đạo tình 2 truyện full

                                    
                                              
                          

Chương 1: Lần đầu thất thủ

"Mami, đấy là đồ vật gi vậy?"

Bạn đang xem: đạo tình 2 truyện full

Tề Thiên Vũ vừa phải chất vấn vừa phải người sử dụng đôi tay nhỏ nhỏ nhắn nâng một viên ngọc white color. Nhìn kĩ, hoàn toàn có thể thấy nó được sản xuất vô nằm trong tinh ma xảo, trọn vẹn ko cần vật thông thường.

Ly Tâm "À" 1 giờ đồng hồ rồi người sử dụng giọng ko nhanh chóng, ko lờ đờ trả lời:

"Là Dạ Minh... Á, kiểu mẫu gì? Dạ Minh Châu?"

Nói xong xuôi Ly Tâm nghiêm khắc mặt mày "Đây ko cần đồ gia dụng đùa, con cái mau trả mang lại u."

"Không cần đồ gia dụng đùa thì con cái mới nhất mong muốn. Mẹ tiếp tục thấy con cái đùa đồ gia dụng xe pháo tăng đạn pháo hoặc bao nhiêu kiểu mẫu gọi là siêu nhân chưa? Hừ"

Nói xong xuôi, Tề Thiên Vũ còn đặc biệt quan trọng coi thường thông thường hừ lạnh lẽo một chiếc.

Suy lên đường nghĩ về lại mâm từ thực nhỏ Tề Thiên Vũ đang không quánh biêt mến thứ đồ dùng nào là. Con của Tề tuy rằng ko lạnh lẽo lùng, thảm khốc tuy nhiên cũng đổi mới thái như là anh tao. Nhưng nhưng mà đấy là Dạ Minh Châu cô nhập sinh rời khỏi tử mới nhất đã đạt được. Nghĩ vậy, Ly Tâm ngay tắp lự giơ tay:

"Mẹ tiếp tục bảo ko được là ko được. Trả đây!"

"Con ko trả!" Tề Thiên Vũ bướng bỉnh

"Có trả không?"

"Không!"

Tề Thiên Vũ rằng vày giọng trái ngược quyết thực hiện Ly Tâm dỗi tím mặt mày. Nói xong xuôi, cậu nhỏ nhắn còn trở lại phía Ly Tâm thực hiện mặt mày quỷ rồi chạy đổi mới lên đường.

"Tề Thiên Vũ, đứng lại mau, u mang lại con cái lên đường châu Phi thực hiện người rừng giờ đây."

Nói rồi Ly Tâm xua theo đuổi nam nhi, cô ko tin cậy từng nào thiến nàn cô đều băng qua lại ko xua được đứa trẻ con 3 tuổi hạc. Hai u con cái chạy qua quýt chạy lại mâm là không có gì rời khỏi thể thống gì nữa. ThiênVũ chạy vòng vòng qua quýt kiểu mẫu bàn, Ly Tâm ko xua được, cô tối xầm mặt mày, đứng giậm chân bên trên điểm. Đúng khi cơ Phong Vân Wiliam lên đường nhập, nhận ra cỗ dạng này của Ly Tâm, cậu ôm bụng mỉm cười nắc nẻ. Tứ Ưng lên đường nhập report việc làm với Tề Mặc thấy vậy cũng ko thông thường gì Phong Vân. Ngay cả Tề gia xưa ni được gọi là không tồn tại xúc cảm, lạnh lẽo lùng như hàn băng vậy nhưng mà đuôi đôi mắt cũng ẩn hiện nay ý mỉm cười. Ly Tâm thấy vậy càng tức dỗi rộng lớn, rộng lớn tiếng:

"Viên Dạ Minh Châu này là ân nhân cứu vớt mạng của lão đại những người dân đấy, còn ko mau hùn."

