cuộc hôn nhân bất đắc dĩ

Lời rằng của cô ý cực kỳ sở hữu mức độ hấp dẫn, say mê hoặc khiến cho tương đối thở anh ngày áp lực. Anh cầm lấy cánh tay đang được ôm cổ anh của cô ý tách đi ra vội vàng đứng lên, mặt mũi nghiêm ngặt nghị nói:

“Giám đốc Bạch! Mong cô lưu giữ tự động trọng, tất cả chúng ta đang được bàn việc làm.”

Cô bắt chước tầm dáng phong lưu của anh ấy, song môi nhếch lên trở thành một đàng cong, hai con mắt híp lại ăm ắp vẻ bới hoa, từng bước, từng bước tiến thủ lại ngay gần anh như 1 con cái sói đang được tiến thủ lại ngay gần chú chiên nhỏ là miếng bùi nhùi của tôi. Cô dồn anh vô sát tường, một tay kháng lên tường tay tê liệt nâng cằm anh lên phanh mồm đáp:

Bạn đang xem: cuộc hôn nhân bất đắc dĩ

“Tự trọng? Chồng yêu thương, tự động trọng của em vẫn tổn thất kể từ khi em đưa ra quyết định về nước theo đuổi xua lại anh rồi. Em về nước là vì như thế anh vậy tuy nhiên anh kể từ chối em rộng lớn 10 phen và rằng dự án công trình của em không tồn tại sự lôi kéo. Anh nghĩ về coi, lòng em sở hữu nhức ko cơ chứ!”

Cô hất cằm, song môi tương đối chu đi ra chất vấn anh. Hơi thở anh ngày 1 áp lực rộng lớn, anh nghiêng người nghiền cô vô tường lưu giữ thế mái ấm động:

“BẠCH UYỂN NHI! Em sở hữu hiểu được tất cả chúng ta ly thơm rồi ko hả? Em lúc này lại lên đường câu dẫn tôi, rốt cuộc em ham muốn cái gì?”

Cô ngửa mặt mũi nhảy mỉm cười rộng lớn, coi trực tiếp vô hai con mắt anh, hai con mắt tuy nhiên cô luôn luôn nhung ghi nhớ tía trong năm này tuy nhiên nhẹ dịu đáp lại thắc mắc của anh:

“Ly thơm ư? Khi nào? Theo như em được biết bên trên danh nghĩa tất cả chúng ta vẫn tồn tại là bà xã chồng!”

Cô vừa vặn dứt điều ô cửa chống bỗng nhiên nhảy phanh theo đuổi tiếp sau đó là giờ đồng hồ gào thét chói tai vang lên:

“Hai người....nhị người đang khiến cái quỷ quái quỷ gì vậy hả? Đôi cẩu nam giới phái đẹp những người dân thiệt là... thiệt là dơ bẩn!”

Là Tô Tranh với khuôn mặt mũi đang được vặn vẹo vì như thế tức phẫn nộ, cứ đứng tê liệt la hét thực hiện rối loạn cả công ty lớn. Cô bay ngoài vòng đeo tay anh, từ từ bước tới trước mặt mũi cô tớ. Lúc này vô cô không thể vẻ nhu mì, nghịch ngợm khi đứng trước mặt mũi anh nữa tuy nhiên toàn thân thiện cô toát đi ra vẻ giá buốt giá chỉ. Tô Tranh khi phát hiện ra cô, khung người chính thức lập cập rẩy, mặt mũi white bệch, cánh tay lập cập run chỉ vô mặt mũi cô lắp đặt bắp rằng ko trở thành điều

“Cô...cô là...Bạch Uyển Nhi?”

Cô nở một nụ mỉm cười nhạt nhẽo, phanh mồm chậm chạp rãi đáp:

“Đúng bạn tri kỷ cậu về rồi trên đây, sao cậu hốt hoảng thế? Tô Tranh, đến thời điểm cúng tớ nên thủ thỉ riêng biệt rồi.Cạnh tê liệt đàng sở hữu quán cà phê, sang trọng tê liệt đi!”

***Trong quán cà phê.

Tô Tranh và Uyển Nhi đối lập nhau. Tô Tranh lúc này không thể vẻ hoảng hồn hãi hoặc tá hỏa như trước đó nữa tuy nhiên lúc này cô tớ chỉ từ vẻ giá buốt lùng, bất cần thiết. Uyển Nhi thấy cỗ dạng cô tớ thời điểm hiện nay nhếch môi mỉm cười châm chọc:

“Sao? Bây giờ quay trở lại cỗ dạng thiệt của tôi rồi hả các bạn yêu? “

Tô Tranh ngồi ngả người về đàng sau, song môi trái khoáy tim lợt lạt nở nụ cười:

“Cô trở về là toan nối lại tình xưa với ông chồng cũ của tôi à?”

“Không nên tôi và Nhất Hàm vẫn chính là bà xã ông chồng bên trên danh nghĩa sao?”

”Cô....”

Xem thêm: một hồi vợ chồng

Tô Tranh cứng họng, tức vặn vẹo trước lời nói của cô ý. Đột nhiên cô tớ vùng lên coi cô kể từ bên trên xuống, ánh nhìn ăm ắp vẻ điên loàn, nghiến răng nói:

“Thì sao chứ? Cả TP.HCM X này đều vẫn biết tôi là Thiếu phu nhân và không chỉ có vậy tôi vẫn sinh cho tới Hàm một đứa con!”

Cô nghe cho tới câu này ngay tắp lự nhảy mỉm cười rộng lớn, rẽ sát vô tai Tô Tranh nhẹ dịu đáp lại:

“Ô thế hóa đi ra đứa phụ nữ này đó là của cô ý và Nhất Hàm à? Thế tuy nhiên tôi cứ tưởng cô ngủ với ai hoàn thành bắt anh ấy Chịu cơ. Mà cô chỉ sinh đi ra một đứa phụ nữ thôi tuy nhiên, sở hữu gì to lớn tát chứ, nếu như muốn tôi sở hữu thế sinh cho tới anh ấy một đứa nam nhi. Tô Tranh thời điểm hôm nay tôi chỉ ham muốn rằng với cô rằng CUỘC CHIẾN GIỮA HAI CHÚNG TA CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU!”

Cô rằng hoàn thành ko thèm nhằm ý cho tới thần sắc của Tô Tranh cù sườn lưng bước tiến ăm ắp tự tôn. Trong quán cà phê lại vang lên giờ đồng hồ đập vỡ và cả những giờ đồng hồ gào thét ăm ắp ân oán hận.

Cô quay trở lại tập đoàn lớn Dương Thị bỗng nhiên thấy Phương Kiều và Tiểu dưa bở đứng tê liệt rồi. Nhóc thấy cô ngay tắp lự chạy cho tới ôm chầm, tiếng nói đáng yêu và dễ thương lên giờ đồng hồ phàn nàn:

“Mama vừa vặn lên đường đâu đấy? Tiểu Vũ đứng đợi u ở trên đây lâu lắm rồi, cho tới nỗi chân con cái mỏi trên đây này”

Cô coi nhóc bất giác lại nghĩ về cho tới tầm dáng của anh ấy tuy nhiên nở một nụ mỉm cười. Cô nhẹ dịu xoa đầu nhóc hỏi:

“Thế à? Thương Tiểu dưa bở của u quá! Thế bác bỏ Kỳ Thiên với chị Băng Nhi ko lên đường nằm trong con cái à?”

Nhóc ngồi vô lòng cô, rút kể từ vào trong túi đi ra một cái kẹo mút fake cho tới cô ý ham muốn cô bóc tách cho tới nhóc. Sau khi cô bóc tách kẹo, nhóc mới nhất phanh mồm đáp:

“Bác Kỳ Thiên sau khoản thời gian bị cô Phương Kiều trêu tức thì vẫn vứt đi tổn thất rồi. Còn chị Băng Nhi thị bị chị Băng Băng lôi đi dạo quăng quật rơi Tiểu Vũ ở trên đây với cô Phương Kiều kinh hãi, đái Vũ hoảng hồn lắm u ạ!”

Ý mỉm cười vô đôi mắt cô lại sâu sắc rộng lớn, cô bế nhóc lên xe cộ vừa vặn chuyển vận chạc tin cậy vừa vặn chất vấn nhóc:

“Tiểu dưa bở, con cái sở hữu muôn cho tới thăm hỏi mái ấm các cụ nội con cái không?”

Nhóc phanh tròn xoe đôi mắt coi cô phấn khích gật gật đầu:

“Có...có...đái Vũ ham muốn cho tới thăm hỏi các cụ nội. Đi...lên đường mẹ!”

Cô mỉm cười cười cợt xoa đầu nhóc cù sang trọng dặn dò dò thám Phương Kiều:

Xem thêm: sau khi xuyên thành giả thiếu gia ta bạo hồng

“Về công ty lớn thu xếp ổn định việc làm lên đường, tuy nhiên chớ sở hữu xuyên suốt ngày mài miệt tranh cãi với ông Thiên đấy nhé”

Cô rằng hoàn thành phóng vụt lên đường. Trong chống tối đa của tập đoàn lớn Dương Thị, anh đứng coi hàng loạt thao diễn đổi mới vừa vặn rồi tuy nhiên nở một nụ mỉm cười chua chát:

“Uyển Nhi, em vẫn sở hữu con cái rồi ư? Nhìn em niềm hạnh phúc vì vậy....anh cũng thoả mãn rồi!”