chiếc bật lửa và váy công chúa truyện

Chu Vận nhập chống bệnh dịch, phụ thân Cao Kiến Hồng tạm dừng hoạt động lại gom cô, toàn bộ giờ ồn phía ngoài đều lặng bặt. Phòng bệnh dịch được tô điểm đặc biệt rất đẹp, tường color hồng nhạt nhẽo, bên trên bệ hành lang cửa số đặt điều vài ba bồn hoa, nhìn thật sạch sẽ và ấm cúng.

Cao Kiến Hồng phía trên nệm bệnh dịch, lượt trước tiên Chu Vận cảm nhận thấy anh tao với chút xa xôi kỳ lạ. Vì thực hiện phẫu thuật nên tóc anh tao đang được làm sạch, mũi cắm nhì ống thở, khuôn mặt gầy đét gò. Anh tao đặc biệt yếu ớt tuy nhiên ý thức trọn vẹn tươi tỉnh nhìn cô tiếp cận.

Bạn đang xem: chiếc bật lửa và váy công chúa truyện

"Cậu tao ko Chịu bắt gặp tôi à?" Vì cắm ống thở, nên Cao Kiến Hồng thì thầm đặc biệt nhẹ nhõm, đặc biệt lờ đờ.

Chu Vận tiếp cận mặt mày cạnh: "Cậu chớ nghĩ về nhiều, yên tâm phẫu thuật cút."

Cô đứng khá ngay sát, Cao Kiến Hồng khá vất vả nghển cổ lên nhìn cô. Chu Vận cố gắng cái ghế cho tới ngồi ở bên cạnh. Tầm đôi mắt anh tao cũng hạ xuống theo đòi.

"Ngô Chân tranh cãi với u tôi à?" Anh khẽ giọng chất vấn.

Chu Vận: "Chỉ phát biểu vài ba câu thôi, không tồn tại với gì to tướng tát."

Cao Kiến Hồng: "Mẹ tôi luôn luôn cho rằng Ngô Chân mang về vận rủi mang đến tôi... Mỗi khi trái đất bắt gặp cần chuyện ko trơn tuột tiếp tục luôn luôn dò xét đối tượng người tiêu dùng nhằm sụp đổ tội."

Chu Vận vẫn tái diễn câu vừa phải nãy: "Cậu yên tâm phẫu thuật cút, những chuyện không giống hóng ngoài rồi phát biểu."

Cao Kiến Hồng ngây người nhìn xà nhà, qua loa hồi lâu mới nhất lờ đờ rãi nói: "Tại sao bọn cậu lại rút đơn kiện?"

Chu Vận: "Đây là đưa ra quyết định công cộng của quý khách nhập công ty lớn, công ty chúng tôi chỉ tâm lý mang đến sau này, nếu như tiêu xài phí rất nhiều thì tiếp tục mất mặt nhiều hơn nữa được."

Cao Kiến Hồng lắng tai, nhẹ dịu nhấp lên xuống đầu.

"Không, cậu không nhất thiết phải yên ủi tôi, làm cái gi với đưa ra quyết định công cộng này, từ trên đầu cho tới cuối chỉ bản thân cậu tao mới nhất với quyền đưa ra quyết định."

Chu Vận im re.

Read more…

Cao Kiến Hồng nhâm nhẩm lặp lại: "Xưa ni chỉ bản thân cậu tao với quyền đưa ra quyết định."

Cao Kiến Hồng cau mi nhìn dường như ko tự do thoải mái, Chu Vận tất tả vàng đứng dậy: "Tôi cút gọi bác bỏ sĩ mang đến cậu."

Cao Kiến Hồng vươn tay thoát khỏi chăn kéo Chu Vận. Anh tao nhìn cô đăm đăm, mặt mũi tái mét xanh rờn, vất vả đựng lời:

"Chi vì thế cậu tao hãy tàn nhẫn cho tới nằm trong, như thế tôi với bị tiêu diệt cũng còn tồn tại nguyên do, chứ như lúc này thì được xem như là gì?" Bởi vì thế tóc đang được làm sạch nên gân máu bên trên đỉnh đầu Cao Kiến Hồng lộ rõ rệt, anh tao cố nén lần đau, đầu sụp đổ những giọt mồ hôi hột. "Cậu phát biểu mang đến tôi có thể bước đi, rốt cuộc lúc này xem như là gì? Cậu tao buông bỏ mang đến tôi sao?"

