hạnh phúc vì em

Kiều Hải Tinh bước thoát khỏi ngân hàng, cảnh giác đặt điều vài ba tờ Mao gia gia sau cuối vô vào ví chi phí.
Bên ngoài, tuyết rơi White xóa cả khung trời, như đem vô vàn những cành hoa nhân tình công anh kể từ bên trên trời rơi xuống.
Đầu mon chục một, Bắc Kinh đón trận tuyết đầu mùa.
Kiều Hải Tinh ngửng mặt mày nhìn tách, tự nhiên lông nheo run rẩy rẫy, một đóa bông tuyết rơi xuống đáp bên trên lông nheo của cô ấy. Cô cảnh giác nheo đôi mắt, nhìn nó chậm chạp rãi tan trở thành một giọt nước nhỏ.
Thấy tuyết kể từ bên trên đỉnh đầu bản thân rơi xuống, cô chậm chạp rãi phồng nhì má, gắng mức độ thổi, những cành hoa tuyết như đàn bướm tinh nghịch cất cánh chuồn tứ bề.

Kiều Hải Tinh ko nhịn được mỉm cười cong cả đôi mắt.
Người phương Nam luôn luôn quan trọng hào hứng trong khi thấy tuyết, Kiều Hải Tinh vui đùa 1 mình vô nằm trong sung sướng, cho tới Lúc đem người chuồn đàng vô tình va vấp cần vali của cô ấy.
Cô dịch rời vali thanh lịch một phía, trị hiện nay bên trên áo lông red color thẫm của tớ đem điểm vài ba cành hoa tuyết, cô vươn bàn trắng tay nõn nhẹ dịu phủi nhì dòng sản phẩm, tiếp sau đó kéo cái vali gold color của tớ, chậm chạp rãi quốc bộ cho tới ga tàu năng lượng điện ngầm.
Kiều Hải Tinh theo dõi dòng sản phẩm người lên tàu năng lượng điện ngầm, điện thoại cảm ứng vào bên trong túi bỗng nhiên rung rinh lên.
Cô mò mẫm một góc nhằm đứng rồi lấy điện thoại cảm ứng địa hình rời khỏi.


Nói là điện thoại cảm ứng địa hình ko vì thế gọi nó là đồ vật thời cổ xưa thì đúng ra.
Điện thoại này là loại nhưng mà cậu của cô ấy vẫn loại bỏ đi kể từ nhì năm vừa qua. Bây giờ ấn keyboard một chiếc cũng cần đợi cả nửa giờ đồng hồ nó mới nhất sáng sủa lên.
Kiều Hải Tinh nhấn nút hé khóa, tiếp sau đó điểm ngược: “… chục nhì, chục phụ thân, chục bốn…” Màn hình điện thoại cảm ứng sáng sủa lên, góc nhìn cô cũng sáng sủa theo: “Ha! Ông chúng ta già cả, thời điểm ngày hôm nay phản xạ đặc biệt thời gian nhanh nha!”
Hình sao hải dương vẽ tay xuất hiện nay bên trên screen, những con cái sao hải dương tròn trĩnh đem váy hoa màu sắc hồng, hai con mắt tròn trĩnh xoe đen kịt láy.
Kiều Hải Tinh tháo lắp máy, thấy lời nhắn Wechat của khách hàng thân ái Lí Đô Khả: Sao Biển Nhỏ, cậu đã nhận được được thô cá tớ gửi chưa?
Kiều Hải Tinh nhấn một chiếc, tuy nhiên cả buổi điện thoại cảm ứng vẫn không tồn tại chút phản xạ nào là, lại nhấn tăng vài ba dòng sản phẩm, điện thoại cảm ứng vẫn ko chút động tĩnh.
Cô bĩu môi, dứt khoát bay ngoài hình mẫu Wechat, thẳng gọi năng lượng điện cho tới Lý Đô Khả.
Bên cơ nhanh gọn truyền cho tới tiếng động mừng rỡ vẻ:
“Sao Biển Nhỏ!”
