đã lâu không gặp truyện

Chương 1

Mở đầu

Bạn đang xem: đã lâu không gặp truyện

Hongkong.

Giữa hè chói sáng, tuy vậy cả khán chống lại tràn trề giờ vỗ tay với những giờ thét chói tai, ko thể kiểm điểm được từng nào người đang được núm những đèn quỳnh quang quẻ trị sáng sủa, tầm đôi mắt triệu tập nghiêm ngặt nhập người phụ phái nữ rực rỡ tỏa nắng bên trên khán đài.

Âm nhạc dừng hẳn cùng theo với tiếng động lếu loàn, Phong Hạ vừa phải kết đốc hàng loạt động tác vũ đạo khó khăn bên trên khán đài đứng trực tiếp dậy, sử dụng mức độ thở dốc vài giờ đồng hồ, núm micro phía người coi bên dưới khán đài cúi người xin chào, "Cám ơn, cám ơn từng người!"

"sum¬mer!" "sum¬mer!" "sum¬mer!" . . . . . .

Một loạt tiếng động càng vang lên, giờ kêu khóc, giờ huýt sáo nặng tai tai, thực hiện lu lờ mờ cả phía chân mây.

Chợt cảm nhận thấy như cơn mơ. Cô trọn vẹn xứng danh, không người nào giành giành, lúc này cũng chỉ mất người nghệ sỹ phổ biến nằm tại mới nhất hoàn toàn có thể hé show biểu diễn tía ngày như thế. Huống chi, ca sỹ cũng chỉ là 1 trong mặt mày thân thuộc phận của cô ấy. Phong Hạ đứng bên dưới dánh đèn lóa mắt, nom xuống khán đài thấy vô số khuôn mặt tuổi hạc trẻ con, thay đổi thiệt sâu sắc. Đã thất lạc bao lâu?

Hình như thể. . . . . . Sáu năm rồi!

“Hát tiếp! Hát tiếp!” Ca khúc đang được kết đốc toàn cỗ lịch trình trình diễn, hăng hái của những người dân hâm mộ càng dưng cao vô cùng hơn trước đây, hầu hết toàn bộ người xem đều đứng lên, nằm trong kêu to tát đòi hỏi cô trình diễn tăng vài ba ca khúc.

"Được rồi, được rồi.” Cô hồi phục lại ý thức, trả tay ngược phía xuống khán đài đi ra lốt, khóe mồm tươi tỉnh cười cợt. “Vậy thì hát thêm 1 bài xích, người xem nhằm tôi tâm trí một chút ít, hát bài xích nào là thì được phía trên.”

Ai ngờ điều của cô ấy vừa phải dứt, người thân trì đùng một phát kể từ bên dưới khán đài tăng trưởng chen nhập.

Phong Hạ ngẩn đi ra, trong tim cảm nhận thấy sở hữu chút kỳ quái ác.

Theo trật tự, người thân trì trước này đã sở hữu một mùng chen nhập sau cuối, nên giờ đây hẳn là cho tới lượt cô xin chào cảm ơn là hoàn thành rồi.

"Khụ khụ, tôi lại xuất hiện tại." Người căn nhà trì tên thường gọi là Kay tuổi hạc trẻ con anh tuấn, đang được liên minh với Phong Hạ rất nhiều lần, phong thái dẫn lịch trình rất là vui nhộn. “Tôi nắm rõ người xem thiệt đi ra đối với Summer thì sẽ càng ham muốn phát hiện ra tôi rộng lớn, aiz, thiệt đi ra thì tôi vội vàng chạy lên phía trên …. Là vì thế sở hữu thủ mưu.”

Anh tao thiên về phía bên dưới khán đài cười cợt sở hữu chút đê tiện. “Hơn nữa….trong cả Summer cũng ko hiểu rằng thủ đoạn này!”

Cô nom Kay, trong tim đùng một phát xông lên một dự cảm không giống thông thường.

"Âm mưu kế này thiệt đi ra là. . . . . ." Kay nháy đôi mắt, vận tốc rằng thiệt nhanh chóng, "ban tổ chức triển khai nằm trong với những người quản lý và vận hành của Summer đang được sớm an bài xích sau thời điểm kết đốc tía chương trình biểu diễn của Summer, cũng đó là ngày thời điểm hôm nay, ham muốn chào một vị khách hàng quan trọng, nằm trong Summer tuy vậy ca một ca khúc nhằm xin chào cảm ơn từng người!”.

Tình huống ngày càng vượt lên trên ra bên ngoài tưởng tượng.

Chưa từng sở hữu vị khách quý đến chơi nhà quan trọng nào là được chào khi chương trình biểu diễn kết đốc.

Tình cảnh càng trở thành rét mướt như lửa, fan hâm mộ bên dưới khán đài càng khích động, tiếng động hàng ngàn người đốc giục anh tao mau rằng tiếp.

Trải qua không ít năm thấy đầy đủ loại chuyện phong phú và đa dạng như thế, tuy vậy trong tim Phong Hạ ngày càng ko cứng cáp, bên trên mặt mày vẫn giữ lại nụ cười cợt, đi ra vẻ ngạc nhiên phối phù hợp với Kay.

