đồng giá trao đổi bán đứng giao dịch wattpad

So với trước cơ, cô càng xinh đẹp lung linh hơn, hốc đôi mắt phiếm hồng động lòng người, nếu mà hình ảnh thuần khiết ngũ quan lại đang được khi sở hữu đập phá lệ mê người tư thế......

Cô hẳn vô cùng khá, cô được người nào là sở hữu chi phí nuôi chăm sóc sao? Cô từng tổn thất mác cần không?

Bạn đang xem: đồng giá trao đổi bán đứng giao dịch wattpad

“......” Cố Tiểu Ngải giới hạn động tác vệ sinh tóc lại, chỉ mỉm cười cợt, há điều chất vấn, “Tại sao anh lại ở phần này?”

Em ko đảm bảo chất lượng, một ít...... Cũng ko đảm bảo chất lượng.

Không đảm bảo chất lượng tuy nhiên ko thể há mồm.

“......”

Nghe được điều của cô ấy, tức thời nụ cười cợt bên trên mặt mũi Sở Thế Tu mất tích.

Anh lẳng lặng coi khuôn mặt mũi nhỏ nhắn mượt mà của cô ấy, phen trước tiên khó khăn rất có thể há mồm.

Thật lâu, anh mới mẻ nghe được tiếng nói dường như cứng ngắc của chủ yếu bản thân, “Anh tới đón...... vị hít thê của anh ấy, cô ấy nhập cuộc một tiệc tối nhập này.”

......

Vị hít thê......

Sở Thế Tu vĩnh viễn cũng sẽ không còn gạt người không giống đâu.

Đương nhiên, cũng ko nhất thiết cần gạt một người các bạn chín năm ko bắt gặp như cô, không tồn tại ý nghĩa sâu sắc gì cả.

Ngực đau nhức triền miên, bên trên mặt mũi lại còn ham muốn thực hiện cỗ mỉm cười cợt.

Cố Tiểu Ngải dường như không tương khắc được ngực đau nhức, chỉ rất có thể khoa trương làm một cỗ dáng vẻ như mới mẻ ghi nhớ cho tới, “Đúng, em biết, truyền họa sở hữu trị tin tưởng tức này, anh nằm trong thiên kim Lương thị trưởng đính ước, nhì người thực xứng đôi, trai tài gái sắc, chúc mừng chúc mừng.”

Chúc mừng sao?

Chúc mừng anh sao?

Vì sao...... anh lại ko sung sướng sướng Khi được chúc mừng hạnh phúc.

“......” Nghe được điều chúc mừng hạnh phúc của cô ấy, Sở Thế Tu bên trên mặt mũi ko có một sắc thái nào là, chỉ để ý coi chằm chằm mặt mũi của cô ấy, một câu cũng không trình bày.

Bộ dáng vẻ anh ko trình bày điều nào là thực hiện mang lại Cố Tiểu Ngải càng thêm thắt ko biết trình bày đồ vật gi.

Không khí cứ vì vậy trầm xuống, cô ko biết còn rất có thể kiểm soát được nụ cười cợt gian sảo của tớ ko.

”Hai người lúc nào thì kết hôn?” Cố Tiểu Ngải tùy tiện lần vấn đề, tận lực làm cho chính bản thân mình biểu thị tư thế điềm tĩnh của một người các bạn chín năm không bắt gặp, “Chỉ chớp đôi mắt vẫn chín năm, ko suy nghĩ cho tới anh vẫn lập gia đình......”

”Em coi lăng xê lần người của anh ấy rồi phải không?” Sở Thế Tu hạn chế đứt điều của cô ấy, nhập đôi mắt nhu hòa lòi ra vẻ quật cường chấp nê, “Anh vẫn luôn luôn lần em.”

Anh lần cô trong cả chín năm.

Anh thương nhớ cô trong cả chín năm.

Vừa mới mẻ ở hiên chạy dài, anh họp mặt cô trọn vẹn kinh khủng ngây người, còn tưởng rằng...... chủ yếu bản thân bị ảo giác.

Nhưng thời điểm hiện nay trên đây, anh ko nốc rượu, anh phát hiện ra Ngải Ngải, phát hiện ra cô thiệt sự.