Kiều Hải Tinh cong khóe miệng:

Bạn đang xem: hạnh phúc vì em

“Khả Khả, tớ đã nhận được được thô cá rồi. Tớ đang được bên trên tàu năng lượng điện ngầm, lúc này tớ cần đi tìm kiếm khu vực ở.”
Lí Đô Khả đem chút bất thần hỏi:
“Cậu thiệt sự mong muốn ở lại vô TP. Hồ Chí Minh sao?”
Kiều Hải Tinh kiên trì trấn an cô ấy:
“Hôm qua quýt tớ tra demo phía trên mạng rồi, ở phía trên đảm bảo chất lượng lắm, mặt mày cơ đem thật nhiều mái ấm trọ, tuy rằng rằng ĐK thông thường tuy nhiên có lẽ rằng sẽ không còn xuất hiện nay cảnh công ty trọ xua đuổi tớ thoát khỏi mái ấm một đợt nữa đâu, cần thiết là giá thành tiện nghi vấn vô đều thích hợp ý so với tớ.
Sau Lúc đảm bảo chất lượng nghiệp ĐH, Kiều Hải Tinh chính thức lên mạng nộp làm hồ sơ, sau cuối trúng tuyến vào một trong những công ty lớn về mạng.
Hơn một mon trước, Lúc cô cho tới Bắc Kinh report, nhân tiện mướn một chống của cò mái ấm, ko suy nghĩ cho tới bao nhiêu ngày ngày hôm trước gia chủ thiệt sự cho tới thu lại chống ở, cò mái ấm thì ko thấy xuất hiện nay, cô không tồn tại cơ hội nào là đành cần gửi ra phía bên ngoài.
Lí Đô Khả thiệt sự nhức lòng thay cho cô, môt cô nàng mới nhất ngoài nhì mươi cần một mình 1 mình, kéo khăn gói long dong thân ái Bắc Kinh to lớn, vốn liếng cũng không tồn tại nhiều chi phí, lại bị một thương hiệu ung độc của xã hội lừa hòn đảo, ko biết cô còn rất có thể kháng hứng được bao lâu.
Vì thế, Lí Đô Khả chính thức thực hiện nũng phối hợp trầm trồ dễ dàng thương:
“Sao Biển Nhỏ à, Hay những cậu quay trở lại Chu Sơn chuồn, nằm trong lắm thì tớ nhượng bộ ngôi vị người đẹp tuyệt vời nhất Chu Sơn cho tới cậu được chưa!”


Kiều Hải Tinh nghe thế thì nhảy mỉm cười khanh khách:
“Tớ sẽ không còn giành giật giành ngôi vị người đẹp tuyệt vời nhất Chu Sơn với cậu đâu, tớ mong muốn giành giật giành ở Bắc Kinh cơ.
Lí Đô Khả mỉm cười rời khỏi giờ đồng hồ, biết là bản thân vẫn ko thể nào là khuyên nhủ cô, chỉ rất có thể nũng nịu chọc mỉm cười cô.
Hai người lại thủ thỉ vô giây phút rồi kết giục cuộc gọi.
Tàu năng lượng điện ngầm giới hạn ở trạm Bắc Thiên Thông Uyển, điểm này tụ tập thật nhiều chống trọ, kể từ bản vẽ xây dựng chống cho tới giá bán thường rất tiện nghi vấn, bởi vậy nên thú vị không ít người. Nghe phát biểu Thiên Thông Uyển là điểm lớn số 1 Á Lục, con số dân sinh sống sinh sinh sống ở phía trên tương tự với cùng một khu đô thị bậc trung, là vấn đề nghỉ chân thứ nhất ở miền Bắc Lúc theo dõi xua đuổi niềm mơ ước.
Bắc Thiên Thông Uyển là mái ấm ga của tuyến số 5, những quý khách rổi rít xuống xe cộ, không ít người sinh sống ở trở thành thị đang được trui rèn cho tới đường nét mặt mày ko chút thay cho thay đổi, cảnh tượng vô nằm trong cuống quýt vàng.
