đích thứ nữ

Lúc quý khách thối tháo lui, nhà vua gọi Dương Tử Khâm lại, đợi không hề ai không còn mới mẻ chất vấn nàng: "Ngươi... và Hạ Vân Hiên..."

Dương Tử Khâm dối trá cho tới cùng: "Chúng thần lưỡng tình tương duyệt!"

Bạn đang xem: đích thứ nữ

Hoàng đế thấy nường vẫn kiên trì, cũng chỉ thở dài: "Giờ chỉ từ ngươi và trẫm, ngươi cũng ko quan trọng..."

Tề Thu Ngọc từng phát biểu nường ko biết phương pháp lấp cất giấu xúc cảm, tuy nhiên chỉ việc nường ko quá nhận là được: "Thần phái nữ cũng đều có loại mình đang có nhu cầu muốn bảo đảm."

Hoàng đế lại thở lâu năm, ngài cho tới Dương Tử Khâm tháo lui xuống.

Hoàng đế ngồi nhập đại sảnh vắng ngắt lặng mệt rũ rời sử dụng tay day đầu. Hai phái nữ nhi của ngài, vẻ bên ngoài nhập sáng sủa, phía bên trong thì kinh sợ. Nam nhân bên trên mặt trận tiến công tấn công gϊếŧ gϊếŧ đều là vì như thế ham muốn bảo đảm mạng sinh sống, bảo đảm người thân trong gia đình, bảo đảm tổ quốc. Trong cung vậy lại nuôi dạy dỗ nên nhì phái nữ nhi quỷ tiếp nhiều đoan, một người thì mẹo nhát tiếp dơ hủy diệt cút phái nữ nhi của thầy ngài, một người thì lần trinh sát cho tới sát hại quan lại lại. Hôm ni nếu mà ko xử lý đứa phụ nữ rộng lớn này, chỉ hoảng sợ triều thần không an tâm.

Nhưng nó là đứa phụ nữ thứ nhất của ngài, là đứa con trẻ thứ nhất ngài bế bên trên tay, là đứa con trẻ thứ nhất gọi ngài là phụ hoàng tuy nhiên.

Dương Tử Khâm rời khỏi ngoài thấy đại công chúa đã trở nên mang đi, nhì người của Mặc lần trang đã và đang tách cút, chỉ từ những người dân không giống đứng nhập viện, nường rút phụt bước trực tiếp về phía Ngô tướng mạo quân, ko nương tình quất hắn một phụt.

Hạ đại tướng mạo quân đứng đi ra chống lại phụt loại nhì của nàng: "Tử Khâm tè thư thủ hạ lưu tình."

Dương Tử Khâm nghiến răng: "Ngài tách ra!"

Vì hắn tuy nhiên Vân Hiên ca mới mẻ bị tiêu diệt, mặc dù sao thời điểm hôm nay nường cũng tiến công người rồi, tiến công thêm 1 người cũng ko có gì.

Dương Tử Khâm thời điểm hôm nay khí thế gặp gỡ thần gϊếŧ thần, gặp gỡ Phật gϊếŧ Phật, làm cho quý khách ai ai cũng ko ngờ cho tới một tè cô nương nhìn yếu đuối mượt như thế, đến thời điểm rắn rỏi lại liều mạng cho tới vậy. Xem đi ra tình yêu của nường với Hạ Vân Hiên cũng thiệt đậm đà.

Dương Tử Khâm kể từ khi nghe cho tới việc Hạ Vân Hiên bị tịnh đằm thắm trong tâm địa chỉ thấy rấm rứt nằm trong nhức xót.

Hạ Vân Hiên, huynh sỉ nhục thương Thuyết Hàn.

Hoắc Mộ Ngôn nhìn bàn tay Dương Tử Khâm cầm chặt phụt cho tới white bệch, biết nường đang được nỗ lực kiềm nén phiên bản đằm thắm, hắn cầm lấy tay nường rời khỏi ngoài.

Hoắc Mộ Ngôn nghĩ về cho tới khí hậu vẫn còn đấy khá rét, vậy nên cũng ko cưỡi ngựa tuy nhiên người sử dụng xe pháo ngựa.

Trên xe pháo ngựa của hắn cũng tương đối êm ấm, đem thảm lông, đem chăn rét, Dương Tử Khâm được Hoắc Mộ Ngôn người sử dụng chăn quấn an tĩnh ngồi bên trên xe pháo ngựa.

