quan sát về phía Trang Noãn Thần, “Ngày bại liệt ở câu lạc cỗ tối, Mạc Viễn thiệt đi ra cần lên đường bàn khuôn khổ liên minh với với Cao Quý, tiếp sau đó tôi lại cho tới, lại bị Cao Quý hiểu nhầm nghĩ rằng bạn nữ của Mạc Viễn, khi tôi lên đường lấy rượu thì cô cho tới, có lẽ rằng Mạc Viễn đang được giận dỗi cô mới nhất thực hiện như thế, người như anh ấy lại bị một người phụ nữ giới kiểm soát xúc cảm vẫn chính là phiên thứ nhất, tôi chỉ biết là tôi tiếp tục rơi rụng lên đường anh ấy.”

Trang Noãn Thần cười cợt cực khổ trong tâm.

Xem thêm: cố hề hề và doãn tư thần full

“Từ lâu tôi tiếp tục biết bản thân và Giang Mạc Viễn không thể kỹ năng nữa, cũng biết tôi nên kềm chế lại hành động của tôi mới nhất ko khiến cho anh ấy thấy phiền, Cát Na mắng tôi vô cùng đích, nếu mà tôi ko thực hiện điều sai quấy thì tôi hoàn toàn có thể tận dụng sự áy náy của Mạc Viễn để thay thế thay đổi viên diện, tuy nhiên nhưng mà lúc này thì không tồn tại kỹ năng ấy nữa rồi. Tôi sai rất nhiều, ví như chuyện lấy trộm vàng sinh nhật nhưng mà anh ấy sẵn sàng mang đến cô.” Sa Lâm gặm ngoạm môi, ngón tay khẽ lập cập lên, “Nhưng nhưng mà tôi ko ngờ cho tới là cô cũng ko cần kẻ ngốc, ko hề nói đến chuyện này.”

Nghe cho tới trên đây Trang Noãn Thần rốt viên cũng sáng sủa tỏ, trong tâm chứa chấp ỉm những uẩn khúc cũng đương nhiên được túa vứt, tuy nhiên nhưng mà cô ko rõ rệt, Sa Lâm trọn vẹn ko quan trọng cần túa vứt nút thắt trong tâm chung cô, “Cô khi sinh ra đã bẩm sinh kiêu ngạo vì thế sao cần rằng với tôi chuyện này? Nếu như cô ko rằng thì hoàn toàn có thể tôi vẫn nối tiếp hiểu nhầm, nếu như vậy thì cô mới nhất cọ hận được chứ.”

Sa Lâm hít mũi, “Cô cũng rằng tôi khi sinh ra đã bẩm sinh kiêu ngạo, nên chỉ có thể quá nhận 1 mình cô là đối thủ cạnh tranh.” Nói đoạn điều này cô ấy giương đôi mắt lên nom cô, ánh nhìn sáng sủa quắc, “Trang Noãn Thần, cô ghi nhớ kỹ lấy, cô lấy tôi đi ra ghi bàn giẫm nhằm ở cạnh Giang Mạc Viễn, cho nên vì thế niềm hạnh phúc của nhì người dân có tương quan rất rộng cho tới tôi, bất kể ra sao cô cũng ko được phép tắc tách xa xăm Giang Mạc Viễn, nếu như về sau nhì người chia ly hoặc sinh sống ko niềm hạnh phúc thì cô phải yêu cầu lỗi tôi!”