điên cuồng chiếm hữu

Tri Vãn xách theo dõi túi đồ dùng lỉnh kỉnh bên trên tay, nhì vai trĩu nặng khiến cho toàn thân cô nàng nhỏ như chìm nhập vào loại người sôi động. Cô hé điện thoại cảm ứng thông minh, nhìn loại lời nhắn sáng sủa ni vẫn không được phúc âm. Lại không đành lòng nhắn thêm 1 tin cậy nữa.

"Em về rồi! Anh hoàn toàn có thể cho tới đón em không?"

Bạn đang xem: điên cuồng chiếm hữu

Nhìn màn hình hiển thị điện thoại cảm ứng thông minh chớp tắt, Tri Vãn thở lâu năm một khá. Cô nhét điện thoại cảm ứng thông minh nhập vào trong túi, thuận tiện mò mẫm một vị trí thoáng rộng đứng nhập.

Ký túc xá ĐH sớm tiếp tục ngừng hoạt động, từng loại người khệnh khạng xách theo dõi tư trang về ngôi nhà nghỉ ngơi nhộn nhịp. Tri Vãn cũng ko nước ngoài lệ. Cô tóm chặt túi đồ dùng nhập tay, thẫn thờ nhìn những bạn làm việc được người thân trả đón.

"Tri Vãn? Là cậu sao?" Cô gái kề bên đùng một phát vỗ vai Tri Vãn, cô ngay tắp lự theo dõi quán tính chủ quan nhìn lịch sự, "Đúng là cậu rồi! Cậu đang được ngóng người thân cho tới sao?"

Người tiến bộ cho tới bắt chuyện với cô là Liễu Tuyết Nhu - con bạn nằm trong chống trọ tại trường. Tri Vãn ko đậm ko nhạt nhẽo ngay tắp lự gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Liễu Tuyết Nhu ko bắt gặp vóc dáng lạnh lẽo nhạt nhẽo của Tri Vãn, hạnh phúc tiếp lời: "Muộn vậy rồi người thân cậu vẫn chưa tới sao? Có cần thiết bản thân gọi năng lượng điện chung không?"

Nhìn vẻ mặt mũi vồn vã của Liễu Tuyết Nhu, Tri Vãn nhếch môi cười cợt lạnh lẽo. Cả một học tập kỳ ko trình bày cùng nhau được bao nhiêu câu, người này sẽ không thể này đùng một phát chất lượng bụng vì vậy.

"Không cần thiết đâu, tôi tiếp tục gọi năng lượng điện cho tới anh trai rồi. Lát nữa anh ấy tiếp tục cho tới." Tri Vãn trình bày xong xuôi lại liếc nhìn điện thoại cảm ứng thông minh bên trên tay, màn hình hiển thị trống trải láng minh chứng người cơ còn ko liếc đôi mắt cho tới lời nhắn của cô ý.

Liễu Tuyết Nhu nghe vậy trầm trồ khá kinh ngạc, ngay lập tức tức thì căn vặn lại Tri Vãn: "Là loại đứa ở màn hình hiển thị máy tính của cậu trúng không? Không ngờ anh trai cậu lại đẹp mắt trai như vậy?"

Nói xong xuôi câu cơ Liễu Tuyết Nhu mới mẻ ý thức được tôi vừa lỡ câu nói., cô tao chỉ đành cười cợt gượng gập cho tới qua loa chuyện: "Mình van lỗi, Tri Vãn. Hôm cơ khi cậu hé máy tính, bản thân đem nhìn qua loa một chút…"

Tri Vãn không thích nối tiếp mẩu truyện với những người này, cô mỉm cười cợt thiệt nhẹ nhàng đáp lại. Giữa nhì người xuất hiện nay một không khí ngượng nghịu, không có ai trình bày với ai câu này.

Liễu Tuyết Nhu cũng cảm nhận thấy phiên bản thân mật ko được đón nhận, cô tao hậm hực liếc xéo Tri Vãn hồi lâu. Vốn ham muốn tạo nên hảo cảm chất lượng đẹp mắt nhằm nhờ Tri Vãn chung sửa đổi bài xích luyện nghỉ ngơi nhộn nhịp của tớ. Nhưng nào ngờ lại bị bơ đẹp mắt.

May sao xe hơi cá nhân của mái ấm gia đình xuất hiện nay kịp khi, Liễu Tuyết Nhu tức thì lên xe cộ. Cô ngoái lại nhìn Tri Vãn, khuôn mặt mũi vênh lên, đựng cao giọng: "Mình lên đường trước nhé, cậu cứ kể từ từ đợi người thân."

Tri Vãn ko buồn liếc nhìn Liễu Tuyết Nhu, cô hé điện thoại cảm ứng thông minh lên ngay tắp lự thấy được lời nhắn của Lâm Duệ.

"Vẫn đang được ở ngôi trường à? Công ty đem việc đột xuất nên tôi ko cho tới đón em được. Em tự động bắt xe cộ về nhé!"

Dù tiếp tục biết trước sản phẩm tuy nhiên Lúc tận đôi mắt tận mắt chứng kiến, Tri Vãn ko ngoài đem chút đau xót. Khoé đôi mắt khá cay, xa lánh tức mím chặt môi ko nhằm phiên bản thân mật trừng trị đi ra giờ nấc.

Cô nhìn loại lời nhắn hồi lâu, ko biết nên nhắn lại như này. Cuối nằm trong chỉ nhằm lại một chữ "vâng" rồi tắt điện thoại cảm ứng thông minh.

Người ở đầu chão mặt mũi cơ ko cho tới cô thời cơ trốn rời. Tri Vãn vừa phải mới mẻ gửi lên đường lời nhắn tiếp tục tức thì cảm nhận được cuộc gọi của Lâm Duệ. Cô hốt hoảng vội vàng ấn nút nghe.