Chu Vận nâng lấy cánh tay Cao Kiến Hồng: "Cậu tươi tỉnh một ít cút."

Cao Kiến Hồng nhấp lên xuống đầu nói: "Cậu tao tránh việc buông bỏ mang đến tôi, tôi thiệt sự mong muốn giẫm cậu tao xuống vũng bùn, nhằm trong cả đời này cậu tao ko bay rời khỏi được."

Ngoài hành lang cửa số trời đang được nổi dông, tối đen giòn phủ kín khu đất trời. Cao Kiến Hồng tóm chặt cổ tay Chu Vận với mức độ lực rất rộng, Chu Vận không đủ can đảm gạt rời khỏi, cũng không đủ can đảm phát biểu gì khiến cho anh tao khích động, chỉ lẳng lặng nhìn anh tao như thế.

Dần dần dần tay Cao Kiến Hồng buông lỏng, anh tao kiệt mức độ ở lặng.

"Nhưng vừa phải mới nhất chính thức tôi đang được biết tiếp tục thất bại, tôi biết tôi ko thắng được cậu tao, cậu tao cũng biết và cả cậu cũng biết..."

Cuối nằm trong Chu Vận cũng dám hỏi: "Vậy tại vì sao đang được hiểu ra ko thắng được tuy nhiên cậu còn mong muốn đấu với anh ấy?"

Cao Kiến Hồng ko vấn đáp, như đang ghi nhớ lại. Lát sau anh tao mới nhất phát biểu một câu: "Là tôi phát biểu mang đến Trương HIểu Bội."

Chu Vận nghe ko hiểu: "Gì cơ?"

Cao Kiến Hồng lẩm bẩm: "Đêm bại liệt tôi húp say, tôi quá tức phẫn nộ... Thậm chí tôi còn ko biết Lý Tuân với cùng 1 người chị gái, cậu tao ko hề phát biểu gì cả, tất cả chúng ta đơn thuần râu ria với cậu tao thôi. Tôi quá tức phẫn nộ, tôi đang được hạ quyết tâm kể từ quăng quật toàn bộ thời cơ nhằm gầy đét dựng sự nghiệp với cậu tao vậy tuy nhiên cậu tao lại tùy tiện vứt quăng quật tất cả chúng ta như vậy. Tôi biết Trương Hiểu Bội hận Lý Tuân, tôi cũng biết mụ thân quen biết rất đông người nhập giới báo mạng nên tôi gọi mang đến mụ. Tôi phát biểu không còn chuyện của Lý Tuân mang đến mụ biết, tôi còn phát biểu cậu tao cố ý dỗ dành phụ nữ của chỉ đạo."

Chu Vận đứng ở bên cạnh, đùng một cái nghe được chuyện năm xưa khiến cho cô sững sờ thảng thốt.

Cao Kiến Hồng kế tiếp nói: "Đến khi tôi tỉnh rượu, thông tin đang được đăng mọi chỗ. Tôi ko biết cậu tao bị phán xét nặng trĩu như thế với tương quan cho tới dư luận hay là không. Khi bại liệt tôi đặc biệt kinh khủng."

Anh tao vẫn phát biểu lảm nhảm, giọng đặc biệt nhẹ nhõm, cũng khoác kệ Chu Vận với nghe được hay là không.

"... Tôi không đủ can đảm kể chuyện này với ai cả, tôi luôn luôn mong muốn gạt bỏ tuy nhiên ko thể này thực hiện được. Lúc nào thì cũng mơ thấy dòng sản phẩm ngày phụ thân người tất cả chúng ta cho tới công ty lớn Lam Quan. Thật rời khỏi hôm bại liệt tôi cũng tương đối căng thẳng mệt mỏi đến mức độ buồn ọe, tuy nhiên cậu lại ọe trước tôi. Chỉ với Lý Tuân ko hề phiền lòng, đang được thế lại còn tồn tại tâm lý đứng ở bên cạnh chế nhạo cậu nữa. Khi tôi tỉnh lại, nhì cậu đang được bặt tăm rồi."

