hôn nhân tàn khốc

"Tôi tiếp tục hủy diệt cô"
Hạ thân mật một trận đau nhức tê liệt ngây ngô, La Thư Anh bị buộc cần mối quan hệ nằm trong nó. Điểm phú hoan thô khốc cật sức cọ xát khiến cho cô nhăn mặt mày, liên tiếp rung lắc đầu. Tần Ngạo ko quan hoài cho tới người bên dưới thân mật, nó ko cần thiết thỏa mãn nhu cầu cũng không thích cô thỏa mãn nhu cầu.
Kịch liệt ngông cuồng lại đau nhức, ngày tiết kể từ tay cô chảy ngấm xuống ga chóng, tựa những đóa hoa bỉ ngạn nở rực nổi trội. Tựa như hiện đại thơm loang lổ vô ký ức xa xôi xôi.
Đêm tân thơm, Tần Ngạo nghiền cô vô tường, nhì tay cô bị nó trói chặt, sợi phì domain authority liên tiếp tấn công lên trên người. Đôi đôi mắt nó như loại sài lang, sáng sủa rực bên dưới ánh trăng. Y mỉm cười coi thường miệt, chửi rủa cô, sập tội cho tới cô.
"La Thư Anh, với biết vì sao tôi lại cưới cô không? Chính là nhằm những tối như vậy này"

Tần Ngạo ném cô lên chóng, không tồn tại những nụ thơm, không tồn tại sự ôn nhu, ko xúc cảm, tay nó lưu giữ chặt người cô. La Thư Anh hoảng hoảng hồn hét lên, cô biết nó ko yêu thương cô, tuy nhiên nó ko thể này so với cô vì vậy.
Một dòng sản phẩm ngày tiết đỏ hỏn chứng tỏ cho việc vẹn nguyên của những người phụ nữ chảy đi ra, với những giọt nước đôi mắt đắng cay. Cả một tối, Tần Ngạo cuồng loạn cướp đoạt, La Thư Anh cật sức chịu đựng đựng.
"Tại sao cô lại sợ hãi Tiểu Nhu? Tại sao?"
"Em ko, em không tồn tại..."
Cơ thể La Thư Anh rung rinh rung lắc kinh hoàng, những câu nói. lắc đầu của cô ý đều trở thành bất nghĩa. Tần Ngạo thời điểm hiện tại lại căn vặn La Thư Anh một đợt tiếp nhữa, căn vặn vì sao cô lại sợ hãi Tiểu Nhu, căn vặn vì sao cô cần xử sự với nó vì vậy, vì sao cô cần khiến cho nó khổ cực thế này.


Nhưng thời điểm hiện tại vẫn không giống một tối cơ, cô ko phủ cảm nhận được nữa, cô ko phát biểu được, ngày tiết chảy đi ra tuy nhiên ko nằm trong nước đôi mắt.
Tần Ngạo sắc bén nhìn, La Thư Nhu lên đường rồi, sự mất mặt non ko color ko sắc, vẫn khiến cho nó đau tới điên ngây ngô.
Từ năm Tần Ngạo 12 tuổi tác, lần thứ nhất gặp gỡ một cô ngốc lạc lối cho tới khu vực nó, ánh nhìn nó đang không thể nhìn lên đường đâu không giống. Từ năm Tần Ngạo 12 tuổi tác, lần thứ nhất gặp gỡ một cô ngốc hoàn toàn có thể ăn không còn 3 ly kem rộng lớn của McDonald, lại vẫn thể ăn không còn nhì loại đùi gà, nó vẫn biết không có bất kì ai bên trên đời hoàn toàn có thể cho tới nó cảm xúc vì vậy nữa. Từ năm Tần Ngạo 12 tuổi tác, vẫn yêu thương La Thư Nhu.
La Thư Nhu lên đường rồi, nó ko thể gật đầu thực sự với 1 cô nàng dung mạo 10 phần tương tự 10 với cô ấy tuy nhiên lại ko cần cô ấy, ngày ngày xuất hiện nay trước mặt mày nó. Khiến nó xâu xé tấm lòng, một vừa hai phải ham muốn gật đầu lại một vừa hai phải ham muốn lắc đầu. Khiến nó đấu giành xúc cảm, một vừa hai phải ham muốn hận lại một vừa hai phải ham muốn buông.
"La Thư Anh, mạng của cô ý là nhằm thông thường cho tới Tiểu Nhu. Một tiếng nói ko hề đầy đủ, tôi tiếp tục kể từ từ đề nghị lại từng loại một"
Tần Ngạo vứt ngoài chống, La Thư Anh ở bất tỉnh, ánh trăng kể từ phía bên ngoài chiếu xuống thân mật thể cô, cô đã trải gì thế này. Vì sao cô lại yêu thương y? Vì sao ham muốn lấy y?
Không, Tần Ngạo cô yêu thương ko cần vì vậy.
Cô yêu thương cậu thiếu thốn niên thông thường chào cô ăn kem McDonald tuy nhiên từng phen cô đều ăn thật nhiều. Cô yêu thương cậu thiếu thốn niên luôn luôn gọi xe taxi fake cô về mái ấm, luôn ghi nhớ trả trước chi phí và nhắn gửi lái xe lên đường cẩn trọng. Cô yêu thương cậu thiếu thốn niên tặng cho tới cô sợi dây chuyền sản xuất cúc họa mi color cam bùng cháy kì quái.
Cô yêu thương chàng trai luôn luôn với kết quả tiếp thu kiến thức nằm trong top đầu của ngôi trường. Lạnh lùng và cao ngạo, tuy nhiên lại tĩnh lặng cõng cô trong cả cả một phần đường nhiều năm. Cô yêu thương chàng trai ko hoặc mỉm cười, tuy nhiên từng phen mỉm cười thường rất đẹp mắt, đặc biệt sáng sủa.
"Nếu tất cả chúng ta gặp gỡ nhau 3 phen, anh tiếp tục thừa nhận tất cả chúng ta với duyên và phát biểu thương hiệu anh cho tới em biết"

