hoàng hậu bị vứt bỏ


Thái giám tâm phúc của nhà vua - Lưu Phúc nằm trong nhì tè thái giám, lấy bám theo thánh chỉ, chạy cho tới tẩm năng lượng điện của Hoàng hậu - Vong Ưu Cung, cảnh tượng vô nằm trong vội vàng.

Trong Vong Ưu Cung, Hoàng hậu Kỉ Khuynh Nhan mới nhất mươi tám tuổi hạc, lơ là nhác ở nghiêng bên trên nhuyễn tháp Bạch Ngọc, đem vạc thuỳ tiết. Nàng đem áo choàng lụa thướt tha gold color kim, vải vóc mỏng tanh rộng lớn thùng thình phủ lên bên trên người gầy còm yếu hèn, mơ hồ nước hoàn toàn có thể thấy domain authority thịt Trắng noãn như tuyết, thướt tha.

Bạn đang xem: hoàng hậu bị vứt bỏ

Trên đùi nường phủ một tấm chăn mỏng tanh, cung nữ giới quỳ bên trên mặt mày khu đất, thiệt cảnh giác nhưng mà bóp chân mang đến nường.

Bàn trắng tay nõn, thon lâu năm đang được núm một cuốn sách, ánh nhìn vô xuyên suốt như nước, triệu tập coi chữ ghi chép bên trên sách, coi như thưởng thức cuộc sống đời thường thông thường, chất lượng tốt đẹp nhất.

Lát sau, kể từ phía bên ngoài truyền cho tới giờ đồng hồ bước đi láo lếu độn, đó là Lưu Phúc nằm trong nhì tè thái giám.

Lưu Phúc bại rộng lớn tứ mươi tuổi hạc, khuôn mặt mày vô cùng láu lỉnh, đang được lao vào Vong Ưu Cung, tươi tỉnh mỉm cười bái con kiến mái ấm tử, "Hoàng hậu nương nương, thánh chỉ cho tới....."

Hoàng hậu ko chút nhằm ý ngỏ rời khỏi mí đôi mắt, lưu giữ kiểu như cũ, núm cuốn sách nhẹ dịu trở bản thân, ko thèm hừ lấy một giờ đồng hồ.

Lưu Phúc ho nhẹ nhàng một chiếc, so với hành vi của Hoàng hậu cũng không đủ can đảm trình bày tăng gì.

Một thương hiệu tè thái giám chứa chấp giọng lanh lảnh nói: "Nương nương, thánh chỉ đang đi tới, sao người còn ko quỳ xuống tiếp chỉ ?"

Chân mi nữ giới tử bên trên nệm chau lại, khóe môi giương lên chút giễu cợt nằm trong giá thành lùng, vẫn không tồn tại dự định quỳ xuống, nhưng mà cung nữ giới đang được bóp mang đến nường nghe thấy thế ngay lập tức ngừng tay, xoay người quỳ xuống.

Kỉ Khuynh Nhan ngay lập tức đóng góp sách lại, coi cung nữ giới bại rời khỏi lệnh: "Tiếp tục bóp!" Tuy biểu tình ko khó tính, tuy nhiên tiếng động bại lại như thể trù thu chim hót rất rất êm êm tai.

Tiểu cung nữ giới e cho tới nút ko biết làm thế nào, tự dự vô khoảnh khắc, mới nhất lại quay trở lại nối tiếp bóp chân mang đến nường.

Lưu Phúc xoay đầu hung hăng trừng đôi mắt coi thương hiệu thái giám vừa vặn ngỏ mồm, vô ánh nhìn coi ko rời khỏi tàn ác tàn bạo, xoay đầu lại, thay cho tự vẻ mặt mày tươi tỉnh mỉm cười, "Nương nương ngài hoàn toàn có thể ở tiếp chỉ....."

Nói hoàn thành, hắn chậm chạp rãi ngỏ thánh chỉ vô tay, cao giọng nói: "Phụng thiên quá vận, nhà vua chiếu viết: Hoàng hậu Kỉ Khuynh Nhan được tạo quốc kiểu là nhờ ơn trời, tuy nhiên không tồn tại đạo đức nghề nghiệp của những người thực hiện phi.

Tại lễ lâu yến của trẫm dám khinh thường lễ pháp hoàng gia, trước mặt mày quý khách tấn công đại thần, dựa dẫm vô sự sủng ái nhưng mà kiêu, bỏ mặc thiên hạ đồ sộ rộng lớn nhưng mà đập phá hư hỏng tín vật hoàng phái "Thánh linh châu", coi rẻ mạt quốc pháp, tội ác tày trời, ni truất phế vứt tước đoạt vị Hoàng hậu, giáng xuống loại nhân, khâm thử!"