"Mọi người trước tiên lượng một chút ít coi ….là ai?” Kay thực hiện như ham muốn thổ lộ rồi ngừng lại, thực hiện đầy đủ trò nhằm câu giờ người coi.

Lúc này bên dưới khán đài đang được xốn xang những điều tư duy.

Có tư duy là nhị người bạn nữ đảm bảo chất lượng của Phong Hạ trong khoảng vui chơi, hình họa hậu Tưởng Nghi nằm trong ca sỹ phổ biến Trần Vi Vi.

Cũng sở hữu tư duy là anh trai của Phong Hạ, người sáng tác phổ biến Phong Dịch.

“Mer¬cury!" "Mer¬cury!" . . . . . .

Những giờ hô vang ông xã hóa học, cộng đồng qui cũng chỉ hóng một chiếc thương hiệu.

"Mercury" Lâu Dịch. Đây cũng là 1 trong người nhập giới, những tập san chén bát quái ác với những tay săn bắn hình họa đang được giành nhau mò mẫm tìm kiếm thực sự, là kẻ độc nhất nhưng mà Phong Hạ ko không đồng ý tin cậy tháp canh tình yêu. Cùng tuổi hạc với cô, cũng chỉ thâm nhập buôn bản vui chơi trước cô một tuần, lúc này cùng theo với cô cũng có thể có lừng danh, là nam giới nghệ sỹ vinh quang quẻ tột đĩnh.

"Ai, người xem cũng chớ đoán già nua đoán non nữa!” Kay nhấp lên xuống đầu một chiếc, “Mercury lúc này cần là đang được ở trong nhà đợi Summer mới nhất phải chứ, làm thế nào hoàn toàn có thể cho tới trình diễn đây?” Anh tao thế và lại nằm trong người xem say sưa bàn chuyện chén bát quái ác, fan hâm mộ bên dưới khán đài vừa phải cười cợt vừa phải hô to tát, Sảnh khấu đang được không tồn tại cơ hội nào là giữ lại trật tự động được.

Phong Hạ cực chẳng đã bĩu môi.

"Được rồi, giờ đây là thời gian đúng mực nên thể hiện đáp án đây!” Kay cố ý hạn chế thấp tiếng động của tớ xuống, “Thật đi ra người này à, có lẽ rằng trước đó sở hữu quan hệ sâu sắc xa xôi với Summer, người xem hẳn là nên đoán được.” “Năm năm trước đó, thời gian Summer phen thứ nhất thực hiện ca sĩ, là kẻ đã hỗ trợ cô biên soạn ca khúc mang lại album…….”

Nghe được câu này, fan hâm mộ bên dưới khán đài mặc dù vậy ngay tức thì yên tĩnh tĩnh lại. “Hơn nữa, nhập mươi ca khúc cơ, sở hữu một bài xích là vì anh ấy kể từ viết lách điều, còn tự động bản thân nhập vai nam giới chủ yếu.” "Tôi nghĩ về, toàn bộ tất cả chúng ta ở phía trên, cho dù là phụ vương u cũng tất cả chúng ta, những mới trưởng bối, trong cả ngững người nhỏ tuổi hạc, cũng ko thể ko biết thương hiệu của anh ấy ấy.”, Kay ko nhanh chóng ko đủng đỉnh rằng, quay đầu sang một bên nom góc nhìn của Phong Hạ cũng từ từ đem theo đòi một tia phức tạp."Chúng tôi van nài chào Uranus, Tư Không Cảnh!".

Tư Không Cảnh. Sự xuất hiện tại của anh ấy, chỉ việc tía chữ này. Không cần thiết tăng ngẫu nhiên điều nào là. Từ khi Kay hé mồm nói đến việc thương hiệu cơ, Phong Hạ núm micro, ngạc nhiên đứng một khu vực nom anh tao. Mà người coi bên dưới khán đài, đối với bao nhiêu giây tĩnh lặng trước cơ, lại càng trở thành cuồng loạn, nói theo cách khác là tận tuỵ hò la chói tai. Thậm chí đối với nhị giờ trình diễn vừa phải rồi càng ham muốn cuồng loạn rộng lớn.

Kay vừa phải rằng hoàn thành câu cơ, khả năng chiếu sáng bên trên khán đài ngay tức thì tắt lên đường, anh tao nhân khi đèn vừa phải tắt, trả tay sử dụng mức độ vỗ vỗ vai Phong Hạ ham muốn cô trả hồn, kế tiếp động tác thiệt nhanh chóng lùi nhập hậu ngôi trường.

Tay ngược Phong Hạ vô thức năm chặt, thời điểm hiện tại kể từ từ hé đi ra. Cô núm micro, bên trên mặt mày ko biểu lộ thái chừng gì, quay đầu sang một bên nom quý phái phía mặt mày cơ.

Gương mặt mày Tư Không Cảnh kể từ từ xuất hiện tại bên dưới ánh sáng của đèn. Anh đứng bên trên bậc thang, từng bước từng bước tiến bộ xuống, xuất hiện tại cơ hội cô chỉ tía mét.

