cô vợ nhỏ nghịch ngợm của tổng tài băng lãnh

                                    
                                              

    Cô ngồi đấy suốt đêm nên bị nhức, không tồn tại một ai trông nom gì cả. Anh và tình nhân đã đi được thoát ra khỏi căn nhà kể từ sớm, vô căn nhà giờ căn nhà còn bản thân cô...
    Cô lảo hòn đảo bước lên căn nhà. Đi vô chống của cô ý, cô đã biết thành thực hiện mang lại buồn ộc vởi loại mùi tanh tanh thân thuộc ấy xộc vô mũi ( t*nh tr*ng) . Cô chạy vội vàng vô phòng tắm ộc không còn đi ra.
     Cô đành cho tới tạm thời phòng ngủ ở kề bên và cũng chính là chống của chị ý cô. Cô ở đấy đôi mắt nhắm nghiền, lúc này cô mệt nhọc rồi cô chỉ mong muốn ngủ thôi. Ngay tiếp sau đó, người con trai với cỗ vest màu sắc lam sẫm bước đi ra từ là một con xe Ferrari nhiều tiền thực hiện thú vị từng ánh mắt .
     Hắn lao vào phía bên trong tòa nhà. Hắn hòn đảo đôi mắt nhìn xung quanh nhằm hoàn toàn có thể thấy được hình bóng thân thuộc ê. Hắn chầm chậm rãi tăng trưởng tầng nhì và vô căn chống cô đang được ở. Ngay ngay tức thì hắn rút điện thoại thông minh ra
      " Dương , cậu hoàn toàn có thể cho tới vị trí tôi được ko !"
     " Được ! Cậu nhắn địa điểm chuồn !"
     " Ừm ... "
Sau Lúc hoàn thành việc, hắn cho tới mặt mày chóng cô . Hắn tóm lấy bàn tay bé nhỏ nhỏ rét ngắt của cô ý
     " Thanh Thanh ! Dậy nhìn tôi chuồn !"
     " Thanh Thanh ! Là tôi trên đây này, em không nhất thiết phải hoảng đâu !"
     " Thanh Thanh ... "
    Cô vẫn ở đấy ko động che, chỉ thở nhè nhẹ nhàng. Nhìn những chỗ bị thương bên trên người cô, hắn suy nghĩ thiệt sự tránh việc ngoảnh mặt mày thực hiện ngơ nữa rồi ! Hắn lại bấm đi ra một sản phẩm số thân thuộc
     " Tiểu Nghiệm !"
     " A ! Anh nhì, em sở hữu tư liệu về cô nàng trước khi rồi trên đây !"
     " Được ! Tí nữa về tôi tiếp tục coi sau, giờ cậu mau chuồn hạn chế toàn cỗ chi phí lương bổng của chống marketing chuồn !"
     " Ok !"
      Hắn lại nhìn cô nàng bé nhỏ nhỏ yếu đuối ớt đang được phía trên chóng. Trong lòng sở hữu một dự cảm ko lành lặn . chợt cửa ngõ chống nhảy cởi ...
       " Hạo ! ( thương hiệu phái nam chính; khá đầy đủ rộng lớn là : Vũ Khương Hạo ) Tôi cho tới rồi! Cậu bị sao à ?"
       " Xem mang lại cô ấy chuồn !"
       " Ồ ! Không ngờ thương hiệu tổng tài rét như băng này cũng rung rộng một cô nàng rồi !"
       " Dương ! Nếu cậu quí tôi hoàn toàn có thể mang lại cậu xuống thực hiện lao công ở vô cơ sở y tế của cậu đấy !"
        " Ấy ! Đừng giá, được xong để tôi nhà tù mang lại !"
.
.
.
.
        Hắn rời khỏi ngoài cửa ngõ làm cho thương hiệu lương y băm ê nhà tù và này cũng là chúng ta thời cung cấp phụ vương của hắn ( Trương Tấn Dương ). Sau một hồi lâu,  Dương rời khỏi nhìn hắn rồi thở lâu năm .
      " Sao rồi ?"
      " Tôi trình bày cậu chớ giá đấy !"
      " Nói !"
      " Cô ấy chỉ bị thương ngoài domain authority nên ko nguy hiểm, tôi đang được bôi dung dịch rồi . Nhưng  ..."
      " Nhưng làm thế nào ?"
         Thấy Tấn Dương ngập ngừng, hắn phiền lòng quá .
      " Cô ấy bị bệnh dịch ít nói nặng trĩu !"
      " Cái gì !!!!"
          Hắn tá hỏa chạy vô vào chống. Nhìn cô ấy ngon giấc nhưng mà hắn yên ổn tâm được phần nào là. Bây giờ nhìn kĩ hắn mới nhất thấy mặt mày cô ấy nhìn dường như nhức hơn trước đây nhiều .