Bạn đang xem: hôn nhân tàn khốc

"Nếu tất cả chúng ta gặp gỡ nhau đợt tiếp nhữa, hãy cho tới anh biết thương hiệu em nhé"
Lần loại 3 La Thư Anh gặp gỡ Tần Ngạo vẫn chính là 5 mon sau, tức thì tận nhà của cô ý, vô đích sinh nhật của cô ý và chị gái La Thư Nhu. Tần Ngạo ko nhìn cô, anh chỉ chuyên nghiệp tâm cho tới chị gái của cô ý. tụi bọn họ được đính ước ước vô khi ấy.
La Thư Anh không hiểu biết nhiều nhiều điều, tuy nhiên cô biết những người dân được gắn thêm ước như vô phim truyền hình, thì về sau bọn họ tiếp tục lấy nhau.
"Anh, anh là Tần Ngạo hả?"
"Em là La Thư Anh, em gái sinh song của Tiểu Nhu?"
"Anh lưu giữ em không?"
Tần Ngạo nhíu song lông mi, thắc mắc của La Thư Anh khiến cho nó không hiểu biết nhiều. Y ko gặp gỡ thì sao hoàn toàn có thể lưu giữ được.
"Anh trước đó chưa từng gặp gỡ em"
"Không..."
La Thư Anh ấn định phát biểu với Tần Ngạo, tuy nhiên nó đã biết thành La Thư Nhu kéo lên đường, ánh nhìn nó nhìn chị gái, sao hoàn toàn có thể êm ấm vì vậy.


Cô ko yêu thương Tần Ngạo của giờ đây, một người nam nhi tàn nhẫn, vô đôi mắt chỉ đong lênh láng hận thù địch đáng ghét. Cô với thiệt không thể yêu thương không?
La Thư Anh mím môi, nước đôi mắt lăn chiêng dọc một cơ hội bất lực. Cô đáng ghét xúc cảm này, ko thể yêu thương lại ko thể hận. Trái tim ở Ⱡồ₦g иgự¢ vẫn đập như vậy, từng nhịp đều nhói nhức. Có ai fake cô ngoài bóng tối xúc cảm này sẽ không, như một trong những buổi sinh nhật năm ấy.
"Buồn buồn chán sao?"
La Cao Dự nhìn cô nhóc đang được ăn vô số bánh ngọt và trái khoáy cây bên trên bàn, La Thư Anh bặm mồm, trong cổ họng khá nghẹn lại ú ớ khiến cho anh hoảng hoảng hồn vội vàng lấy nước giùm cô nhóc. La Cao Dự một vừa hai phải vỗ sườn lưng cho tới cô, một vừa hai phải nhảy mỉm cười.
"Con ngốc này, cả buổi tiệc em ăn 3 ngày cũng ko không còn, vội vàng làm cái gi chứ."
La Thư Anh vứt món ăn bên trên tay xuống, tiếp sau đó quay đầu sang một bên nhìn anh, tiếp sau đó nhảy khóc. La Cao Dự bất thần, tuy nhiên anh chỉ tĩnh lặng nhằm La Thư Anh ở trong thâm tâm bản thân tuy nhiên khóc. Hai tay cô nhem nhuốc dùng bôi lên áo sơ-mi white thật sạch của anh ý, nước đôi mắt nước mũi cũng tùm lum cả tuy nhiên anh ko hề với lấy một ít bất mãn, từ trên đầu cho tới cuối một vừa hai phải mỉm cười một vừa hai phải gạ gẫm dành riêng cô.
"Ngoan này, ko có gì không còn. Công chúa của anh ý khóc không đẹp."
La Cao Dự kể từ bé nhỏ cho tới rộng lớn vẫn luôn luôn yêu thương chiều La Thư Anh vì vậy, tựa như cả dải ngân hà đều xoay xung quanh cô. La Thư Anh khóc một trận rộng lớn, nước đôi mắt không thể nhằm chảy đi ra, chỉ với nức nở từng giờ.
"Tặng cho tới em loại này"
La Thư Anh nhìn vô sợi chão rung lắc chân bên trên tay La Cao Dự, cái rung lắc vì như thế bạc, xung xung quanh với thật nhiều những chuông nhỏ đầy đủ sắc tố, phần đóng góp há rung lắc được dáng điệu thực hiện trở nên một nhành hoa nhỏ vô trong cả nhìn đặc biệt kì quái.