"Anh hóng em quá thỉnh thoảng đến mức độ anh đang được không thể ghi nhớ rõ ràng nụ cười cợt của em

Anh hóng em quá thỉnh thoảng đến mức độ tấm hình em trả mang lại anh đang được nhạt màu sắc.”

Anh kể từ bậc thang trở lại, tiếp nhận góc nhìn vẫn còn đấy đang được sững sờ của cô ấy.

"Em tách lên đường quá lâu rốt cuộc anh nghĩ rằng em đang được sớm quên anh

Em sở hữu còn ghi nhớ dười trời sao rằng với anh tía chữ.”

Ánh đôi mắt và tóc của anh ấy và một màu sắc, black color như mực như trước đó chưa từng trải qua loa dịch chuyển nào là. Dưới góc nhìn là sóng mũi cao, song môi cực kỳ mỏng mảnh, domain authority cực kỳ Trắng, tuy nhiên ko cần là loại dáng vẻ vẽ âm nhu cơ. Anh ko một chút ít thay cho thay đổi, sắc, vẻ mặt mày, cỗ dáng vẻ, bao hàm cả cơ hội núm micro, dáng vẻ vẽ cơ nhập trí ghi nhớ của cô ấy, từ từ ùa về.

Cô tá hỏa ghi nhớ lại dáng vẻ vẽ của anh ấy khi hóa trang mang lại “Số Mạng Thần Chi”. Tay núm côn, mái đầu bạc đứng kề bên vách đá, trầm khoác nhưng mà an tĩnh nghe dìm thơ, tương tự như một tranh ảnh thượng cổ.

"Anh còn ghi nhớ khi em ngủ lông nheo khẽ run”

Anh từng bước từng bước, rốt cuộc cũng tiếp cận kề bên cô.

Bàn tay cần của Phong Hạ đã biết thành móng tay bản thân bấu chặt nhập, cô nom góc nhìn của anh ấy hé mồm hát tiếp. Cô kiểm soát và điều chỉnh thở, sử dụng mức độ lực toán thân thuộc nỗ lực trị âm thiệt chuẩn chỉnh từng từ là một, sóng vai nằm trong anh tiến bộ về phía đằng trước.

Bài hát này, cô nhắm đôi mắt lại, bất luận đang khiến gì rồi cũng hoàn toàn có thể hát đi ra. Bài hát này đang được tạo sự thương hiệu tuổi hạc của cô ấy, sau từng nào năm đều không tồn tại ca khúc nào là lật sụp đổ được. Bài hát này, so với fan hâm mộ hoặc trong tim cô đều ko thể thay cho thế được.

Âm thanh của anh ấy khàn khàn nhưng mà đem theo đòi kể từ tính, giọng hát của cô ấy lại nhập trẻo nhưng mà trằn trọc. Gắn bó hòa quấn nhập nhau, như trời khu đất tác thành. Cô vẫn hát, tuy nhiên cảm nhận thấy tất cả tương tự như một cơn mơ, cũng chính vì qua loa sáu năm, khi ở bên nhau hoặc phân tách xa xôi, chúng ta cừng trước đó chưa từng trước mặt mày công bọn chúng tuy vậy ca ca khúc này cho dù chì là 1 trong phen.

Dần dần dần, kể từ nhị người trình diễn bên trên Sảnh khấu trở thành tập luyện thể hợp ý ca, những người dân hâm mộ chỉnh tề quơ tay múa, nom nhị người bên trên Sảnh khấu, hát theo đòi tiết tấu bài xích nhạc. Có thật nhiều cô nàng trẻ con, vừa phải hát vừa phải trả tay lên vệ sinh khóa đôi mắt.

"Em còn ghi nhớ rõ ràng anh len lén mua sắm hoa mang lại em

Em nguyện ý vì thế anh tinh giảm khoảng cách.”

Cả bài xích hát tiến bộ nhập đoạn cuối, Tư Không Cảnh đùng một phát vươn tay, bắt lấy tay cô. Phong Hạ toàn thân thuộc chấn động, trực tiếp tắp nom góc nhìn của anh ấy. Rất nhanh chóng cô kịp phản xạ lại, giữ lại nụ cười cợt, khung người theo đòi tiết tấu của bài xích hát đủng đỉnh rãi nhảy múa. Giống như tất cả xung xung quanh đều bặt tăm. Cái gì rồi cũng ko phát hiện ra, chỉ mất chúng ta, nhập không khí mênh mông, an tĩnh dancing.

"Em còn quay về ko anh đứng đâ đợi em thiệt lâu.”

Anh kể từ từ tịch thu cánh tay, dìu cô xoay tròn trặn.

“Em còn ham muốn anh vì thế ước muốn của em thỏa hiệp toàn bộ ko.”

Anh ôm eo cô, cúi đầu ngăn chặn góc nhìn của cô ấy. Âm thanh sau cuối theo đòi bọn bọ cũng kết thốc. "Rắc rắc" một giờ, toàn cỗ đèn bên trên Sảnh khấu ngay tức thì tối xuống.

Sân khấu trở nên một không khí đen kịt kịt, những người dân hâm mộ bên dưới khán đài ko thấy chúng ta, lại sử dụng mức độ thét chói tai tung hô.

“Em quí chúng ta đang được sáu năm rồi.”

Đứng ở mặt hàng khách hàng VIP thứ nhất, một cô nàng thời điểm hiện tại đang được bắt tay chúng ta trai bản thân, đôi mắt đỏ lòm bừng nom nhập sâu sắc khấu.

“Anh sở hữu biết không? Vì sao toàn bộ người xem đều tự nguyện đoán Lâu Dịch là chúng ta trai của Hạ Hạ, nhưng mà ko nghĩ về cho tới Tư Không.”

“Không cần cũng chính vì Tư Không đối với Lâu Dịch bại xoàng xĩnh, nhưng mà cũng chính vì toàn bộ người xem cảm nhận thấy, khi ấy Hạ Hạ nằm trong Tư Không trực tiếp tới lui, sau nhiều năm lại sự không tương đồng, tuy nhiên thiệt đi ra là cũng chính vì chúng ta chắc chắn lặng lẽ một mực bên nhau, toàn bộ người xem không thích yếu tố phía bên ngoài đập phá hỏng chuyện của mình, trừ Tư Không, không tồn tại ai xứng với Hạ hạ, thì ngược lại cũng vậy.” toán chúng ta xứng song cho tới mức….. Tất cả người xem không thích nói tới người không giống.

Trên Sảnh khấu vẫn không tồn tại ngẫu nhiên ánh sáng của đèn nào là.

Phong Hạ bị Tư Không Cảnh kéo, khoảng cách sát cho tới ko thấy khe hở, bị khá thở của anh ấy xung quanh.

Trong bóng tối chỉ phát hiện ra góc nhìn của anh ấy.

Anh giữ lại động tác này, vẫn ko buông cô đi ra.

Cô không đủ can đảm thở, mong muốn ánh sáng của đèn nhanh chóng sáng sủa lên, anh hoàn toàn có thể buông cô đi ra, tuy nhiên tương tự như lại ko kỳ vọng ánh sáng của đèn hé lên, vĩnh viễn vẫn kế tiếp lờ mờ ám thế này. Trong bóng tối cô ko cảm biến được nhịp tim của tớ nữa, ko nhúc nhắc nom anh.

Dưới Sảnh khấu giờ thét chói tai vẫn không ngừng nghỉ, thời điểm hiện tại anh đùng một phát cúi đầu lại gần cô, cho tới sát sát môi cô mới nhất tạm dừng. Anh nom góc nhìn của cô ấy, trả môi bản thân kề sát nhập môi cô, rét mướt nhạt nhẽo hé mồm rằng tư chữ.

"Đã lâu ko bắt gặp."

Âm thanh rét mướt nhạt nhẽo tuy nhiên nghe nhập tai lại vô nằm trong rét mướt phỏng.

Cô khẽ trả tay lên môi, kể từ từ nhắm nhị đôi mắt lại.

************************************************

Chương 1

Từ Studio ra bên ngoài vừa phải đúng vào lúc thời gian kẹt xe cộ nhất của TP. Hồ Chí Minh S.

Mùa hè TP. Hồ Chí Minh S cực kỳ nóng hổi, không tồn tại nhiệt độ, Phong Hạ ngồi bên trên xe cộ dọc lối đi cũng có thể có chút buồn ọe, tựa nhập trợ lý Jessie đang được mơ mơ tưởng màng, lái xe thiệt ko dễ dàng và đơn giản chở cô cho tới quần thể căn nhà phụ cận TP. Hồ Chí Minh.

Cô một ngày cù phim đang được mệt rũ rời kinh xịn, sau thời điểm từ biệt Jessie, thời gian kể từ bên trên xe cộ bước xuống cơ hồ nước ham muốn té.

Thật vất vả mới nhất chạy cho tới được cửa ngõ Nhà biệt thự, kể từ vào bên trong túi lục bừa bãi mới nhất mò mẫm đi ra loại khóa xe, ngờ đâu vừa phải mới nhất trả khóa xe nhập ổ khóa, cửa ngõ kể từ phía bên trong ngay tắp lự hé đi ra.

"Hả?" Không đợi cô sững sờ, người nhập cửa ngõ đang được vươn tay, rước lấy cô kể từ phía bên ngoài kéo nhập, tiếp sau đó ngay tức thì khép cửa ngõ lại, từ trên đầu cho tới cuối ko lộ mặt mày ra bên ngoài.

"Tư Không?" Cửa rộng lớn đóng góp lại, cô trượt nhập trong tim người cơ ngẩn người đi ra.

"Ừ." Người nọ thong thả nhạt nhẽo đáp một giờ.

"Làm sao thời điểm hôm nay anh đang được quay về rồi hả ?"

Anh đó là sử dụng sữa tắm trước lúc lên đường cô hùn anh sẵn sàng, cùng theo với của cô ấy là 1 trong hiệu, nhập khá thở nghe hương thơm cực kỳ tự do thoải mái, cô bị anh ôm siết lấy khung người kể từ từ tươi tắn lại, nhẹ nhàng rằng. “Số Mạng Thần Chi” ko pải rằng ham muốn cù tía mon sao? Sharon biết anh quay về không?”

Anh ôm cô một hồi mới nhất đẩy cô đi ra, cúi đầu nom cô tiếng động thong thả nhạt nhẽo rằng. “Cô ấy ko biết.”

Phong Hạ nghe hoàn thành ngẩn đi ra, ngấc đầu nhíu ngươi nom anh, “Bạn học tập Tư Không Cảnh…….. Chẳng lẽ anh ko kinh hoàng bị cô ấy lột domain authority sao?”

Sharon là kẻ đại diện thay mặt của anh ấy, một người phụ phái nữ mạnh mẽ và uy lực nô tỳ mã, tính cách khoáng đạt tươi sáng, tuy nhiên sở hữu mối quan hệ rất hay với anh, tuy nhiên trong việc làm vẫn đang còn cách thức, luôn luôn trực tiếp sẽ không còn nhượng cỗ.

Cho nên anh là nam giới chủ yếu trong những khi cù phim lại ko nguyên do nhưng mà trốn việc, rước đạo biểu diễn và những biểu diễn viên không giống coi ko đi ra gì sao?

Xem thêm: truyện hàn tổng anh là đồ khốn

“Cô ấy đang được lo sợ coi những nghệ sỹ không giống biểu diễn.” Lúc này anh ngồi xuống ghế sofa nom cô, bên trên mặt mày không tồn tại biểu cảm gì vấn đáp. “Có chút khá mệt mỏi, đang được rằng rước những cảnh sở hữu anh biểu diễn nhằm cù trước."

Anh thủ thỉ giọng điệu như đang được ngồi thân thuộc bàn ăn, trọn vẹn rất khác người vừa phải vớ miêu tả chạy về kể từ ngôi trường cù.

"Ưmh." Cô biết ko quản lí được anh, cũng rất ít điều, tiếp cận buồng nghỉ thay cho áo ngủ khoác nhập, tiếp cận nhà bếp xối đồ uống.

Từ nhỏ cô đang được dễ dàng sụp đổ các giọt mồ hôi, tuy nhiên bên trên người khoác một áo sơ-mi rộng lớn thùng thình, tuy nhiên là đang được húp vài ba ngụm nước vẫn cảm nhận thấy rét mướt ko Chịu được, trả tay hé nhị cúc áo bên trên nằm trong, núm ly nước tiếp cận phòng tiếp khách.

Tư Không Cảnh ngồi phía trên ghế sofa đang được núm vỏ hộp tinh chỉnh TV không ngừng nghỉ trả kênh, lông mày khá nhíu, cỗ dạng phiền óc sở hữu chút ko kiên trì.

Dáng vẽ anh ngồi, cũng khá thích mắt.

Bởi vì thế mặc dù là khi ngồi, anh cũng ko khi nào trượt ngược trượt cần, nhị tay dang rộng lớn ko hế bó buộc, nhị chân tiếp tục chỉnh tề gác lên nhau, hiện trạng từ đầu đến chân thả lỏng, tuy nhiên nom qua loa ví với những người thông thường lại ko và một dạng.

Làm sao tiếp tục và một dạng đây? Hiện bên trên chỉ việc anh tùy tiện rời khỏi ngoài, đoán chừng chỉ nhập phút chốc cả trung tâm TP. Hồ Chí Minh tiếp tục bại liệt liệt.

Nhìn một hồi, Phong Hạ nhằm loại ly lên bàn trà, tiếp cận kề bên anh ấn định ngồi xuống.

Anh thấy cô tiếp cận, vẽ mặt mày sở hữu chút hòa ngừng, ko rằng gì, chỉ nom cô rồi vỗ nhẹ nhàng lên đùi bản thân.

Cô vừa phải nom ngay tắp lự nắm rõ ý tứ của anh ấy, tươi tỉnh cười cợt mò mẫm một địa điểm phù hợp bên trên đùi anh ngồi xuống.

"Không vui?" Mặc cho dù truyền ảnh vẫn đang được hé, tuy nhiên không tồn tại ai xem xét cho tới, anh tựa sống lưng nhập sofa cúi đầu ko chớp đôi mắt nom cô, cô ngay tắp lự ngấc mặt mày trả tay nhẹ dịu vuốt ve sầu mặt mày anh.

"Không sở hữu, đơn thuần không khí này, rét mướt quá nên sở hữu chút ko tự do thoải mái.” Anh vấn đáp, trả tay nhẹ dịu ngắt ngắt khuôn mặt cô. “Gầy”.

"Ừm, thiệt đi ra thì. . . . . ." Cô cong cong môi, "Anh lên đường chất vấn Jessie demo coi, chúng ta cũng biết thường ngày em ăn từng nào là vật ăn……………”

"Buổi trưa thời điểm hôm nay ở studio gọi món ăn mua sắm ngoài, đều là 1 trong bản thân em ăn không còn, những biểu diễn viên không giống phát hiện ra cũng trở thành hù chết…. Không biết vì thế sao tuy nhiên không khí cực kỳ rét mướt tuy nhiên cũng ko tác động cho tới mức độ ăn của em a!”

