hẹn anh một giấc mộng

Chương 1

Trong tòa nhà ko chút giờ động, cho tới giờ kim rơi cũng hoàn toàn có thể nghe thấy rõ rệt. Thiếu phái nữ ngồi sát bên hành lang cửa số, ngắm nhìn và thưởng thức những giọt sương lưu lại bên trên lá cây nhập buổi sớm.

Bạn đang xem: hẹn anh một giấc mộng

Cô một vừa hai phải xoa bụng một vừa hai phải gọi cho những người nam nhi bên trên danh tức là ông xã bản thân. Không đợi mặt mày cơ vấn đáp, cô ngay tắp lự phát biểu trước như 1 điều thông tin.

"Tôi sở hữu bầu rồi."

"Phá lên đường."

"... Nó ko cần con cái của anh ấy."

"Cô phát biểu gì?"

"Tôi là đái tam, trèo lên nệm từng nào nam nhi rồi, ko cần anh phát biểu vậy sao?"

Người ở đầu mặt mày cơ điện thoại thông minh ko đáp lại, chỉ hoàn toàn có thể nghe thấy những tiếng động tan vỡ và giờ thở u ám. Mẫn Nam siết chặt lòng bàn tay, cô tương đối ngước đầu nỗ lực kìm nén những giọt nước đôi mắt đang được lã chã rơi.

"Anh không sở hữu và nhận nó là con cái cũng khá được, coi nó là dã chủng cũng không sao, chỉ việc... chớ thực hiện e nó. Con tôi, tôi tự động nuôi."

Mẫn Nam buông điện thoại thông minh, nhị tay ôm mặt mày gục xuống đầu gối, không ngừng nghỉ nghẹn ngào: "Xin lỗi... Mẹ nài lỗi con cái... Ba con cái ko mến con cái rồi."

Nó thiệt sự là con cái của anh ấy. Nhưng vì thế nó, cô chỉ nói theo một cách khác bịp bợm.

Đây vốn liếng là một trong cuộc hôn nhân gia đình ko hạnh phúc!

Cô kể từ nhỏ là trẻ em không cha mẹ, được trao nuôi và như ý bắt gặp anh. Cô sớm đang được mến âm thầm anh, tuy nhiên anh lại ko nhằm ý cho tới cô.

Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.

Trong một tối mơ hồ nước ko rõ rệt, cô trao anh loại quý giá chỉ đẹp tươi nhất của những người đàn bà, tuy nhiên anh ko phải hoặc biết điều này. Không ham muốn anh ngán ghét bỏ, cô lặng lẽ lấp liếm kín chuyện này.

Vì mái ấm gia đình, anh bị xay buộc cần lấy cô.

Trong đám hỏi, anh ko phát biểu câu thề nguyền nguyện, chỉ ghé sát tai cô: "Tôi đang được sở hữu người trong tim. Dù kết duyên, tôi cũng sẽ không còn mến cô."

Đêm tân thơm, anh nhằm cô 1 mình đơn chiếc. Anh phát biểu bản thân ghét bỏ việc động va nhập cô cho dù chỉ là một trong chút.

Ngày sinh nhật anh, cô sẵn sàng rất mất thời gian, anh ko nom ngay tắp lự phát biểu rườm rà, kêu người thực hiện vứt không còn lên đường.

Đêm uỷ thác quá, cô chất vấn anh ham muốn gì, anh phát biểu ham muốn trước đó chưa từng bắt gặp được cô.

Từ đầu cho tới cuối, tình yêu chỉ là một trong phía, là cô chấp nê... Phiền buồn bực cô lưu giữ, nhức thương cô nhận, ko một điều than vãn vắng vẻ.

Xem thêm: súng và hoa hồng

Cô sở hữu quyền gì than? Do cô xay anh lấy bản thân, bởi cô chống cầu quan hệ bà xã ông xã ko niềm hạnh phúc này.

Đến nửa tối, Phong Triết mới nhất về ngôi nhà. Anh mệt rũ rời thả lỏng cà vạt, bên dưới ánh sáng của đèn năng lượng điện sáng sủa trưng, ngán ghét bỏ nom người đàn bà ngồi bên trên sofa. Anh không thích nhận ra cô cho dù đơn thuần trong giây lát.

"Triết..."

Cánh tay bị hội tụ lại, anh không dễ chịu hất đi ra, giá buốt lùng nói: "Phu nhân còn tồn tại gì ham muốn phát biểu sao?"

Mẫn Nam vội vã vàng rung lắc đầu: "Không..."

Cô tương đối cúi xuống, góc nhìn vô tình rớt vào vết son làm đẹp môi đỏ lòe bên trên cổ ống tay áo White tinh nghịch. Mọi sự hoảng loàn nằm trong e hãi ko báo trước đột ngột ùa đến trong tim cô.

"Vết son... Là của ai?"

Phong Triết đem tay lên nom, anh cũng ko biết kể từ đâu đi ra, tuy nhiên khóe môi tương đối cong lên: "Cô hoàn toàn có thể ngủ với những người nam nhi không giống, đời nào tôi lại ko thể ở nằm trong phụ phái nữ không giống sao?"

Mẫn Nam sững sờ nom anh, khoanh đôi mắt tương đối đỏ lòe lên. Cô vội vã xoay đầu, cảnh giác vệ sinh lên đường giọt lệ ở khóe mắt: "Lần sau chớ nhằm lại vết son bên trên áo, không sạch." Vừa dứt điều, xa lánh tức đứng lên lên tầng.

Phong Triết nom làn sương mỏng tanh bốc lên kể từ ly coffe vẫn còn đấy rét. Thức đợi anh sao? Vô nghĩa...

Phong Triết túa áo sơ-mi đi ra, ko do dự ném nhập thùng rác rến. Anh nom cái áo White vài ba giây, sau cùng đóng góp nắp thùng rác rến lại.

Hai người bên trên pháp lý là bà xã ông xã, thực tiễn còn ko vì chưng người kỳ lạ. Tuy ở cộng đồng ngôi nhà, tuy nhiên một ngày bắt gặp nhau không thực sự phụ vương thứ tự. Chạm mặt mày chỉ mất sự im thin thít bao chùm, cho dù phát biểu cũng chính là những điều mai mỉa, xa vời cơ hội. Cô ở phòng nghỉ, còn anh ở thư chống.

Mới đầu, sáng sủa nào là cô cũng dậy kể từ sớm sẵn sàng bữa sáng sủa mang đến anh. Anh ko động cho tới cho dù chỉ là một trong chút. Lâu dần dần, loại anh ăn đều bởi người chung việc nấu nướng.

Cô ham muốn đi làm việc, phụ vương anh phát biểu cô hãy cho tới công ti. Anh giá buốt lùng trả lời: "Phong thị không hề thiếu nhất đó là nhân viên cấp dưới chất lượng tốt."

Có thứ tự cô cho tới công ti mò mẫm anh, thư kí ngăn cô lại chất vấn thương hiệu, khi sau cô tao rời khỏi mỉm mỉm cười dìu khách: "Xin lỗi. Tổng giám đốc đang được bận, kể từ chối bắt gặp người kỳ lạ."

Người lạ? Hóa đi ra so với anh... Cô chỉ như người kỳ lạ thôi sao? Từ cơ, cô ko bịa đặt chân nhập Phong thị cho dù là nửa bước.

Thấy luyện tư liệu phía trên bàn, Mẫn Nam chợt ghi nhớ đi ra, cô đứng lên cụ thanh lịch thư chống. Phong Triết ngồi tựa sườn lưng nhập ghế, nhị đôi mắt nhắm lại, tương đối thở túc tắc. Lúc này, nom anh ko giá buốt lùng như thông thường ngày, tuy nhiên bình yên ổn cho tới kỳ lạ.

Mẫn Nam bịa đặt tư liệu xuống, đem tay sờ trán anh. Nhưng tay cô còn ko va nhập thì đang được đối lập với hai con mắt giá buốt lùng cơ. Cô vội vã rút ray lại lấp liếm sau sườn lưng, cố gượng gạo cười: "Anh mệt nhọc à?"

Xem thêm: xứng đôi vừa lứa

Phong Triết lùi về hâu phương xa cách cô một khoảng tầm mới nhất trả lời: "Mệt vì thế cần thực hiện ông xã cô."


Truyện tiến công dấu

Nhấn nhằm coi...

Truyện đang được đọc

Nhấn nhằm coi...