chồng ma của em

“Nghĩ gì nhưng mà nghĩ! Cả ngược tim em cũng trao mang lại anh rồi em suy nghĩ vật gì được nữa?” Tôi hét lên với anh, hét xong xuôi mới mẻ suy nghĩ bị tiêu diệt toi lại thực hiện anh giẫn dữ rồi, phen này vững chắc anh ko quan hoài tôi thân phụ hôm mất mặt.

Không ngờ Lãnh Mạch cũng ngây bao nhiêu giây rồi nói: “Lân này anh buông bỏ mang lại em, không tồn tại phiên sau nữa”

Bạn đang xem: chồng ma của em

Bình thông thường lại vô khó khăn hiểu thế thực hiện tôi ngờ ngạc, nam nhi đích là rất khó hiểu.

Chuẩn bị cho tới bên dưới chân Lôi Thành nhưng mà Lương U dân team bông nhấc tay ý bảo công ty chúng tôi tạm dừng.

Cả team mệt mỏi.

Lãnh Mạch phi ngựa lên bên trên, ko căn vặn nhưng mà Lương U vẫn chỉ về đăng trước: “Nhìn đi”

Chúng tôi nhìn theo phía chỉ, chống tuyết ngoài rừng đặt điều chục mấyt cái gương vĩ đại xoay mặt mày về phía công ty chúng tôi. Tuyết rớt vào gương và mất tích.

“Gương?” Tôi vướng mắc.

“Không lẽ Minh Vương Lạc Nhu cho tới ngăn đàng bọn chúng ta?” Lương U nói: “Nhưng nhìn rất khác lắm. Lạc Nhu ko cần loại quí lòng vòng.”

Nếu ko cần Lạc Nhu vậy kỹ năng cao là…

Tôi và Lãnh Mạch nằm trong suy nghĩ cho tới sứ fake rứa đen giòn “Tôi qua loa xem” Lương U thưa.

“Cẩn thận!” Tôi ngồi ngay người nhắc nhở Lương Y.

Lương U ngoảnh lại nhìn tôi với biểu cảm phức tạp: “Tôi tưởng cô ghét bỏ tôi.”

“Tôi không tồn tại cảm xúc gì với anh không còn.” Tôi bảo: “Trêu là trêu, cho dù gì anh cũng chính là nam nhi của thống lĩnh Lương Sinh nhưng mà mặt mày kía lại là quân team của Minh Vương, nhắc cẩn trọng là đặc biệt thông thường mà”

Lương U hừ giá tiền, ngoảnh mặt mày lại: “Tôi ko dê bị thương như cô đâu”

“Yên tâm lên đường Đồng Đồng” Lưu Nguyệt nói: “Năng lực của Lương U là thay cho thế phân thân mật vong linh từng khi từng điểm, cho dù ko mạnh tuy nhiên vô nằm trong xuất sắc trốn và sinh sống sót. Dù Lạc Nhu với cho tới anh tớ cũng chạy ngoài đôi mắt Lạc Nhu được nên chẳng sao đâu”

Thay thế phân thân mật vong linh từng khi từng nơi?

Thế nhưng mà ko cần mạnh à? Rõ ràng là hack còn gì!

Lương U đôn đốc ngựa cho tới chống tuyết rỗng và ngừng cơ hội bao nhiêu chục phân trước gương nhằm để ý, chục bao nhiêu cái gương nằm trong hiện tại hình ảnh Lương U Chúng tôi cảnh giác ở đàng sau.

Xem thêm: lục mộ trầm

Đúng khi này còn có một cô nàng tay rứa đèn giấy tờ cổ bước thoát ra khỏi gương.

Nhìn thấy cái đèn này là cả tôi và Lãnh Mạch thất sắc.

“Cô là ai?” Lương U căn vặn.

“Tôi thương hiệu Tử Hinh, là sứ fake rứa đèn số bảy đợi những anh ở trên đây lâu rồi” Cô gái thưa.

Sứ fake câm đèn loại bảy…

Sứ fake câm đèn trước vẫn thịt là loại tám, có vẻ như như sứ fake rứa đèn xếp số theo gót tiềm năng.

“Sứ fake câm đèn là cái quỷ quái gì?” Lương U ko biết tuy nhiên anh ko điểm là cảnh giác: “Không nên biết cô là ai, vẫn chính là phiền toái mời mọc rời đàng.”

“Tránh đàng mang lại anh thì được vì như thế người công ty chúng tôi đợi ko cần anh” Cô giá chỉ thưa.

Lương U nhăn mày: “Cô đợi ai ở đây?”

Cô gái trải qua Lương U quan sát về phía tôi: “Đang đợi đại nhân Chí Tôn Vương và cả Đông Đồng quỷ nhãn”

“Hờ” Lương U cười cợt khẩy: “Mạnh mồm nhỉ, cô cho tới thịt Chí Tôn Vương?”

“Không ko không” Cô gái xua tay cười: “Nói đúng chuẩn thì tôi chỉ cho tới thịt Đồng Đồng cô nàng Chí Tôn Vương yêu thương thôi”

Đúng như Lãnh Mạch vẫn thưa, kẻ thủ mưu vẫn sai người truy sát tôi, ko được cho phép tôi vững mạnh không chỉ có vậy.

“Thế nên cô rất có thể thả công ty chúng tôi lên đường, chỉ việc nhằm lại bản thân cô nàng này là được?” Lương U đột căn vặn.

Cô gái nhìn Lương U: “Đúng, trọng trách của tôi ko cần những anh. Các anh ko cấu trở thành uy hiếp, đàng ở mặt mày van cứ tự động nhiên”

Gương ngăn đàng há một lối lên đường.

Xem thêm: súng và hoa hồng

Lương U trầm tư một lúc rồi ngoảnh lại nhìn tôi: “Rốt cuộc cô chão vô từng nào phiền toái thế?”

“Các anh cứ lên đường trước lên đường chẳng sao đâu” Tôi thưa.

“Cô ko thưa tôi cũng thực hiện thế!” Lương U vấn đáp tôi.