Miệng cô thông thường ngày đang được nhỏ, khi thủ thỉ càng quan trọng dễ thương, anh nom cô thản nhiên nở nụ cười cợt. “Ăn nhiều quá”.

"Có chủ ý sao?" Cô vò rối tóc của anh ấy, ngoéo mồm, "Anh ghét bỏ vứt em, vậy giờ đây em tiếp tục ăn uống hàng ngày đều đặn lại nhằm hạn chế cân nặng.”

Anh bắt lấy tay cô đang được làm mưa làm gió, bịa bên trên khóe mồm hít một chiếc. “Không cần thiết ăn uống hàng ngày đều đặn, phụ phái nữ gầy guộc quá ko đảm bảo chất lượng.”

Cuối nằm trong, anh lại bổ sung cập nhật một câu, “Như giờ đây rất hay, ko xót ko mập.”

"Vậy sao anh ko lên đường nhưng mà rằng với loại vị “nữ thần” kia?” Cô hé trừng nhị đôi mắt, “Người tao phen trước phỏng vấn ko cần rằng là ham muốn ăn uống hàng ngày đều đặn hạn chế cân nặng, kỳ vọng thời gian liên minh với anh đạt được hình tượng đẹp tuyệt vời nhất nha!”

Tư Không Cảnh không tồn tại vấn đáp cô, dáng vẻ vẽ tuồng như cũng ko thèm nhằm những điều này trong tim, đơn thuần trả tay rước cô kể từ bên trên đùi nhích lên dần, làm cho cô ngồi như thế thì đảm bảo chất lượng rộng lớn.

"Đều là xương, ôm lên cảm xúc cũng ko đảm bảo chất lượng." Anh ôm siết lấy eo của cô ấy, vẻ mặt mày thong thả nhạt nhẽo, "Hơn nữa, hạn chế cân nặng thì nơi khác cũng sẽ ảnh hưởng giảm"

Vừa chính thức Phong Hạ cảm nhận thấy những điều anh rằng đều không tồn tại gì, sau lại trị hiện tại tầm đôi mắt anh thong thả nhạt nhẽo rớt vào phần cổ áo bản thân, mới nhất hiểu anh sở hữu ý gì.

Trước cơ nghe người tao rằng qua loa, sau thời điểm hạn chế cân nặng, thì ngực cũng tiếp tục nhỏ lại, ngược lại, nếu như mập lên một chút ít ngực cũng to ra nhiều thêm, vì thế ý của anh ấy là………..cô hạn chế cân nặng ngực tiếp tục nhỏ rộng lớn sao?

"Lưu manh." Cô nhỏ giọng nhâm nhẩm.

Tư Không Cảnh nghe hoàn thành nụ cười cợt càng đậm, buộc chặt cánh tay, hít một chiếc lên trán của cô ấy.

Thời điểm anh cười cợt lên, cô thậm chí là sở hữu khi không đủ can đảm nom.

Không cần là loại loại nở rực như ánh mặt mày trời, nhưng mà là đem theo đòi một chút ít kín kẽ nằm trong súc tích, rồi lại thực hiện cho những người tao ham muốn ngừng nhưng mà ko được lóa mắt.

"Anh đang được bay được đám người kia…………” Anh khẽ cúi đầu, dán nhập môi cô đem theo đòi nụ cười cợt rằng. “Không quay về cao bồi, ko cần là không tồn tại lợi sao?”

Anh rằng hoàn thành, hít xuống môi cô, lưu luyến xuống vùng dưới bên dưới, hít cho tới cằm, từ từ dịch rời xuống cổ cô.

Mặt Phong Hạ khá đỏ lòm.

Mấy ngày nay anh cù phim, không tồn tại thời hạn cạo râu, quái sát nhẹ dịu bên trên domain authority cô sở hữu chút nhột, cô cười cợt tránh mặt, mặc dù vậy anh lại ko thuận theo đòi, mồm thời điểm hiện tại đã đi được xuống áo cô cắm nút áo túa đi ra.

"Anh ham muốn. . . . . ." Anh nhẹ dịu hít xương quai xanh rờn của cô ấy, "Hạ Hạ ham muốn ko. . . . . . Hả?"

Âm thanh vừa phải nuông chiều vừa phải bá đạo, cô nghe được sở hữu chút trị lập cập.

Mọi người đều rằng anh rét mướt lùng, chỉ việc nhằm lòi ra một chút ít tình yêu hoàn toàn có thể thực hiện cả buôn bản vui chơi điên hòn đảo, tuy nhiên không người nào hiểu rằng thời gian anh ở nằm trong cô, ko khi nào keo dán kiệt sự nhu hòa của tớ.

Anh như thế, tạo nên cô thông thường tâm trí tĩnh mịch cũng cảm nhận thấy si mê.

"Ừm. . . . . ." Hai má cô phiếm hồng vô nằm trong thích mắt, cô nhắm đôi mắt lại gật đầu một chiếc.

