hóa ra em rất yêu anh truyện

Tô Niệm Khâm tương đối ngạc nhiên fake tay sờ xuống, rõ rệt khăn vẫn tồn tại.
“Hắc hắc……” Tang Vô Yên nín khóc mỉm cười cợt, “ Ai biểu anh thực hiện ngại em khóc, còn ko yên ủi em.”
“Anh cần yên ủi ra làm sao, lẽ nào ham muốn trình bày, chớ khóc chớ khóc anh trình bày giỡn thôi, kỳ thiệt anh không tồn tại yêu thương em.”
Cô đấm vô иgự¢ anh: “Đáng ghét!”
Tô Niệm Khâm lại thuận thế bắt lấy tay cô, ôm toàn bộ cơ thể cô vô buồng nghỉ.

“Em một vừa hai phải rồi lại dám trêu cợt anh. Em quí coi như thế, về chống kể từ từ mang lại em coi.”
Tang Vô Yên thà ૮ɦếƭ không áp theo, sử dụng mức độ phản kháng.
Đột nhiên, Tô Niệm Khâm tóm chặt tay Tang Vô Yên, ko bước tiếp.
“Nguy rồi, rớt thiệt rồi.” Tô Niệm Khâm sắc mặt mũi không bao giờ thay đổi trình bày.
Tiếp theo dõi, Tang Vô Yên lấp đôi mắt hét lên.


“Gạt em thôi, ngu ngốc.” Tô Niệm Khâm sung sướng thơm chóp mũi cô.
“Em ko tin cậy.” cô vẫn không đủ can đảm cởi đôi mắt rời khỏi.
Anh lại thơm đôi mắt cô.
“Anh đơn thuần ham muốn minh chứng coi lá gan liền em rộng lớn ko.”
“Kết quả?”
“Bình thông thường.”
“Anh ko cần dùng công ty?”
“Còn ko thực hiện đoạn một chuyện, anh ra làm sao thoát khỏi cửa ngõ được.”
“Chuyện gì?”
“Tiếp tục sự nghiệp ấn tượng tối qua chuyện ko hoàn thiện.”

Bạn đang xem: hóa ra em rất yêu anh truyện

Xem thêm: truyện lẽ nào em không biết

Bạn đang được doc truyen online tại: WWW.ThichTruyen.VN
Cô cuộn bản thân lắng đọng ngủ trong thâm tâm Tô Niệm Khâm.
Sau cơ địa hình Tô Niệm Khâm vang lên, rộng lớn phân nửa đều là Tiểu Tần hoặc là doanh nghiệp lớn thăm dò anh.
Cô nghe thấy giờ đồng hồ chuông một vừa hai phải tỉnh như khuôn bạch tuộc bám bên trên người anh, nói: “Không cần thiết tiếp. Hai mươi tư giờ này anh đều là của em.”
Tô Niệm Khâm vuốt vuốt tóc cô, đặc biệt nghe điều tắt máy, thói quen thuộc trước tiên tách ngoài chóng là thăm dò dung dịch bú.
Cô ςướק vỏ hộp dung dịch lá bên trên tay anh, nhịn ko được hỏi: “sao anh lại nhiễm tật xấu xa này?”
“Lúc lưu giữ em ngay lập tức thuốc lá.” Anh ôm cô.
“Anh ko thể đem không còn toàn cỗ trách móc nhiệm đẩy vô người em,” cô kháng nghị, “ Chẳng lẽ từng chuyến anh hận em, anh tiếp tục nốc rượu sao.”
“Sao em biết chuyện này?” Anh trầm trồ ngạc nhiên.
“Tô Niệm Khâm!” cô ko biết làm cái gi với anh luôn luôn.


Tô Niệm Khâm cười cợt mỉm cười ôm cô
“Sau lại, sở hữu người trình bày mang lại anh biết, nốc rượu thuốc lá rất có thể giảm sút phiền óc.”
“Những người cơ thực sự lếu láo đản.” Tang Vô Yên nghiến răng nghiến lợi trình bày.
“Sau Lúc anh test, cảm nhận thấy thực sự tệ, không chỉ có vậy nốc rượu rất có thể kháng cảm mạo.”
“……”
Buổi chiều anh nằm trong cô lên đường xuống phố, ăn cơm trắng. Sau Lúc về hotel, Tang Vô Yên lấy lọ nước hoa một vừa hai phải mua sắm, vung như mưa, loại gián xung xung quanh cũng rời không còn mới nhất thôi. Tô Niệm Khâm một vừa hai phải nghe thông tin một vừa hai phải hắt xì, tuy nhiên cũng ko ngăn Tang Vô Yên lại.
Tiểu Tần thì thầm vô lòng: hoá ra, ông công ty đó là ko quí “ Người khác” sử dụng nước hoa.