          " Thanh Thanh!"
          Hắn khẽ gọi thương hiệu cô, Tấn Dương đã và đang trở về nhằm trả lại không khí riêng biệt mang lại nhì người.
           Cô đột cởi đôi mắt dậy, sở hữu chút lạ lẫm Lúc khả năng chiếu sáng chiếu trực tiếp vô đôi mắt vì vậy. Cô kể từ từ ngồi dậy nhằm kéo rèm lại.
            " Cuối nằm trong em cũng tỉnh rồi sao ?"
            Giọng trình bày thân thuộc ê vang lên, cô giật thột trở về. Hắn đứng ở cửa ngõ, nhìn cô với góc nhìn ôn nhu. Hắn tiếp cận vị trí cô, cô giật thột lùi lại.
          " Đừng hoảng ! Tôi sẽ không còn làm những gì đâu !"
          " Ai nhưng mà tin cẩn anh được !"
         " Vậy em mong muốn nữa ko ?"
               Cô rung lắc đầu, hắn lại lại gần cô. Hắn đem tay lên vuốt nhẹ nhàng làn tóc đen sì mượt của cô ý. Hắn thiệt sự ko thể Chịu đựng được nữa Lúc nhận ra cô tuy nhiên cần khiên chế thôi.
          " Tôi về trên đây !"
          " Ừm ... "
         " Không tiễn biệt tôi à !"
         " Không !"
         " Em chớ hối hận hận đấy !"
         " Không thèm, sở hữu mang lại chi phí tôi cũng không thích !
         " Nghỉ ngơi đảm bảo chất lượng đấy !"
          Hắn xoa đầu cô. Cô nhìn con xe của hắn đang được ra đi trong trái tim lại cảm nhận thấy thiệt rỗng trống rỗng . Khoảng ngay gần 7h, anh về.
           Lần này anh lại dẫn một cô nàng không giống về. Cô tớ sở hữu làn tóc gray clolor đỏ tía, sản phẩm mi cong, song môi đỏ tía đậm với những đàng cong giá rộp. Cô tớ đẹp mắt thiệt đấy tuy nhiên đâu thể dường như đẹp mắt thuần khiết và tinh anh khiết như cô được chứ ! Nhìn thấy cô, ả chính thức tỏ vẻ hách dịch.
            Ả đi qua cô nhưng mà cố ý té xuống .
            " Minh ! Cô tớ đẩy em !"
            " Ngoan nào là ! Mặc kệ cô tớ chuồn !"
            Anh nhẹ dịu gạ dành riêng ả. Sau ê anh lôi cô ra bên ngoài bắt cô tối ni cần ngủ ở trên đây ....
            Tối ê trời mưa rất rộng, cô ngồi teo ro ở ngoài cửa ngõ. Cô không tồn tại cái gì nhằm ủ giá, người rét ngắt nên bệnh dịch chiều ni tái phát.
             Đúng khi ê hắn đi qua. Nhìn người đàn bà bé nhỏ nhỏ của tớ bị xua đuổi ra bên ngoài, đang được run rẩy rẩy vì như thế rét hắn thiệt sự tức giẫn dữ rồi !
            Hắn lại rút máy điện thoại thông minh đi ra .
             " Lão đại !"
             " Hừ ! Đến vị trí của tớ, đem theo dõi khoảng tầm bao nhiêu trăm con người cho tới chuồn !"
( một kể từ nhằm mô tả thôi  : dựa đạo !)
             " Dạ ... dạ !"
              Giọng trình bày rét như băng của hắn đã trải thương hiệu ê sợ hãi . Hắn giẫm cửa ngõ cổng, cho tới mặt mày vị trí cô ôm vô lòng. Anh rời khỏi...
              " Ai ? Là ai ?"
              " Là tớ !"
             " Hơ ! Vũ ... Vũ tổng !"
             " Hạo ! Sao dạo bước này anh chẳng cho tới vị trí em vậy !" Ả tình nhân ê thấy hắn ngay lập tức trở mặt mày, nhẩy vào vị trí hắn tuy nhiên bị hắn đẩy đi ra .
              Hắn lườm thực hiện ả hoảng bị tiêu diệt khiếp. Ngay tiếp sau đó người của hắn đang đi vào thực hiện anh sợ hãi .
               " Lão đại !"
               " Vương tổng ! Vậy là sao ?"
               " À ! Đây là kết quả của việc dám đối đãi vì vậy so với người phụ phái nữ của tôi ! bè ngươi tùy ý xử lý nhì người chúng ta chuồn !"
                " Không ! Vương tổng ... Vương tổng !"
              Hắn ko thèm nghe anh bế trực tiếp cô vô xe pháo rồi chạy chuồn tổn thất bú .....