Cho anh, mặc dù là rước toàn cỗ của tớ mang lại anh, những gì thứ nhất, loại đảm bảo chất lượng đẹp tuyệt vời nhất, cô đều cam tâm tự nguyện.

Chỉ phải là mang lại anh.

Đáy đôi mắt anh dần dần xuất hiện tại một tia lửa dục triều tình nước xoáy.

Phía bên dưới áo sơ-mi của cô ấy cũng chỉ mất độc nhất cái qυầи ɭóŧ, tay anh kể từ từ len nhập nhập, ngón tay chạm cho tới loại mông bóng lộn domain authority thịt Trắng nõn của cô ấy.

Thường ngày từng phen, cũng chỉ tới điểm cuối ngay tắp lự ngừng lại.

Cô đơn thuần nghệ sỹ mới nhất tung ra, vừa phải thể hiện tài năng, đối với anh thì ko là gì, chính vì thế từng phen họp mặt, cũng chính là anh cần giành thủ thời hạn ngắn ngủi ngủi.

Thời điểm ở bên nhau vốn liếng ngắn ngủi ngủi, vì thế cả nhị có những lúc chỉ nằm trong ngau một khu vực coi truyền ảnh, có những lúc thực hiện cơm trắng mang lại anh ăn, có lẽ rằng anh cũng kinh hoàng xay cô quá vội vã, về góc nhìn này, ko khi nào miễn chống cô.

"Tư Không. . . . . ." Cô ôm siết lấy cổ của anh ấy, vừa phải hít vừa phải nhẹ nhàng giọng kêu, “Em….”

Anh cúi đầu hít lên điểm tuyết Trắng đẫy đà của cô ấy, một khá thở như lửa thiêu nhóm ngực cô.

Cô chỉ cảm nhận thấy nhập thân thuộc thể, từ từ sở hữu làn nước rét mướt rỉ đi ra.

". . . . . . Sợ?" Anh vừa phải cởϊ áσ sơ-mi của cô ấy, vừa phải tiện tay túa luôn luôn áσ ɭóŧ.

Phong Hạ nhẹ dịu nhấp lên xuống đầu một chiếc, cắm môi trầm khoác một hồi, mới nhất cực kỳ nhỏ tiếng nói, "Dáng vấp váp của em…………..sở hữu cần là……………không đầy đủ đẹp nhất hoặc không?”

Anh đang được bắt gặp qua loa thật nhiều phái nữ nghệ sỹ.

Trong ngoài vòng vui chơi, vô luận từng nào người, phát hiện ra anh đều ùa lên, từng người đều là tuyệt sắc, cô ko biết anh sở hữu cần đang được trải qua loa từng nào tình yêu ướŧ áŧ rồi hay là không.

Sau khi ở cùng theo với anh, cô cũng không đủ can đảm tâm trí rất nhiều về quá khứ của anh ấy, cũng ko chất vấn cho tới.

"Anh không tồn tại đối tượng người dùng nhằm đối chiếu với em”. Lúc này anh kể từ ngực cô ngấc đầu lên, nom nhập đôi mắt cô, trầm dìm phút chốc mới nhất thong thả nhạt nhẽo hé mồm. “Nhưng anh cảm nhận thấy cực kỳ tốt”.

Anh cực kỳ ưa quí.

Những điều này của anh ấy, đang được phân tích những gì nên rằng.

Cô không đủ can đảm tin cậy, trừng to tát đôi mắt nom anh.

"Cho nên. . . . . ." Anh ôm siết lấy khuôn mặt cô, nhẹ dịu hít lên đôi mắt cô. “Không rất cần phải kinh hoàng, anh gần giống em vậy.”

Anh với em như là nhau, đều là mang lại lên đường những loại thứ nhất đảm bảo chất lượng đẹp tuyệt vời nhất.

Phong Hạ vẫn nom anh, thời điểm hiện tại cảm xúc đôi mắt bản thân sở hữu chút lờ mờ, mới nhất “ừm” một giờ, cánh tay ôm cổ anh càng siết chặt rộng lớn.

Anh ôm siết lấy khung người cô, sử dụng mức độ nhiều hơn nữa thông thường, tuồng như ham muốn hòa quấn cả khung người cô nhập bản thân, vừa phải hít quấn quít.

Vừa khi cơ, chuông cửa ngõ đùng một phát vang lên "Hạ Hạ, Open."

Còn sở hữu tiếng động gọi thương hiệu cô cực kỳ to tát.

Nửa người bên trên của cô ấy đang được trống trải ko, khung người mượt như ko xương bị anh ôm siết lấy, nhưng mà cô đã và đang hoàn toàn có thể cảm biến, anh ở phía bên dưới bản thân từng chút từng chút biến chuyển hòa.

"Chuông cửa ngõ. . . . . ." Cô thở hào hển tấp vào lỗ tai anh tái diễn rằng, "Hẳn là Doanh Doanh, cô ấy vừa phải gọi năng lượng điện mang lại em, rằng là lát nữa tiếp tục mò mẫm em bàn tiếp chương trình.”

Tư Không Cảnh chau ngươi giới hạn động tác lại, hòa ngừng một hồi, mới nhất núm áo quần kề bên lên hùn cô khoác lại.

