cô vợ cũ ngoan hiền thay đổi rồi

“Ly hít đi”.

Sau phụ vương năm kết duyên, người nam nhi này vẫn kiệm lời như vàng, rét mướt lùng xa thẳm cách thổ lộ phụ vương chữ, ko chút tình cảm.

Bạn đang xem: cô vợ cũ ngoan hiền thay đổi rồi

Nam Mẫn đứng phía sau Dụ Lâm Hải, nom chằm chằm nhập bóng sống lưng cao vĩ đại trực tiếp tắp như tùng của anh ý, lại nom khuôn mặt mũi rét mướt lùng tàn nhẫn của anh ý phản chiếu bên trên hành lang cửa số sát đất, chỉ cảm nhận thấy trái ngược tim nguội lạnh.

Hai bàn tay buông thõng mặt mũi người lặng lẽ cuộn trở thành quả đấm, lập cập rẩy.

Câu nói mà cô kinh khủng nhất ở đầu cuối cũng cho tới.

Người nam nhi xoay người lại, các đường nét càng tăng rõ rệt, khuôn mặt mũi anh tuấn góc cạnh hoàn hảo, mặc dù phụ vương năm sớm tối chạm mặt nhau, vẫn khiến cho trái ngược tim cô lúc lắc động.

“Có thể ko ly hít không?”
Nam Mẫn cứng ngắc thổ lộ những câu nói. này, ánh đôi mắt suy sụp, tuy nhiên vẫn hiện lên chút kỳ vọng.

Dụ Lâm Hải khẽ nhăn mày, song mắt rét mướt lùng nhìn đến khuôn mặt mũi ko chút son phấn của người phụ phái đẹp, sau đó nhìn đến hai con mắt đỏ chót ửng của cô ấy, đầu lông ngươi nhíu lại.

Dù để mặt mộc, tuy nhiên Nam Mẫn vẫn cực kỳ xinh đẹp, cô ko nên kiểu xinh đẹp kiều diễm, tuy nhiên nước domain authority white ngần, trong xanh ko chút tì vết, là kiểu dung mạo nhìn vào cực kỳ tự do.

Cô cứ nom anh như vậy bằng song mắt vĩ đại trong xanh và hoảng hốt, nhập đôi mắt chan chứa khẩn cầu, một nốt loài ruồi lệ bên dưới khóe đôi mắt nên, làn tóc thẳng đen giòn lâu năm xõa xuống mặt mũi tai, dịu hiền ko chút khí thế.

Trong đôi mắt nam nhi, đấy là một người phụ phái đẹp vừa yếu mềm vừa hiền lành.

Là một người phu nhân, cô không tồn tại vấn đề gì, tuy nhiên anh ko yêu thương cô.

Ba năm trước đó, anh bị tai nạn thương tâm xe pháo, liệt nửa người, bác bỏ sĩ thưa anh đem tài năng sẽ không còn thể đứng lên được nữa, cũng tại thời điểm đó, anh và người phụ phái đẹp anh yêu thương bị ép buộc phải chia ly, u anh bắt anh coi mặt, phải tìm một người vợ làm bác sĩ để thường xuyên sóc mang lại anh cả đời, anh liền chọn một người “hộ lý” nhập số những người ái mộ mình, chính là Lộ Nam Mẫn, bởi vì cô ko có gia thế, cũng bởi vì cô an tĩnh trầm mặc.

“Cô ở tôi phụ vương năm, cũng chở che tôi phụ vương năm, chục triệu coi như thể bù đắp mang lại cô”.

Lúc người nam nhi thổ lộ những lời này, nhập đôi mắt anh ko chút dao động, càng ko nom rời khỏi chút tình cảm gì giành riêng cho cô: “Hay là, cô còn muốn thứ khác…”
“Tại sao?”
Lần trước tiên Nam Mẫn ngắt câu nói. anh, hai con mắt đỏ chót hoe hiện thị lên một tia chấp nhất, còn có…không cam lòng: “Tại sao cứ phải nói ly hít vào lúc này?”
Ngày mai chính là ngày kỷ niệm phụ vương năm ngày cưới của bọn bọn họ, cô tiếp tục lên thật nhiều plan, thậm chí còn cô còn nghĩ về, phụ vương năm rồi phụ vương năm, nhì mươi cái phụ vương năm chính là cả đời.

“Cô biết, người tôi yêu thương ko nên là cô”.

Câu nói rét mướt nhạt của những người nam nhi lòi ra vẻ hờ hững, anh thậm chí còn ko mang lại cô một tia hy vọng: “Huyên Huyên đã trở về, tôi phải cưới cô ấy”.

Nam Mẫn như bị sét đánh ngang tai, toàn thân gầy nhom yếu đuối ko chịu đựng nổi đả kích khẽ lập cập rẩy.

Cô cố gắng bảo đảm cuộc hôn nhân gia đình phụ vương năm, tuy nhiên lại ko bằng một câu của những người tớ – “Em về rồi đây”.

“Ông chủ…”
Quản gia cuống quýt vàng chạy cho tới báo cáo: “Cô Trác vừa ăn liền ộc rời khỏi, còn ộc rời khỏi cả máu!”
Khuôn mặt mũi trầm tĩnh của những người nam nhi khẽ thay cho đổi, vòng qua quýt Nam Mẫn trở về phía chống dành mang lại khách hàng, trầm giọng nói: “Chuẩn bị xe pháo, lên đường dịch viện”.

