đã nhiều năm như thế

                                    
                                              

Khi Trần Kiến Hạ được cú điện thoại thông minh của hotel thức tỉnh, toàn thân thích như bị vùi vô đụn cát mặc dù thế nào thì cũng ko thể trườn dậy nổi. May là Lý Nhiên vẫn dạy dỗ cô cơ hội dùng công ty thức tỉnh buổi sáng sớm của hotel, nếu như không những dựa vào giờ đồng hồ chuông báo thức yếu hèn ớt của cái địa hình của cô ý, chắc hẳn rằng sẽ tới muộn.

Sao chóng lại tự do thoải mái như thế cơ chứ, vì như thế sao chóng càng tự do thoải mái lại càng khó khăn tỉnh ngủ? Trần Kiến Hạ chểnh mảng biếng vươn vai, cảm nhận thấy bạn dạng thân thích như phạm phải bệnh tình của con cái căn nhà nhiều, toàn thân thích không tồn tại nơi nào thoải mái và dễ chịu.

Bạn đang xem: đã nhiều năm như thế

Tối ni về kí túc xá chắc chắn tiếp tục thấy xa lạ, vì như thế lẽ kể từ sướng về lại gian khổ khi nào cũng khó khăn.

Sau Khi cọ ráy mặt mũi mũi ngay lập tức xách tía lô lên, vẫn Open rời khỏi rồi, cô vẫn chạy vài ba bước trở ngược vô chống, xẻ nhào xuống chóng, lăn lóc lộn thêm 1 khi.

Tạm biệt nhé. Cô vuốt ve sầu cái chăn, ko kìm được cong khóe môi.

Hành động mất mặt mặt mũi này, cho tới Lý Nhiên cũng không phải hoặc biết.

Hôm qua quýt Lý Nhiên vẫn nhắn dò thám cô, cô tự động bản thân bắt một cái xe taxi. Lúc đợi xe cộ Kiến Hạ ngấc đầu nhìn tòa căn nhà cao chọc trời đàng sau sườn lưng, thì thầm nghĩ về, chắc chắn sẽ có được một ngày bản thân cất cánh qua quýt cất cánh lại, một vừa hai phải vất vả một vừa hai phải thời thượng, coi Shangri-la là trạm nghỉ chân trung trả. Nhất lăm le.

Trung tâm Thành phố vào khung giờ du lịch buổi sáng sớm đem chút ùn tắc, con xe cứ cút đi ngừng dừng tức thì mặt mũi vỉa hè, Kiến Hạ vô tình liếc đôi mắt ra phía bên ngoài hành lang cửa số, nhận ra u dắt Tiểu Vĩ đi qua.

Trong khoảnh tự khắc như thể bị nước mức giá dội xuống kể từ đỉnh đầu, hãi kinh tột phỏng.

Xem thêm: chăn nuôi toàn nhân loại

Cửa bong xe cộ xe taxi ko dán giấy tờ bóng, bên phía ngoài rất có thể nhìn thấy rõ ràng, may là u Kiến Hạ ko lưu ý cho tới cô. Trần Kiến Hạ choáng choàng ngồi sát vô phía bên trong, quấn áo đồng phục lên đầu fake cỗ đang được ngủ. Xe cứ bị kẹt mãi ở ngã tư đường, nằm trong u và em trai đợi tín hiệu đèn đỏ, Kiến Hạ xuyên qua quýt sơ hở trân trối nhìn chúng ta, sau nửa phút nhiều năm đằng đẵng, nhì người một vừa hai phải thủ thỉ một vừa hai phải rẽ ở khúc ngoặt.

Kiến Hạ nhường nhịn như sinh sống lại lần tiếp nữa.

Nửa lối đàng sau cô một mực cứng đờ người nhìn rời khỏi bên phía ngoài, đồng phục vẫn quấn bên trên đầu ko Chịu kéo xuống.

Ngày trong ngày hôm qua lá gan góc cô rộng lớn cho tới thế, đều là vì như thế vững chắc như đinh đóng góp cột rằng u sẽ không còn quan hoài cho tới cô, bữa tối sẽ không còn gọi năng lượng điện căn vặn thăm hỏi tình hình của cô ý. Nhưng nếu như Du Đan cũng hiểu rằng việc tối qua quýt kí túc xá bị dột nước thì sao? Có cho tới thẩm vấn cô không? Có tin cậy tưởng cô không? Có gọi mang đến u đánh giá không?

Trần Kiến Hạ gặm môi lặng lẽ đo lường và tính toán. Những tâm lý xúc cảm romantic của tối trong ngày hôm qua, thông thoáng một chiếc vẫn tan trở thành ko dấu tích.

Xe xe taxi tạm dừng ở cổng phụ của ngôi trường, điểm trên đây không nhiều người, không khiến sự lưu ý. Kiến Hạ giao dịch thanh toán chi phí, một vừa hai phải Open rời khỏi thì nhận ra Vu Ti Ti.

Xem thêm: thập niên 70 nàng dâu may mắn

"Cậu ko nên ở kí túc xá ư, kể từ đâu cho tới thế?"

Vu Ti Ti khi nào thì cũng rằng trúng vô điểm chủ chốt.

Kiến Hạ cười cợt cười: "Hôm qua quýt kí túc xá bị dột nước, nghề giáo cai quản lí bảo bản thân về nhà tại. Nhà bản thân trả cho tới Thành phố rồi."