chu tự hằng

Chu Tự Hằng vô nằm trong áy náy, cậu đem tay lên vò đầu, demo thăm dò xét: “Khụ, hoặc là…để anh xoa mang lại em nhé?”

Tầm đôi mắt cậu tạm dừng tức thì trước ngực cô bé, vì như thế đứng ngay sát nên hoàn toàn có thể review chính xác, ngực của Minh Nguyệt cũng đã hơi nhô lên, bên dưới lớp áo sơ-mi Trắng đồng phục, cái áo lót nhỏ màu Trắng thoắt ẩn thoắt hiện.

Bạn đang xem: chu tự hằng

Chu Tự Hằng chính thức tâm trí về mẫu mã của cái áo con.

Độ lâu năm vì chưng nửa thân trên, với nhị chạc miếng, nằm trong lối hoa văn nhỏ xíu không nhìn thấy rõ.

Minh Nguyệt nghe cậu nói thẳng rời khỏi như vậy thì rất sững sờ, cô bé tháo lui về sau một bước, khá mất mặt bất ngờ kéo chặt cổ áo khóa ngoài lại nhằm tủ.Vì khôngmuốn khó khăn xử, cô bé vờ vịt hỏi: “anh nói gì cơ? Em không nghe rõ.”

nói xong, cô bé cuống quýt vàng chạy qua quýt Chu Tự Hằng, muốn đi nhanh nhập ngôi trường.

Chu Tự Hằng không cho cô bé với thời cơ trốn tách, thời điểm hôm nay nhập đầu cậu chỉ chứa chấp từng hình hình ảnh cỗ ngực nhỏ phập phồng và dáng vẻ của cái áo con thôi.Giống như vừa vặn có một cánh cửa ngõ cởi ra một thế giới mới mẻ, trừng trị rời khỏi trăm ngàn loại khả năng chiếu sáng sặc sỡ vậy.

Cậu choạng cái người mẫu rời khỏi nhằm cản Minh Nguyệt lại, tay chống nhị mặt mũi người cô bé, khom người xuống, mặt mũi dán sát vào cô bé.

không gian xung xung quanh Minh Nguyệt chợt chốc trở nên nhỏ hẹp, nhập hai con mắt của Chu Tự Hằng, cô bé nhận ra hình bóng bản thân nhập cơ, một cơn gió máy đuối thổi qua quýt, thực hiện phảng phất mùi hương mừi hương đuối của cậu nam nhi trước mặt mũi.

“không nghe thấy?” Chu Tự Hằng rời khỏi vẻ như vô cùng tin yêu lời cô bé nói, lại tráng lệ và trang nghiêm hỏi một lần nữa: “anh nói là, để anh xoa mang lại em nhé?”

Lần này cậu còn thêm nữa động tác để cô bé hiểu rõ ra, cậu giơ năm ngón tay, tiếp sau đó thực hiện động tác tẩm quất.

Minh Nguyệt nhìn cậu, lại rụt người về sau, chớp mắt một cái.

Chu Tự Hằng bị cô bé máu mê hoặc, cũng chớp mắt một cái.

Minh Nguyệt vẫn đang nhìn nhập tay cậu, Chu Tự Hằng như bị ma mãnh xui quỷ khiến cho, năm ngón tay cứ tự động hóa mô tả trong không khí, Minh Nguyệt xấu xí hổ không chịu nổi, ngực vốn đang đau nhức thì bây giờ lại như đang bị lửa thiêu nhen nhóm vậy.

Chu Tự Hằng cũng không hiểu nổi là tại vì sao bản thân lại thực hiện vậy, có lẽ rằng đơn giản thuận theo gót tâm trí tuy nhiên hành vi thôi.

Tay của cậu vẫn giơ rời khỏi trước mặt cô bé, không có dự định thu tay về, còn len lén thăm dò xét vẻ mặt mũi của Minh Nguyệt nữa.

Cái nhìn này bị Minh Nguyệt bắt được, cậu tức thì ngượng ngùng cúi đầu, cậu vô cùng cao, tuy nhiên khi khom sống lưng cúi đầu, Minh Nguyệt lại chỉ nhìn thấy mộtchỏm tóc đung đem trước mặt mũi.

“Chu Tự Hằng!” Minh Nguyệt tức giẫn dữ ham muốn mắng cậu, tuy nhiên vì như thế được thân phụ dạy dỗ là không được nói ra những tiếng khó khăn nghe, mang lại nên cô bé chỉ đơn giản và giản dị hô vĩ đại thương hiệu cậu lên thôi.

