có chồng là thần y

"Bich!" "Bich!" "Bich!"

Ở Tây Kỳ, bão rét mướt thấu xương, từng mặt hàng đồng chí khoác phục trang quân nhân bước đều bước.

Bạn đang xem: có chồng là thần y

Bọn chúng ta là những người dân bảo đảm an toàn biên cương Tây Kỳ của Nước Viễn, từng người chúng ta đều là một trong binh sĩ trải đời qua quýt tập luyện lênh láng ngày tiết lửa, một nhóm quân hùng cường bất bại được tạo ra kể từ Fe và máu!

Bon chúng ta sử dụng chủ yếu ngày tiết, các giọt mồ hôi, thậm chí là là cả tính mạng con người của tôi nhằm canh phòng biên cương Tây Kỳ, ko cho tới bất kể thương hiệu thủ lĩnh nào là của quân thù tiến bộ vô Nước Viễn cho dù chỉ là một trong bước

Một con xe jeep quân dụng châm lừ đừ trải qua, toàn bộ quân sĩ tạm dừng "Rầm" một giờ, tay nên ngang lông mi, cúi kính chào, vẻ mặt mày vừa phải trang nghiêm vừa phải sùng bái, ngửng đầu coi bóng hình mạnh mẽ và uy lực trước đội hình.

Trong góc nhìn chúng ta lênh láng sự cuồng nhiệt độ, thèm khát và cảm kích.

Người thanh niên con trẻ tuổi hạc này, là niềm tin yêu và kỳ vọng của mình bên trên mặt trận Tây Kỳ.

Bởi vì thế người thanh niên này không chỉ có với mức độ kungfu vô tuy vậy, tuy nhiên còn tồn tại hắn thuật thần thông Tất cả những quân sĩ còn sinh sống sót ở Tây Kỳ, không người nào là không sở hữu và nhận được sự tương trợ của anh ý, người nam nhi tê liệt, vẫn cho tới chúng ta cuộc sống thường ngày loại nhì, ban cho tới chúng ta vinh quang quẻ tối đa Anh là kẻ hàng đầu Tây Kỳ – Thần hắn tôn quý! "Chào mừng Thần y” “Chào mừng Thần y”

Tiếng la hét lắc trời đùng một cái vang lên, lắc động núi rừng.

Nhưng khuôn mặt mày ý kiến đề xuất của những người nam nhi ko vi vậy tuy nhiên bộc lộ đi ra một chút ít phấn khởi sướng và kiêu hãnh.

Ngược lại, anh chỉ vô một trong những hũ tro cốt và điểm chôn di vật ở đang được xa xăm, trầm giọng nói: "Tên thủ lĩnh mặt mày địch vẫn thoái lui, tuy nhiên thời điểm ngày hôm nay ko nên là ngày xứng đáng nhằm ăn mừng. Hôm ni, là ngày nhằm truy điệu những người dân bằng hữu của tất cả chúng ta vẫn rủi ro quyết tử bên trên mặt trận."

Nghe những điều này, toàn bộ đồng chí đều lặng cút, coi những người dân nhân vật vẫn quyết tử vì thế quốc gia, hốc đôi mắt đỏ rực hoe. Tại phía trên với đồng team và bằng hữu của bọn họ!

Người nam nhi nhảy xuống ngoài xe pháo, ý kiến đề xuất đặt chân vào trước đài tưởng niêm, bên dưới sự lưu ý của quý khách, anh đùng một cái thảo một cái huy hiệu hình kiểm bên trên ngực xuống. “Chí tôn, ko được!"

Nhìn thấy hành vi của anh ý, người nam nhi đầu trọc ở bên cạnh đùng một cái hồ nước lên. “Tại sao lại ko được?” Người nam nhi xoay đầu lại.

Vẻ mặt mày Diệp Phong Sơn trang nghiêm nói: "Chí tôn, đó là dụng cụ cần thiết của quốc gia, đó là sự thừa nhận của quốc gia giành cho anh, đó là vinh quang quẻ tối đa, anh... ngàn vạn lượt ko được!" “Chí tôn, ngàn vạn lượt ko được! Xin anh hãy tịch thu khẩu lệnh đã mang ra!”

