hôn nhân không tình yêu diệp lạc vô tâm

Chương 1: Phần mở màn (I)

Một ngày đầu ngày đông trời mưa tầm tã, khung trời phủ blue color thẫm hiu quạnh, khiến cho buổi sáng sớm sớm âm u như khi nhập nhoạng.

Bạn đang xem: hôn nhân không tình yêu diệp lạc vô tâm

Tôi vắt một cái dù nhập trong cả tiếp cận tòa mái ấm toàn vì thế kính ở phía đối lập. Gió thổi phân tử mưa cất cánh chéo cánh qua quýt cái dù, rơi xuống mặt mũi tôi. Hạt mưa mức giá buốt, tương đương trái khoáy tim người cơ.

Tôi vĩnh viễn ko thể hiểu trái khoáy tim của những người này được thực hiện vì thế gì nhưng mà rất có thể rắn rỏi, băng giá chỉ cho tới vậy. Khiến tôi không tồn tại cơ hội nào là đoạt được, cũng không tồn tại cơ hội nào là kể từ quăng quật...

Đi cho tới trước góc cửa kính, tôi tất tả cái dù lại, mặt khác thu cả nỗi phiền muộn bị khuấy động vì thế không khí, chuồn nhập điểm đấu giá nhảy điều tiết êm ấm.

Người đảm bảo đứng ở cửa ngõ trang nhã căn vặn tôi đem lấy thẻ bài xích đấu giá chỉ hay là không.

Cởϊ áσ khoác ngoài đã biết thành ướt sũng nước mưa vắt lên tay, tôi mỉm mỉm cười trả lời: "Bạn tôi đang được ở nhập cơ."

Người đảm bảo liếc mắt nom thương hiệu năng động được thêu tay chân bên trên cổ áo khoác bên ngoài của tôi rồi lùi lại đàng sau nhường nhịn lối: "Mời nhập."

"Cám ơn anh!"

Buổi đấu giá tiếp tục chính thức, hội ngôi trường gần như là không thể điểm rỗng. Tôi lựa chọn địa điểm sát hành lang cửa số ở mặt hàng ghế ngay sát sau cuối. Tôi còn còn chưa kịp ngồi rét mướt điểm, Tề Lâm kể từ mặt hàng ghế bên trên trở lại, mặt dạn mày dày xua đuổi trực tiếp cổ chàng trai rất đẹp trai cạnh bên tôi, rồi ngồi thế nhập điểm cơ.

"Anh tưởng em sẽ không còn cho tới phía trên." Anh tớ nheo hai con mắt "hoa đào" nổi bật, rẽ sát nhập tai tôi.

"Núi khu đất đỏ au là tận tâm nửa đời của thân phụ tôi, tôi ko lưu giữ nổi, tối thiểu cũng nên biết nó sẽ bị rớt vào tay ai." Tôi nhích người, nới rộng lớn khoảng cách với anh tớ. Vừa rằng, tôi vừa phải liếc mắt hòn đảo một lượt qua quýt những khuôn mặt của đám người giàu sang ngồi nhập hội ngôi trường.

Biểu hiện tại của từng người đều rất khác nhau. Một số ko tủ lấp liếm sự thèm khát, nom thường xuyên chăm nhất cử nhất động của nhân viên cấp dưới đấu giá chỉ như ông công ty Lâm, một anh hùng phất lên nhờ khai quật tài nguyên.

Cũng đem người chỉ đơn thuần cho tới coi trò vui mừng như Tề Lâm ngồi cạnh bên tôi.

Còn đem người trọn vẹn không tồn tại tài năng đối đầu và cạnh tranh, chỉ cởi vĩ đại đôi mắt tận mắt chứng kiến núi khu đất đỏ au bị đấu giá nhằm trả nợ như tôi.

Trong số cơ, không tồn tại khuôn mặt tôi mong muốn bắt gặp nhất, nên tôi ko biết biểu lộ của anh ấy nom ra làm sao.

