cô dâu của tổng tài máu lạnh

“Tống Thành… Mau dậy cút, thầy đang được nom tề Đó là tiếng động tuyệt hảo nhất tuy nhiên hẳn từng nghe. Giọng bảo nhỏ nhẹ nhàng, âm vang như chuông kéo hãn ngoài giấc mộng tơ tưởng.

Tống Thành ngước cặp đôi mắt ngái ngủ quan sát về phía giờ đồng hồ chuông bại liệt. Trước đôi mắt hắn là 1 trong những sườn hành lang cửa số tràn ngập tia nắng ngày hè, chói lóa cho tới nút hắn buộc nên nheo đôi mắt lại.

Bạn đang xem: cô dâu của tổng tài máu lạnh

Thân hình nhỏ nhắn nhập cái áo lâu năm Trắng ngồi ngược nắng nóng khiến cho hắn chỉ thấy rõ rệt đàng viền mảnh khảnh.

“Hừm..?” Hắn mơ tơ tưởng màng fake tay kéo một lọn tóc đen sạm nhánh đang được đung đưa trước mặt mũi.

“Ái domain authority..” Phan Thủy Tường kêu nho nhỏ, nhì gò má mẩn đỏ lên ngượng ngùng.

Lúc này, Tống Thành đang được rất rõ nét khuôn mặt mũi thanh tú bại liệt, vô cùng tương đương một con cái mèo nhỏ dễ dàng bị tóm gọn nạt. Hắn mỉm mỉm cười, ham muốn trêu chọc thêm thắt một ít nữa.

“BỐP!”

Đầu hẳn bị đập cho tới nút nhấp lên xuống lư, nhì đôi mắt cảm nhận thấy kì quái: thân thiện trưa nắng nóng và lại giàn giụa sao cất cánh tứ tung.

“Đứa nào là dám tiến công bố?” Hẳn tỉnh cả ngủ, ngồi phắt dậy, nhì đôi mắt quắc lên, sẵn sàng tung cước nhập bất kể thương hiệu to gan lớn mật rộng lớn mật nào là.

Phan Thủy Tường mỉm cười khinh khích khiến cho Tống Thành ngừng lại một giây. Hẳn lăm le thần trở lại, giật thột thấy ông giáo già cả đang được vậy cuốn giáo án dày cộp, gọng kính mạ vàng lóe sáng sủa, đỉnh đầu bốc khói: “Đứa này tiến công đấy. Cậu lăm le thực hiện gì?

Hả?” Thầy giáo lừ đôi mắt khiến cho Tống Thành hấp tấp yên ổn bặt. Hản liếc lịch sự Phan Thủy Tường ngồi lân cận, thấy cô đang được nín mỉm cười, vờ vịt ngồi bó tay nghiêm trang, vóc dáng trăm Tỷ Lệ là nữ giới sinh kiểu mẫu.

Hắn gãi gãi đầu: “Em định… định… căn vặn coi thầy vẫn muốn tiến công nữa ko nhằm còn tránh”

Cả lớp mỉm cười ầm lên, cô nàng kế tiếp mặt mũi cũng che mồm tủm tỉm. Nụ mỉm cười của cô khiến cho nhì tai hẳn đương nhiên nặng tai trong thời điểm tạm thời, không hề nghe thấy giờ đồng hồ gáo thét ầm ï của giáo viên hoặc giờ đồng hồ cợt nhả nhí nhố của chúng ta nhập lớp nữa. Tất cả chỉ với lại có một không hai tiếng động nhập trẻo như chuông bại liệt.

Đấy là phiên thứ nhất Tống Thành thực sự nhằm ý tới sự tồn bên trên của đứa bạn ngồi cạnh.

Hản là kẻ theo gót phe cánh hành vi, Phan Thủy Tường đang được lọt được vào đôi mắt hắn, nhất cử nhất động của cô ấy đều được hắn tóm chắc chắn trong tim bàn tay. Cô cút đâu, hắn Từ đó. Cô ở group học hành nào là, hắn nhảy nhập.

nhóm bại liệt. Đến lịch trực nhật hẳn cũng cố ý thay đổi nhằm cả nhì cùng với nhau ở lại quét tước lớp từng giữa trưa.

Một ngày, Phan Thủy Tường cút quét tước lá bàng rụng, Tống Thành cũng tò tò theo gót.

Cô vậy loại thanh hao tre cán lâu năm, đứng thân thiện sảnh ngôi trường chan hòa tia nắng giàn giụa những lá bàng đỏ rực rực rải rác rưởi mọi chỗ, quay đầu sang một bên hỏi: “Tống Thành, cậu quí tớ à2”

Hắn chớp mắt: “Sao cậu lại nghĩ về tớ quí cậu?”

