em nói xem có trùng hợp không

Khi Cố Kỳ Châu phi vào chống sách, Trần Nhiễm Âm đang được rỉ tai với Cố Biệt Đông. Cô đang được ngồi trước bàn thao tác làm việc, Cố Biệt Đông lẹo tay sau sống lưng thật thà đứng ở bên cạnh cô. Sau mặc nghe thấy giờ bước đi, cả nhị bên cạnh đó xoay đầu lại nhìn Cố Kỳ Châu.
Cố Kỳ Châu bước tới vị trí nhị người chúng ta, vẻ mặt mày ko chút thay cho thay đổi, ngồi xuống sau bàn thao tác làm việc.
Trần Nhiễm Âm ngửi thấy hương thơm sương, Có Biệt Đông cũng ngửi thấy, cau ngươi bắt lực nghĩ: Giáo viên căn nhà nhiệm của con cháu đợi cậu cả nửa ngày, vậy nhưng mà cậu lại trốn vô phòng nghỉ nhằm bú thuốc? Như vậy là quá thiếu hụt tôn trọng với người mẫu Trần rồi!
Không đợi Có Kỳ Châu lên giờ, Trần Nhiễm Âm trước tiên phát biểu với Cố Biệt Đông: “Em ra đi ngoài trước, cô mong muốn rỉ tai riêng biệt với cậu của em.” ---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
Cố Biệt Đông sửng sốt: Tại sao lại mong muốn rỉ tai riêng? Có điều gì cậu ko thể nghe sao?
Cố Kỳ Châu lại bổ sung cập nhật thêm 1 câu: “Nhân tiện tạm dừng hoạt động lại luôn luôn.”
Cố Biệt Đông: “......" Hả?
Trần Nhiễm Âm ko phát biểu gì, chỉ liếc đôi mắt nhìn Cố Kỳ Châu một chiếc
Cố Kỳ Châu coi như ko bắt gặp.
Cố Biệt Đông mơ hồ nước, luôn luôn cảm nhận thấy khoảng không gian sở hữu chút kỳ quái quỷ, thiếu hiểu biết nhiều sao lại cảm nhận thấy phiên bản thân thiết thời điểm hiện tại rất rất dư quá, tự nhiên đứng ngẩn người vô chống sách... Nhưng cũng ko chính, ko nên thời điểm hôm nay người mẫu Trần cho tới thăm hỏi căn nhà sao? Vậy. thì hero chủ yếu của chuyến thăm hỏi căn nhà này sẽ không nên là cậu ư? Như thế này lại bảo hero chủ yếu đi ra ngoài?
Mặc mặc dù trong trái tim bàn sinh hoạt Đông Đông tràn trề ngủ ngờ, nhưng do vì khoảng không gian thời điểm hiện tại không đúng lắm nên cũng không đủ can đảm phản chưng lại, đành nên ngoan ngoãn ngoãn tách cút, tạm dừng hoạt động lại theo đòi đòi hỏi của ông cậu căn nhà bản thân, tiếp sau đó trở về phía phòng tiếp khách. Nhưng mới mẻ bước ra phía bên ngoài được vài ba bước, cậu nhanh gọn lẹ kín tiếng quay trở về, triệu tập nín thở áp sát lỗ tai vô ô cửa. Trong chống thao tác làm việc chỉ từ lại nhị
người chúng ta.
Rèm cửa ngõ vẫn hé như cũ, tia nắng xuyên qua chuyện hành lang cửa số phản vào vô chống.
Giữa nhị người dân có một chiếc bàn, vẫn chính là cái bàn mộc vẹn toàn khối loại cũ được chứa đựng bởi vì một tấm kính vô trong cả, tia nắng phản vào mặt mày bàn, tắm kính phản chiếu độ sáng lung linh vàng rực.
Dưới lớp kính dày cơ sở hữu một cái khăn trải bàn bàn blue color đậm, ở thân thiết bàn trưng bày thật nhiều hình họa cũ, vô cơ sở hữu hình họa mái ấm gia đình tư người, hình họa cưới của phụ huynh, hình họa cưới của chị ý gái và anh rể, hình họa chụp công cộng của nhị u. Còn sở hữu những tấm hình nhị inch khắc ghi kỷ niệm kể từ nhỏ cho tới rộng lớn của nhị u, với nền red color và blue color.
