hôn nhân không tình yêu the tội vợ trước

Tiểu Vũ Điểm ôm chặt cổ của u, nhỏ bé cũng tương đối kiêng dè hãi.

Trong khu chợ thỉnh phảng phất truyền cho tới giờ khóc, giờ kêu, giờ mắng, còn tồn tại giờ kêu cứu giúp, từng mảng sương bốc lên, dòng sản phẩm người liên tiếp chạy đi ra, thậm chí còn còn tồn tại người dẫm giẫm lên nhau.

Bạn đang xem: hôn nhân không tình yêu the tội vợ trước

Hạ Nhược Tâm sử dụng tay bưng kín mồm của con cái bản thân, còn cô lại không ngừng nghỉ ho khan, cô không đủ can đảm ôn con cái cho tới những điểm nhiều người, nếu như cho tới bại rất có thể cô sẽ ảnh hưởng dẫm giẫm.

Toàn cỗ người xem đều phía tầng hầm đáng tin cậy tuy nhiên chạy, tuy nhiên lại ko biết hoặc đã quên tổn thất, mặt mày bại cửa ngõ thông đạo đang dần đóng góp chặt, thời điểm hôm nay là ngày là ngày duy trì, cầu thang máy đã và đang ngừng, bên phía trong là một trong mảng sương dày đặc. Lửa cũng đó là kể từ mặt mày bại tuy nhiên cho tới, mặt mày  trong quầy hàng đều là xống áo dễ dàng cháy, vô cùng mau lửa tiếp tục lên rộng lớn, tiếp tục không thể kiểm soát được nữa.

Hạ Nhược Tâm khẩn trương, bên trên mặt mày không thể chút huyết sắc, cô theo đuổi đám người bên cạnh nhau phía cầu thang máy chạy cho tới, thành phẩm còn chưa kịp chạy cho tới thì cầu thang máy đã biết thành chen tràn, phịch một giờ, ko biết ai kiêu trở thành giờ, vốn liếng dĩ đang được chuẩn bị trở xuống, cũng ko biết sở hữu cần hay là không chạy vượt lên trên thời gian nhanh, vẫn chính là bị người sau đẩy cho tới, thế là toàn cỗ đều lăn lộn xuống.

Hôm ni là vào cuối tuần, người rất nhiều, hơn thế nữa khu chợ này vô cùng tăng mạnh sinh hoạt vì vậy điểm này vốn liếng dĩ vô cùng nỗi giờ, vụ việc cho tới lúc này trình diễn vươn lên là vượt lên trên thời gian nhanh, người xem đều bị hoảng loàn, cơ hồ nước toàn bộ đều trở về phía đằng trước nhằm chạy trốn.

Hạ Nhược Tâm không ngừng nghỉ ho khan, cô rước khuôn mặt mày của phụ nữ ấn nhập ngực bản thân.

“Ngoan, ko cần kiêng dè, u vô cùng lợi kiêng dè, chắc chắn tiếp tục đem Tiểu Vũ Điểm ra bên ngoài đáng tin cậy.”

Đôi tay Tiểu Vũ Điểm mắm chặt ăn mặc quần áo của u, nhỏ bé không như những đứa con trẻ không giống khóc rộng lớn kiêng dè hãi, tuy nhiên khuôn mặt mày nhỏ bé cũng đã biết thành đe cho tới không tồn tại một chút ít huyết sắc tuy nhiên lại ko khóc, nhỏ bé cũng biết, u nhỏ bé vô cùng lợi kiêng dè, u tiếp tục thực hiện được.

Cầu thang đang được chen tràn người, sương lộn ra dày đặc khiến cho người tao vô cùng nghẹt thở, phía bên ngoài đã truyền cho tới giờ xe cộ cứu giúp hỏa, Hạ Nhược Tâm ko ngoài thở phào thoải mái.

Bọn bọn họ được cứu giúp rồi, người xem tất tả vàng phía hành lang cửa số chạy cho tới, cô cũng tất tả theo đuổi.

Bang một giờ, giờ kính hành lang cửa số bị nứt vỡ tung, cô xoay đầu coi lại, lại bị đe mang đến sợ hãi, góc cửa vỡ ko cần tự cứu giúp hỏa trị cháy tiến công vỡ tuy nhiên là vì lửa làm vỡ tung, toàn cỗ cửa hàng lúc này đều bị lửa thiêu rụi.