Anh tao phát biểu đoạn, góc nhìn quan sát về phía Chu Vận.

"Lúc này tôi cũng nghĩ về cho tới chuyện trước bại liệt, gần như là không tồn tại lúc nào ngừng tâm lý, càng nghĩ về đầu càng nhức, càng nhức lại càng hận cậu tao. Chúng tao vốn liếng ko cho tới nỗi như thế, là lỗi của cậu tao, bên trên cậu tao quăng quật rơi tất cả chúng ta trước. Cậu tao chất vấn tôi với hối hận hận hay là không, tôi mong muốn chất vấn lại cậu tao với hối hận hận hay là không. Cậu cút chất vấn test coi cậu tao với hối hận hận hoặc không?"

Cao Kiến Hồng càng phát biểu càng khích động gào phát triển, đầu sụp đổ đẫy những giọt mồ hôi, khung người lập cập rẩy. Chu Vận nâng anh tao, tiếng nói lập cập run: "Cao Kiến Hồng, tất cả chúng ta đều phải có lỗi, tuy nhiên tất cả chúng ta ko phạm cần tội ác tày trời, cậu chớ cố xay bản thân rinh vai anh hùng này."

Cao Kiến Hồng dường như không nghe rõ rệt tiếng phát biểu của Chu Vận. Anh tao dốc chút khá tàn kéo cô lại ngay sát bờ môi bản thân, người lập cập lẩy bẩy, khá thở phong phanh phát biểu với cô: "Nếu cậu tao với một ít hối hận hận, cậu hãy gửi tiếng van lơn lỗi mang đến cậu tao gom tôi."

Ngoài chống, cơn cuồng phong đang được thét gào hung tợn. Trong chống Cao Kiến Hồng mệt nhọc rời rã, ngất xỉu trượt xuống nệm, Chu Vận gào to tướng gọi bác bỏ sĩ.

Thời gian trá phẫu thuật bị tạm ngưng rộng lớn phụ thân giờ, sau cùng Cao Kiến Hồng và đã được đẩy nhập chống phẫu thuật. Vào khoảnh tương khắc đèn phẫu thuật sáng sủa lên, nhì chân Chu Vận khẽ lập cập, vịn vách tường ngồi xuống. Ba u Cao Kiến Hồng tựa nhập nhau tiếp tăng sức khỏe.

Cuộc phẫu thuật kéo dãn cho tới bao nhiêu giờ, Chu Vận kể từ biệt phụ thân u Cao Kiến Hồng van lơn phép tắc về trước. Cô tài xế qua loa cầu vượt lên về nhà Lý Tuân, bên trên cầu đèn đuốc sáng sủa trưng, nhì mặt mày lối mái ấm nhà lên đèn như hàng ngàn ngôi sao sáng giăng kín.

Chu Vận hạ cửa ngõ kính xe cộ xuống một ít, thông thoáng chốc với cơn dông luồn nhập, thổi rối sợi tóc mặt mày thái dương của cô ấy, thực hiện nhòe cút ánh sáng của đèn muôn hồng ngàn tía ngoài bại liệt.

Xem thêm: trương tiểu tố

Vì sao tình thân thời tuổi hạc con trẻ đơn giản và dễ dàng in vết trong tâm địa như thế? Tình yêu thương, tình các bạn và cả cơn mơ nằm trong tiếng thề nguyền của những mon ngày thanh xuân tưởng chừng như đang được quên tuy nhiên thiệt rời khỏi vẫn nhức đáu trong tâm địa. Kể cả khi cứng cáp bắt gặp được những chuyện hoàn thiện và tươi tắn xinh hơn, tuy nhiên lại ko tương khắc ghi tuyệt hảo thâm thúy vì thế những loại vụn lặt vặt thuở trước.

Sự khiếu nại bại liệt tuy rằng ko thể gọi đang được trọn vẹn thay cho thay đổi cuộc sống bọn họ, tuy vậy mức độ tác động của chính nó cũng ko thể này xóa nhòa. hầu hết năm tiếp theo nhìn lại, đắng cay ngọt bùi vẫn rõ rệt mồn một.

Lý Tuân với hối hận hận không?

Chu Vận rất có thể vấn đáp thay cho anh: Sẽ ko.