Lúc đầu, cả nhị đều ko rỉ tai, có lẽ rằng vì thế chúng ta cũng ko biết nên hé mồm ra làm sao, mặc dù sao thì vẫn tám năm trôi qua chuyện chúng ta ko một phen gặp gỡ nhau.
Thật sự là 1 trong khoảng chừng thời hạn rất rất nhiều năm.
Khoảng cơ hội thân thiết bọn họ vẫn còn đấy cơ.
Có lẽ vì thế cảm hứng tội lỗi của tôi, Trần Nhiễm Âm không đủ can đảm nhìn trực tiếp vô đôi mắt Cố Kỳ Châu, cô căng thẳng mệt mỏi mím môi, hai con mắt cụp xuống, ánh nhìn vô tình dán vô tấm hình họa hộ chiếu nhiều năm nhị inch.
Mặc mặc dù tấm hình này cù mặt mày về phía cô, tuy nhiên cô vẫn xem sét này đó là hình họa chụp minh chứng thư nhưng mà Cố Kỳ Châu vẫn dùng lúc còn học tập cấp cho 3. Khi cơ, anh ấy thương hiệu là Lâm Vũ Đường.
Vừa rồi cô sở hữu chất vấn Cố Biệt Đông vài ba câu, có lẽ rằng cô vẫn đoán được nguyên nhân vì sao anh lại thay tên, và cũng hiểu vì sao anh lại vứt đi nhưng mà ko một điều kể từ biệt.
Cảm giác áy náy và tự động trách móc phiên bản thân thiết càng ngày càng rộng lớn, bên cạnh đó ko thể ngăn ngừa cảm hứng nhức nhối trong trái tim.
Tám năm vừa qua, đúng ra cô tránh việc lùi bước như thế.
Cô cảm nhận thấy xấu xí hổ  vì sự nhát nhát trước khi của tôi. Hít một khá thiệt sâu sắc, Trần Nhiễm Âm lấy không còn mạnh mẽ ngấc đầu quan sát về phía Cố Kỳ Châu. ---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
Anh bao bọc lấy đầu của tôi, ống tay áo cộc black color, thân thiết thể cường tráng, những lối đường nét rắn rỏi bên trên khuôn mặt mày trước sau như 1, hàm bên dưới rõ nét và thon gọn gàng, color domain authority đối với trước khi sở hữu đen thui rộng lớn một ít, tuy nhiên điều này lại khiến cho anh trở thành nam tính mạnh mẽ rộng lớn
Vóc người của anh ấy càng ngày càng tốt trực tiếp, một vừa hai phải rồi khi phi vào chống cô đã nhận được đi ra anh cao hơn nữa bao nhiêu centimet đối với hồi cấp cho tía, body cũng không hề ốm yếu như thời niên thiếu hụt nữa, ngực của anh ấy rộng thoải mái và săn bắn Chắn chắn, thoạt nhìn uy tín và trưởng thành và cứng cáp rộng lớn. Ánh đôi mắt ngây ngô cũng không hề nữa.
Anh vẫn sớm trưởng thành và cứng cáp, hoàn toàn có thể là kể từ tám năm vừa qua, chỉ vô một tối anh buộc nên trưởng thành và cứng cáp.
Trần Nhiễm Âm nhìn trực tiếp vô ánh nhìn của Cố Kỳ Châu, trang nghiêm và tâm thành phát biểu với anh: "Tôi xin xỏ lỗi."
Lời xin xỏ lỗi này vẫn tương khắc sâu sắc trong trái tim cô trong cả tám năm: “Lâm Vũ Đường, tôi xin xỏ lỗi."
Nhưng sau khoản thời gian phát biểu điều xin xỏ lỗi, cô ko hề cảm nhận thấy thoải mái mà còn phải khiến cho thể trạng trở thành u ám rộng lớn.