Nghe thấy kể từ "lão đại" Tứ Ưng nằm trong người của Tề gia nghiêm khắc nghị hẳn tuy nhiên riêng rẽ Phong Vân thì vẫn ôm bụng mỉm cười như 1 thương hiệu điên cho tới nỗi chảy nước đôi mắt. Tứ Ưng ngẫm lại. Đúng là khi ở nhập kim tự động tháp nếu như không tồn tại Dạ Minh châu thì lão đại của chúng ta ko vững chắc còn sinh sống cho tới ngày thời điểm hôm nay. Chuyện này là Khúc Vi kể mang lại Lập Hộ, Lập Hộ kể lại mang lại chúng ta. Ngay ngay tức thì Hắc Ưng lên tiếng: "Lập Hộ, đem nhiệm vụ". Đầu chão mặt mày cơ vang lên giờ đồng hồ trả lời:

"Đừng đùa, tôi đang được đại tiện!"

Nghe giờ đồng hồ Lập Hộ vấn đáp, Phong Vân càng mỉm cười rộng lớn hơn:

"Hắc... Ưng, anh còn... phiền người... tao thực hiện đại... sự... Hahaaaa!"

Hắc Ưng nhăn mặt mày. Nhưng ko hổ danh là kẻ của Tề gia trải đời qua quýt huấn luyện và giảng dạy địa ngục, tức thì tiếp sau đó cả năm người nằm trong "bày trận địa" đứng xung xung quanh bàn, tuy nhiên Tề Thiên Vũ cũng là một trong những con cái cáo, cậu nhỏ nhắn chui xuống gầm của cái bàn rồi nhanh gọn lẹ chạy ra bên ngoài cửa ngõ. Bốn người xua theo đuổi, Ly Tâm ở lại tức giận rằng với Phong Vân:

"Cũng bên trên em hết!"

Sau cơ cô chạy đổi mới. Đúng vậy, nếu như Phong Vân ko mỉm cười như là thương hiệu hâm như vậy cơ thì cậu hoàn toàn có thể ngăn nốt lối rời khỏi của Thiên Vũ. Hoặc khi Thiên Vũ chạy ra bên ngoài cửa ngõ với tiềm năng của Phong Vân thì cũng quá mức độ bắt được. Thiên Vũ chạy được một quãng ngay tức thì vấp cần Khúc Vi. Nó vòng qua quýt, núp sau sống lưng ông, trưng rời khỏi khuôn mặt mày xứng đáng thương đến mức độ ai nom cũng hận ko thể gặm một cái

"Ông Tiểu Vi, quý khách bắt nạt cháu!"

"Sao vậy?"Khúc Vi bế Tề Thiên Vũ vừa phải chạy cho tới lên tiến thủ về phía Ly Tâm.

"Chú à, chú coi, nó dám lấy Dạ Minh Châu."

Nghe tía kể từ Dạ Minh Châu, Khúc Vi sửng sốt: "Cái gì? Cháu trái ngược thực bạo gan."

Thiên Vũ thấy bản thân yếu ớt thế, ngoan ngoãn ngoãn giơ đôi tay nhỏ nhắn xíu rời khỏi, nhập cơ mang trong mình 1 viên ngọc white color rất rất đẹp nhất, rất rất tinh xảo. Ngay ngay tức thì, Khúc Vi cướp lấy, mỉm cười fake lả với Ly Tâm:

"Cho chú một viên đằng nào là con cháu vẫn còn! Cháu coi, chú vất vả như thế, còn bị thương nhưng mà ko lấy được chiến lợi phầm nào là. Cái mặt mày nạ vày vàng cơ con cháu cướp rơi rụng thì đành rằng ni lại giấu quanh nốt Dạ Minh Châu. Cháu demo chất vấn chú làm thế nào đương đầu với..."

Khúc Vi cứ thao thao bất tuyệt. Ai nom nhập chắc hẳn rằng tiếp tục tưởng đấy là thương hiệu lừa hòn đảo chứ không cần cần là cậu của thống trị giới hắc đạo - Tề Mặc.

