độc sủng cửu thiên tuế

Đối diện với góc nhìn Lục Khanh, tuỳ nhi hắn teo rút kinh hoàng.

Hắn nhịn ko được nhấp lên xuống đầu.

Bạn đang xem: độc sủng cửu thiên tuế

Không, phía trên ko cần hắn.

Người bị công chúa phát hiện ra cỗ dạng gớm guốc này chắc chắn ko cần hắn!Nhưng Lục Khanh vẫn điềm đạm coi hắn, lờ đờ rãi demo chất vấn một câu.

"Ngài... là Tô ngu nhân?"

Những lời nói này tương tự giờ đồng hồ sét giáng trực tiếp xuống đầu hắn, tấn công cho tới trí tuệ ong ong.

Nàng tương tự như Chịu đựng tổn hại vô nằm trong rộng lớn, mím môi kinh hãi hãi lùi rời khỏi sau nhì bước, tiếp sau đó xoay người vứt chạy.

"Công chúa!"

Trong chớp đôi mắt tim đôi mắt như bị dao hạn chế.

Chân hắn ko tự động công ty nhưng mà tiến thủ về phần bên trước mong muốn xua đuổi theo đuổi nường, tuy nhiên chuồn được một bước hắn lại giới hạn.

Đuổi theo đuổi sao? Đuổi theo đuổi rằng khuôn mẫu gì?

Công chúa phát hiện ra khuôn mặt này tiếp tục càng ngán ghét bỏ hắn nhưng mà thôi.

Tô Diệc Thừa run rẩy lên, trí tuệ trống không trống rỗng.

"Tô đại nhân."

Một vị đại thần rộng lớn tuổi hạc tóc bạc phơ vì thế dự hé miệng: "Hạ quan tiền quen thuộc biết một vị trung nó với thật nhiều tay nghề trị dịch domain authority liễu. Không vày thần trình làng cho tới ngài? Tin rằng mặt mày ngài cực kỳ nhanh chóng tiếp tục hồi sinh như trước đó."

Tô Diệc Thừa ngơ ngẩn coi theo như hình bóng Lục Khanh, người sử dụng rất là lực gào lên với vị thượng thư thấp rộng lớn hắn một cấp: "Cút!"

Lục Khanh chạy mà đến mức thở hào hển, sau thời điểm chạy qua loa khúc ngoặt nường ôm bụng mỉm cười rộng lớn.

Má ơi, mừng vượt lên chuồn.

Mỗi một biểu tình bên trên mặt mày hắn tao, từng một viên nhọt nường đều ghi nhớ rõ rệt.

Nếu chỉ phụ thuộc vào chút độc của Khương Thù, nhập thời hạn cụt ko thể với hiệu suất cao như thế. Là người của nường, thương hiệu đại phu loại nhì Tô Diệc Thừa tìm đến đang được giở chút thủ đoạn vì thế mặt mày hắn đâm chồi ngày càng nhiều nhọt, càng khi nhọt càng rộng lớn.

Tên đại phu cơ dựa vào nguyên do nhưng mà nường bày sẵn, tận tâm khuyên nhủ Tô Diệc Thừa: "Thịnh cực kỳ vớ suy, ngài cần nhập thời hạn cụt thực hiện cho tới lô nhọt này nổi lên không còn mới mẻ rất có thể giải quyết và xử lý 100%. Nếu ko nó sẽ bị kéo dãn dài dằng dai, theo đuổi ngài cả đời."

(Thịnh cực kỳ vớ suy: Một chuyện Lúc đang được đạt cho tới số lượng giới hạn đỉnh điểm thì tức tự khắc tiếp tục thay đổi chiều.)

Tô Diệc Thừa tin cậy vì thế so với việc nhọt bên trên mặt mày ngày càng nhiều, ngày càng to lớn đều không tồn tại phản xạ.

Mà thời điểm hôm nay Lúc hắn về cho tới phủ đệ đang được thấy thương hiệu đại phu cơ cuốn gói vứt chạy, hahahaha.

Lục Khanh cảm nhận thấy thời điểm hôm nay hạnh phúc rộng lớn thật nhiều, yêu thích mỉm cười khanh khách hàng.