Xem thêm: trò chơi hệ chữa trị của tôi

"Bông hoa này kỳ lạ quá"
Vì bị phần quà của La Cao Dự thú vị, La Thư Anh vệ sinh tinh khiết nước đôi mắt bên trên mặt mày, nhìn nhìn một cơ hội để ý.
"Hoa Anh Thảo."
"Anh Thảo?"
La Cao Dự nhấc bổng La Thư Anh ở trong thâm tâm rồi đặt điều vô cái ghế trước mặt mày, anh quỳ một gối treo cái vòng vô cồ bàn chân bé nhỏ nhỏ white nõn của cô ý. Cổ chân quá nhỏ nên cần quấn sợi chão nhì vòng, còn cần sở hữu nút ở nấc vô nằm trong mới mẻ hoàn toàn có thể vừa khít.
La Thư Anh yêu thích đung fake chân, những cái chuông rung rinh nhẹ nhõm tạo nên trở nên tiếng động hí hửng tai.
"Như thế này, từng bước đi của em đều tiếp tục lưu giữ với anh trai thực hiện điểm tựa, chớ nhằm vấp váp trượt. Nếu trượt, chắc chắn phải ghi nhận cơ hội đứng lên. Nếu ai dám đẩy em trượt, phát biểu với anh, anh chắc chắn quyên sinh với những người đó"
"Vâng"
Cô gật mỉm cười lung linh, chữ hiểu chữ ko. Sau cơ, La Thư Anh căn vặn anh chân thành và ý nghĩa của nhành hoa Anh Thảo này là gì, trước giờ cô chỉ quí cúc họa mi. La Cao Dự mấp máy cánh môi.
"Chìa khóa nhỏ của thiên đường"

"૮ɦếƭ tiệt!"
Thi Nhĩ một vừa hai phải khóc một vừa hai phải hứng La Thư Anh về căn chống dành riêng cho những người thực hiện ở khuôn viên đàng sau khu vực biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang, nhì tay cô ngày tiết chảy nhiều cho tới nỗi ko thế nổi.
"Lão Mãn, thực hiện ơn fake cô ấy lên đường cơ sở y tế."
"Tần thiếu thốn gia ko được chấp nhận."
Thiển Mãn bất lực rung lắc đầu, Thi Nhĩ uất ức tuyệt đỉnh. Vết thương sâu sắc như vậy còn nếu không được lên đường cơ sở y tế đánh giá chẳng cần tiếp tục đặc biệt nguy nan. La Thư Anh ko thể phát biểu, giờ lại ko thể viết lách, cô chỉ hoàn toàn có thể lặng lẽ rung lắc đầu ý ham muốn phát biểu ko cần thiết. Cuối nằm trong, Thi Nhĩ chỉ hoàn toàn có thể nỗ lực xử lí chỗ bị thương ở nhì tay của La Thư Anh một cơ hội thận trọng nhất hoàn toàn có thể vì như thế vỏ hộp sơ cứu vớt Nhanh có trước vô chống.
Xảo Vấn vẫn vô ngồi đợi ở vô buồng nghỉ tuy nhiên rộng lớn 12h cũng ko thấy Tần Ngạo trở lại, rõ rệt nó vẫn vứt đi loanh quanh đâu đó. Đèn trần đột nhiên vụt tắt, hành lang cửa số đột ngột với người nhảy vô, ko nhằm Xảo Vấn kịp hô lên vẫn kề một lưỡi dao sắc bén vô cổ cô.
Đến một điểm an toàn nghiêm ngặt như biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang của Tần Ngạo cũng hoàn toàn có thể đột nhập tuy nhiên ko tấn công động bất kể đảm bảo an toàn nằm trong người thực hiện này, lại căn giờ chuẩn chỉnh xác vô khi chỉ bản thân cô ở vô chống. tin tức nhậy bén vừa đủ và luôn luôn update từng phút, chỉ hoàn toàn có thể là kẻ cơ.
"Xảo Vấn, cô thiệt to lớn gan"
Một giọng phái đẹp vô cảm vang lên, lưỡi dao khá áp sát lại, chỉ với cơ hội vài ba centimet là hoàn toàn có thể rạch lên cổ cô một lối.
"Đến quản trị tuy nhiên cô cũng dám phản bội."
"Tôi không tồn tại."
"Chủ tịch nhằm cô cho tới biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang này nhằm chở che cho tới La đái thư, ko cần nhằm cô say sưa Tần Ngạo, cù đi ra Lúc dễ dàng cô ấy"
"Tôi...tôi hiểu. Tôi ko làm cái gi cả. Chỉ là hiểu nhầm thôi."
Xảo Vấn thấy toàn thân mật ko rét tuy nhiên khẽ run rẩy, trên đây ko cần là 1 trong những mẩu chuyện đùa, nếu như phát biểu sai một chữ, loại mạng nhỏ của cô ý cũng ko thể lưu giữ.
Lưỡi dao của những người phụ phái đẹp bí hiểm gửi lên trên bề mặt Xảo Vấn, khiến cho cô stress cho tới những giọt mồ hôi chảy giọt.
"Đừng quên, sắc đẹp này vốn liếng ko cần loại trời cho tới, tuy nhiên là quản trị cho tới cô. Muốn đề nghị, tiếp tục tức thời đề nghị. Để thân mật phận thấp nhát như cô dành được 7 phần dung mạo của La đái thư, vẫn là việc nhân nhượng lớn số 1 rồi."
"Vâng...vâng..."
Sau Lúc lạnh giá rình rập đe dọa, đối phương nhảy hành lang cửa số nhằm ra bên ngoài, vứt khoác Xảo Vấn ko trả hồn còn đang được run rẩy rẩy bên trên chóng, tay cô vô thức sờ lên cổ lại sờ lên trên bề mặt, xác định trọn vẹn không tồn tại một vết xước mới mẻ thoải mái thở hắt đi ra.
Lúc này ở một giang sơn xa xôi xôi đang được là buổi ngày, La Cao Dự nhìn vô màn hình hiển thị Smartphone, một lời nhắn được gửi bên dưới dạng mật mã gửi cho tới. Sau Lúc phát âm đoạn, anh đặt điều Smartphone lịch sự cạnh bên, Triệu phu nhân một vừa hai phải mới mẻ cho tới thăm hỏi nam nhi, đang được ngồi ở bàn nốc một ly nước nghiền, khoan thai ăn bánh ngọt.
"Mẹ, đấy là chống thao tác của quản trị."
Một bàn bày vẽ đầy đủ loại món ăn lộn xộn, cấp cho bên dưới vô report việc làm cũng cần dồn toàn lực nhằm nhịn mỉm cười khiến cho La Cao Dự sắc mặt mày biến đổi như cắc kè hoa.