Cho cho tới bây giờ cô bé vẫn ko lúc nào gọi hẳn chúng ta thương hiệu cậu rời khỏi cả, hồi bé thì nũng nịu gọi “Chu Chu ca ca”, cứ đi theo sau cậu như một cái đuôi nhỏ, tăng trưởng rồi thì gọi nhị giờ “Chu Chu” thân thương, thay đổi lại là Chu Tự Hằng cứ xung quanh quẩn dính vào lấy cô bé.

một tiếng “Chu Tự Hằng” kia đã thành công kéo tâm trí của lão đại ngôi trường Nhất Trung về bên, nhị tay cậu giơ lên nhị mặt mũi tai thực hiện cỗ đầu mặt hàng, tội nghiệp đáp: “Có!”

Như đang bị thầy công ty nhiệm gọi lên bảng vậy!

Minh Nguyệt được giải bay, tức thì ôm chặt áo rồi chạy đi.

Sáng sớm, những học viên thứu tự giẫm xe cộ nhập kho bãi gửi xe cộ của ngôi trường.

Bạch Dương mới mẻ vừa vặn xuống xe thì đã nhìn thấy khuôn mặt đỏ rực hồng của Minh Nguyệt, đang vội vã bước đi, còn đại ca của cậu tao là Chu Tự Hằng thìlại giơ nhị tay đầu mặt hàng, góc nhìn nhìn ngóng nhìn theo gót.

Bạch Dương cuống quýt hô: “Minh Nguyệt!”, nhưng cô bé đã đi mất rồi.

đang cãi nhau đấy à?

Bạch Dương cười cợt tủm tỉm, chạy cho tới lấy lòng Chu Tự Hằng: “Đại ca, chị dâu đang giận dỗi gì anh à?”

Lúc chạy toàn thân thiện cậu tao đều rung rinh lên, toàn bộ cơ thể toàn thịt là thịt, với đứng thôi cũng đầy đủ khiến cho sàn căn nhà rung rinh đem, đến mức thân phụ cậu tao cũng phải nói “Tiếc mang lại cái brand name Bạch Dương quá đẹp nhất tuy nhiên thân phụ mày đã đặt mang lại mi, nhìn mi mập cho tới nỗi không nhìn thấy cả đôi mắt đâu kìa!”

“Thằng ranh này!” Chu Tự Hằng đập một phát nhập đầu Bạch Dương, “Mẹ nó, phía trên người tao gọi là tình thú biết chưa!” nói xong cậu nông cạn đem túi ba lô vào một bên vai, tay cơ đút vào bên trong túi quần, nhíu mi quan sát về phía Minh Nguyệt.

Vẫn là cỗ đồng phục học viên thân thuộc ấy, nhưng không hiểu sao cậu lại thấy chỉ mất Minh Nguyệt đem là đẹp tuyệt vời nhất, vòng eo cũng nhỏ nhắn rất nhiều đối với những phái đẹp sinh không giống.

Nghĩ sắp tới đây, Chu Tự Hằng lại giơ tay lên trước đôi mắt, ngón tay thon lâu năm đóng góp nhắm cởi cởi, cười nói: “Chị dâu mày không phải đang giận dỗi, tuy nhiên là xấu xí hổ, xấu xí hổ đấy, hiểu không?”

“Hiểu ạ!” Bạch Dương gật đầu như băm tỏi, tuy nhiên vì như thế quá mập, cổ toàn thịt nên không nhìn thấy rõ.

Chuyện tương quan cho tới con gái, Bạch Dương cũng không để tâm lắm, cậu tao móc một cái bánh bao thịt bị xay bẹp vào bên trong túi quần rời khỏi, vừa vị vừa vặn hỏi: “Đại ca, chiều nay đi chơi bóng rổ hoặc rời khỏi quán net ạ?”

Chiếc bánh bao thơm tho ngạt ngào, không to lắm, Bạch Dương vừa vặn cắn một miếng ngay lập tức vừa lòng híp nhị đôi mắt lại.

Cậu tao và Chu Tự Hằng cùng một dạng, không mặc đồng phục, dáng vẻ người thấp hơn một chút đối với Chu Tự Hằng, tuy nhiên cũng nằm trong dạng cao khan hiếm thấy nhập đám học viên cung cấp nhị.