Kiều Hải Tinh tóm chặt vali, cũng ko ngoài bước thời gian nhanh rộng lớn.
Đến chấp choá tối, Kiều Hải Tinh trở ngại chuồn bao nhiêu giờ đồng hồ đồng hồ thời trang rốt viên cũng cho tới Đông Tam Kỳ.
Trước mặt mày là một trong những ngã tư đường đàng, ở hướng phía nam bắc là đàng chủ yếu, ở hướng phía đông tây là một trong những tuyến đường hẹp, mặt mày phía nhộn nhịp của ngã tư đường đàng kha khá náo nhiệt độ, mặt mày đàng là một trong những mặt hàng những tòa mái ấm phụ thân tầng cũ, phía bên dưới theo lần lượt đem những siêu thị nhỏ. Con đàng khu đất phía ngoài siêu thị đem những xe vận tải phủ lênh láng tuyết, bên trên đỉnh đầu là màng lưới chão năng lượng điện nhằng nhịt.
Kiều Hải Tinh đứng ở góc cạnh đàng nhìn thông thoáng qua quýt, một mặt hàng trọ cũng ko thấy đâu.

Xem thêm: Tìm hiểu về OKVIP - tập đoàn giải trí truyền thông về cá cược trực tuyến

Cô xoa đôi mắt, lại quan sát về phía phố tây, mơ hồ nước phát hiện ra một tòa mái ấm nhỏ, ở cửa ngõ trước mang 1 tấm ván mộc với cùng một vài ba kí tự động màu sắc đỏ: Nhà Trọ Bao Tam Bồi.
Hả???!!!
Kiều Hải Tinh tựa như một chú chim bị hầm canh, ngay tức khắc xoay đầu qua quýt nơi khác.
Ôi, cô là một trong những người vô nằm trong đứng đắn nha!
Ước chừng khoảng tầm rộng lớn chục phút, Kiều Hải Tinh mới nhất tìm kiếm được một mái ấm trọ nhìn có vẻ như yên tâm.
Cái gọi là mái ấm trọ, kì thực là một trong những tòa nhà được dân cày tự động bản thân thiết kế, cao nhì phụ thân tầng, phương tiện đi lại mộc mạc, tuy nhiên nhưng mà chi phí mướn mái ấm đặc biệt rẻ mạt, thú vị quá nhiều khách hàng mướn.
Ở cửa ngõ mái ấm trọ mang 1 người phụ phái đẹp trung niên đang được ngồi cắm phân tử dưa, thấy Kiều Hải Tinh kéo vali tư trang tiếp cận, thì thẳng khoát tay nói:
“Hết chống rồi cô nàng à.”
Mới xuất trận vẫn bắt gặp bất lợi.
Kiều Hải Tinh đứng bên trên khu vực, mấp máy môi, tâm lý coi đem nên phát biểu gì ko. Tự giành giật thủ một ít cho chính bản thân.

Người phụ phái đẹp vực lên, ném vỏ phân tử dưa vô thùng rác rến, tiếp sau đó vỗ vỗ tay nói:
“Khi nãy đem một tổ thực thi cho tới phía trên. Những mái ấm trọ xung xung quanh đều vẫn đầy đủ người. Nếu ko cô cho tới demo nơi khác coi chuồn.”
Ra ngoài tòa nhà trọ cơ, bạn làm việc Kiều Hải Tinh tựa như được tiếp tăng nghị lực, vẫn ko kể từ quăng quật dự định, tiếp sau đó tìm tới nhì mái ấm, sản phẩm đều đã không còn chống.
Bất đắc dĩ, cô đành kéo vali khăn gói tảo quay về ngã tư đường đàng.
Sắc trời càng ngày càng tối, tuyết vẫn còn đó rơi, khung trời sẩm tối còn lưu lại vài ba tia nắng và nóng, bọn chúng bị mùng tuyết rơi dầy quánh phản chiếu trở thành một vùng màu sắc cam.
Kiều Hải Tinh đứng ở ngã tư đường đàng quan sát về phía phố đối lập, ‘nhà trọ Bao Tam Bồi’ như đang được vẫy cờ gọi cô.