Cô cảm nhận thấy Lâm Vũ Đường sẽ không còn dễ dàng và đơn giản gật đầu điều xin xỏ lỗi này.
Cô thậm chí còn hoàn toàn có thể đoán được anh tiếp tục phản xạ ra làm sao.
Đúng như Dự kiến của cô ý, vẻ mặt mày Cố Kỳ Châu lòi ra vẻ lãnh đạm, anh khẽ cười: “Xin lỗi vì thế điều gì? Đã nhiều năm như thế rồi.” Anh vô thức fake tay nên lên xoa xoa chóp mũi: “Nói thiệt, tôi vẫn quên dáng vóc của cô ý nhìn ra làm sao rồi."
Thật không?
Cô trọn vẹn ko tin tưởng lời nói này, hoặc phát biểu đúng ra là cô không thích tin tưởng vấn đề này.
Không biết vì thế sao, cô lại không thích nhằm nó trôi cút như thế.
Trước phía trên cô vẫn nghĩ về rất rõ ràng ràng: Hãy nhằm những tình thương non nớt cơ trôi qua chuyện, hội ngộ Lâm Vũ Đường, sau khoản thời gian phát biểu một điều xin xỏ lỗi, từng chuyện tiếp tục trọn vẹn xong xuôi. Tuy nhiên, khi nó xẩy ra trước đôi mắt rồi cô mới mẻ xem sét rằng, cô căn phiên bản ko thể băng qua được.
Vẫn còn cơ những tâm lý tránh việc sở hữu.
Cuối nằm trong, Trần Nhiễm Âm ra quyết định tuân theo ngược tim bản thân, nhìn trực tiếp vô đôi mắt Cố Kỳ Châu, nhất quyết nói: “Tôi ko khi nào quên anh, một ngày cũng luôn luôn nhớ.”
Cô sở hữu một hai con mắt bới hoa, đuôi đôi mắt khá nhếch lên, ánh nhìn mềm mịn và mượt mà như nước, nhìn người nào cũng tràn trề tình thương, tương tự chỉ việc liếc đôi mắt thông thoáng qua chuyện cũng hoàn toàn có thể nhìn xuyên thấu lòng người.
Nếu cô mong muốn, cô vẫn hoàn toàn có thể bày đi ra một dáng vóc điềm đạm dễ thương, tương tự giờ đây, một vừa hai phải ngang bướng lại sở hữu chút xứng đáng thương.
Cố Kỳ Châu gặm chặt hàm răng, vẫn ko thể Chịu được, nhanh gọn lẹ cù mặt mày cút nơi khác, trong trái tim rủa thầm: Mẹ kiếp! ---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
Cô thiệt sự rất rất đẹp mắt.
Bây giờ nhìn càng xinh hơn đối với trước cơ.
Khuôn mặt mày ấy như được tô vẽ, không tồn tại một ít yếu điểm, ai nhìn vô cũng khó khăn tách không bị hớp hồn.
Tất nhiên cô cũng hiểu được phiên bản thân thiết cô là kẻ ưa nhìn, và cô ko khi nào biết xấu xí hổ là gì, tối thiểu cô hoàn toàn có thể hạ cây bút trở nên văn những điều nhưng mà những cô nàng không giống ko dễ dàng và đơn giản tâm sự, từng điều phát biểu đều tiến công trực tiếp vô ngược tim của những người không giống, hoàn toàn có thể khiến cho người tớ cảm nhận thấy choáng ngợp, ko thể phân biệt đông đúc tây-nam bắc.
Giống như bên trên Sảnh bóng rổ lớp Mười Một năm ấy, cô mang trong mình một cái áo white, tóc cột cao đuôi ngựa, nhị mặt mày thái dương ướt sũng những giọt mồ hôi, gò má ửng hồng, con cái ngươi đen thui láy sáng sủa ngời, tuy nhiên ánh nhìn lại trở thành rét phỏng khi bắt gặp anh, như thể anh là kẻ nam nhi có một không hai còn còn lại bên trên trái đất này vậy, vô tiếng nói cũng ko giấu quanh nổi sự yêu thương quí nằm trong ngưỡng mộ: "Lâm Vũ Đường, cậu nghịch tặc bóng hoặc thiệt đấy. Là bàn sinh hoạt nam giới nghịch tặc hoặc nhất nhưng mà tớ từng gặp gỡ.”