“Bánh bao ở đâu rời khỏi đấy?” Chu Tự Hằng liếc cậu ta một cái rồi đi vào ngôi trường, “Hình như u mày không cho mi ăn mà?” Bạch Dương cần nặng trĩu cấp tía Chu Tự Hằng, nhập ngôi trường team bóng nào thì cũng ham muốn với Bạch Dương thực hiện thủ môn.

Bạch Dương hạnh phúc nói: “Bố em lén đem mang lại em đấy.” Thầy cậu tao thông thường luôn luôn trầm trồ ghét bỏ tầm dáng vĩ đại to của cậu tao, khi phân tích và lý giải về xuất xứ cái brand name, ông nói: “Năm xưa thân phụ thực hiện binh đóng góp quân ở rơi mạc,

Và trong tương lai Bạch Dương đã dùng hành vi thực tiễn để cô phụ sự kỳ vọng của thân phụ bản thân, trở thành vĩ đại to như một trái bóng.

Cậu tao ăn dè từng miếng nhỏ, tuy nhiên cũng chỉ một tí là ăn hoàn thành, khi này đang cầm cái túi nilon chẹp mồm.

Chu Tự Hằng suy nghĩ cho tới người thân phụ thực hiện team trưởng ở viên công an của Bạch Dương, nói: “Bố mi chiều mi quá rồi!”

“Hê hê!” Bạch Dương cười cợt, đôi mắt vốn đã bị mỡ chèn lấn rồi, giờ cười cợt lên nhìn chẳng không giống gì một đường chỉ, “Đại ca, chiều nay đi đâu?” Cậu tao chẹp mồm, “thật ra thì em muốn đi bar.”

“Trông mi vui vẻ quá nhỉ!” Chu Tự Hằng giẫm nhập chân cậu ta một cái, nói: “Cũng được.”

Bạch Dương người nhiều thịt, chừng đàn hồi đảm bảo chất lượng nên không cảm thấy nhức, thấy nguyện vọng được thông qua thì vui lắm, còn ôm bụng cười cợt khoái chí.

Hai người một béo một gầy, tương phản rõ ràng, những học viên nhập ngôi trường đều thì thầm suy nghĩ trong tâm địa nhưng không dám nói ra.Bạch Dương với thân phụ thực hiện trưởng viên công an, tuy nhiên ở ngôi trường luôn luôn là kẻ bị tóm gọn nạt, tính cách nhút nhát.Lúc gặp gỡ Chu Tự Hằng, cậu ta đang bị đám đầu gấu khóa trên vây trong một ngõ nhỏ đòi chi phí, hoảng hồn hãi teo rúm người lại như trái khoáy bóng, chui ở nhập góc tường, khuôn mặt Trắng trẻo bị bầm tím.

Đám người cơ khi nhận ra Chu Tự Hằng thì lập tức quăng quật chạy như ong vỡ tổ, biết cậu tao tuy nhỏ nhưng rời khỏi tay vô cùng tàn nhẫn, người thân lại luôn luôn bao trùm mang lại cậu tao, kể từ Khi nhập học tập cậu tao xuyên suốt ngày đi đánh nhau, thế tuy nhiên thầy công ty nhiệm lại chỉ khuyên nhủ qua quýt loa một hai câu, không dám với thái chừng nóng bức.

Bạch Dương thấy đám đầu gấu quăng quật chạy, nhìn lên thì thấy Chu Tự Hằng và một đám đàn em đứng phía sau, tức thì ngoan ngoãn ngoãn lăn kềnh cho tới trước mặt mũi Chu Tự Hằng, móc không còn chi phí nhập cặp ra nói: “Đại ca, em…em đem không còn cho anh, anh…anh cầm đi ạ!”

Cậu tao lăn kềnh bao nhiêu vòng vô cùng nuột, chắc chắn rằng vì như thế người vĩ đại nên dễ dàng lăn kềnh.

Xem thêm: sự nhầm lẫn tai hại

Chu Tự Hằng liếc nhìn cậu tao, khẽ cười cợt, nói: “anh đây không thèm chút tiền nhỏ đó.”

Sau này Khi Bạch Dương lưu giữ lại, cậu tao cảm nhận thấy đại ca Chu Tự Hằng của tôi vô cùng với khí hóa học của một bá vương vãi, vì vậy cậu tao mới mẻ quyết định đitheo đại ca đến tới giờ đây, “Đại ca, anh đúng là một người anh hùng từ trên trời rơi xuống, kéo em bay ngoài vực sâu sắc tăm tối.” Chu Tự Hằng thì chỉ ước giá bán như bản thân trước đó chưa từng gặp gỡ thương hiệu vĩ đại này.