Bên tai thỉnh phảng phất truyền cho tới giờ thét chói tai, giờ mắng chửi còn tồn tại giờ khóc.

Cô theo đuổi bạn dạng năng chạy tất tả về phía đằng trước, ôm chặt phụ nữ nhập ngực, tiếp sau đó theo đuổi người không giống bên cạnh nhau ngồi xuống vùng hành lang cửa số, hóng cứu hộ đến, vốn liếng dĩ bọn mong muốn xuống tầng bên dưới, tuy nhiên người người xem đang được bên cạnh nhau trườn xuống vùng bên dưới, cô biết tầng bên dưới sở hữu kỹ năng còn cháy  nguy hiểm rộng lớn phía bên trên, cô còn rất có thể ngửi đi ra hương thơm lông bị nhen nhóm cháy,

Không biết là ai đó đã đập dù cửa ngõ kính đi ra, không gian chợt thông thoáng rộng lớn một chút ít, mặt mày phía Hạ Nhược Tâm bị sương dày đặc xung quanh, cạnh bên đang được sở hữu người hóng ko kịp ngay lập tức thẳng nhảy kể từ bên trên hành lang cửa số xuống, rốt cuộc Khi nhân loại giáp ranh chết choc thì vấn đề gì rồi cũng rất có thể thực hiện đi ra được, tuy nhiên điểm này đó là lầu sáu, là lầu sáu, nếu như đứng bên trên địa điểm cũng sẽ ảnh hưởng thiêu bị tiêu diệt, tuy nhiên nếu như nhảy xuống ko bị tiêu diệt thì cũng gãy tay thiếu thốn chân.

Mặc kệ là thành phẩm ra sao, cũng ko cần là vấn đề tuy nhiên cô mong ước.

“Mẹ…” Tiểu Vũ Điểm kéo ống tay áo Hạ Nhược Tâm.

“Ngoan, chớ trình bày, không tồn tại chuyện gì” Hạ Nhược Tâm ôm chặt lấy phụ nữ bản thân trong thâm tâm, thời điểm hiện tại địa hình của cô ấy lại vang lên, cô lấy địa hình đi ra, người gọi là Sở Luật.

Cô fake Smartphone lên trên bề mặt tai, thanh âm mặt mày bại vang lên sở hữu chút khàn khàn khó khăn nghe.

“Nhược Tâm, em ở đâu?”, người con trai mặt mày bại nhượng bộ như sở hữu chút tổn thất lý trí.

Mà Sở Luật vừa phải nghe được thanh âm của Hạ Nhược Tâm thì cảm hứng tựa như một gáo nước rét rẽ xuống, nhì tay anh gắt gao di động lái, khớp xương cơ hồ nước mong muốn gãy đi ra.

Em sở hữu cần hay là không đang được ở bên phía trong trung tâm sắm sửa bại.

Anh đó là kiêng dè như vậy, thành phẩm cũng giống là như vậy.

Xem thêm: truyện cơ trưởng cất cánh đi

Hạ Nhược Tâm bị sặc sương không ngừng nghỉ ho khan, ở nhập cũng rất nhiều giờ ho khan, giờ khóc, giờ kêu, cũng đều có giờ người la hét kể từ chống sở hữu cháy dội cho tới.

Hạ Nhược Tâm đùng một cái nhớ  cho tới vật gì bại, cô rước phụ nữ ôm chặt nhập ngực bản thân, lại thêm 1 lần tiếp nữa cô trải qua quýt tử sinh như vậy, dường như thật nhiều chuyện trước bại cô ko thể tâm lý cẩn trọng, tuy nhiên lúc này đều coi được thông xuyên suốt  rõ ràng.

Sở Luật, cô tóm chặt Smartphone địa hình nhập tay.

“Em buông bỏ choa anh, thiệt sự.”