Thật lòng nhưng mà phát biểu, tích tắc cơ ngược thực anh sở hữu khá rung rinh động.
Biết rõ rệt là cô cố ý miệt mài hoặc bản thân, tuy nhiên anh vẫn tùy tiện được chấp nhận phiên bản thân thiết bị lừa gian trá.
Người phụ phái nữ này nguy khốn đến mức độ, chỉ việc đôi mắt cảnh giác một ít thôi tiếp tục rớt vào bẫy của cô ý ngay lập tức.
Có Kỳ Châu hít một khá thiệt sâu sắc, tâm tư không ngừng nghỉ nhắc nhở nên thiệt điềm đạm, vô cùng ko được nhằm kẻ vô lại này miệt mài hoặc nữa.
“Nói chuyện chủ yếu cút.” Anh vẫn trọn vẹn xốc lại niềm tin, tôn vinh cảnh giác với tội phạm truy nã cấp cho A, ngồi ngay người dậy, nghiêm khắc nghị hỏi: “Cô giáo Trần, con cháu tôi rốt cuộc vẫn phạm nên lỗi gì nhưng mà nên phiền cô tự động bản thân cho tới phía trên một chuyến vậy?”
Trần Nhiễm Âm: "...... ;
Cô thực sự ko ngờ chủ thể lại thay cho thay đổi nhanh gọn lẹ như thế.
Thậm chí trong cả một câu vấn đáp cũng không tồn tại.
Cô sở hữu chút tuyệt vọng, tuy nhiên sau này lại trở thành thấp thỏm ko yên ổn, cũng chính vì thân thiết phận giờ đây của cô ý vẫn chính là nghề giáo của những người tớ, đúng ra cô nên xuất hiện tại với hình hình họa tích rất rất và sáng ngời khi đối lập với bố mẹ, tuy nhiên ngay lập tức thời điểm này, người trước mặt mày cô lại là em trai của bố mẹ học viên, người biết quá khứ của cô ý rõ rệt như lòng bàn tay, mang lại dù là nỗ lực ra làm sao cút nữa thì cũng ko thể thiết kế hình hình họa tích rất rất được nữa rồi.
Có điều giờ cô vẫn thực sự trả bổng rồi, tin tưởng hay là không là tùy nằm trong vô anh.
Trần Nhiễm Âm tâm lý một khi rồi nói: “Cũng ko nên chuyện gì rộng lớn.” Nói chuyện cũng yên cầu tài năng, cô ra quyết định tách những chủ thể khiến cho phiên bản thân thiết xấu xí hổ, thể hiện nguyên nhân cho tới thă căn nhà phen này mang lại anh nghe: “Đã vô học tập được nhị tuần tuy nhiên tôi vẫn ko liên hệ được với phụ huynh của Cố Biệt Đông, này đó là nguyên nhân vì thế sao tôi lại gặp gỡ anh ở phía trên.”
Cố Kỳ Châu ngoảnh mặt mày thực hiện ngơ, mặt mày ko thay đổi sắc nói: “Tôi nghe thằng nhỏ nhắn phát biểu, nó tiến công nhau ở ngôi trường học?”
Trong tiếng nói của anh ấy đem theo đòi chút giễu cợt nằm trong trêu chọc.
Đương nhiên Trần Nhiễm Âm nghe hoàn toàn có thể hiểu ý vô điều phát biểu của anh ấy.
Thật khó khăn nhằm hé mồm, tuy nhiên với tư cơ hội là 1 trong nghề giáo, cô ko thể ko phát biểu thực sự, gật đầu trả lời: “Đúng vậy, với 1 các bạn nam giới của lớp 9/9.” Sau khi tạm dừng vài ba giây, cô lại xẻ sung: “Bạn nam giới cơ cũng có thể có yếu tố, là cậu ấy khiêu khích những học viên vô lớp của công ty chúng tôi trước, vẹn toàn nhân là vì thế một cô nàng. “
Cố Kỳ Châu nhướng ngươi, ngón trỏ tay nên gõ lên bàn, giễu cợt nói: “Yo, nó còn biết thực hiện nhân vật cứu vãn người đẹp sao?”