Những người chiến sĩ phía bên dưới cũng lên giờ răn dạy nhủ

Xoay người coi quét tước qua quýt đồng chí phía bên dưới, Sở Quốc Thiên trầm giọng hộ: "Đồ vật cần thiết của quốc gia là cái gì? Mọi người, còn cả chúng ta, mới mẻ là thực sự là những người dân cần thiết so với quốc gia này!”

Anh chỉ vô đài tưởng vọng, nhì đôi mắt đỏ rực bừng: "Không với sự quyết tử của những người dân bằng hữu này, làm thế nào giành được cải gọi là vinh quang quẻ này? Không với quý khách ngã xuống, làm thế nào hoàn toàn có thể lưu giữ cho tới cái khu đất Tây Kỳ này yên ổn ổn?" Nghe xong xuôi những điều này, những người dân đồng chí trải đời qua quýt ngày tiết lửa, đều rơi lệ

Thấy quý khách không hề ngăn chặn bản thân, Sở Quốc Thiên đặt điều huy chương trước đài tưởng vọng, bưng một chém rượu lên, một tương đối tu cạn: "Các bằng hữu, nài chi phí biệt “Xin chi phí biệt. “Xin chi phí biệt”

Tất cả đồng chí Tây Kỳ, đều thảo nón xuống, toàn thể yên ổn thầy thuốc.

Một khi lâu sau, Sở Quốc Thiên phanh mồm nói: "Các bằng hữu, sáu năm ròng rã tan, lúc này tường ngăn chống thủ của Tây Kỳ vẫn chắc chắn, cũng đang đi vào khi tôi nên tách cút, nếu như với duyên, tất cả chúng ta lại gặp gỡ nhau!

Vừa nghe những điều này, cả Tây Kỳ bỗng dưng náo động. “Chí tôn, Tây Kỳ ko thể không tồn tại anh được!" Diệp Phong Sơn đứng một phía cuống quýt vàng ngăn chặn. “Chí tôn, anh ko thể cút, anh cút rồi Cửa Hàng chúng tôi nên làm thế nào day?" Cảm sẽ có được sự khẩn thiết và cầu nài của những bằng hữu, Sở Quốc Thiên nhì đôi mắt đỏ rực lên, ngửng đầu lên, nghẹn ngào nói: “Một quý ông cao vĩ đại khóc sướt mướt như phụ phái đẹp, tương lại của đồng chí bởi Sở Quốc Thiên tôi lãnh đạo lại tăm tối vì vậy sao?"

Nhưng khi anh vừa phải phát biểu xong xuôi, những đồng chí bên dưới trả sup đo. toàn

Người thanh niên này, đó là một vị thần trong tâm chúng ta, là niềm tin yêu có một không hai của mình, là tiềm năng và thần tượng của toàn bộ đồng chí

Trận chiến trước đầy đủ nhằm anh công nên danh toại, phát triển thành tướng tá quân con trẻ tuổi hạc nhất ở nước Viên, tuy nhiên vì sao anh lại lựa lựa chọn xuất ngũ? “Các bằng hữu, tất cả chúng ta là nam nhi, với nợ thì nên trả. Sở Quốc Thiên nặn đi ra một nụ cười: "Đã sáu năm rồi, với chút nợ, cũng nên trả rồi. Chúng tớ với duyên gặp gỡ lại!”

Dứt điều, Sở Quốc Thiên tu cạn chén rượu sau cuối, tách nội địa mặt mày của toàn bộ quân sĩ. cút

Chiến chiến sĩ ở phía bên dưới coi Sở Quốc Thiên tách cút, toàn bộ đều khóc nức nở.

Ai hoàn toàn có thể ngờ được, quân team Tây Kỳ vượt trội nhất nước Viễn lại khóc như 1 đám con trẻ con?

Lúc chúng ta gặp gỡ gian nguy cho tới tính mạng con người cũng trước đó chưa từng rơi nước đôi mắt

Bị thương vô nằm trong nguy hiểm cũng trước đó chưa từng rơi nước måt.

Nhưng lúc này chúng ta khóc rồi.

Bởi vì thế vị Thần trong tâm chúng ta ham muốn quăng quật chúng ta tuy nhiên đi! “Cung chi phí Chí tôn "Cung chi phí Chí tôn!”

Nghe những giờ la hét liên tiếp hâu phương, Sở Quốc Thiên vẫn khóc kể từ lâu, tuy nhiên anh chắc chắn nên trở lại, vẫn sáu năm rồi, anh vẫn nhằm người phụ phái đẹp tê liệt tuyệt vọng sáu năm rồi, lúc này, đang đi vào khi nên trả nợ rồi!

Hai ngày sau, bên phía ngoài trường bay quốc tế Hoan Châu. Hai người nam nhi to lớn, vẻ mặt mày ý kiến đề xuất theo lần lượt bước thoát khỏi trường bay. “Chí tôn, lúc này tất cả chúng ta cút đâu?”

Xem thêm: chích thì giới 99

Người nam nhi căn vặn đầu thương hiệu là Trương Hùng, một trong những tư chiến tướng tá xuất sắc nhất bên dưới tay Sở Quốc Thiên, cũng tách ngoài Tây Kỳ cùng theo với Sở Quốc Thiên.

Sở Quốc Thiên liếc đôi mắt coi Trương Hùng một chiếc, trầm giọng nói: "Xuất ngũ rồi, anh chớ gọi tôi là Chỉ tôn nữa." "Vâng!" Trương Hùng trang nghiêm vấn đáp,

Nhìn Trương Hùng, Sở Quốc Thiên nhấp lên xuống lắc đầu, suy tính một khi, lừ đừ rãi phanh miệng: “Hôm ni là Thanh Minh, tất cả chúng ta cút thăm hỏi mộ ông nội trước

Thanh minh, nghĩa trang Tề Sơn ở Hoan Châu, vô nằm trong nhộn nhịp.

Trước mộ phần của Lâm Viễn Thanh.

Nhìn hình ảnh chụp white đen sì của ông lão mim cười cợt bên trên bia mộ, lại ghi nhớ cho tới thời xưa, hốc đôi mắt Sở Quốc Thiên dẫn dẫn ươn ẩm ướt. “Lách tách", Sở Quốc Thiên quỳ xuống trước bia mộ, nghẹn ngào nói: “Ông, thực nài lỗi ông, con cháu... về trễ rồi!”

Trương Hùng ở một phía chớp chớp đôi mắt, tràn trề không thể tinh được.

Thần hắn Chí tôn của Tây Kỳ, dù cho có ngã xuống nuhưng vẫn ko ụp lệ, vậy tuy nhiên giờ khắc đó lại quỳ xuống trước mộ của một ông lão, rơi nước đôi mắt, lòi ra vẻ yếu ớt vì vậy.

Rốt cuộc ông lão này là ai? “Ông yên ổn tâm, chỉ việc con cháu còn sinh sống một ngày, con cháu tiếp tục bảo đảm an toàn Thanh Di một ngày, mặc dù nên trả giá chỉ vị ngày tiết, con cháu cũng sẽ không còn hề bởi dự

Sau khi dưng một bó hoa, Sở Quốc Thiên vệ sinh thô nước đôi mắt vùng lên. “Đi thôi."

Anh mới mẻ vừa phải vùng lên, xoay đầu lại coi, thì thấy một cô bé nhỏ năm sáu tuổi hạc đang được rụt rè coi anh.

Cô bé nhỏ khoác một cỗ váy công chúa color hồng nhạt nhẽo, khuôn mặt mày white nõn, đàng đường nét thanh tú, hai con mắt vĩ đại đen sì láy, lông nheo nhiều năm chớp chớp như búp bê sứ, cực kỳ dễ thương và đáng yêu.

Không biết vì sao, coi cô bé nhỏ, trong tâm Sở Quốc Thiên đùng một cái sinh đi ra một cảm hứng kỳ quái ác, một loại cảm hứng thân thuộc thiết trời sinh.

