đêm nay mạc gia chủ lại đến

Ảnh: JocastaBP

- Chỉ cần thiết cô sinh đứa nhỏ đi ra, cô hoàn toàn có thể lên đường.

Bạn đang xem: đêm nay mạc gia chủ lại đến

- Không... Sinh nó đi ra... Tôi sẽ không còn qua loa ngoài thất lạc... Anh cũng tiếp tục đem nó lên đường tách ngoài tôi... Đúng không?

Người nam nhi phía hai con mắt đỏ ửng nhìn chằm Tư Vận. Lát sau, hắn rét lùng buông 1 câu.

- Vậy thì cô tiếp tục mãi mãi bị nhốt ở đây!

Tư Vân giật thột tỉnh giấc. Trên trán cô ướt sũng những giọt mồ hôi.

Đêm này cô cũng mơ loại niềm mơ ước kinh xịn này.

Thậm chí, có một thời hạn cô bị ít nói vì thế bị giờ khóc của đứa con trẻ bại liệt khi nào thì cũng văng vọng mặt mày tai.

Cái cảm xúc mơ bại liệt quá chân thực. Cái bóng dáng dài rộng lớn của những người nam nhi bại liệt đang được nhìn chằm bản thân. Mặc mặc dù cô không tồn tại thấy mặt mày tuy nhiên khí tức toát đi ra kể từ người nam nhi bại liệt khiến cho cô thấy vô nằm trong sợ hãi hãi.

Mấy năm quay về phía trên, kể từ Khi cô tỉnh lại sau cơn mê mẩn nhiều năm thì cô chính thức ở mơ thấy quang cảnh bại liệt.

Cứ từng chuyến lên đường ngủ là hắn như rằng niềm mơ ước này lại hiện thị lên. Ngày qua loa ngày cô cứ tái diễn niềm mơ ước bại liệt liên tiếp.

Bước chân xuống nệm, Tư Vân nhìn phiên bản thân thiết nhập giương thì bất giác vò đầu.

Năm bại liệt, cô gặp gỡ tai nạn ngoài ý muốn rơi vào tình thế mê mẩn dòng sản phẩm tung hai năm trời.

Sau Khi tỉnh lại, mặc dù đang được quay trở lại cuộc sống đời thường như thông thường tuy nhiên không hiểu biết nhiều sao nhập tâm trí cô cứ thấy sở hữu gì bại liệt thay cho thay đổi.

Mà sự mới lạ này đó là gì cho tới chủ yếu cô cũng ko biết.

Nhìn đồng hồ thời trang đang được điểm đến chọn lựa 6 giờ sáng sủa.

Tư Vân nhanh gọn lẹ đi làm việc lau chùi và vệ sinh cá thể, make up, mang 1 bộ đồ áo gọn gàng nhằm cho tới biệt thự nghỉ dưỡng căn nhà bọn họ Mạc nhận việc.

Chẳng hiểu sao, hôm ấy cô cho tới nộp làm hồ sơ ham muốn thực hiện bảo khuôn mẫu chở che mang lại tè thiếu hụt gia căn nhà bại liệt.

Ai ngờ sau thời điểm về căn nhà, cô cảm nhận được điện thoại thông minh trúng tuyển chọn nhập địa điểm quản ngại gia. Tư Vân ham muốn vướng mắc lắm, song lúc nghe thấy số chi phí lương bổng cảm nhận được thì cô tài này phanh mồm kể từ chối nổi.

Tiền lương bổng thực sự nhập mơ. Một số chi phí đẩy đà nhưng mà cô trước đó chưa từng dám nghĩ về cho tới.

Tư Vân lên đường xe cộ buýt cho tới dinh cơ thự căn nhà bọn họ Mạc. Đứng trước cánh cổng rộng lớn, cô ngẩn người nhìn toà dinh cơ thự sang chảnh trước đôi mắt.

Nghe thưa gia gia chủ bọn họ Mạc lên đường công tác làm việc 2 trong năm này rồi.

Cả loại dinh cơ thự to lớn này còn có thật nhiều hùn việc, bảo đảm, vệ sĩ. Tuy nhiên, trách nhiệm của mình đơn giản đáp ứng 1 tè thiếu hụt gia.

Chỉ là đáp ứng 1 thằng bé nhỏ 5 tuổi hạc thôi sao và lại phiền hà cho tới như vậy?

Người sở hữu chi phí trái khoáy nhiên vung chi cực kỳ khoáng đạt.

Tư Vân cho tới gặp gỡ vệ sĩ, sau thời điểm cô bị bọn họ đánh giá ngặt kết thúc thì mới có thể được một phái đẹp hùn việc chạy đi ra đón lên đường nhập bên phía trong.

- Tư quản ngại gia, ngày hôm nay cô mới mẻ nhận việc nên sở hữu gì cứ thưa với tôi nhé.

Tư Vân nghe thấy vậy thì gật đầu.

Nữ hùn việc bại liệt vừa phải dẫn đàng mang lại cô, vừa phải thưa tiếp.

Xem thêm: anh hùng khó qua ải mỹ nhân

- Từ nhỏ, tè thiếu hụt gia đang được không tồn tại ai ở mặt mày nên tính cơ hội cực kỳ cổ quái quỷ. Cứ từng năm là Shop chúng tôi cần thay cho 10 vị quản ngại gia nhập căn nhà.

- hầu hết vậy sao?

- Vâng. Tại tè thiếu hụt gia ko mến sự xuất hiện nay của bao nhiêu người bại liệt. Cậu ấy hoặc bày trò, hoặc tỏ thái phỏng ko mến nên đã biết thành ông căn nhà mang lại nghỉ việc nhằm tuyển chọn người không giống.

Nhắc mới mẻ ghi nhớ, cô nghe thưa vị tè thiếu hụt gia bọn họ Mạc này không tồn tại u. Mấy năm rồi không tồn tại gặp gỡ tía, kể từ nhỏ chỉ sinh sống nằm trong nhũ khuôn mẫu và được bảo quấn chở che của thật nhiều hùn việc.

Chắc cũng vì vậy nhưng mà đứa nhỏ bại liệt thiếu hụt thốn thương yêu thương nên mới mẻ sinh đi ra loại tính cơ hội kỳ quái quỷ, xuyên suốt ngày sinh chuyện.

Tư Vân vừa phải mới mẻ tiếp cận đại sảnh.

Đột nhiên có một cái bình cổ kể từ bên trên cao rơi xuống trước mặt mày cô. Cũng may, Tư Vân né kịp, còn nếu không những miếng vỡ bại liệt đang được đâm nhập người cô rồi.

Cả loại đại sảnh to lớn thế này nhưng mà đồ đạc và vật dụng bị phá huỷ lộn xộn.

Tư Vân nhìn cảnh tượng nhưng mà lòng thấy xót.

Những số đồ vật tô điểm này, 1 số không nhiều cũng cần vì thế cả năm lương bổng thực hiện của cô ấy.

Thật sự thấy nhưng mà tiếc thối ruột...

Rồi một thân thiết hình họa nhỏ kể từ bên trên tầng 3 tức thời chạy ngay lập tức xuống. Phía sau còn tồn tại rất đông người hùn việc đuổi theo.

- Tiểu thiếu hụt gia, cậu chớ chạy nữa... Sẽ trượt đấy...

- Tiểu thiếu hụt gia, bên dưới sàn nhiều miếng vỡ lắm. Để Shop chúng tôi dọn dẹp vệ sinh đang được rồi cậu hãy nghịch ngợm nhé...

Đứa nhóc bại liệt ko thèm nghe. Vừa chạy xuống đại sảnh, ngờ đâu lại va vấp nhập người của Tư Vân.

Ai nấy nhận ra cảnh này cũng nuốt một ngụm nước miếng sợ hãi hãi.

Mà thời điểm hiện nay, tè thiếu hụt gia ngửng đầu lên nhìn chằm Tư Vân. Thằng bé nhỏ tiến thủ lại ngay gần cô, ngửi vật gì bại liệt.

Lát sau, nhị đôi mắt thằng bé nhỏ sáng sủa bừng lên, tiếp sau đó tức thời ôm chặt lấy nhị chân của cô ấy.

- Mẹ... Mẹ về rồi... Đường Đường ghi nhớ u lắm...

Nghe loại tiếng nói cute này, Tư Vân sở hữu chút ngủi lòng.

Cô tóm lấy nhị tay của Đường Đường rồi ngồi xuống, đối lập với thằng bé nhỏ nhưng mà nở một nụ cười cợt.

- Tiểu thiếu hụt gia sao? Tôi thương hiệu là Tư Vân, về sau được xem là quản ngại gia ở phía trên.

- Mẹ... Có thiệt ở phía trên với Đường Đường không?

- Tiểu thiếu hụt gia, tôi là quản ngại gia, ko cần u cậu...

Mới lần thứ nhất gặp gỡ nhưng mà thằng nhóc này đang được gọi cô là u rồi. Sao nhưng mà nghe cứ thấy nó sai sai thế này ý.

Cô còn ko lấy ông chồng... Đột nhiên bị gọi u thế này đem giờ quá...

Xem thêm: sự lựa chọn kinh hoàng

Nhưng Đường Đường vẫn nhất quyết ko Chịu đựng.

Thằng bé nhỏ phình má, nhị đôi mắt vĩ đại tròn trặn chớp chớp rồi thưa.

- Mẹ đó là u của Đường Đường. Thầy xấu xí tính lắm, lên đường biệt tăm mãi ko về... Mẹ à, u chỉ mất Đường Đường thôi nha... Đừng trở lại với tía nhé... Không u sẽ ảnh hưởng cắm đấy!