Trần Nhiễm Âm mim môi, cụp đôi mắt xuống im re vô tía giây, đem theo đòi tư tưởng “giáo viên là kẻ nên sở hữu trách móc nhiệm với học tập sinh”, nhường nhịn như ko thèm nhằm ý cho tới gì nữa, cô nhướng. mắt: “Tôi nghi hoặc cậu ấy yêu thương sớm”
Cố Kỳ Châu: “Cô sở hữu ý gì?”
Trần Nhiễm Âm điềm đạm nói: “Có tức là cậu ấy vẫn đứng vị trí số 1 vô vụ tiến công nhau ở ngôi trường, và cũng có thể có Xu thế yêu thương sớm, nên yếu tố càng thêm thắt nguy hiểm.”
Cố Kỳ Châu khẽ nheo đôi mắt, nửa cười cợt nửa ko, thản nhiên hé miệng: “Cô giáo Trần, nhị chuyện này, cô năm này cũng thực hiện rất nhiều nhưng mà.”
Người phiêu bạt giang hồ nước, làm thế nào hoàn toàn có thể ko bám đao. ---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
Cô cảm nhận thấy, Lâm Vũ Đường thời điểm hiện tại đó là tận dụng việc công nhằm trả oán riêng biệt.
Cố Kỳ Châu như chìm vô ký ức, một vừa hai phải fake tay gõ lên bàn một vừa hai phải xúc động nói: “Cho cho tới giờ đây tôi cũng ko thể quên được, cô người sử dụng một cước đá người tớ cất cánh xa cách mươi mét.”
Có thể là sở hữu chút phô trương, tuy nhiên trước khi cô đúng là trâu trườn như thế.
Trần Nhiễm Âm như đang được ngồi bên trên gò lửa, xấu xí hổ liếm môi, sở hữu rất là biện hộ mang lại phiên bản thân: “Sao anh ko test nghĩ về cho tới vẹn toàn nhân phát sinh chuyện này chứ? Còn ko nên là tôi hùn anh giải vây sao?”
Cố Kỳ Châu: “......” Quả thực là như thế.
Đó là chuyện vẫn xẩy ra một mon sau khoản thời gian chính thức học tập kỳ mới mẻ, bữa tối sau khoản thời gian tan học tập lớp tự động học tập, anh thoát ra khỏi lớp và cho tới Sảnh thể dục thể thao chạy cỗ, chạy được. nửa lối thì bị một group đàn anh lớp 12 ngăn lối, anh cũng ko biết ai đó đã mật báo, ko lâu sau chị Trần đem theo đòi một đám người kéo cho tới Sảnh thể dục thể thao.
Nhóm học viên nam giới lớp 12 ko quý trọng cô, nhất là người đứng vị trí số 1 - anh vẫn quên cậu nam giới sinh này đó là gì rồi, chỉ lưu giữ rằng cậu tớ nhuộm đầu tóc trở nên gold color. Sau khi Trần Nhiễm Âm fake người cho tới, Tóc Vàng người sử dụng ánh nhìn nhát mọn nhìn cô kể từ bên trên xuống bên dưới, ánh nhìn sở hữu chút ngả ngớn và chế nhạo: “Nam sinh lớp 11 đều không có tác dụng như thế sao? Để một con cái nhóc tự động bản thân xưng vương?”
Trần Nhiễm Âm nghe kết thúc cũng ko tức giận dỗi, đút tay vào trong túi quần, khá nâng cằm rồi cười cợt đáp: “Là những chị gái lớp 12 quá rộng lớn lượng chứ, nhằm một thương hiệu chợ búa như cậu tự động bản thân xưng vương vãi.”
Ánh sao tối cơ sáng sủa đến mức độ chiếu trực diện vô đôi mắt cô.