Cô ngoan ngoãn ngoãn khoác mang lại anh khoác hoàn thành, mặt mày tràn trề áy náy hít anh một chiếc, vùng lên chạy lên đường Open.

"Hạ Hạ, sur¬prise!" Người ngoài cửa ngõ đợi cô vừa phải Open hoàn thành, động tác một cách nhanh nhất ngay tắp lự đẩy cửa nhà, lách bản thân lên đường nhập.

Tư Không Cảnh một mực bên trên ghế sofa nom, thời điểm hiện tại vùng lên, mặt mày bất biến tiếp cận.

Người này sẽ không cần người đại diện thay mặt Giản Vũ Doanh của Phong Hạ.

Mang theo đòi nón lưỡi trai, khoác T-shirt nằm trong quần ngắn ngủi , nghiễm nhiên là 1 trong người con trai.

". . . . . . Lâu Dịch?" Phong Hạ cũng ko ngờ người cho tới ko cần là kẻ bản thân đoán, mới nhất vừa phải rồi còn kinh hoàng không còn hồn tưởng là bọn chó săn bắn nằm trong fan hâm mộ mò mẫm cho tới, đợi cho tới khi đối phương lấy nón xuống, mới nhất thở lâu năm một khá.

"Ha ha ha, anh vừa phải mới nhất luyện hoàn thành vũ đạo ngay tắp lự sắp tới đây mò mẫm em!” Lâu Dịch mày mặt anh tuấn còn đem theo đòi các giọt mồ hôi. “Nóng bị tiêu diệt lên đường được, mau lấy mang lại anh ly nước lên đường.”

Phong Hạ vẫn ko vấn đáp, ngay tắp lự đã biết thành người kể từ hâu phương tiếp cận ôm siết lấy eo.

Tư Không Cảnh chạy cho tới hâu phương cô, nghiêm cẩn mặt mày nom Lâu Dịch.

"Hả?" Lâu Dịch mới nhất trị hiện tại nhập căn nhà còn tồn tại người không giống, ấn định thần nom lại, ngay tức thì huýt sáo, "Ơ a, rốt cuộc phát hiện ra chân nhân!"

Dáng vẽ của anh ấy tao tương tự như ko một chút nào ngạc nhiên, tầm đôi mắt nom qua loa Tư Không Cảnh rồi cho tới Phong Hạ, bên trên mặt mày từ từ lòi ra nụ cười cợt xấu xí. “Xem đi ra thời điểm hôm nay tôi cho tới ko cần khi nha, nhị vị chắc chắn rằng vừa phải mới nhất kể từ nhập mơ bị tôi lôi ra bên ngoài cần không?”

"Hôm nay?" Tư Không Cảnh đùng một phát hạn chế đứt điều của anh ấy tao, tuy nhiên cũng không tồn tại nom anh tao, đơn thuần cúi đầu chất vấn Phong Hạ.

"Ừ." Cô phân tích và lý giải mang lại anh, "Lâu Dịch là nghệ sỹ nằm trong doanh nghiệp lớn của em, thời hạn thâm nhập buôn bản vui chơi cũng ko sớm rộng lớn em, vì thế đùa cùng nhau cực kỳ thân thuộc, nhị thời nay anh ấy không tồn tại lịch trình gì, vì thế rèn luyện hoàn thành sẽ tới mò mẫm em, đơn thuần bên nhau đùa Wii một hồi.”

"Không cần thiết nhiều phân tích và lý giải á..., tôi chỉ là 1 trong người mới nhất thôi, sao hoàn toàn có thể đối với Uranus đây?" Lâu Dịch vỗ tay trị đi ra giờ, cười cợt hì hì.

Tư Không Cảnh gật gật, ko rằng tăng gì, đơn thuần vẻ mặt mày lại phục sinh rét mướt lùng như trước đó phía trên.

Anh quả thực ko biết Lâu Dịch, cũng quả thực không cần thiết phải biết.

Nhưng là,cô trước đó chưa từng nhắc người này với anh, không chỉ có vậy người này, rõ nét đang được sớm biết quan hệ của anh ấy với cô, chứng minh chúng ta sở hữu mối quan hệ cực kỳ thân thuộc thiết.

Biết chúng ta ở bên nhau, trừ người đại diện thay mặt của nhị người, lúc này lại sở hữu tăng người loại tía.

Xem thêm: vũ đông càn khôn chap

Phong Hạ cảm nhận thấy không gian ko được bất ngờ, cô ngấc đầu nom vẽ mặt mày rét mướt tanh tưởi của Tư Không Cảnh kề bên, trả tay nhẹ dịu kéo ống tay áo anh, “Em đi làm việc cơm trắng tối, thời điểm hôm nay anh tiếp tục ở lại cần không?”

Âm thanh của cô ấy đem theo đòi chút nũng nịu, nhị đôi mắt chớp chớp chờ đón, thực hiện mang lại anh ko cơ hội cũng không thích cự tuyệt.

"Ừ." Anh trầm khoác phút chốc, đáp một giờ, ko kế tiếp nom Lâu Dịch, xoay người quay trở lại sofa.