Cười nhiều cho tới ho, nường một vừa hai phải ho một chiếc ngay lập tức cảm nhận thấy sau sống lưng với 1 bàn tay, hùn nường vỗ vỗ sống lưng.

"Công chúa một vừa hai phải gặp gỡ chuyện gì? Vui vẻ như thế."

Giọng rằng lười biếng nói chung biếng thân thuộc vang lên, Lục Khanh xoay đầu, góc nhìn sáng sủa như sao: "Quân Diễm Cửu?"

"Ngài sao lại ở đây?" Nàng coi hắn, đùng một cái phản xạ lại.

"Tô Võ là kẻ ngài mò mẫm cho tới, cố ý thực hiện xấu xa mặt mày Tô Diệc Thừa?"

Quân Diễm Cửu cong cong khóe môi, ko quá nhận cũng ko không đồng ý.

Lục Khanh thức tỉnh.

Tuy rằng biết Khương Thù chắc chắn tiếp tục sẵn sàng người tuy nhiên hắn có lẽ rằng ko suy nghĩ cho tới lại nhiều người như thế, người hắn bố trí đều trở thành không có tác dụng.

Nàng lại suy nghĩ, lối đường kính trắng là Bắc quốc nhất phẩm thị vệ Tô Võ, sao rất có thể nghe mệnh lệnh của hoàng thái tử Khương quốc?

Nếu đúng là Khương Thù thực hiện, bước tiếp theo sau đó là cần khảo sát Tô Võ.

"Không suy nghĩ cho tới ngài cũng xuất hiện mãnh thú vị như này nha." Lục Khanh mỉm cười trêu chọc.

Xem thêm: Cập nhật tin tức chuyển nhượng nóng nhất trên Xôi Lạc TV

"Công chúa đang được rằng gì vậy?"

Quân Diễm Cửu bày rời khỏi vẻ mặt mày thiếu hiểu biết nhiều, tương tự như ko biết Lục Khanh đang được rằng gì.

Tuy hắn nguyh trang cho tới là tuyệt vời tuy nhiên rất có thể qua loa đôi mắt Lục Khanh sao? Hắn đó là bụng dạ đen ngòm tối nhất nhập đám bụng dạ đen ngòm tối, là mè đen ngòm nhập bánh trôi nhân mè đen ngòm, nường lại hiểu hắn vượt lên.

"Không với gì." Lục Khanh mỉm cười, vẻ mặt mày cao thâm nám khó khăn dò xét, nhìn xuyên qua nhưng mà ko vạch trần.

Giữa hè chói lóa, giờ đồng hồ ve sầu sầu kêu râm ran.

Lục Khanh kéo lấy ống tay áo to lớn rộng lớn của hắn hiện hữu lên đỉnh đầu tủ nắng nóng.

Quân diễm Cửu cùng bất đắc dĩ cho tới cạnh hồ nước sen hái cho tới àng một phiến lá.

Hai người một vừa hai phải mới mẻ hồi cung, việc Tô Diệc Thừa rơi mặt mày nạ trước mặt mày công chúa đang được truyền cho tới tai Khương Thù.

Khung cảnh này được Tiểu Thuận Tử mô tả vô nằm trong chân thực. Khương Thù nghe đoạn mỉm cười rộng lớn mà đến mức trượt kể từ bên trên ghế xuống.

"Tuyệt, thiệt là khéo mà!"

Công chúa phát hiện ra cỗ dạng cơ của Tô Diệc Thừa, cũng nên sớm không còn mong muốn chuồn.

Sau cơ địa điểm có một không hai nhập trái ngược tim nường cũng nên nhằm lại cho tới khương Thù hắn rồi!

Lại suy nghĩ cho tới điều gì, hắn hưng phấn nói: "Hoa rung rinh ơn bổn hoàng thái tử đòi hỏi đâu? Ngươi lấy được chưa?"

Tiểu Thuận Tử đáp: "Sau Lúc hoàng thái tử phân phó, sứ thần đang được tức thì tức tốc truyền tin cậy về, giờ đây phỏng chừng đang được bên trên lối cho tới, tối đa nhì, phụ thân ngày nữa là cho tới điểm."

Khương Thù "ừm" một giờ đồng hồ, trở lại ghế ở phe phẩy quạt.