Giá chi phí ngày 1 tăng nhiều, Khi ông công ty Lâm thể hiện số lượng nhị trăm thân phụ mươi triệu, hội ngôi trường đang được ồn áo náo nhiệt độ tự nhiên yên tĩnh ắng hẳn.

Một số người vì thế ko đầy đủ tài lực nên đành quăng quật cuộc. Một số không giống lại lo ngại đĩa thức tiêu hóa lành lặn đã biết thành Cảnh gia xơi ngay sát không còn, chỉ với lại vài ba khúc xương ko xứng với số chi phí chi ra nên cũng đưa ra quyết định tháo lui.

Khi cuộc đấu giá chỉ đạt cho tới số lượng nhị trăm tư mươi triệu, quý khách chính thức con quay thanh lịch nom nhau. Ông công ty Lâm ăm ắp vẻ đắc ý, một đối thủ cạnh tranh đối đầu và cạnh tranh con trẻ tuổi hạc trán đẫm những giọt mồ hôi, động tác tác giơ thẻ bài xích càng ngày càng vì thế dự.

Tất cả tiếp tục chấm hết, tôi kháng tay nhập trở nên ghế đứng lên, ko buồn coi tiếp thành quả.

"Em ko coi nữa à? Chưa đến thời điểm cao trào nhưng mà." Tề Lâm con quay thanh lịch nom tôi, nụ mỉm cười nhu hòa như ngọc của anh ấy tớ thời điểm này nom thiệt căm ghét.

"Anh cứ kể từ từ hương thụ chuồn, tôi còn bận việc."

Mặc cái áo khoác bên ngoài ướt sũng mức giá, tôi trở về phía cửa ngõ chủ yếu. Đột nhiên, tầm nom của tôi tối lại trong tích tắc, tuồng như đem ai cơ chắn trước mặt mũi tôi. Tội tất tả ngấc đầu, tuy nhiên ko kịp rất rõ nét khuôn mặt của những người cơ. Một hình bóng vừa phải thân thuộc vừa phải xa xôi kỳ lạ lướt qua quýt người tôi, nhằm lại bầu không khí băng giá chỉ của ngày đông Washington...

Không một điều kính chào ngoài khách hàng sáo, thậm chí là chẳng thèm giới hạn góc nhìn ở vị trí tôi, Cảnh Mạc Vũ cứ thế trải qua người tôi. Bóng sống lưng của anh ấy vẫn xa xôi vời như ngày nào là. Dù anh ở tức thì trước đôi mắt tôi, cũng chỉ tương đương ảo hình ảnh nhập tụt xuống mạc phí phạm vắng ngắt.

Tôi gượng gập mỉm cười. Vào thời điểm này tôi còn trông mong anh rằng với tôi điều gì? Lẽ nào là công ty chúng tôi nằm trong ngồi xuống ôn lại chuyện cũ, kể chuyện mái ấm gia đình, thể hiện tại tình bạn bè thân thiện thiết?

Cảnh Mạc Vũ chuồn trực tiếp cho tới cái ghế tôi vừa phải rời chuồn. Anh ngồi xuống, tựa người nhập trở nên ghế đàng sau, cỗ dạng thư giãn nhàn hạ nhã.

"Ồ! Anh về rồi à?" Tề Lâm nhướng ngươi. Tuy anh tớ thủ thỉ với Cảnh Mạc Vũ tuy nhiên góc nhìn lại thiên về điểm tôi: "Anh cũng cho tới phía trên coi trò náo nhiệt? Hay lăm le thò một chân vào?"

"Tôi không tồn tại sở trường như Tề thiếu hụt..." Cảnh Mạc Vũ nhếch mép, tảng băng tâm hồn đôi mắt anh tan chuồn không nhiều nhiều: "Tôi ko giành giật thì thôi, nếu như giành giật, tôi không những thò một chân."

Xem thêm: truyện hàn tổng anh là đồ khốn

Tề Lâm nghe rời khỏi hàm ý nhập lời nói của anh ấy, anh tớ mỉm cười khan nhị giờ đồng hồ, ko kế tiếp cởi mồm.