Sau Khi thân quen biết với Bạch Dương, Chu Tự Hằng mới mẻ phát hiện ra cậu vĩ đại này tấn công đấm vô cùng khá, đã có được tập luyện chuyên nghiệp, chẳng qua quýt là e lệ thôi.

“Mày tập dượt võ rồi mà không biết tấn công trả à?” Chu Tự Hằng chất vấn, “Nhìn cái cỗ dạng sợ hãi của mi tuy nhiên tao thấy nhục thay!”

Bạch Dương nuốt nước miếng, đáp: “Bố em đã dạy em đấy, nhưng…nhưng em mới chỉ được rèn luyện thôi, chứ còn chưa đánh thật bao giờ cả.”

Chu Tự Hằng nghe tuy nhiên phụt cười cợt.

Bạch Dương dính vào như dung dịch cao bôi trên da chó vậy, ngày nào là cũng đi theo Chu Tự Hằng, được nửa học tập kỳ thì chuyển lịch sự học tập nằm trong lớp với Chu Tự Hằng luôn luôn.Chu Tự Hằng cảm nhận thấy thân phụ của Bạch Dương bị óc úng nước rồi, nhằm cậu tao nằm trong cậu nghịch ngợm bời lêu bêu mà không ngăn cản gì cả.

Cậu đi đánh nhau, Bạch Dương cũng đi đánh nhau, thế mà lúc gọi năng lượng điện về mang lại cha mẹ, Chu Xung không tức giẫn dữ, thân phụ Bạch Dương cũng không tức giẫn dữ, chỉ chất vấn cậu tao với bị thương không.Cậu bùng học đi ra quán net, Bạch Dương cũng đi theo, thân phụ cậu tao biết tuy nhiên cũng không trách mắng.

Có song khi Chu Tự Hằng cảm nhận thấy thân phụ Bạch Dương là một người cha không có trách móc nhiệm, tuy nhiên người ngoài thì ai cũng thừa nhận viên trưởng là kẻ công chủ yếu ngặt minh, với khả năng và vô cùng tài xuất sắc.

Tiếng chuông nhập lớp vang lên, tiết đầu là tiết anh văn, Chu Tự Hằng đi vào lớp học tập, Bạch Dương ngồi cạnh cậu, nguyên một hàng sau cuối chỉ mất nhị người chúng ta.

Chu Tự Hằng quét dọn mắt một lượt, thấy Minh Nguyệt ngồi ở ở chính giữa lớp, đang cầm cuốn sách tiếng anh đọc chú ý, kể từ góc nhìn của cậu hoàn toàn có thể nhận ra bóng sống lưng của cô bé, cùng một chút góc mặt mũi nghiêng.

Dường như cảm biến được góc nhìn của Chu Tự Hằng, Minh Nguyệt tức thì xoay đầu lại, nhíu mi trừng đôi mắt nhìn cậu.

Chu Tự Hằng xem xét đến một chuyện, cơ là cô bé đã cài cúc áo khóa ngoài lại rồi.

Cậu cảm nhận thấy khi tức giẫn dữ nhìn cô bé cũng tương đối đáng yêu, cái miệng nhỏ chu lên, nhị đôi mắt trừng trị sáng sủa.

Chu Tự Hằng cố ý ham muốn trêu chọc cô bé, cậu cầm cố cuốn sách tiếng anh, lạnh nhạt xé một nửa trang cuối, viết lách bao nhiêu chữ lên giấy má rồi bảo đứa ngồi đằng trước truyền mang lại Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt cởi tờ giấy má rời khỏi, nhập cơ viết lách tía chữ vô cùng to rõ ràng – “Còn đau không?”

Chữ của cậu trả toàn không giống với tính cơ hội và tầm dáng của cậu, chỉ nông cạn viết lách thôi tuy nhiên lại khôn cùng đẹp nhất.

Minh Nguyệt lại một lần nữa xoay đầu nhìn, thấy Chu Tự Hằng đang vẫy tay với bản thân.

Cái tay kia…

Minh Nguyệt lại cảm nhận thấy ngực rét lên rồi, cái áo khóa ngoài vận tải cúc nhập khiến cho cho cô bé không được tự do thoải mái lắm.

cô bé xé nát nhừ tờ giấy má như ham muốn tàn phá triệu chứng cứ tội phạm vậy, sau này lại cầm cố sách lên rồi vùi nguồn vào gọi.

không thèm vấn đáp cơ đấy!