"Tiểu Thuận Tử, ngươi rằng coi, làm thế nào nhằm một phái nữ nhân si mê ngươi, lưu luyến ko rời?"

Tiểu Thuận Tử mỉm cười khổ: "Điện hạ, nô tài là 1 trong thái giám. Cả đời này tiếp tục không tồn tại phái nữ nhân này so với nô tài lưu luyến ko buông."

...

"Ý của bổn hoàng thái tử là nếu như ngươi là 1 trong nam giới nhân thông thường."

Tiểu Thuận Tử nối tiếp mỉm cười khổ: "Điện hạ, nô tài là thái giám, thiếu hiểu biết nhiều chuyện phong tình."

...

Tiểu Thuận Tử biết thời điểm này hoàng thái tử đang được vô nằm trong bất mãn với hắn, hoạt bát nói: "Điện hạ, tuy rằng nô tài ko biết gọi chữ, tuy nhiên có lẽ rằng nhập bao nhiêu cuốn sách, thoại bạn dạng gì cơ chắc chắn là với, ko vày tất cả chúng ta mua sắm vài ba quyển về nghiên cứu?"

Xem rời khỏi cũng không còn cơ hội này, Khương Thù tức bực phất tay: "Còn ko mau chuồn chuồn."

Lục Khanh đối với những phái nữ nhân Khương quốc hắn gặp gỡ ko hề tương tự nhau. Khi hắn ở Khương quốc, phái nữ nhân đều vây xung quanh hắn, bao hàm cả đệ nhất Hotgirl, Nhan Như Ngọc.

Nhưng nhưng mà Lục Khanh này kể từ nhỏ đang được là 1 trong nha đầu được phụ hoàng nằm trong ca ca sủng cho tới hư đốn, ko biết trời cao khu đất dày, đôi mắt bịa bên trên đỉnh đầu.

Ở trước mặt mày Lục Khanh hắn phiên thứ nhất nếm mùi hương thất bại, ko hề tương tự như trước khi cảm nhận thấy tóm được nường dễ dàng như trở bàn tay.

Bất vượt lên hắn cảm nhận thấy kỳ thực theo đuổi xua đuổi bà xã tương tự tiến quân tấn công giặc vậy. Mấu chốt là ở sách lược, vì thế Tiểu Thuận Tử rằng ko cần không tồn tại lý, mua sắm sách coi là vô nằm trong quan trọng.

Tiểu Thuận Tử tuy rằng bị nhốt lỏng ở phía trên nằm trong Khương Thù tuy nhiên so với hắn nom dòm không thực sự nghiêm cẩn, hắn vẫn rất có thể trốn ra phía bên ngoài năng lượng điện, tuy nhiên nhằm ra phía bên ngoài hoàng cung là vấn đề bất khả thi đua.

Cho nên "trọng trách" mua sắm sách này chỉ rất có thể gửi gắm cho tới bao nhiêu cung nữ bị bọn hắn "mua chuộc" nhưng mà thôi.

"Mua thoại bạn dạng yêu thương đương?"

Không cho tới một nén mùi hương thông tin này đang được truyền cho tới tai Lục Khanh.

Trên mặt mày xẹt qua loa vài ba tia ghét bỏ vứt, phất phất tay; "Tùy hắn, mua sắm hùn hắn chuồn, mến mua sắm nhiều hoặc không nhiều đều được."

Cung nhân rằng kèm theo chuồn.

Xem thêm: trở thành mẹ kế của nam chính

Bởi vì như thế chuồn mua sắm hùn hắn còn được thưởng thêm thắt, nường tao khênh về cả một bao rộng lớn, tối cơ ngay lập tức mang tới tay Khương Thù.

Khương Thù thấy đồ vật gi nhưng mà Tây Sương Ký? Mẫu Đơn Đình? còn tồn tại một lô sách ko bìa ko hình, một vừa hai phải hé rời khỏi đang được thấy cảnh thực hiện cho tới hắn mặt mày đỏ ửng tai hồng.

Hắn giơ sách lên, trợn đôi mắt coi Tiểu Thuận Tử: "Đây là sách ngươi lựa chọn cho tới ta?"