"Không được, kiểu mẫu cơ rơi rụng rồi, là khi ở Ai Cập." Ly Tâm một câu ngay tắp lự tấn công gãy lời nói của Khúc Vi

"Đáng tiếc, xứng đáng tiếc" Khúc Vi suýt xoa, loại sản phẩm rất rất phẩm này sẽ không cần chỉ việc tài lực là mua sắm được mà còn phải cần phải có vận khí. Khúc Vi nuối tiếc trả lại Ly Tâm, xong xuôi ông còn hỏi:

"Tiểu Ly Tâm" vì sao lại sở hữu kí hiệu cỏ tứ lá?

Ly Tâm hiểu là ông mong muốn nói đến việc kí hiệu được tương khắc bên trên Dạ Minh Châu, cô nhanh chóng mồm trả lời:

"Là con cháu tương khắc nhập, ghi lại nó sẽ bị qua quýt tay con cháu. Lúc này còn ở nhập kim tự động tháp, viên bị rơi rụng cơ cũng có thể có."

Thiên Vũ tò lần vì như thế sao nãy giờ bản thân đùa nhưng mà ko thấy. Thực rời khỏi chữ cơ vốn liếng rất rất nhỏ, nằm trong lắm là vày một con cái con kiến, đem lúc còn nhỏ rộng lớn nên đương nhiên Thiên Vũ ko thấy.

***
" Làm nhiễu tín hiệu tiếp tục trả tất!"

Xem thêm: chú yêu em

Người phụ phái nữ đem bộ đồ quần áo red color thương hiệu Etro nhâm nhẩm. Sau cơ cô nhanh gọn lẹ vùng lên tiến thủ về phía cái vỏ hộp kính, điểm bịa đặt một viên ngọc white color. Liếc đôi mắt một chiếc ko không bị nó lôi cuốn. Cái này chắc hẳn rằng là độ quý hiếm liên trở thành, không mong muốn rớt vào tay cô, nó ko trân quý một xu. Tùy Tâm nhấc tấm kính rời khỏi, cầm cố viên ngọc lên mỉm cười: "Hừ, sau cuối cũng chiếm hữu được viên Dạ Minh Châu nhập truyền thuyết". Thứ này bất kể người nào là mến đồ vật thời cổ xưa đều mong muốn chiếm hữu, nhập cơ bao hàm cả Ly Tâm. Có thứ tự, ở một vụ đấu giá bán đem số sản phẩm này, Ly Tâm đã nâng cô vày được kể từ châu Á cất cánh qua quýt châu Âu nhằm nhập cuộc tranh giành đoạt Dạ Minh Châu. Đáng tiếc, người con trai rao phân phối lại là lừa hòn đảo. Đương nhiên, ko cần thiết Ly Tâm rời khỏi tay, ông tao tuyệt không tồn tại kết viên chất lượng đẹp nhất.

Đạt được tiềm năng, người phụ phái nữ nhanh gọn lẹ tiến thủ rời khỏi phía cửa ngõ, thiệt rủi ro, gió máy kể từ hành lang cửa số lùa nhập thực hiện vạt áo cô cất cánh lên vấp nhập phần tử cảm ứng (đồ kháng trộm tiên tiến và phát triển nhất toàn cầu, chỉ việc một xúc tác rất rất nhỏ cũng trở thành phân phát hiện) thực hiện nó kêu ing ỏi. Tùy Tâm nhâm nhẩm "chết tiệt" rồi nhanh chóng chân nhảy rời khỏi hành lang cửa số. "Bụp" Một giờ đồng hồ động nhỏ phân phát rời khỏi, cô nàng tiếp khu đất nhẹ dịu, hoàn toàn có thể thấy đằm thắm thủ của cô ý ko tồi tệ. Cô nhanh gọn lẹ chạy về phía lối rộng lớn. Vì sao lại là lối lớn? Vì ở cơ có không ít xe pháo, loại nhất hoàn toàn có thể đơn giản tránh trốn, loại nhì tách tình huống cô xuống Diêm Vương báo danh không có ai phân phát hiện nay, cho tới vài ba ngày sau xác thối rữa, cô đem bị tiêu diệt cũng cần nhảy dậy than thở trách cứ số phận. Vừa chạy được vài ba bước, phổ biến súng ở hâu phương, Tùy Tâm nhanh chóng chân né thanh lịch một phía. Chạy một quãng nhiều năm nhập làn mưa đạn, rất rất tốn mức độ vì như thế vừa phải cần chạy, vừa phải phải nhờ theo đuổi kinh nghiệm tay nghề chôm chỉa nhiều năm nghiêng mặt mày này ngả mặt mày cơ nhằm tách đạn. Khi chuẩn bị ko trụ nổi, cô nàng thấy một đoàn xe pháo tiến thủ cho tới, ở phía đằng sau giờ đồng hồ sũng cũng yên ổn bặt, cô ngăn con xe trước tiên nhanh gọn lẹ đâm vào. Cạnh ngoài, giọng của Phương Tuấn Kỉ lạnh lẽo lùng vang lên:

"Không sớm thì muộn cô tao cũng cần bị tiêu diệt, chỉ không mong muốn Dạ Minh Châu bị rớt vào tay Lam Bang."

Lúc này, Phương Tuấn Kỉ thấy nhập đầu bản thân chợt lóe lên một ý nghĩ về. Sở đồ gia dụng red color thương hiệu Etro phổ biến...

Cô gái đem bộ đồ quần áo đỏ hỏn thời điểm này mới nhất trả hồn lại, cù thanh lịch nom người ngồi cạnh bản thân bất giác cảm nhận thấy sởm sợi ốc. Người con trai cơ mang trong mình 1 khí hóa học khiến cho người tao vừa phải cảm nhận thấy máu mê hoặc sau này lại lạnh lẽo toát sinh sống sống lưng Lúc nhận ra nụ mỉm cười yêu thương mị của anh ấy tao. Lam Tư nom cô nàng Đánh Giá. Không xinh mang lại lắm tuy nhiên khiến cho người tao vừa phải nom lại mong muốn nom lại lần tiếp nữa. Nhìn người phụ nữ này anh cảm nhận thấy thân quen, anh lục lại trí não bản thân thì phân phát hình thành một thực sự rất rất thú vị. Cô gái này là siêu trộm tên tuổi Mộc Tùy Tâm, cũng chính là người chị gái nhưng mà xưa nay ni phu nhân của Tề Mặc mong muốn lần cũng ko thấy, ngờ đâu anh lại sở hữu diễm phúc bắt gặp được vận may này. Sở dĩ Lam Tư biết đấy là Tùy Tâm vì như thế đem thứ tự vượt lên trên lo ngại mang lại Tùy Tâm, kinh chị gái đem chuyện nên cô tiếp tục nhờ Thiên Vũ trả mang lại anh tấm hình ảnh Mộc Tùy Tâm đem bộ đồ quần áo đỏ hỏn sáng sủa chói. Thấy người con trai ngồi lân cận chiếu hai con mắt yêu thương mị nhập bản thân, Tùy Tâm ko ngoài cảm nhận thấy không dễ chịu, cô nhíu mi. Lam Tư cũng nhíu mi, bạc môi lạnh lẽo lùng rằng nhì chữ "Bẩn xe". Theo bản năng, Tùy Tâm nom xuống chân, cô bị thương ở chân, hiện nay đã trở nên chảy thật nhiều ngày tiết. Lúc nãy vì như thế lo ngại mang lại tính mạng con người, không tồn tại thời hạn lo ngại mang lại kiểu mẫu chân, giờ tin cậy rồi, cô mới nhất cảm nhận thấy nhức buốt tuy nhiên cố khiên chế lại vì như thế thấy vị cơ giơ tay ra:

"Siêu trộm Mộc Tùy Tâm, đem diễm phúc được bắt gặp cô."

Tùy Tâm hoảng loạn, sao anh tao biết cô, cô đem cảm hứng bản thân chuẩn bị bị tiến hành hốc cọp tuy nhiên tâm lí của một siêu trộm nhắc nhở cô cần tỉnh bơ.

"Tại sao anh biết tôi?"

Người cơ ko rằng gì tuy nhiên lại nở một nụ mỉm cười yêu thương mị thực hiện cô càng kinh hãi rộng lớn. Lúc này kiểu mẫu chân Tùy Tâm bại liệt buốt như đem hốc ngàn mũi kim đâm nhập, tiếp sau đó trước đôi mắt tối sầm lại. Cô nhanh gọn lẹ lịm lên đường.

***
Mộc Tùy Tâm tỉnh dậy, cô thấy bản thân đang trong một căn chống đa số toàn blue color dương, tuy nhiên nó ko tạo nên mang lại cô cảm hứng tươi sáng, thanh bay nhưng mà rất rất giá rét. Cô bất giác rùng bản thân. Trong đầu vừa phải xuất hiên dự định chạy trốn, một giây sau phát minh cô vừa phải nghĩ về rời khỏi bị dập tắt tức thì nhập trứng Lúc cô liếc xuống kiểu mẫu chân bị băng Trắng toát. Tùy Tâm thở nhiều năm, đúng vào lúc cơ cửa ngõ chống nhảy cởi, một người con trai tràn khí hóa học lao vào. Lại là anh tao, người con trai đem nụ mỉm cười căm ghét. Lam Tư lên tiếng:

"Mộc Tùy Tâm, cô nên thủ phận lên đường, Mộc Ly Tâm đang được nhập tay tôi."

Không ngoài Dự kiến của Lam Tư, mặt mày Tùy Tâm ngay tức thì xám ngoét, cô gằn giọng:

"Anh dám làm cái gi em ấy, tôi sẽ không còn buông tha mang lại anh!"

"Với mức độ lực của cô ý ở Lam bang thì thực hiện được gì. Tại phía trên, cô ko vày một con cái con kiến, hơn thế nữa chân lại bị thương thì thực hiện cơ hội nào là hoàn toàn có thể..."

Lam tư cố ý rằng mập lờ mờ ý anh tao rằng cô ko lúc nào hoàn toàn có thể nhận ra mặt mày Ly Tâm chứ còn chưa nói đến việc việc cứu vớt người rồi chạy bay.

"Cái gì? Lam Bang?"

Tùy Tâm chửi âm thầm, ai ai cũng biết nhập giới hắc đạo Tề gia uy danh tứ phương tuy nhiên còn tồn tại Lam Bang là tổ chức triển khai à ko, là gia tộc hắc đạo độc nhất xứng tầm với Tề gia "Vậy có lẽ nào anh là Lam Tư?"

"Tôi mến người lanh lợi."

Làm siêu trộm bao nhêu năm, cô cũng tài giỏi như là Ly Tâm là biết nom sắc mặt mày của những người không giống, biết tâm lý coi thực trạng này nên thực hiện thế nào là nhằm đạt được quyền lợi. Ngay ngay tức thì cô thay cho thay đổi thái chừng, mỉm cười nịnh nọt nọt:

"Lam lão đại, xin xỏ anh chiếu cố mang lại."

Lam tư lạnh lẽo lùng "Thu lại nụ mỉm cười của côđi."

***

Tề Thiên Vũ cúi đầu, trước mặt mày cậu nhỏ nhắn là hình hình ảnh Tề Mặc đang được rất rất dỗi lưu giữ quát:

"Không cần tía tiếp tục rằng rồi sao, con cái ko được luật lệ trèo ban công nhằm nhập chống ba mẹ một lần tiếp nữa." Tề Mặc mỉm cười nguy hại.

"Hay là mong muốn lên đường Châu Phi thực hiện người rừng?"

Tề Thiên Vũ rất rất nhạy cảm với câu này. Ngay cả té đau tới đâu cậu nhỏ nhắn cũng ko khóc tuy nhiên nghe thấy lời nói rình rập đe dọa của Tề Mặc lại oe oe ăn vạ, chạy cho tới mặt mày Phong Vân nũng nịu:

"Chú xinh đẹp nhất, tía doạ con cái. Mau trả con cái lên đường."