"Nhóc con cái." Chất giọng khàn khàn, hấp dẫn quánh sệt của nam nhi vang lên. Trái tim Tri Vãn như hẫng lên đường một nhịp, cô say mê luyến lắng tai từng giờ thở túc tắc của Lâm Duệ mặt mũi cơ đầu chão, "Giận tôi à? Sao ko trình bày chuyện?"

Bấy giờ cô mới mẻ trả hồn, vội vàng vấn đáp anh. Chẳng biết tiếp tục bao lâu Tri Vãn không được nghe tiếng nói của Lâm Duệ. Một tháng? Hai tháng? Với cô tuy nhiên trình bày, từng ấy thời hạn như bị tiêu diệt lên đường sinh sống lại.

Xem thêm: tiểu thuyết đam mỹ h

"Tôi bảo Tiểu Tùng cho tới đón em rồi, em ngoan ngoãn ngoãn đứng yên lặng đấy cho tới tôi." Lâm Duệ hạ thấp giọng, nhập lời nói đều là vẻ yêu thương chiều.

"Anh tu rượu sao?" Tri Vãn tinh ranh ý tức thì trừng trị hình thành.

"Một chút, tuy nhiên ko say." Lâm Duệ trả tay day nhẹ nhàng ấn lối, cả khuôn mặt mũi đều là vẻ mệt rũ rời.

Hắn vừa phải lên đường xã phó về mới mẻ nhằm ý cho tới lời nhắn của cô ý. Nhìn đi ra ngoài cộng đồng tiếp tục sâm sẩm tối, Lâm Duệ khẽ nhíu mi. Không biết trời xui khu đất khiến cho thế này tuy nhiên hắn lại bảo cô tự động bắt xa cách về.

Nghĩ cho tới vóc dáng cô nhóc Lúc nhận lời nhắn của hắn hẳn là rất rất tủi thân mật, Lâm Duệ khẽ rung lắc đầu vội vàng gọi cho tới trợ lý. Hắn chợt lưu giữ đi ra, kể từ Lúc nhập học tập cho tới giờ, phiên bản thân mật tiếp tục bỏ bễ cô quá nhiều.

"Em cứ ngóng một chút ít, Tiểu Tùng tiếp tục trả em cho tới vị trí tôi."

"Không cần về ngôi nhà sao?" Tri Vãn tròn xoe đôi mắt kinh ngạc.

Nhà tuy nhiên cô nói đến việc là tòa nhà cô với anh tiếp tục công cộng sinh sống sáu năm. Ngay kể từ khoảnh tự khắc Lâm Duệ bế bên trên tay cô nhóc gầy còm còm cõi, rách rưới rưới, Tri Vãn đã nhận được ấn định anh đó là nhà đất của cô.

Huống hồ nước anh từng nói:

"Nhóc con! Đi theo dõi tôi, tôi tiếp tục cho tới em một ngôi nhà!"

"Nhóc con! Đi theo dõi tôi, tôi tiếp tục cho tới em một ngôi nhà!"

"Nhóc con! Đi theo dõi tôi, tôi tiếp tục cho tới em một ngôi nhà!"

Câu trình bày ấy tiếp tục tự khắc thâm thúy nhập vào tâm trí Tri Vãn trong cả sáu năm. Từ một cô nhóc 12 tuổi hạc cho tới lúc này tiếp tục sát 19. Lâm Duệ vẫn luôn luôn là nơi dựa cho tới cô, là khả năng chiếu sáng tuy nhiên cô chỉ hoàn toàn có thể trộm ngắm nhìn và thưởng thức.

"Ừm." Lâm Duệ ngay lưng biếng vấn đáp, hắn ở vật xuống nệm rộng lớn nhìn ra phía bên ngoài hành lang cửa số. Không biết suy nghĩ cho tới vật gì tuy nhiên khóe mồm nhếch lên giàn giụa yêu thích, "Tôi đang được ở hotel, kể từ bên trên cao nhìn xuống tương đối tốt."

"Hình như…" Anh kéo dãn lời nói, khá thở nam tính mạnh mẽ phả nhập vào điện thoại cảm ứng thông minh khiến cho lỗ tai Tri Vãn bại ngớ ngẩn, "Chúng tao ko thực hiện ở hotel bao giờ?"

Tri Vãn nghe anh trình bày vậy, cả khuôn mặt mũi đỏ hỏn bừng. Người này khi nào thì cũng tỉnh bơ thổ lộ những câu nói. khiến cho người nghe cần mặt mũi đỏ hỏn tim đập vì vậy.

"Đùa em thôi, Tiểu Tùng tới đây rồi, tôi húi máy trước đó."

Xem thêm: luyện khí 5000 năm

Nói xong xuôi, Lâm Duệ tức thì húi điện thoại cảm ứng thông minh. Tri Vãn tóm chặt địa hình nhập tay, thẫn thờ nhìn đi ra quang cảnh bên phía ngoài. Tuyết rơi từng khi một rộng lớn, cô khẽ trả tay đi ra cảm biến loại lạnh lẽo rời domain authority rời thịt.

Ở một góc tối, Tri Vãn lặng lẽ hé vali. Cô nhìn nhìn hình hình ảnh chàng trai đem nụ cười cợt ấm cúng bên trên màn hình hiển thị, trả tay vuốt ve sầu giàn giụa lưu luyến, rồi như không đành lòng ấn vào trong 1 hình hình ảnh không giống. Màn hình máy tính lại gửi sang 1 hình nền không giống.

Bức hình ảnh cơ cũng tương tự tình thương yêu của cô ý vậy, chỉ dám tại phần không tồn tại anh, lặng lẽ nảy chồi.