Nhìn kể từ chủ yếu diện, những lối đường nét bên trên khuôn mặt mày của cô ý vô nằm trong thanh bay và mềm mượt. Giây phút cơ, anh cảm nhận thấy người phụ phái nữ này thiệt sự đẹp mắt trai cho tới ngây người.
Nhưng anh ko cần thiết cô hùn, không thích nợ ơn huệ của cô ý, không thích bám líu cho tới cô. Từ khi anh sở hữu linh giác về việc nguy khốn của cô ý, anh vẫn Dự kiến trước rằng nếu như anh chỉ việc thiếu cẩn trọng một ít thôi, anh tiếp tục càng ngày càng nhún mình sâu sắc vô cơ, nên là trước tiên anh nên ngăn chặn nguy khốn.
Nhưng “nguy hiểm" tiếp tục tự động tương khắc tìm về cửa ngõ.
Buổi tối ngày hôm cơ, cô vẫn tiến công nhau với group nam giới sinh lớp 12 cơ với nguyên nhân “Làm người nam nhi của tôi là ko tự do chủ yếu thực hiện làm tôi ko thoải mái”. Giữa chừng vì thế bảo đảm cô, anh đã biết thành tiến công một can, tiếp sau đó anh buộc nên nhập cuộc trận chiến một cơ hội bắt đắc dĩ, vết bầm tím nhằm lại bên trên người nên rơi rụng nửa mon mới mẻ mất tích.
Chuyện tiếng ồn ào cơ tương đối rộng, cho tới ngày bữa sau, toàn ngôi trường đều biết rõ cậu nam giới sinh học tập lớp 11 mới mẻ fake ngôi trường thương hiệu Lâm Vũ Đường là kẻ của chị ý Trần, trêu ngươi anh đó là trêu ngươi chị Trần, ko nể mặt mày anh đó là ko nể mặt mày chị Trần.
Sống mươi bảy năm, phen thứ nhất anh thuộc sở hữu một người phụ phái nữ, và được người phụ phái nữ cơ bảo đảm.
Cảm giác thiệt là vi diệu.
Cho cho tới ngày thời điểm hôm nay, khi hồi ức lại chuyện này, anh cảm nhận thấy thiệt khó khăn tin: Anh thế nhưng mà ù ù cạc cạc bị cô thu hấp thụ.
Trần Nhiễm Âm gặm chặt môi bên dưới, lặng yên nhìn chằm chằm Cố Kỳ Châu vô phút chốc, rồi nói: “Là anh trêu hoa giỡn nguyệt trước, tôi ko thể ko đi ra tay hùn anh giải quyết và xử lý.”
Nguyên nhân của vấn đề cơ là vì một thanh nữ nằm trong khối lớp 11/15 rước lòng yêu thương anh và lần anh tỏ tình, tuy nhiên lại bị anh rét lùng kể từ chối, tiếp sau đó cô nàng cơ ngượng quá hóa giận dỗi, sẵn sàng lần người trừng phạt anh một trận, nên vẫn tự động bản thân đi tìm kiếm đại ca học tập lớp 12 nhưng mà cô tớ quen thuộc biết từ xưa.
Ai ngờ được Cố Kỳ Châu còn gật gật đầu: “Cô phát biểu chính, xứng đáng lẽ tôi nên đồng ý với cô ấy, nằm trong cô ấy ở với mọi người trong nhà thì sau đây sẽ không còn gặp gỡ nhiều phiền toái như thế.”
Trần Nhiễm Âm: “.....”
Những điều phát biểu này thực hiện cô sở hữu chút thương tổn.
Mặc mặc dù cô quá nhận, anh phát biểu chính.
Đôi đôi mắt của cô ý đang được xao xuyến, Có Kỳ Châu cảm biến được sự không dễ chịu và ủy khuất của cô ý. ---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
Lần này, cô ko vờ vịt, cô thực sự rất rất không dễ chịu.
Lời phát biểu một vừa hai phải rồi ngược thực sở hữu chút cay nghiệt khiến cho cô nhức lòng.