Tuy lời nói của Thiên Vũ mập lờ mờ tuy nhiên Phong Vân hiểu ý của cậu nhỏ nhắn mong muốn qua quýt Lam Bang, ở với Lam Tư. Phong Vân thở nhiều năm liên tiếp, sau cuối cũng Chịu đựng cởi miệng:

"Phải coi ai cơ đem đồng ý ko đã!"

Thiên Vũ ngay tức thì chạy qua quýt, sà nhập long Ly Tâm, bàn tay xoa xoa nhập mặt mày cô lấy lòng. Ly Tâm hiểu ý.

"Thôi được, coi như qua quýt vị trí kia tự động kiểm điểm lỗi."

Nhưng trong tim cô lại nghĩ về Tề Mặc chắc hẳn rằng đang xuất hiện ý này. Tề Thiên Vũ lên đường, Tề Mặc càng đơn giản hành vi nhưng mà ko kinh ai cơ làm phiền. Con trai vừa phải tách ngoài, Ly Tâm đùng một phát cảm nhận thấy bao tử cuộn lên, ngay tức thì mong muốn ói. Cô bụm mồm chạy vào trong nhà dọn dẹp. Tại ngoài Tề Mặc nở một nụ mỉm cười rất hiếm. Lập Hộ nhâm nhẩm "Lẽ nào là..." còn Tứ Ưng mặt mày ngay tức thì gửi màu: Trắng bệch, rồi xám ngoét và tạm dừng ở tím tái ngắt. Bao nhiêu năm đương đầu với chết choc chúng ta đều ko kinh, chỉ tô chuyện này. Ly Tâm nhưng mà mang bầu, chắc chắn chúng ta có khả năng sẽ bị cô quấy rầy và hành hạ cho tới quá sinh sống thiếu thốn bị tiêu diệt. Phong Vân rằng với Thiên Vũ:

"Cháu ngoan ngoãn, sẵn sàng đem em."

Thiên Vũ ngay tức thì trở mặt mày "Vậy con cháu ko lên đường nữa"

Câu rằng vừa phải dứt, khẩu ca bá đạo của Tề Mặc vang lên: "Không được."

Xem thêm: tình yêu thầm kín truyện chữ

Tề Thiên Vũ biết ko thể thay cho thay đổi được ý phụ vương, ngay tắp lự cảm nhận thấy ăn năn hận. Cái gì nhưng mà quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy. Cái gì nhưng mà nhất ngôn cửu đỉnh... Cậu nhỏ nhắn nhíu mi, ngoan ngoãn ngoãn về phong sẵn sàng tư trang nhằm "lên lối cho tới ngôi nhà vợ". Lúc cơ Ly Tâm mặt mày Trắng bệch như tờ giấy tờ bước rời khỏi, tuy rằng vậy vẫn mỉm cười. Cô biết bản thân lại sẵn sàng nhận thêm một đái quỷ, cô quét tước ánh nhìn rạm hiểm qua quýt năm người đang được lo ngại rồi lờ đờ rãi tiến thủ nhập lòng của Tề Mặc. Anh bất giác vuốt tóc cô, tiếng nói ôn nhu đựng lên:

"An phận là ngôi nhà kiểu mẫu đi"

Tin tức này nhanh gọn lẹ Viral cả giới Hắc đạo tuy nhiên người nào là cơ bị nhốt ở đại bạn dạng doanh của Lam bang vẫn ko hề hoặc biết. bầy chúng ta (gia tộc hắc đạo) vẫn còn đó lưu giữ ơn cứu vớt mạng của Ly Tâm nên nhanh gọn lẹ gửi thật nhiều đồ gia dụng vấp ngã mang lại cô. đa phần người cho tới thăm hỏi Ly Tâm tuy nhiên không mong muốn chớ nói đến việc Ly Tâm, trong cả Hoàng Ưng hoặc Hồng Ưng cũng ko nhận ra mặt mày.