Vì vậy, “một loài người đứng đắn” ra quyết định trải qua demo vận may.
Mười phút sau.
“Nhà trọ Bao Hoài???!!!” Kiều Hải Tinh đứng ở cửa ngõ mái ấm trọ, nhìn tấm ván mộc lẩm nhẩm.
Hóa rời khỏi ko cần “Bao Tam Bồi”, nhưng mà là chữ Hoài được ghi chép tách rời khỏi.
Kiều Hải Tinh mỉm cười khinh khích trở thành giờ đồng hồ, so với người cận thị trái đất thiệt sự là thiên hình vạn trạng.
Cô lại nhìn tứ chữ red color xiêu vẹo xiêu vẹo vẹo, mỉm cười cho tới ngặt nghẹo, qua quýt một khi mới nhất tạm dừng.
Kiều Hải Tinh chậm trễ điềm đạm lại, xoa xoa hai con mắt vừa vặn mới nhất mỉm cười rời khỏi nước, tiếp sau đó xách vali, đẩy cửa ngõ mái ấm trọ lao vào.
Phía bên trên cửa ngõ chủ yếu mang 1 chuỗi chuông bão táp màu sắc đồng cổ, cửa ngõ bị đẩy rời khỏi, chuông bão táp ngay tắp lự kêu leng reng mừng rỡ tai.
Góc phía bên phải của góc cửa là một trong những quầy bar cổ hủ, bên phía trong quầy bar mang 1 chàng trai, thoạt nhìn rộng lớn nhì mươi tuổi hạc, phiên phiến cũng là một trong những thiếu hụt niên đặc biệt hợp ý thời, loại tóc vô nằm trong táo tợn, đang được mãi chơi trò giải trí bên trên điện thoại cảm ứng, khung người rung lắc lư uyển chuyển theo dõi điệu nhạc.
Nghe thấy đem người lao vào, anh tớ liếc đôi mắt nhìn, tay vẫn ko tách điện thoại cảm ứng.
Kiều Hải Tinh kéo khăn gói tiếp cận, dịu dàng êm ả hỏi:
“Xin xin chào, ở phía trên còn chống ko ạ?”
Người thanh niên ko thể ko ngửng đầu lên, vệ sinh tay vô quần, nói:
“À, đợi một thời gian, nhằm tôi đánh giá.”
Kiều Hải Tinh gật đầu mong đợi.
Anh tớ nhấp loài chuột vài ba chuyến, vô giây phút ngay tắp lự trả lời:
“Chỉ còn một chống, chống 206 lầu nhì.”
Kiều Hải Tinh mặt mũi hớn hở, suýt tí nữa vẫn nhảy dựng lên:
“Tôi rất có thể chuồn coi chống không?”
“Có thể coi rất có thể coi, cô chớ khích động.” Anh tớ nhìn thông thoáng qua quýt khăn gói của Kiều Hải Tinh nói: “Vali này nhằm ở phía trên chuồn, sẽ không còn tổn thất đâu.”
“Được được được!” Kiều Hải Tinh nỗ lực nhịn mỉm cười, theo dõi lên tầng nhì.
206 là một trong những chống đơn, vô cửa ngõ phía tay cần là toilet, phía đằng trước là một trong những chống rộng lớn chục mét vuông, ở thân ái đem đặt điều một chiếc chóng, ở cuối chóng là một trong những tủ ăn mặc quần áo giản dị. Trông khá mộc mạc, tuy nhiên coi như thật sạch.
Kiều Hải Tinh ló nguồn vào bên phía trong nhìn một vòng rồi hỏi:
“Phòng này từng nào tiền?”
Người thanh niên đứng tựa ở cạnh cửa ngõ, vừa vặn run rẩy run chân vừa vặn đáp:
“Bảy trăm.”
Kiều Hải Tinh bĩu môi:
“Có thể tách một ít ko, tôi vừa vặn đảm bảo chất lượng nghiệp ĐH, lại vừa vặn bị cò mái ấm lừa chi phí, phát biểu ko chừng một ngày nào là cơ sẽ ảnh hưởng đói cho tới ૮ɦếƭ tổn thất.”
Anh tớ bị cô chọc mỉm cười, thay đổi dạng đứng lại trở thành nhì tay kháng hông, nói:
“Chúng tôi vẫn công khai minh bạch niêm yết, ông công ty phát biểu xin xỏ miễn đem cả, tuy nhiên nhưng mà cô rất có thể yên lặng tâm ở lại phía trên, Shop chúng tôi vô cùng sẽ không còn như là loại người môi giới xấu xí chuồn lừa hòn đảo người không giống.”
Kiều Hải Tinh cúi đầu, di mũi chân bên trên mặt mày khu đất.
Anh tớ chậc lưỡi, lại bổ sung cập nhật một câu:
“Đúng rồi, phí điện và nước Shop chúng tôi Chịu đựng, tính rời khỏi thì cô cũng tiết kiệm chi phí được một trăm đồng đấy.”
Kiều Hải Tinh nuốt nước miếng, nói:
“Được rồi, tôi ở chống này.”
Anh trai cơ gật gật đầu:
“Trước tiên xuống lầu thực hiện giấy tờ thủ tục chuồn, phú chi phí hoàn thành tôi tiếp tục fake chiếc chìa khóa cho tới cô.”
Kiều Hải Tinh theo dõi anh tớ xuống lầu, người thanh niên mang 1 song giầy vải vóc mượt giẫm lên trên cầu thang trị rời khỏi giờ đồng hồ lạch cạch.
Hồi lâu còn cảm hứng được tiết tấu đặc biệt uyển chuyển.
Xuống quầy bar, anh tớ nhảy một bạn dạng nhạc và hỏi: “Tiền đặt điều cọc cấp phụ thân chi phí chống nhé?”
Kiều Hải Tinh tự dự hòn đảo cù lao đôi mắt, nhỏ giọng hỏi: “Có thể…đặt cọc gấp rất nhiều lần được không?”
Người thanh niên vò tóc cái lênh láng quyến rũ:
“Cũng được, fake cho tới tôi mượn minh chứng thư của cô ấy chuồn.”
Kiều Hải Tinh mỉm cười tủm tỉm lấy minh chứng thư vô phụ thân lô rời khỏi.
Anh tớ nhấp loài chuột bên trên máy, lại gõ phím vài ba dòng sản phẩm, rồi trả lại minh chứng thư cho tới cô: “Tiền đặt điều cọc gấp rất nhiều lần, tổng số không còn một ngàn tứ.”
Kiều Hải Tinh lấy chi phí vào bên trong túi, điểm bao nhiêu chuyến tiếp sau đó chậm chạp rãi fake qua quýt.
Anh tớ fake tay lấy chi phí, người sử dụng mức độ mang ra bao nhiêu chuyến tuy nhiên lại ko lấy được, anh tớ vừa vặn ngửng đầu lên thì phát hiện ra biểu cảm như chuẩn bị bị tách thịt của Kiều Hải Tinh.
Anh trai: “Tôi nói…”
Kiều Hải Tinh ngay tức khắc fake chi phí cho tới trước mặt mày anh ta:
“Được rồi được rồi, tôi fake.”
Anh tớ méo mân mó cả mồm, chính thức điểm chi phí.
Trong góc nhìn của Kiều Hải Tinh lóe lên chút khả năng chiếu sáng vụn lặt vặt, đứng một phía lảm nhảm:
“Ôi, sau cuối cũng tìm kiếm được khu vực ở, anh ko biết đâu, tôi tìm tới mái ấm trọ phố đối lập, sản phẩm đều đã không còn chống, tôi còn tưởng rằng cần ăn ngủ ở đầu đàng xó chợ rồi cơ, ko suy nghĩ cho tới ko suy nghĩ cho tới, hahaha…”
Anh tớ trút tiền vô ngăn kéo, lại lật mò mẫm từng dòng sản phẩm chiếc chìa khóa, cúi đầu nói:
“Cô thực sự vận khí đảm bảo chất lượng, hộ mái ấm gia đình ở chống 206 cần về quê kết duyên, buổi sáng sớm trong ngày hôm qua vừa vặn mới nhất trả chống.”
