cô vợ trẻ con của tổng giám đốc

Từ khi Ân Dập Diễm đồng ý đi xuống phố nằm trong Sở Oa Oa, cô vẫn cực kỳ hưng phấn.

Ngẫm lại, và một người đẹp trai như vậy nàu lên đường xuống phố, tự do thoải mái sắm sửa, cô ko cần thiết trả chi phí, lại có người xách thiết bị hộ. Cơ hội chất lượng tốt như thế, nếu như bỏ dở, thì quá tiêu tốn lãng phí thời cơ quý báu này?

Bạn đang xem: cô vợ trẻ con của tổng giám đốc

Xem rời khỏi, cô thiệt thông minh!

"Diễm, tất cả chúng ta có thể rời khỏi ngoài hoặc không?" Cô thấp giọng năn nỉ thưa.

Bất đắc dĩ thở lâu năm, ngón trỏ xoa mặt mày trán, Ân Dập Diễm nói: "Oa Oa, anh sở hữu thật nhiều việc.”

Suy suy nghĩ bị ngăn lại, nếu như là kẻ không giống, vẫn sớm bị thải hồi rồi, đâu cần được nghe những điều này của anh?

"Nhưng tuy nhiên. . . . . ." Cô nuốt nước miếng, lại thưa tiếp: "Nhưng em mong muốn rời khỏi ngoài làm việc a! Như vậy cũng ngán mà!"

Lông ngươi bỗng nhiên nhăn lại, vừa nghe cô cói ở ở bên cạnh anh cực kỳ ngán, phúc chốc, sự cường bạo hiện thị trong đôi đôi mắt anh. Sự êm ả trước khi vẫn không thể, hai con mắt phân phát rời khỏi khả năng chiếu sáng lạnh thấu xương, tiếng nói anh âm trầm, quỷ dị vang lên..

"Từ ni về sau cũng đừng sở hữu suy nghĩ cho tới chuyện tê liệt.”

Cô lấy không còn dũng khí, ngập ngừng nói: "Nhưng tuy nhiên, tuy nhiên song em cực kỳ. . . . . ."

Sở Oa Oa ngấc đầu, liền nhìn thấy hai con mắt lấy kịt như mùng tối của anh ý, thực hiện cô kinh hãi hãi. Nhưng cô vẫn ưỡn ngực, tự động hóa viên bản thân, không tồn tại gì cần kinh hãi anh ta!

"Em nghĩ! Em mong muốn đi ra ngoài thăm dò việc thực hiện, kể từ giờ đây sẽ không còn sinh sống ở phía trên nữa!”

Ôm lấy rối mộc , cô từ trên ghế salon tóc đứng lên, rời khỏi cửa ngõ. Nhưng tuy nhiên, một bóng người vẫn nhanh gọn bắt được cô.

"Anh thả em ra !"

Đôi đôi mắt nheo lại, trông như anh đang được nổi nóng, “Không sở hữu chuyện tê liệt đâu!”

Xem thêm: sau khi kết hôn cùng lão công nhà giàu số 1

Thấy anh ko chịu đựng buông cô rời khỏi, Sở Oa Oa đành cần di động anh, ngay tắp lự cắm một chiếc, một sản phẩm vệt răng hiện lên.

"A. . . . . ." Mặc cho dù ko nhức, tuy nhiên anh vẫn kêu lên một giờ đau nhức.

Thừa khi anh đang được ngây người, cô tức thời cúi người, chui thoát khỏi vòng đeo tay anh. Thân hình nhỏ nhắn thời gian nhanh trong biến tổn thất phía hiên chạy dài.

Qua một khi, anh mới nhất phản ứng lại, tức giẫn dữ bước tiến, mong muốn xua đuổi bám theo cô nhỏ bé mới nhất chạy được ko xa vời.

Sở Oa Oa thời gian nhanh chân chạy đi, thả lỏng rối mộc lên đường vô đại sảnh Ân thị. Không suy nghĩ, sau sườn lưng sở hữu tiếng bước chân, ko cần thiết suy nghĩ cô cũng biết này là giờ bước đi của người nào. Tiếng bước chân càng ngày càng sát, cô giật thột, cô than phiền, ko đoạn rồi! Cô như không nghe thấy, vẫn kế tiếp lên đường tiếp.

"Sở Oa Oa!"

Một tiếng nói đánh tan sự yên tĩnh vô tòa căn nhà, này là giọng của Ân Dập Diễm.

"Đứng lại." Giọng thưa lãnh đạm, cực kỳ sở hữu uy thế.

Hừ, mong muốn cô đứng lại ư? Còn mơ! Cô hất tóc lên, ko thèm nhằm ý cho tới anh.

"Anh thưa đứng lại."

Rốt viên, cô ko nhịn được nữa, xoay đầu lại, giọng điệu kháng nghị, “Em nài mạn phép! Anh suy nghĩ anh là ai, vì sao em cần nghe điều anh?!”

Phút chốc, cả đại sảnh trở nên yên lặng tĩnh, như sở hữu không khí lạnh thổi lại, thực hiện từng người đều lạnh lẽo run rẩy.

Xem thêm: ánh mắt chấp niệm

Sở Oa Oa cũng cảm nhận được sự tức giẫn dữ, tuy nhiên song cô ko nhằm ý cho tới. Đúng, cô cực kỳ giẫn dữ anh, tức giận vì anh ko mang đến cô tự tại, ko mang đến cô rời khỏi ngoài.

Mọi người nhìn nhau, không biết Tổng giám đốc tiếp tục thực hiện thế nào là với cô nàng này? Một là lấy cô xua đuổi ra ngoài? Hai là dung điều thưa gian ác nhằm nhục mạ cô?

Nhưng sản phẩm dù cho có như thế nào là, chúng ta giờ đây cũng ko biết trước được.