Xem thêm: tiên giả vong ngữ

Anh khi ấy...... căn phiên bản không tồn tại tâm lý nữa nhưng mà kể từ sau ôm siết lấy cô.

Anh kinh khủng...... đơn giản một chiếc bóng hư hỏng ảo.

Cố Tiểu Ngải trước đôi mắt ko cần ảo hình ảnh nhập tâm anh, là sống động, là cô nàng trưởng thành và cứng cáp duyên dáng vẻ yêu thương kiều......

Trong ký ức anh chỉ tạm dừng ở lứa tuổi Cố Tiểu Ngải học tập trung học tập hạ tầng.

Thật vất vả mới mẻ hội ngộ, anh một ít cũng không thích nằm trong cô thủ thỉ hít sự của tớ.

Trong lòng...... xích míc.

Cho cho tới lúc này anh vẫn luôn ghi nhớ, khi tám tuổi tác anh nằm trong cô vẫn đính ước.

Tìm cô trong cả chín năm, hình thức Sở Thế Tu nữ tính tuy nhiên tâm tư vẫn vô cùng chấp nê......

Ở xã hội thời điểm hiện tại này, làm thế nào còn một người si tình lần một người các bạn trong cả chín năm như anh.

Cố Tiểu Ngải thực hiện đi ra vẻ đương nhiên chất vấn, “Tìm em? Em còn tưởng rằng anh sớm vẫn quên em rồi, mặc dù sao nhiều năm vì vậy trôi qua quýt......”

”Anh sẽ luôn ghi nhớ em.” Sở Thế Tu lại một đợt tiếp nhữa hạn chế đứt điều của cô ấy, sở hữu chút chấp nê coi chằm chằm cô, “Ngải Ngải, em quên anh sao?”

Quên?

Cô muốn làm quên anh, tuy nhiên làm thế nào rất có thể quên?

”Đương nhiên không tồn tại.” Cố Tiểu Ngải một cỗ đơn giản và dễ dàng mồm, vuốt cánh tay của anh trình bày, “Em ko cần vẫn luôn luôn ngồi nằm trong bàn Sở Thế Tu nha.”

“......” Sở Thế Tu bên trên mặt mũi điềm đạm tức thời tổn thất chuồn, chỉ từ lại tái nhợt, tiếng nói như tổn thất giờ đồng hồ, “Anh vẫn ngồi ở sau bàn em.”

Cố Tiểu Ngải ngây người, hóa đi ra thật nhiều cụ thể nhỏ anh vẫn còn đấy ghi nhớ vô cùng kỹ.

”À, em trình bày giỡn thôi.” Cố Tiểu Ngải cười cợt cười cợt, đem khăn mặt mũi nhằm lịch sự một phía.

Nói giỡn?

Sở Thế Tu coi cô ko liếc mắt, trang nghiêm một chữ một chữ trình bày, “Ngải Ngải, Chuyện này sẽ không đùa được đâu.”

Cô đi ra vẻ chẳng quan hoài.

Mà anh...... Còn tưởng là thiệt.

Bộ dáng vẻ anh chấp nê, lòng đôi mắt thiệt sự trang nghiêm, bên trên mặt mũi tái mét nhợt thiệt thâm thúy kích ứng cô.

Ra vẻ fake tạo nên ko xong xuôi, Cố Tiểu Ngải cuống quít xoay đầu lịch sự một phía, chớp chớp đôi mắt đau xót, tận tâm người sử dụng giọng thông thường trình bày, “A...... Thời gian trá không hề sớm, em còn tồn tại việc, em chuồn trước.”

Xem thêm: tối cường võ hồn hệ thống

Nói xong xuôi, Cố Tiểu Ngải đứng lên ngay lập tức hoảng loàn rời khỏi ngoài.

Tiếng bước đi liên tục ngay lập tức theo dõi hâu phương cô vang lên......

Ngón tay vừa phải chạm nhập cửa ngõ, bên cạnh hông lại bị Sở Thế Tu kể từ sau ôm siết lấy, khi này đây, Sở Thế Tu sở hữu chút cung cấp bách, tương tự như kinh khủng cô chạy mất hút.