Thực đi ra cô ko nên vô tâm như thế, anh biết, vẫn luôn luôn biết.
Nhưng anh vẫn lưu giữ điềm đạm, tàn nhẫn, một đợt tiếp nhữa cù quay về mẩu chuyện ban đầu: “Vẫn nên nói tới Đông Tử đi”.
Trần Nhiễm Âm ko phát biểu gì thêm thắt, với tư cơ hội là 1 trong nghề giáo căn nhà nhiệm, cô vẫn nên chuyện trò với bố mẹ của học viên Cố Biệt Đông thì rộng lớn.
Vấn đề của Cố Biệt Đông ngược thực rất nhiều, trong cả lúc không cần thiết thêm thắt mắm thêm thắt muối hạt, cũng hoàn toàn có thể liệt kê đi ra một loạt ván đề vô số cơ.
Trần Nhiễm Âm cũng không thích huỷ bỏ quan hệ hòa thuận thân thiết học viên và bố mẹ, tuy nhiên nếu như cô không những đi ra yếu tố thì làm thế nào hoàn toàn có thể phối phù hợp với bố mẹ được?
Hơn nữa, đồng chí bố mẹ này cũng khá sở hữu vấn đề!
Bận rộn vô việc làm là vấn đề dễ nắm bắt, mặc dù sao đó cũng là 1 trong ngành đáp ứng mang lại dân, tuy nhiên cũng ko thể bỏ dở được chính không? Ít nhất cũng nên thêm thắt vấn đề liên hệ của nghề giáo căn nhà nhiệm chính không? Cô vẫn gửi mươi phen điều mời mọc kết các bạn, tuy nhiên cũng thất bại cả mươi...
“Anh, đồng ý kết các bạn Wechat với tôi đi” Thời điểm chuẩn bị kết thúc đẩy cuộc chuyện trò, Trần Nhiễm Âm phát biểu với Cố Kỳ Châu: “Về sau, nếu như vô ngôi trường sở hữu xẩy ra chuyện gì, tôi tiếp tục thông tin mang lại anh biết.”
Cô đoán, tám phần là anh ngăn lời nhắn của group lớp rồi.
Cố Kỳ Châu quả thực vẫn ngăn lời nhắn, cũng chính vì Lý Phấn Phương ở vô cơ quí chỉ cây dâu nhưng mà mắng cây hòe, nên anh ngay lưng gọi lời nhắn, cũng giảm thiểu bị làm phiền.
Ngoài việc nói tới những loại không giống, nếu như anh chỉ coi cô là giáo viên căn nhà nhiệm của thằng con cháu trai căn nhà bản thân, thì anh ở trước mặt mày cô ngược thực cảm nhận thấy vô nằm trong xấu xí hổ.
Cố Kỳ Châu im re nhắc điện thoại thông minh, đồng ý điều mời mọc kết các bạn của giáo viên Trần, bên cạnh đó vạc hiện tại cô vẫn người sử dụng số cũ, rộng lớn mươi năm không bao giờ thay đổi, thậm chí còn hình thay mặt của cô ý cũng ko thay đổi, vẫn chính là hình thay mặt nhị phu nhân ông chồng thỏ white.
Anh vẫn sớm thay cho thay đổi số điện thoại thông minh địa hình và số ID của tôi vô 8 năm vừa qua, đã và đang thay cho thay đổi ID WeChat của tôi. Cũng ko khi nào dùng chén bát kỳ hình thay mặt hình thỏ này, chỉ nhằm trốn tách.
“Hôm ni trước không còn cho tới phía trên thôi, tôi ko quấy rày nữa." Trần Nhiễm Âm kể từ bên trên ghế đứng lên, bên trên người mang trong mình một cái váy hoa nhiều năm blue color lam, làn váy đung fake.
Cô nâng tay vắt chéo cánh cái túi đen thui bên trên vai: “Về sau sở hữu chuyện gì tôi tiếp tục liên hệ với anh.”
Cô ko phát biểu “liên lạc thông thường xuyên”, nhưng mà là "có chuyện gì đó” mới mẻ liên hệ.