Chu Tự Hằng đạp một cái nhập chân bàn, dẫn đến giờ động vô cùng rộng lớn, Minh Nguyệt nghe thế cũng không buồn xoay đầu lại nhìn.

“Đại ca, anh lại thực hiện trò tình thú với chị dâu đấy à?” Bạch Dương tráng lệ và trang nghiêm chất vấn, cậu cởi vở tiếng anh ra, cuốn vở Trắng tinh không có một chữ nào là.

“Ừ.” Chu Tự Hằng lạnh nhạt đáp, cậu nhìn sống lưng Minh Nguyệt, nhỏ giọng hỏi: “Dê vĩ đại, mi thấy ngực vĩ đại đẹp nhất hoặc ngực nhỏ đẹp?”

Đến cái tuổi tác này thì kiến thức tâm sinh lý coi như cũng hiểu phiên phiến rồi, tiết sinh học tập cũng có nói đến.Nhưng Bạch Dương lại không hiểu gì cả, cậu tao tự động ôm siết lấy bản thân rồi nói: “Mẹ em nói ngực em vĩ đại quá, bắt em cần ăn ít đi.”

Chu Tự Hằng hung hăng đá cậu ta một cái.

“Đau quá đại ca!” Bạch Dương tủi thân nói.

“Cho chết!” Chu Tự Hằng phụ thuộc vào tường, “Lăn đi chỗ khác!”

Hai người nói chuyện vĩ đại quá, thực hiện nghề giáo tiếng anh muốn lơ đi mà không được, tức thì cầm cố lấy viên phấn, nhắm trực tiếp Bạch Dương tuy nhiên ném, tuy nhiên Chu Tự Hằng lại bắt được rồi ném luôn luôn nhập thùng rác rến.

Giáo viên tiếng anh tức giẫn dữ quát: “Chu Tự Hằng!”

Cũng là tía chữ Chu Tự Hằng, tuy nhiên nghe chả tương đương với Minh Nguyệt gì cả.

Tiểu thiếu thốn gia Chu Tự Hằng thì thầm suy nghĩ, trong cả Khi Minh Nguyệt nói cả chúng ta cả thương hiệu của cậu rời khỏi, cậu cũng cảm nhận thấy ngứa trong tâm địa rồi.

Cậu đáp: “Có!”

Minh Nguyệt nghe hoàn thành, đầu lại cúi thấp hơn một chút.

“Em giải mang lại tôi câu này!” Giáo viên tiếng anh tức giẫn dữ vỗ bảng nói.

Chu Tự Hằng nói tiếng anh rất trôi chảy, chỉ mất Bạch Dương và Minh Nguyệt biết là cậu phát âm tiếng anh cực chuẩn chỉnh, tuy nhiên khi đánh giá hoặc thi thìtoàn bị điểm xoàng.

Có song khi Chu Tự Hằng sẽ bị gọi lên, Minh Nguyệt biết cậu hoàn toàn có thể vấn đáp được, vẫn xoay đầu lại, dấm dúi khua tay múa chân nói đáp án mang lại cậu, tuy rằng sai nhiều hơn thế nữa chính, tuy nhiên Chu Tự Hằng luôn không chút vì thế dự nói ra đáp án tuy nhiên Minh Nguyệt đem cho chính bản thân.

Nhưng lượt này, cậu đứng đợi đã lâu tuy nhiên vẫn không thấy Minh Nguyệt trở về.

không phải giận thật rồi đấy chứ?

Cậu với phần oi ruột suy nghĩ.

Thấy cậu làm mất đi nhiều thời hạn, nghề giáo tiếng anh càng tức giẫn dữ hơn: “Chu Tự Hằng, em học tập bao lâu rồi tuy nhiên cho tới cả một câu ngữ pháp đơn giản và giản dị cũng không biết hả? Rốt cuộc thì em đã từng học tập tiếng anh chưa đấy!”

“Tất nhiên là rồi.” Chu Tự Hằng vấn đáp, “Em học tập từ nhỏ cơ.”

Xem thêm: chiến lược của dân kỹ thuật

Cậu nhướn cao mi, cười nói: “Nhưng mà cô giáo của em khi cơ phát âm không được chuẩn chỉnh lắm, lại chỉ dạy dỗ em đúng một câu thôi.”

“Câu gì thế đại ca?” Bạch Dương xen mồm chất vấn.

“I love you.” Chu Tự Hằng cười cợt tươi nói, khuôn mặt đẹp nhất trai sáng ngời như gió máy xuân.