Cô nom song tai đỏ rực rực của hắn, khinh khích cười: “Trên mặt mũi cậu ghi chép rõ rệt.”

Hắn ngượng vượt lên trước, gắt ầm lên: “Cậu tưởng bở rồi!” Nói kết thúc hấp tấp vàng thăm dò cớ cút sụp đổ rác rưởi, chạy mất hút bú.

Việc Phan Thủy Tường được Tống Thành theo gót xua nằm ra toàn ngôi trường, khiến cho cô từ là một nữ giới sinh thông thường vụt trở thành có tiếng.

Một ngày, Tống Thành đang được sẵn sàng cho tới câu lạc cỗ thì một hắn đàn em của hắn chạy hấp tấp nhập, hớt hơ hơ hải kêu loạn: “Anh Thành, ko kết thúc rồi! Toi rồi! Nguy rồi!

Xem thêm: diệp oản oản tư dạ hàn

Tống Thành bực bản thân đá nhập cảng nó một phát: “Có gì mau trình bày.”

“Chị Thủy Tường… bị bọn ngôi trường bại liệt bắt cút rồi”

Chiếc cặp sách bên trên tay hẳn rơi xuống.

Cho cho tới Khi hắn kịp lăm le thần lại thì đang được thấy bản thân đứng thân thiện kho bãi bồi ven sông, vây xung quanh hắn là nhì mươi thằng to tướng con cái khoác đồng phục ngôi trường lân cận. Thủ lĩnh của đám bại liệt là 1 trong những hắn ốm nhom tuy nhiên mặt mũi mũi sở hữu u sở hữu bướu, là bộ phận ko hãi trời, ko hãi khu đất Vừa thấy Tống Thành, hắn nhe răng mỉm cười khành khạch: “Tao còn tưởng bọn đàn bà trình bày đùa. Hóa rời khỏi con cái ranh con này là tình nhân mi thiệt à?

Cũng được đấy”

Tống Thành liếc nom Phan Thủy Tường bị năm trực tiếp đàn ông vây xung quanh, đứng run rẩy rẩy thân thiện kho bãi bồi lộng dông. Hän nhếch môi cười: “Từ khi nào tuy nhiên Cấn Trần Ninh mi nên sử dụng cho tới trò bắt xay đàn bà thế? Thằng hèn!”

Cấn Trần Ninh bị chửi trực tiếp mặt mũi ngay lập tức trước mặt mũi đàn em thì nổi cơn tam bành. Gã nhảy lên, chỉ tay nhập Tống Thành quát lác to: “Mày tiến công đàn em của tao tuy nhiên không dám nhận, trong cả ngày núp nhập ngôi trường. Ra về nên gọi xe cộ fake đón, không đủ can đảm ló mặt mũi vì thế hãi tao trả thù địch. Mày mới mẻ là thằng hèn!”

Tống Thành ngoáy lỗ tai, thực hiện rời khỏi vẻ nghĩ về một ít, tiếp sau đó mỉm cười ha ha: “Đàn em của mày? Cái đám năm thằng không có tác dụng bị tao bẻ chân với toá khớp tay ấy hả? Tao còn đang được vướng mắc ai kết hấp thụ lũ con chuột nhất lù rù bọn chúng nó thực hiện môn sinh, ờ… nếu như trong trường hợp là mi thì tao hiểu rồi. Đến bắt cóc đàn bà còn khiến cho được thì mi nên cầu van lơn căn nhà ngôi trường cho tới thay đổi đồng phục lịch sự khoác váy đi”

Cấn Trần Ninh xưa ni chỉ biết sử dụng quả đấm, đấu võ mồm với Tống Thành chắc chắn rằng bị hắn thực hiện cho tới ôm hận. Gã quát lác ầm lên: “Có chúng ta mi khoác váy ấy. Hôm ni tao với mi chiến tay song coi ai rộng lớn ai.”

“Được thôi” Tống Thành tự do thoải mái 1 mình lao vào thân thiện vòng tròn xoe. “Đến cút con cái trai”

“Mày trình bày gì đấy? Tao mới mẻ là phụ thân mi đấy, trực tiếp chói”

“Mày là con”

“Bố”

“Ừ, phụ thân trên đây con” Tống Thành ngửa cổ mỉm cười lên. Vừa mỉm cười, hẳn vừa phải giơ chân giẫm bốp nhập cánh tay đang được vung cho tới của Cấn Trần Ninh, khiến cho hắn rơi rụng đà té loạng choạng Từ nhỏ hắn đã đi được học tập thăm dò đạo và Vovinam, từng bị đám thiếu hụt niên rộng lớn tuổi tác rộng lớn tiến công cho tới tơi bời hoa lá. Cho nên giờ đây tay nghề tiến công nhau của hắn vô cùng đa dạng, võ sạch sẽ võ dơ gì hắn đều từng sử dụng qua loa.