Vừa khách hàng khí, một vừa hai phải có khoảng mực, nhường nhịn như không thích thực hiện anh cảm nhận thấy khó khăn xử nên vẫn dữ thế chủ động vạch đi ra một tuyến phố rõ nét.
Cố Kỳ Châu chỉ đơn giản và giản dị gật đầu: “Được.” Anh kể từ bên trên rẽ đầu vùng lên, lễ quy tắc nói: “Nhà cửa ngõ rườm rà, tôi ko thể mời mọc cô ở lại ăn cơm trắng.”
Trần Nhiễm Âm hiểu ý anh: “Tôi về căn nhà ăn là được."
Cố Kỳ Châu thay cho cô Open chống thao tác làm việc, nằm trong Trần Nhiễm Âm ra đi ngoài.
Cố Biệt Đông vẫn sớm quăng quật chạy, đang được vờ vịt vệ sinh sàn vô phòng tiếp khách Cố Kỳ Châu phát biểu với thằng con cháu trai
nhà mình: “Tiễn nghề giáo của con cháu xuống căn nhà cút.”
Trần Nhiễm Âm lại nói: "Không cần thiết đâu, tôi tiếp tục tự động bản thân trở lại.”
Cố Biệt Đông sững sờ, giạng trực tiếp thắt sống lưng, kháng dụng cụ lâu sàn nói: “Hả? Cô giáo Trần, cô ko ở lại bữa tối sao?” ---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
Cố Kỳ Châu: “......”
Trần Nhiễm Âm nhấp lên xuống đầu cười cợt phát biểu “Không cần thiết đâu, cô về căn nhà ăn cơm trắng.”
Cố Biệt Đông: "Nhưng em vẫn gọi món ăn rồi, lại còn gọi thật nhiều nữa.”
Cố Kỳ Châu vạn bất đắc dĩ, ko biết nên thực hiện sao: “Đừng phát biểu nhảm nữa, mau tiễn biệt giáo viên của con cháu xuống căn nhà cút."
Hàm ý tiễn biệt khách hàng rất rõ ràng ràng, ý nghĩa sâu sắc còn rõ nét rộng lớn kể từ từ biệt, Trần Nhiễm Âm sở hữu chút tủi thân thiết, còn tồn tại chút không dễ chịu, vẫn biết điều nói: “Không cần thiết, tôi hoàn toàn có thể tự động bản thân cút.”
Cố Biệt Đông cảm nhận thấy khá xấu xí hỗ: Ông cậu này sẽ không nên mong muốn xua đuổi nghề giáo của tôi cút đấy chứ? Thật rét lùng! Thật nhẫn tâm! Thật thiếu hiểu biết nhiều chuyện! Sau này làm thế nào bản thân hoàn toàn có thể fake ngu với cô ấy nữa đây?
Để giảm sút khoảng không gian ngượng ngùng, bàn sinh hoạt Đông Đông đành nên kiên trì nở cười cợt tươi tắn rói bên trên khuôn mặt mày, hé miệng: “Bên ngoài thiên nhiên rét như thế, Hay là cô ăn chút kem rồi lại đi?”
Trằn Nhiễm Âm: “Không ăn, bao tử của cô ý ko chất lượng tốt.”
Cố Kỳ Châu: “Không ăn, bao tử của cô ý ấy ko chất lượng tốt."
Hai người chúng ta bên cạnh đó lên giờ, một vừa hai phải mới mẻ dứt điều, nhị người lại bên cạnh đó sửng nóng bức.
Cố Biệt Đông cũng ngây ngẩn cả người: A, cái này? ---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
Trần Nhiễm Âm liếc đôi mắt nhìn Cố Ki Châu, Cố Kì Châu lúng túng cù mặt mày nhìn thanh lịch nơi khác.
Khóe mồm Trần Nhiễm Âm lại giương lên, nụ cười cợt xen láo nháo chút đắc ý và mừng thầm: “Tôi tự động cút được rồi, ko. cần thiết tiễn biệt.” Dừng lại một ít, ngập ngừng nói: “Về sau tiếp tục thông thường xuyên liên hệ.”
Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn