chú ơi lên giường nào

"Không... chú chớ lên đường, chớ vứt lại con cái 1 mình, chớ không còn thương con cái... Con yêu thương chú nhiều lắm. Chú chớ lên đường tuy nhiên... khônggggggggggggggggggg."
Tôi choàng tỉnh dậy ngoài cơn ác nằm mê rồ dại, trán váy đìa những giọt mồ hôi, khung hình rời rã, xương cốt như gãy vụn. Tôi fake tay lên vuốt иgự¢, thở hào hển.
Thì rời khỏi... té ra chỉ là một trong niềm mơ ước tuy nhiên thôi...

Nhưng cớ sao, chỉ vì thế một niềm mơ ước tuy nhiên tim tôi nhức nhối thế này? Không biết kể từ lúc nào, kể từ khóe đôi mắt lại chảy rời khỏi một giọt nước đôi mắt.
Cửa chống đột ngột bị ngỏ rời khỏi, u tôi phi vào, khuôn mặt bà vô nằm trong hoảng hốt:
"Sao vậy Vy? Mẹ nghe thấy giờ hét của con cái."
Tôi thẫn thờ một khi, vẫn còn chưa kịp trả hồn sau niềm mơ ước cơ, bàn tay nhíu chặt lấy ga chóng.
Mẹ tôi nom tôi vày ánh nhìn cảm thương, bà đem mang đến tôi một chén bát cháo và một ly nước cam. Tôi vệ sinh nước đôi mắt bên trên mặt mũi rồi đáp:

Bạn đang xem: chú ơi lên giường nào

Xem thêm: lãnh cung hoàng hậu

"Con mơ thấy ác nằm mê u ạ."
Mẹ tôi ngồi xuống ở bên cạnh tôi, vỗ nhẹ nhàng sống lưng tôi rồi xoa xoa. Mồ hôi tiếp tục khiến cho áo tôi bị ướt sũng sũng một mảng.
"Ừ thôi chẳng sao con cái ạ, đơn thuần niềm mơ ước thôi, qua chuyện rồi qua chuyện rồi. Con cố dậy ăn chén bát cháo mang đến với mức độ. "
"Vâng. "
Tôi đón lấy chén bát cháo kể từ tay u, đút từng thìa vô mồm mặc dù chẳng cảm nhận thấy một vị gì ngoài đắng ngắt.
Tôi tiếp tục nóng bức thân phụ ngày rồi, cho tới ngày ngày hôm nay đã và đang hứng, những ngày đầu tôi thổ trong cả và chẳng ăn được gì. Tôi còn chẳng thèm ngắm nhìn và thưởng thức cỗ dạng thảm hãi của tôi vô gương cũng hoàn toàn có thể tưởng tượng bản thân đang được tệ thế nào là, đầu tóc thì như tổ quạ, làn domain authority thì xám phun, đôi mắt sưng nằm trong quầng thâm nám.
Tôi nỗ lực ăn không còn chén bát cháo nằm trong ly nước cam vì thế u. Sau khi ăn đoạn, khung hình tôi như được tiếp một mối cung cấp tích điện, cảm nhận thấy mạnh khỏe hẳn rời khỏi.
Mẹ tôi thấy tôi với một chút ít mức độ sinh sống cũng thấy hạnh phúc rời khỏi mặt mũi.
"Hôm ni con cái tiếp tục hứng xót rồi, con cái nên ra đi ngoài mang đến khỏe khoắn người. "
"Vâng. "

" Mẹ đã mang chi phí vô thông tin tài khoản của con cái nhằm lên đường sắm sửa rồi đó. "
Tôi ngờ ngạc nom u.
"Sao tự động dưng ngày hôm nay u lại mang đến con cái chi phí vậy? "
"Thế u rút lại nhé? "
Tôi cười cợt trở thành giờ, ôm trầm lấy u rồi dụi má vô người u.
"Hí hí, vẫn chính là u thương con cái nhất, nhằm con cái gọi mang đến kiểu Trang lên đường nằm trong. "
Mẹ tôi vuốt tóc tôi rồi bảo:
"Hai đứa lên đường hạnh phúc nhé, u xuống mái ấm thực hiện chút việc phía trên. "
"Vâng. "