Cấn Trần Ninh lần thứ nhất đụng chạm chừng Tống Thành, thoạt nom hẳn vóc dáng thư sinh, thật sạch sẽ thì nghĩ về hoàn toàn có thể hàng phục được. Không ngờ tiến công cho tới nửa giờ đồng hồ vẫn bất phân trực tiếp bại, Cấn Trần Ninh rơi rụng mức độ từ từ.

Đứng ở ngay gần này đó là toàn cỗ đàn em của Cấn Trần Ninh, không tồn tại mệnh lệnh của hắn, không người nào dám nhảy nhập. Hơn nữa, cả nhì đều là dân võ thuật, quyền cước tiến công rời khỏi chuyên nghiệp và rất là nguy khốn. Ai lừ đừ lảng vảng ngay gần bại liệt tuy nhiên bám một đòn là vậy chắc chắn một vé nhập viện lâu lâu năm. Cả lũ lần thứ nhất được tận mắt chứng kiến cảnh đại ca bị dồn nhập thế yếu đuối, vô cùng hồi hộp đứng coi, thiếu hụt điều vỗ tay khích lệ biểu dương đòn Tống Thành tung rời khỏi thiệt thích mắt nữa thôi.

Chỉ sở hữu Phan Thủy Tường là sợ hãi, cố mức độ gào to: “Tống Thành! Đừng tiến công nữa!

Cậu mau tạm dừng đi!”

Nhưng Tống Thành đang được say đòn, liên tiếp nhảy vào tiến công Cấn Trần Ninh ko nhân nhượng. Lúc này cả bọn Cấn Trần Ninh mới mẻ biết hóa rời khỏi tin tưởng trạm gác Tống Thành là 1 trong những thãng sừng sỏ ngày tiết lạnh lẽo ko hề trình bày vượt lên trước. Hản nom gọn gàng, thật sạch sẽ chẳng qua loa vì thế ở ngôi trường không người nào dám động cho tới hẳn nên hẳn cũng không nhất thiết phải tối ngày lăn lóc lộn tiến công nhau nhằm phô trương thanh thế như Cấn Trần Ninh, “BỐP!! BỐP!I!”

Quai hàm của Cấn Trần Ninh chéo cho tới trừng trị nhức sau nhì cú đá. Hắn lảo hòn đảo lùi rời khỏi sau rồi té gục, mồm phun rời khỏi một búng ngày tiết.

Xem thêm: đợi mưa tạnh

Thấy đại ca thất thế, nhì mươi đàn em vẫn đứng coi nãy gi xông nhập ứng cứu vãn. Tuy Tống Thành sở hữu võ nhưng tại vì con số đối phương vượt lên trước áp hòn đảo nên hắn cũng ăn đòn quá nhiều. Hăn bị giẫm nhập sống lưng, tiến công nhập đầu, đấm nhập bụng… túi vết mờ do bụi. Giữa khi lộn xôn, Tống Thành trông thấy một thằng tiến thủ về phía Phan Thủy Tường. Hắn hốt hoảng phóng về phía cô, giẫm cất cánh hắn bại liệt, rước cô ôm chặt nhập lồng ngực.

“Tống Thành..” Phan Thủy Tường run rẩy rẩy mà đến mức đứng ko vững vàng. Cô ham muốn bảo hẳn tạm dừng cút tuy nhiên ko cơ hội nào là thốt được nên tiếng. Nhìn hẳn thời điểm hiện nay hung tợn như atula khiến cho cô hãi bị tiêu diệt khiếp.

Hản ôm chặt cô, vừa phải đánh đấm, vừa phải chở che cô ngoài sự tiến công của những hắn bại liệt “Đừng hãi. Tớ ở đây” Hắn nghiến răng hứng một cú đấm đang được nhằm mục tiêu nhập đầu Phan Thủy Tường. Cô níu chặt tay hẳn, không thích hẳn tiến công nữa Tống Thành bị vướng víu nên ăn đòn càng nhiều hơn nữa. Sức lực cạn dần dần, nhì đôi mắt hẳn cũng u ám. Trước Khi hẳn ngất cút, chỉ kịp nghe giờ đồng hồ Phan Thủy Tường gào khóc: “Dậy đi… Tống Thành… Mau dậy đi…”