Chẳng mấy chốc, Dụ Lâm Hải ôm một người phụ nữ bước thoát ra khỏi chống dành mang lại khách hàng, cơ thể người phụ phái đẹp gầy gò xót xa yếu đuối, bên trên người còn che đậy một cái chăn mỏng dính thêu hoa mà tự tay Nam Mẫn thêu.

Xem thêm: truyện nhị gia nhà ta

Sắc mặt mũi cô tớ tái ngắt nhợt, lộ rõ vẻ bệnh tật, giống như như tiếp tục bặt tăm ngoài toàn cầu này bất kể khi này, cả người teo rúc nhập vòng tay của Dụ Lâm Hải, giọng nói yếu ớt: “Anh Hải, cô Lộ cô ấy…”
Dụ Lâm Hải tạm dừng ở chỗ rẽ của bậc thang, xoay đầu lại thưa với Nam Mẫn: “Luật sư tiếp tục tìm cô thưa chi tiết về việc ly hít, trong khoảng phụ vương ngày hãy dọn thoát ra khỏi biệt thự”.

Sau cơ, anh nâng người phụ phái đẹp trong tâm lên, ôm lấy cô tớ lên đường thẳng xuống tầng.

Nam Mẫn đứng ở lối rẽ bậc thang, Trác Huyên ở trong khoảng tay Dụ Lâm Hải ngẩng đầu nom Nam Mẫn, nhập đôi mắt tràn trề thắng lợi.

Chỉ một giờ trước, người phụ phái đẹp bị dịch cười thưa với cô: “Tôi có thể ngông nghênh bước vào phòng rồi, cô trả anh ấy lại mang lại tôi đi”.

Cho cho tới Khi bóng hình của bọn bọn họ bặt tăm trọn vẹn, cả người Nam Mẫn trượt xuống giống như như mất hết sức lực, nước đôi mắt lặng lẽ rơi, cô ôm lấy bản thân, chỉ cảm thấy vô cùng giá rét.

Mười năm.

Kể kể từ khi anh cứu vãn cô bay ngoài địa ngục đó, đến giờ, cô tiếp tục âm thầm lặng lẽ quan hoài anh chục năm, cũng yêu thương anh chục năm, đời người có mấy cái mười năm chứ.

Nhưng ko yêu thương chính là ko yêu thương, mang lại dù hèn mọn đến mức nào, cô cũng ko thể làm người nam nhi này cảm động, khiến cho anh yêu thương cô.

“Anh Hải, đấy là đợt ở đầu cuối em khóc vì như thế anh”.

Nam Mẫn vươn tay vệ sinh lên đường vệt nước đôi mắt giá rét, kể từ bên dưới khu đất đứng lên, người phụ phái đẹp vốn điềm đạm yếu đuối, liền trở thành vô nằm trong rét mướt lùng, nhập đôi mắt hiện thị lên một tia cứng rắn.

Đã đến thời điểm nên tách lên đường rồi.

Thỏa thuận ly hít bịa bên trên tủ đầu nệm nhập buồng nghỉ chủ yếu, rất dễ dàng thấy.

Nam Mẫn lật thẳng đến trang ở đầu cuối, phát hiện ra chữ ký không xa lạ, góc nhìn cô lóe lên, cẩn thận vuốt ve sầu cái thương hiệu “Dụ Lâm Hải”, sống mũi cay cay.

Cô sụt sịt, kìm nén những giọt nước đôi mắt đang được sắp trào rời khỏi, ko mang lại phép bản thân thuộc tự dự, núm chữ ký thương hiệu mình xuống sát bên – Lộ Nam Mẫn.

Nếu đã chính thức với cái thương hiệu này, vậy kết đôn đốc bởi vì cái thương hiệu này lên đường.

Nam Mẫn bịa một con cái vệt bên trên đầu nệm, cô mất mặt sát 1 năm từ lựa chọn vật liệu, mua sắm ngọc, đến lúc tương khắc kết thúc, đấy là phần quà kỷ niệm phụ vương năm cô cẩn thận sẵn sàng mang lại anh.

Thật rời khỏi nhập phụ vương năm vừa qua, cô tiếp tục tặng anh thật nhiều rubi, toàn bộ đều được sẵn sàng kỹ lưỡng, tuy nhiên ở đầu cuối đều lấp nhập tủ, hoặc vứt nhập sọt rác rến, cũng tương tự sự thật tình của cô ấy so với anh.

Vừa bước thoát ra khỏi biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang, một con xe quý phái black color ngừng mặt mũi đàng, Nam Mẫn lên xe pháo, nhàn nhạt nói: “Tôi ly hít rồi”.

Xem thêm: tiểu thuyết trầm vụn hương phai

Trên ghế lái, người nam nhi treo kính mát màu sắc trà cười cợt xấu xa xa: “Chúc mừng cô trở về cuộc sống tự do”.

Anh tớ đem PC cầm tay mang lại Nam Mẫn: “Đã đến thời điểm trở lại là chủ yếu bản thân.

Tất cả công ty chúng tôi đều đang được đợi sự trở lại của cô”.