Thánh chỉ được gọi hoàn thành, bên phía trong một miếng tĩnh mịch.

Trong tẩm cung, cung nữ giới thái giám đều thom thóp bồn chồn e quỳ bên trên mặt mày khu đất, "phế vứt tước đoạt vị Hoàng hậu", bao nhiêu chữ này truyền vô tai, bọn hạ nhân chỉ cảm nhận thấy toàn thân thuộc rét lập cập.

Phải hiểu được nếu như mái ấm tử mất mặt lên đường sự sủng ái, cuộc sống đời thường của bọn nô tài cũng ko chất lượng tốt đẹp nhất gì.

Xem thêm: nguyệt mãn kinh hoa

Nhưng người nên phiền lòng vẫn nằm tại vị trí bên trên nệm, nghe vậy thì lợt lạt mỉm cười giá thành, "Làm phiền Lưu công công về bên trình bày với Hoàng thượng, chỉ truất phế hậu này tớ nhận!"

Lưu Phúc kính cẩn tiến bộ lên, fake thánh chỉ qua chuyện, rồi lại nhỏ giọng mặt mày tai nói: "Nương nương, nếu như giờ đây người đi tìm kiếm Hoàng thượng cầu van lơn ân xá tội, Chịu nhận trừng trị, trình bày ko chừng Hoàng thượng tiếp tục tịch thu lại thánh chỉ....."

"Không cần!"

Kỉ Khuynh Nhan tiêu thụ thánh chỉ, cũng ko thèm coi qua chuyện một chiếc, ném xuống mặt mày khu đất.

Trong Vong Ưu Cung bọn nô tài bị hành vi của nường doạ cho tới ko tin yêu được, lập cập run nhưng mà quỳ bên trên mặt mày khu đất, không đủ can đảm thở mạnh.

Lưu Phúc thở lâu năm. Vợ ông chồng hờn giận, xui xẻo nhất đó là bọn hạ nhân.

Rời ngoài Vong Ưu Cung, hắn xoay đầu lại trừng đôi mắt thương hiệu thái giám đang di chuyển phía sau: "Đến hình sự chống lãnh phụ vương mươi bạn dạng."

Tiểu thái giám bại nghe thấy vậy, phịch một giờ đồng hồ quỳ xuống khu đất, giọng lập cập rẩy hỏi: "Lưu tổng cai quản, đấy là vì thế sao?"

Hắn hừ một giờ đồng hồ, "Tên nô tài ngu xuẩn, ngươi đem biết vì sao Hoàng thượng cho dù truất phế Hoàng hậu tuy nhiên ko lấy nường vô lãnh cung không?"

Tiểu thái giám cảnh giác tâm trí, trái ngược thực vô thánh chỉ không tồn tại nhắc tới việc lấy Hoàng hậu vô lãnh cung.

"Ngươi đem biết vì thế sao nường dám ở nhưng mà tiếp chỉ không?"

Sắc mặt mày Tiểu thái giám tái mét nhợt nhưng mà nhấp lên xuống đầu, hắn là hạ nhân mới nhất cho tới, chỉ nghe trình bày trước khi Hoàng thượng rất rất sủng ái Kỉ Hoàng hậu, vì thế nường nhưng mà dự tính vứt đi toàn cỗ hậu cung.

Lưu phúc giơ chân đá hắn một cước, "Nguyên nhân thì ngươi hiểu sau, chỉ biết tớ vì thế đồ vật gi nhưng mà bảo ngươi lên đường lãnh phụ vương mươi bạn dạng." Nói hoàn thành ngay lập tức xoay người tách lên đường.

Không nên hắn so với hạ nhân quá mức cho phép vô tình, nhưng mà hiện nay tuy rằng Kỉ Khuynh Nhan bị truất phế, tuy nhiên chỉ cần phải có trí tuệ lanh lợi quý khách đều biết rõ, nường đó là sinh mạng của Hoàng thượng.

Xem thêm: con gái gian thần

Tên thái giám bại đem đôi mắt như thong manh, đắc tội với nường ko bị tiêu diệt thì cũng trở thành Hoàng thượng lột domain authority.

Ba mươi đại bạn dạng coi như thể bài học kinh nghiệm mang đến hắn, mang đến hắn biết vô hoàng cung, hạng người nào là ko thể đắc tội.

Hậu cung, vĩnh viễn là điểm tràn ngập mùi hương ngày tiết tanh tưởi, nếu như không tinh nghịch ranh thì chỉ mất chết!