Tôi đứng bất động đậy, từ trên đầu cho tới cuối ko rời đôi mắt ngoài hình bóng của anh ấy phản chiếu bên trên cửa ngõ kính. Do ko không khí lạnh, cửa ngõ kính lù mù mờ tương đối nước, tôi ko thể phát hiện ra khuôn mặt điển trai mức giá lùng của anh ấy, cũng ko phát hiện ra góc nhìn tinh tế và sắc sảo của anh ấy. Nhưng tôi rất có thể cảm thấy, sự cô độc, kiêu ngạo và uy lực lan rời khỏi kể từ người anh theo đòi năm mon càng đậm quánh rộng lớn.

Là anh, Cảnh Mạc Vũ, anh tiếp tục về bên.

Bắt bắt gặp Cảnh Mạc Vũ, người con trai con trẻ tuổi hạc vừa phải rồi còn chần chờ ko biết đem nên giơ thẻ bài xích ngay tắp lự thở phào thoải mái, đứng lên tiếp cận giao phó thẻ bài xích nhập tay anh.

Cảnh Mạc Vũ chỉnh lại kiểu, nhẹ dịu giơ thẻ bài xích nhập tay.

Nhân viên đấu giá ngay tắp lự rằng rộng lớn tiếng: "Hai trăm năm mươi triệu! Số nhị mươi chín thể hiện giá chỉ nhị trăm năm mươi triệu, còn ai..."

"Không cần." Cảnh Mạc Vũ kể từ tốn cởi mồm, thanh âm của anh ấy lạnh giá như hàn ngọc bên dưới lòng đất: "Tôi rời khỏi giá chỉ thân phụ trăm triệu."

Cả hội ngôi trường yên tĩnh bặt trong tích tắc. Ông công ty Lâm ngạc nhiên đứng lên, nom anh vì thế góc nhìn ko thể tin cẩn nổi. Cảnh Mạc Vũ nom lại ông tớ, khóe mồm anh nhếch lên trở nên nụ mỉm cười mức giá lùng.

Ông công ty Lâm trầm tư vài ba giây, sau cuối buông thẻ bài xích nhập tay: "Nếu Cảnh tổng ko nỡ quăng quật loại cậu yêu thương quí. Vậy thì lượt này tôi nhường nhịn cho tới cậu."

"Cám ơn ý chất lượng của ông công ty Lâm, tôi tiếp tục ghi lưu giữ trong tâm địa."

Cả hội ngôi trường ko động đậy, cho tới Khi giờ đồng hồ búa báo hiệu cuộc đấu giá chỉ chấm hết vang lên.

Tôi túm chặt vạt áo khoác bên ngoài, cũng ko thể tủ lấp liếm body run rẩy lẩy bẩy. Tôi con quay người ra đi cửa ngõ, một giọt nước mưa chảy bên trên cửa ngõ kính, lặng lẽ rơi xuống khu đất, tạo nên trở nên một vệt nhiều năm như giọt nước đôi mắt.

Tôi trải qua góc cửa tự động hóa thoát ra khỏi tòa mái ấm, nước mưa lộn hoa tuyết đầu mùa rẽ qua quýt làn domain authority tôi. Tôi ko hề cảm nhận thấy mức giá, chỉ thấy những chấm white trước đôi mắt tương đương hoa tuyết bám bên trên lông ngươi và lông nheo của anh ấy nhập một ngày đông nào là cơ...

Chú Tài thấy tôi ra phía bên ngoài ngay tắp lự xuất hiện xe cộ hùn tôi, tuy nhiên tôi ngập ngừng ko lên xe cộ. Tôi trở lại để ý góc cửa tự động hóa của tòa mái ấm. Ông công ty Lâm đang di chuyển ra phía bên ngoài, theo đòi sau ông tớ là nhị thiếu hụt gia ở trong phòng chúng ta Lâm mồm còn hôi sữa: "Ba, sao vừa phải rồi thân phụ ko nâng giá chỉ cao hơn nữa. Chỉ thân phụ trăm triệu thì anh tớ điều quá."