"Ông thân phụ già cả của con cái một ngày dài nằm trong bao nhiêu lão chúng ta già cả của hắn tấn công cờ dìm thơ trong nhà, u hiện tượng đau đầu quá lên đường. Muốn chạy cho tới khu vực con cái yên tĩnh tĩnh một ít cũng trở nên xua. Ôi giời ơi, tôi sinh nam nhi nhằm làm cái gi ko biết. Sinh nam nhi dành được lợi lộc gì đâu"
Triệu phu nhân một tay xắn một thìa rộng lớn bánh kem, một tay để lên trán thở nhiều năm, điệu cỗ vô nằm trong tuyệt vọng. Khiến La Cao Dự sắc mặt mày gửi xanh rì gửi white, nương nương nương nương của anh ý phía bên ngoài sang trọng và quý phái sang trọng và quý phái từng nào, sao bên phía trong lại hoàn toàn có thể như này.
Sau Lúc nhận lại được nam nhi, Triệu lão gia nằm trong Triệu phu nhân ngay tắp lự tức thời gửi phú toàn cỗ cho tới anh quá tiếp, thậm chí là bao nhiêu căn biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang cũng ko thèm ở, mua sắm 1 căn hộ nhỏ ở ngoại thành, nhàn hạ hưởng trọn lạc.
"Minh Minh, con cái còn ko mau đón con cái dâu về cho tới u, nhằm u bớt buồn tủi."
La Cao Dự vứt tư liệu bên trên tay xuống, bước đi ra ngồi xuống cạnh bên Triệu phu nhân, vẻ mặt mày anh khá trầm dìm.
"Mẹ, u phát biểu coi cô ấy với hận con cái không"
"Hận? Không thể này."
"Con vứt khoác cô ấy vì vậy, với nhu nhược không? Nếu như con cái nhất quyết giam cầm cô ấy theo người, hoàn toàn có thể cô ấy sẽ không còn cần chịu đựng nhiều thương tổn và nhức khổ"
Triệu phu nhân nhìn nam nhi, bà đùng một cái vươn tay xoa đầu anh.
"Thằng nam nhi ngốc nghếch của tôi. Nếu con cái thực hiện thế thì với không giống này thương hiệu ck vũ phu cơ của chính nó chứ. Cứ nhằm con cái bé nhỏ chịu đựng đau đớn một ít, nhằm con cái bé nhỏ vô vọng, cho tới lúc nào nó thiệt sự hiểu đi ra bạn dạng thân mật sai lầm đáng tiếc ở đâu, ham muốn gì và cần thiết ai. Nhân trái khoáy đó là nợ trước trả sau. Người tớ nợ nó từng nào, trong tương lai con cái hãy thay cho nó đề nghị lại toàn bộ."
Nói đoạn, Triệu phu nhân tâm trí bao nhiêu giây lại kế tiếp trượt sung:
"À ko, con cái dâu xinh đẹp mắt xứng đáng thương của u, Triệu phu nhân sau này của Triệu gia, cần được đề nghị lại gấp rất nhiều lần, thậm chí là cấp thân phụ. Không thể nhằm người không giống coi thường thông thường."
Triệu phu nhân tương lai? La Cao Dự nhìn bà.
"Mẹ chắc chắn là vậy sao?"
Chắc chắn La Thư Anh tiếp tục gật đầu anh, chắc chắn là bọn họ tiếp tục kết duyên, chắc chắn là cô tiếp tục niềm hạnh phúc Lúc ở mặt mày anh sao?
"Đương nhiên rồi."
Triệu phu nhân gật đầu cứng nhắc, nốc một ngụm nước nghiền rộng lớn.
"Có cần rất lâu rồi thân phụ cũng sử dụng phương pháp này nhằm lấy được u hoặc không?"
"Khụ..."
"Thái phỏng của u coi đi ra con cái đoán ko sai rồi"
La Cao Dự khôi hài, người u này của anh ý cũng ko lanh lợi rộng lớn cô nàng của anh ý là từng nào, nhì người trái khoáy nhiên tiếp tục đặc biệt ăn ý nhau. Điện thoại của Triệu phu nhân sập chuông, bên trên màn hình hiển thị lấp láy bao nhiêu chữ "Lão già cả phiền phức"
"Alo"
"Bà lại chạy lên đường đâu nhé, bà ham muốn vứt tôi ૮ɦếƭ đói đích không? Ngày xưa ai phát biểu tiếp tục nấu nướng cơm trắng cho tới tôi cả đời, ko lúc nào vứt đói tôi. Ôi giời ơi, tôi đau đớn quá."
Một tiếng nói vang qua loa Smartphone, La Cao Dự khá mỉm mỉm cười âm thầm kêu ca thân phụ u anh cho tới cơ hội rỉ tai cũng hoàn toàn có thể tương tự nhau vì vậy.
"Này này, thế rất lâu rồi ai phát biểu sẽ không còn lúc nào vứt tôi 1 mình, luôn luôn trực tiếp ở cạnh tôi. Sao ông ko bảo bao nhiêu ông chúng ta già cả của ông nấu nướng cho tới ông ăn lên đường. Tôi còn đau đớn rộng lớn trên đây."
Triệu phu nhân ko thua sút, nạt nộ Triệu lão gia ở mặt mày cơ, tuy nhiên tay thì nhanh gọn thế túi xách tay cạnh bên, xỏ giầy vô rồi vẫy vẫy tay giã từ nam nhi.
La Cao Dự nhìn u tách lên đường, trong thâm tâm nhẹ dịu cảm động.