Hoắc Mộ Ngôn cẩn trọng gạt vài ba sợi tóc bên trên trán cho tới nàng: "Hôm ni tiến công đầy đủ chưa? Vốn tưởng nường người sử dụng phụt tiến công bừa thôi, ko ngờ cũng đều có nghệ thuật đấy."

Dương Tử Khâm gặm môi nhỏ giọng lầm bầm: "Đánh ko vẫn." Lần trước sau thời điểm Ngũ công chúa bị trị nường nghĩ về cho tới lại thấy ăn năn hận, xứng đáng lẽ nường cũng nên tiến công nường tớ một trận. thời điểm hôm nay nường đơn thuần không thích ăn năn hận như thế nữa tuy nhiên thôi.

Hoắc Mộ Ngôn nhấp lên xuống đầu, cũng ko biết nường lấy đâu đi ra lá gan góc bại nữa. Sau này hắn tránh việc chọc nường, nếu như không những hoảng sợ bị quất phụt khi nào thì cũng ko hoặc.

Xe ngựa tạm dừng, Hoắc Mộ Ngôn ôm cả Dương Tử Khâm nhập quấn chăn xuống. Dương Tử Khâm choáng ngợp bị bế ngang quay đầu sang một bên nhìn xung xung quanh.

Đây là Long An Tự.

Hoắc Mộ Ngôn một đàng ôm nường tiếp cận hậu thụi.

Hắn bịa nường xuống kho bãi khu đất trống trải, ngồi xuống cạnh nàng: "Được rồi, không hề người nữa rồi, nường khóc cút."

Dương Tử Khâm cảm nhận thấy toàn bộ bức bối trong tâm địa nường như sóng rền dông cuốn trào dưng, nước đôi mắt lại ko kiềm được tuy nhiên tuôn rơi.

Tề nhị tè thư khẩu xà tâm Phật vẫn không hề nữa, Hạ tè tướng mạo quân nhập đuối như sương cũng tách nường tuy nhiên cút.

Có nên nếu như hôm bại nường không xẩy ra tích lại nhập phủ, nếu như hôm bại nường cút gặp gỡ Tề Thu Ngọc thì từng chuyện tiếp tục không giống cút không? Nếu hôm bại nường tách hầu phủ sớm nguyệt lão chút, nhìn thấy Hạ Vân Hiên sớm rộng lớn một ít, thì vẫn rất có thể cứu vớt huynh ấy không?

Vì sao từng chuyến đều chậm rãi một bước, là số phận vốn liếng vẫn an bài xích như thế sao?

Đột nhiên nường cảm nhận thấy phiên bản đằm thắm bản thân rất rất đơn độc. phẳng hữu của nường vốn liếng chỉ đầy đủ 1 bàn tay ni chỉ người sử dụng bao nhiêu ngón tay cũng rất có thể tính đi ra.

Xem thêm: xuyên nhanh nữ phụ bình tĩnh một chút

Hoắc Mộ Ngôn đợi nường vạc tiết xong xuôi mới mẻ dùng khăn tay cho tới nường. Dương Tử Khâm nhấp lên xuống đầu loay hoay lấy khăn tay của tớ đi ra.

Hoắc Mộ Ngôn nhìn khăn tay nhập tay nường, nhảy cười: "Nhớ tớ cho tới vậy cơ à, còn đem theo đòi khăn tay của tớ mặt mày người."

Dương Tử Khâm thút thít: "Ngài tặng tớ rồi, đấy là khăn của tớ."

Với lại nường rất rất quí nó, nường vẫn thêu một chùm cẩm tú đỏ tía bên trên nền vải vóc đen thui, cảm hứng một vừa hai phải diễm kiều một vừa hai phải quỷ mị.

"Hôm bại nường ko hứa Hạ Vân Hiên. Sao lại nên phát biểu dối?"

Dương Tử Khâm trầm đem, hôm bại nường bị chào mới mẻ ở lại hầu phủ cho tới muộn, còn nếu không giờ bại nường đang dần ngồi nhập viện của tớ rồi. Người không giống rất có thể nghe nường thỏa sức tự tin phát biểu huơu phát biểu vượn, chứ người chào nường ở lại sao lại ko hiểu rằng.

Nàng quan sát về phía rừng cây phía xa vời, giọng nỗ lực trấn tĩnh: "Huynh ấy cút rồi, tớ ko thể nhằm huynh ấy Chịu đựng sỉ nhục như thế được, tớ nên bảo đảm uy nghiêm của Hạ tè tướng mạo quân."

Hoắc Mộ Ngôn nhìn kỹ Dương Tử Khâm, phái nữ tử này từng chuyến đều khiến cho hắn rúng động như thế, thiệt ham muốn lấy nường cất giấu cút quá, cứ như này nường tiếp tục trêu chọc ghẹo nhiều khoét hoa lắm cho tới tuy nhiên coi.

"Đi thôi, tớ fake nường về."

Dương Tử Khâm đùng một phát thở lâu năm, tuy rằng nường quí ở lỳ nhập Đông những, tuy nhiên nhưng mà bị nhà vua hạ khẩu dụ cấm túc tiếp tục khác hoàn toàn. Chỉ hoảng sợ sau thời điểm cấm túc kết giục, loại nường đối lập tiếp tục lại là 1 trong những trận giông bão.

Nàng nhấp lên xuống đầu: "Ngài rất có thể fake tớ cho tới Cẩm Phường không? Ta nên lấy tăng không nhiều vải vóc nữa."

Dương Tử Khâm dẫn Hoắc Mộ Ngôn cút cổng sau Cẩm Phường lên chống bao, chuyến trước nường dẫn Vũ Thành Phong cho tới vẫn đầy đủ lắm rồi, chuyến này nường còn dẫn theo đòi Hoắc Mộ Ngôn đàng đường kính trắng chủ yếu chính tiếp cận chỉ hoảng sợ ko nức danh cũng hổ ngượng ngập.

Chưởng quầy quí nhất ko nên là những vị ngôi nhà phường không giống, bọn họ quí nhất là Tử Khâm ngôi nhà phường. Tử Khâm ngôi nhà phường không những chung bọn họ nghĩ về kiểu mới mẻ, họa tiết thêu mới mẻ phần rộng lớn cũng chính là nường fake cho tới. Mà vị thời điểm hôm nay cút nằm trong ngôi nhà phường càng tuấn kiệt vô tuy nhiên, tuy rằng ko rất đẹp vày vị chuyến trước, tuy nhiên quần áo này cũng thiệt quen thuộc đôi mắt.

Dương Tử Khâm khá mím môi: "Ngươi lấy một vài ba sấp vải vóc đen thui lên ."

Chưởng quần tất yếu là thông minh, hắn hãy nhanh tay phân phó người lấy vải vóc. Hắn nhìn Hoắc Mộ Ngôn tăng bao nhiêu chuyến, lặng lẽ lưu giữ lại.

Hoắc Mộ Ngôn ngồi xuống phủi phủi vạt áo: "Không nên vị trí bao nhiêu người dân có đồ vật gi chục nhì hoa thần sao? Mang lên vài ba cỗ cho tới nường ấy lựa chọn cút."

Dương Tử Khâm đang được cúi đầu lựa chọn đồ vật án cũng nên ngấc lên: "Ngài biết một cỗ đầu bảng từng nào chi phí không?"

"Nhưng cũng ko cho tới nỗi khiến cho nường cảm nhận thấy tớ mua sắm ko nổi chứ. Chẳng lẽ tớ còn nghèo khổ rộng lớn Từ Diệc Thu à?"

Từ Diệc Thu... Hình như trong ngày hôm qua nường đem phát hiện ra bóng hình Từ Chi Ân thì nên.

"Tính hóa học rất khác, khi bại tớ đang được bực ngài ấy. Ta ko quí hoa thần, ngài chớ phung phí."

Nói rồi nường giơ một đồ vật án đi ra chất vấn Hoắc Mộ Ngôn: "Ngài quí loại này không?"

Hoắc Mộ Ngôn nhấp lên xuống đầu, khá mỉm mỉm cười nhìn nhập đôi mắt nàng: "Ta quí hoa cẩm tú."

Dương Tử Khâm khá ngây người rồi tất tả vàng gật đầu, vậy thì dễ dàng, giờ chỉ việc lựa chọn vải vóc thôi.

Dương Tử Khâm lựa chọn được vải vóc với bông rồi thì bảo người thể hiện xe pháo ngựa.

Hoắc Mộ Ngôn fake nường về Dương phủ, Dương Tử Khâm chính thức chuỗi ngày bị cấm túc của tớ.

Xem thêm: độc miệng thành đôi

Trong một con xe ngựa cút thoát ra khỏi trở thành, một người khó khăn hiểu chống cằm nhăn mặt: "Thật là tương đối khó tin yêu quá, tớ thà tin yêu Hạ Vân Hiên đoạn tụ còn rộng lớn tin yêu Dương Tử Khâm quí hắn."

Người còn sót lại mỉm mỉm cười vơi dàng: "Rồi tiếp tục hội ngộ thôi."

Xe ngựa cút thoát ra khỏi kinh trở thành, thiên về phía Nam.