"Con hiểu gì chứ?" Ông công ty Lâm kéo phần cổ áo jacket: "Cảnh Mạc Vũ tiếp tục tiếp đây, chắc hẳn rằng cậu tớ sẽ không còn nhằm mỏ tài nguyên ở trong phòng chúng ta Cảnh rớt vào tay người không giống. Ba giành giật với cậu tớ, đồng nghĩa tương quan với việc nâng lên giá chỉ mua sắm của cậu tớ. Đến khi cơ, không chỉ thân phụ ko ăn được từng miếng thịt còn đắc tội với cậu tớ. Chi vì thế lượt này nhường nhịn lại cho tới cậu tớ, sau này còn quá nhiều thời cơ mò mẫm chi phí..."

"Cảnh Mạc Vũ là kẻ thế nào là nhưng mà thân phụ có vẻ như kiêng khem dè anh tớ như vậy?"

"Nói vậy là là anh hùng ko thể đắc tội. Con hãy lưu giữ mặt mũi Cảnh Mạc Vũ, về sau nếu như đem bắt gặp thì lưu giữ khách hàng sáo một ít..." Tình cờ phát hiện ra tôi, ông công ty Lâm ngay tắp lự ngậm mồm, ông tớ gật đầu, mỉm mỉm cười trang nhã với tôi: "Cảnh đái thư, cô đang được đợi người à?"

Tôi mỉm mỉm cười, ko vấn đáp ông tớ.

Ông tớ cũng ko rằng gì thêm thắt, ngay tắp lự lên con xe quý phái của ông tớ. Tôi vẫn nghe thấy giờ đồng hồ nhị thiếu hụt gia chúng ta Lâm lải nhải: "Ba, cô tớ chẳng cần là Cảnh An Ngôn hoặc sao? Mấy ngày hôm trước con cái bắt gặp cô tớ chuồn nằm trong Bill bên trên một các buổi party..."

Mãi cũng ko thấy tôi lên xe cộ, chú Tài ngay tắp lự vắt dù chạy rời khỏi đón tôi. Chiếc dù đen ngòm ngăn hoa tuyết white phía trên đầu: "Tiểu thư, tôi vừa phải phát hiện ra..."

Tôi xua tay rời khỏi hiệu chú chớ rằng tiếp: "Núi khu đất đỏ au vốn liếng là gia tài thân phụ con cháu lăm le nhằm lại cho tới anh ấy. Bây giờ anh ấy đổ tiền rời khỏi mua sắm, ko cần thiết con cháu bận tâm lo ngại, cũng là 1 việc chất lượng lành lặn."

Chú Tài ko tuyên bố chủ ý, Khi chú vô tình liếc mắt về góc cửa tự động hóa, thần sắc chú đùng một cái cứng đờ. Tôi dõi theo đòi góc nhìn chú, trái khoáy nhiên chạm cần tuỳ nhi sâu sắc tun hút ko thấy lòng của Cảnh Mạc Vũ.

Tôi và anh chỉ xa nhau chừng một bước đi. Nhưng mưa tuyết white xóa rơi xuống thân thiện công ty chúng tôi, thực hiện công ty chúng tôi phảng phất xa cách ngàn trùng.

Ánh đôi mắt giao phó nhau duy nhất giây, tuy nhiên đem cảm hứng lâu rộng lớn bảy trăm nhị mươi tư ngày.

Tôi tóm chặt vạt áo khoác bên ngoài, mũi bị ướp lạnh đến mức độ tê liệt liệt, thở ko thông thuận. Tôi nỗ lực hít sâu sắc nhị tương đối, tuy nhiên sau cuối vẫn ko thể thốt rời khỏi câu "Anh đem khỏe khoắn không?"

Xem thêm: luôn có giáo viên phải mời phụ huynh

Cảnh Mạc Vũ thu lại góc nhìn, anh sải bước nhiều năm xuống bậc thang đá trước cửa ngõ tòa mái ấm.

"Cảnh Mạc Vũ!"

Khi anh bước vào bậc thang cuối, tôi sau cuối cũng gọi thương hiệu anh.