Kiều Hải Tinh vô nằm trong sung sướng, mỉm cười tủm tỉm gật đầu.
Anh tớ a một giờ đồng hồ, phát biểu lẩm nhẩm một mình:
“Ý, thiệt kỳ lạ, chiếc chìa khóa đâu nhỉ?” – Anh tớ hô rộng lớn vô bên phía trong “Anh Hoài! Anh Hoài, anh đem thấy chiếc chìa khóa chống 206 không?”
Hỏi hoàn thành, anh tớ ngay tắp lự ngóng cổ đợi.
Không lâu sau, một người nam nhi trung niên kể từ hiên nhà tầng một ra đi, vóc dáng vẻ ông không tốt, tóc húi cua, phát biểu một câu nồng đậm giọng điệu Bắc Kinh:
“Được rồi được rồi! Kêu vật gì nhưng mà kêu! Nói với cậu từng nào chuyến rồi, bảo nhỏ một ít.”
Bao Hoài vừa vặn chuồn vừa vặn rống, tiếng động so sánh rời khỏi cũng rất lớn rộng lớn người thanh niên cơ.
Anh tớ mỉm cười hắc hắc:
“Anh Hoài, cô nàng này mong muốn mướn chống 206, tuy nhiên em ko tìm kiếm được chiếc chìa khóa chống.”
Bao Hoài nhìn Kiều Hải Tinh, nhíu mi nói:
“Không cần chứ Bân Tử, người đặt điều trước chống 206 là phái nam nhưng mà.”
Người thanh niên được gọi là Bân Tử sửng nóng bức hỏi:
“Gì…người cơ đặt điều lúc nào vậy, sao em ko hoặc biết gì cả.”
Bao Hoài nói: “Tối trong ngày hôm qua gọi điện thoại cảm ứng đặt điều trước, anh vẫn lưu giữ chống cho những người tớ, chiếc chìa khóa cũng hội tụ lại cho tới bọn họ rồi.”
Kiều Hải Tinh nghe nhì người đứng phát biểu, trong tâm địa nguội lạnh lẽo 1/2, cô đặt chân vào trước quầy bar nghẹn ngào hỏi:
“Sao lại thế này chứ, tôi vẫn phú chi phí không thiếu rồi nhưng mà.”
Bao Hoài cuống quýt trấn an nói: ”Đừng nôn nóng cô nàng à, đợi tôi xác nhận một ít.”
Dứt câu nói., Bao Hoài nhanh gọn vòng vô bên phía trong quầy bar, người sử dụng PC mò mẫm mò mẫm.
Tiếng chuông bão táp leng reng vang lên, cửa ngõ mái ấm trọ bị người tớ đẩy rời khỏi, nhì người nam nhi một trước một sau chuồn vô.
Người chuồn ở phía đằng trước đem treo một cái kính mát, đem áo khoác bên ngoài greed color đậm, đem theo dõi một chiếc túi balo, mặt mày nhìn trẻ em con cái, thoạt nhìn khoảng tầm nhì mươi lăm, nhì mươi sáu tuổi hạc.
Đi sau là một trong những người nam nhi team nón len black color, đem áo lông đen kịt nhiều năm vượt lên trên gối, tay cần đem xách một vali đen kịt.
Sau Lúc vô cửa ngõ, anh tớ bèn tựa vô cửa ngõ đợi, dòng sản phẩm bóng ở góc cạnh tường chứa đựng lấy anh, anh tớ vẫn luôn luôn cúi đầu, ko thể phát hiện ra ngũ quan lại.
Người nam nhi đem kính mát phủi thời gian nhanh tuyết bên trên đỉnh đầu, tiếp cận phía đằng trước quầy bar lễ quy tắc nói:
“Chào anh, ngày trong ngày hôm qua tôi đem gọi cho tới đặt điều trước một chống, là chống 206.”