Nhìn xung xung quanh cô bé nhỏ, không tồn tại người rộng lớn, Sở Quốc Thiên nhíu mi, tiếp cận ở bên cạnh cô bé nhỏ, ngồi xổm xuống, cười cợt êm ả nhất hoàn toàn có thể, nhẹ nhàng giọng hỏi: “Cô bé nhỏ, sao con cháu lại cho tới phía trên một minh? Ba u của con cháu đâu rồi?"

Đôi đôi mắt vĩ đại đen sì như mực của cô ý bé nhỏ chợt lóe lên, cười cợt toe toét nói: “Bố đó là thân phụ của con cái tê liệt Sở Quốc Thiên và Trương Hùng vừa phải nghe xong xuôi, đều ko nhịn được nở nụ cười cợt,

Nhìn thấy vóc dáng rụt rẻ rúng của cô ý bé nhỏ, Sở Quốc Thiên suy nghĩ thì thầm, nếu mà bản thân ko loại bỏ, có lẽ rằng đứa con trẻ cũng trạc tuổi hạc cô bé nhỏ trước mặt mày nhi “Cô bé nhỏ, con cháu đã nhận được sai lầm người rồi, mái ấm ko nên là thân phụ con cháu." Sở Quốc Thiên cười cợt nói: "Không nên con cháu cút lạc chứ?

Chủ dẫn châu đi kiếm u con cháu nhé?" Nhưng khi Sở Quốc Thiên vừa phải năm lấy tay cô bé nhỏ, cô bé nhỏ ngay tắp lự "Òa” một giờ khóc: "Bố ko cần thiết chỉ bảo Nhi nữa, chỉ bảo Nhi là đứa con trẻ không tồn tại thân phụ. Hu hu hu.

Nhìn thấy vóc dáng này cô bé nhỏ, Sở Quốc Thiên ko ngoài dở khóc dở cười cợt, Trương Hùng đứng một phía thông tục cười cợt nói: "Anh Sở, cô bé nhỏ này thiệt sự rất giản đơn thương, coi cũng đều có vài ba phần như là anh, phát biểu ko chừng thiệt sự là đàn bà anh đấy. “Nói nhảm vật gì vậy?” Sở Quốc Thiên nhíu mi.

Cô bé nhỏ vừa phải nghe, càng khóc to hơn, khiến cho vị Thần hắn Chí tôn của Tây Kỳ Sở Quốc Thiên tức thời cảm nhận thấy với chút quăng quật tay bất lực.

Trương Hùng cười cợt nói: "Anh Sở, cô bé nhỏ này cực kỳ xinh, u của cô ý bé nhỏ chắc chắn rằng cũng ko tầm thường, nếu như không thì anh thực hiện thân phụ cô bé nhỏ cút.

Sở Quốc Thiên vừa phải nghe, cau mi, Trương Hùng tức thời rụt đầu lại.

Mà chỉ bảo Nhi sụt sịt một chút ít, tức thời càng khóc kinh hoàng hơn: “Hu hu, thân phụ ko cần thiết chỉ bảo Nhi nữa, còn hung hãn với chỉ bảo Nhi, hu hu hu, chỉ bảo Nhi ko quí thân phụ nữa đâu...

Nghe thấy cô búp bê sử khóc vì vậy, người cút thăm hỏi mộ xung xung quanh tức thời lưu ý. “Người nam nhi này thiệt chẳng đi ra làm thế nào, trong cả đàn bà của tôi cũng không sở hữu và nhận đi ra, thiệt thực sự chẳng đi ra gì." “Đúng vậy, thực sự mặt mày người dạ thủ, trong cả một đứa con trẻ dễ thương và đáng yêu vì vậy cũng vứt quăng quật được, thiệt khốn nàn tuy nhiên

Đối mặt mày với những điều chỉ trích của những người dân xung xung quanh, Sở Quốc Thiên cười cợt cực ko thôi.

Chỉ hoàn toàn có thể rủ dành riêng chỉ bảo Nhi, nói: "Cháu là chỉ bảo Nhi nên không? Cháu nghe điều mái ấm, mái ấm tiếp tục dẫn con cháu đi kiếm u, được không?"

Nghe điều Sở Quốc Thiên phát biểu, chỉ bảo Nhi tạm dừng, hai con mắt vĩ đại đen sì lấy chớp chớp: “Vâng, vâng, u cũng tương đối ghi nhớ thân phụ. Ba ơi, tất cả chúng ta đi kiếm u cút Đỗ chỉ bảo Nhi xong xuôi, nhì người fake cô bé nhỏ cho tới điểm quản lý và vận hành nghĩa trang, tuy rằng rằng cô bé nhỏ cực kỳ dễ thương và đáng yêu, tuy nhiên anh vẫn tồn tại nhiều việc cần thiết rộng lớn nên hoàn thiện.

Hai người fake cô bé nhỏ cho tới điểm quản lý và vận hành nghĩa trang, tách cút ko lâu sau, một người phụ phái đẹp trẻ trung khoác váy đen sì với mái đầu búi cao xông vô.

Người phụ phái đẹp trời sinh vẫn vô nằm trong xinh đẹp nhất, cái váy đen sì càng thực hiện nổi trội làn domain authority white nõn như ngọc của cô ý. Khuôn mặt mày trái khoáy xoan white trẻo quyến rũ, thể hiện nay trọn vẹn vẹn đường nét phái đẹp tính độc hòn đảo của phụ phái đẹp phương Đông.

Đôi đôi mắt vĩ đại xinh đẹp nhất hiện thị vẻ lo ngại, bên dưới cái mũi cao, song môi đỏ rực mọng tương đối hé phanh, khiến cho cho tất cả những người không giống ham muốn âu yem.

Sau khi phát hiện ra chỉ bảo Nhi, người phụ phái đẹp vẫn ko không còn sững sờ, ôm chặt chỉ bảo Nhi vô lòng, tức thời trách móc móc: "Bảo Nhi, ko nên u bảo con cái đứng ở mặt mày tê liệt ko được cút lộn xộn hoặc sao? Sao con cái ko nghe điều như thế! Nếu như lạc mất mặt con cái, u nên sinh sống ra sao đây?"

Nói xong xuôi, người phụ phái đẹp nhịn ko được rơi xuống nhì mặt hàng nước đôi mắt.

Xem thêm: nóng bỏng mạn lâm

Con gái là tính mạng con người của cô ý, nếu như không nên vì thế đàn bà, chỉ kinh sợ cô không hề sinh sống cho tới ngày thời điểm ngày hôm nay. “Mẹ, chỉ bảo Nhi phát hiện ra thân phụ. chỉ bảo Nhi cười cợt hì hì, bên trên khuôn mặt mày white nõn lòi ra nhì lúm đồng xu tiền nhỏ xinh xăn.

Vừa nghe điều này, khung người người phụ phái đẹp mặt mày váy đen sì lập cập lên, một tia bối rồi hiện thị vô hai con mắt hạnh. "Nhưng thân phụ không sở hữu và nhận đi ra chỉ bảo Nhi, ko cần thiết chỉ bảo Nhi nữa, u ơi, nên làm thế nào đây?" chỉ bảo Nhi tự động lẩm nhẩm, chiếc miệng nhỏ nhân than vãn, với chút tức giận dỗi, lại sở hữu chút phiền óc. Nhưng, trong tâm Lâm Thanh Di lại tràn ngập xê dịch. Người nam nhi tê liệt, thiệt sự vẫn trở lại? “Mẹ vẫn phát biểu với con cái rồi, thân phụ con cái vẫn bị tiêu diệt rồi, chỉ bảo Nhi, tất cả chúng ta cút thăm hỏi mộ ông cút, trong tương lai, chớ phát biểu những điều bất nghĩa nữa. Con với hiểu không?” Lâm Thanh Di nhíu mi, tiếng nói cao hơn nữa vài ba phần.

Bảo Nhi phát hiện ra u bản thân vì vậy, chiếc miệng nhỏ nhắn bĩu đi ra, thấp đầu “Vàng” một giờ, rồi ngán chán nản theo đòi u ra phía bên ngoài. Sáu năm rồi, anh vẫn loại bỏ sáu năm, vì thế sao vẫn tồn tại tảo lại? Vì sao?