Cô mong muốn trình bày tiếp tuy nhiên địa hình nhập tay đùng một cái bị ai đụng chạm cho tới thực hiện rơi đi ra bên trên mặt mày khu đất, sau này lại sở hữu người tiến bộ cho tới giẫm lên Smartphone cô, cô  chỉ mất thể  ôm phụ nữ, thỉnh phảng phất né chuồn bước đi của những người dân đang được cuồng loạn trốn chạy. Cách bại ko xa vời hành lang cửa số bị giẫm đi ra, sở hữu người kể từ bên trên trở xuống, tứ bề nổi tiếng thét chói tai, tương đối thở chết người nhập không gian dương như càng ngày càng dày nặng trĩu rộng lớn, người xem so với sự sinh sống nhượng bộ như càng ngày càng sở hữu khát vọng, loại rét mướt lòng mong muốn được cứu giúp vớt, mong muốn được cứu giúp sinh sống.

Cô cơ hồ nước đều ko thể tiến bộ cho tới phía đằng trước nữa, lửa cũng chuẩn bị cháy cho tới điểm này, sương đặc chính thức thực hiện phỏng rát yết hầu chúng ta, đám người phía đằng trước cũng không ngừng nghỉ giảm sút, Hạ Nhược Tâm coi dòng sản phẩm Smartphone phía đằng trước ko xa vời đã  bị dẫm nhừ, nhập đôi mắt hiện thị một tia phức tạp.

Câu trình bày bại ko biết anh sở hữu nghe được hay là không, cũng ko biết cô rất có thể còn tồn tại thời cơ trình bày lại lần tiếp nữa ko, có điều cô cũng ko nghe biết khi bại cô cũng ko biết bản thân sở hữu đầy đủ dũng khí tâm sự nữa hay là không.

Nói van lỗi cần phải có dũng khí, kì thiệt trình bày buông bỏ càng cần có khá nhiều dũng khí rộng lớn.

Chờ cho tới lúc tới lượt cô, góc nhìn nhân viên cấp dưới cứu giúp hỏa coi của cô ấy đều đem theo đuổi sự thương kiêng dè nằm trong van lỗi, giá bán nhân lực đựng người được cứu giúp sinh sống đang được chen tràn, lúc này một chút ít khe hở đã và đang không thể nữa.

“Còn một người nữa., tuy nhiên tất cả chúng ta lại không thể địa điểm cho thêm nữa một người nữa.”

Nhân viên trị cháy trình bày vày cỗ đàm trước vùng ngực trình bày.

“Làm sao lúc này, nếu như thêm 1 người nữa, rất có thể tiếp tục quá trọng lượng?”

“Ân, tôi tiếp tục trình bày mang đến cô ấy biết”, nhân viên cấp dưới đàng sau nhắm đến phía đằng trước trình bày, người này lại coi Nhược Tâm với 1 góc nhìn thương kiêng dè.

“Xin lỗi, tuy nhiên cô ko cần thiết lo ngại, tất cả chúng ta tiếp tục nhanh gọn lẹ lên lại”, chúng ta trình bày.

Hạ Nhược Tâm coi thông thoáng đi ra đàng sau, lại quan sát về phía ngọn lửa phía đằng trước bản thân, cô ôm chặt phụ nữ nhập ngực, chóp mũi nghẹt lại đối với yết hầu càng thêm thắt không dễ chịu.

Không cần thiết lo ngại, van lỗi.

Đây là khi nhân loại giáp ranh với chết choc, sao rất có thể không phải lo ngại lắng?

Cô cúi đầu, coi phụ nữ đang được há to tát đôi mắt nhập ngực bản thân, ko hề Chịu đựng bất kể tổn kiêng dè này.

Sau bại cô đem phụ nữ tiến bộ cho tới, “Con gái tôi còn nhỏ, những anh đem nó xuống, nó vô cùng nhẹ nhàng, cũng ko nặng trĩu lắm đâu.”

Nhân viên trị cháy theo đuổi bạn dạng năng vươn tay, ôm chuồn nhỏ bé gái nhập ngực.

Xem thêm: chiến lược của dân kỹ thuật

“Mẹ…” Tiểu Vũ Điểm nhượng bộ như cảm biến được vật gì, tay nhỏ không ngừng nghỉ mách bảo tay u sinh sống bị tiêu diệt không thích buông đi ra, sau này lại khóc trở thành giờ.

“Mẹ, ko chuồn, ko chuồn.”

Hạ Nhược Tâm tàn nhẫn hạ quyết tâm, sử dụng tay đẩy cái tay nhỏ của phụ nữ đi ra, tiếp sau đó xoay người lại.