Ít nhất ngoài mồm anh vĩnh viễn ko quá nhận bản thân hối hận hận.

Nửa đời trước Lý Tuân đặc biệt đơn độc, đơn độc đến mức độ gần như là cô độc. Anh bướng bỉnh như 1 tảng đá, với khi chẳng lúc nào nhận sai thì làm thế nào nói theo một cách khác bản thân hối hận hận, phủ lăm le tuyến đường tôi đã trải qua.

Nhưng anh tiếp tục sử dụng cách thứ hai nhằm miêu tả tình thân của tớ. Cô luôn luôn tin cậy tưởng anh là kẻ đặc biệt mượt lòng, không dừng lại ở đó tiếp tục ngày càng mượt. Giống như đứa con trẻ cứng cáp hoặc trái ngược khơi chín mọng, càng ngày càng lan rời khỏi mừi hương và ngọt ngào, càng ngày càng êm ả dịu dàng điềm đạm.

Trở về mái ấm trọ của anh ý, nhập chống tối đen giòn, Lý Tuân ngồi bên trên ghế nhìn rời khỏi hành lang cửa số. Dáng vẻ anh lúc này ko không giống gì khi cô tách cút, tay vẫn cặp điếu dung dịch, nửa người bên trên nhằm trần, chỉ không giống từng dòng sản phẩm là anh đang diện quần nhiều năm nhập.

Chu Vận tiếp cận mặt mày anh, khi còn cơ hội phụ thân tứ bước, anh liếc đôi mắt, giang tay cần rời khỏi. Chu Vận bước cho tới, anh khép tay lại, đúng khi ôm siết lấy eo cô.

Gạt tàn dung dịch bên trên bàn đang được hóa học đẫy đầu thanh lọc. Chu Vận nhẹ dịu hít lên tóc anh và nói: "Cao Kiến Hồng đang được chính thức phẫu thuật rồi."

Lý Tuân: "Em ko đợi đến thời điểm kết giục à?"

Chu Vận: "Em ko, cần bao nhiêu giờ sau mới nhất đoạn cơ, em mong muốn về ngủ."

Anh cười cợt rảnh rỗi nhạt nhẽo, Chu Vận thấy anh dường như mỏi mệt nhọc, nói: "Anh cút tắm rửa cút, nghỉ dưỡng sớm một ít."

Lý Tuân dụi tắt điếu dung dịch, lờ đờ rãi vùng lên, cút nhập chống dọn dẹp vệ sinh lục sục một hồi. Anh ra đi ngoài rồi cho tới lượt Chu Vận. Căn hộ này của Lý Tuân hẳn là lần thứ nhất mang đến mướn, tô điểm đặc biệt giản dị và đơn giản. Lúc anh mới nhất rời khỏi tù còn tồn tại thói thân quen vệ sinh đồ đạc và vật dụng, tuy nhiên một 2 năm trôi tương hỗ kiểu như như trước đó bại liệt, cứ bỏ đồ bừa bến bãi, loạn xị.

Chu Vận thấy kem tiến công răng đặt điều bên trên bể cọ tay bị bóp toe toét đặc biệt tiêu tốn lãng phí, cô cố gắng lên nắn mang đến ngay lập tức rồi cấp phần đuôi lại.

Lý Tuân đang được lên nệm chong đèn xem sách, nhập tay anh là cuốn sách lấy ở trong nhà Chu Vận, đang được coi ngay sát không còn rồi. Anh hiểu đặc biệt để ý, Chu Vận ra đi anh ko hề hoặc biết. Cô cảm nhận thấy đấy là điểm mạnh của anh ý, người sinh sống 1 mình đang được lâu luôn luôn trực tiếp biết bản thân nên làm cái gi nhằm ko lẻ loi nhàm ngán và băng qua quãng thời hạn rỗng vắng vẻ.

Cô lặng lẽ ở ở bên cạnh anh, nhìn góc mặt mày anh, tâm lý hun hút.

Bây giờ nhìn anh đặc biệt rất đẹp trai, yên lặng tĩnh như 1 hình ảnh, vậy sau đây già nua rồi thì sao? Chu Vận test tưởng tượng, một ông cụ tám mươi tuổi hạc tự cao, mái đầu bạc phơ, hễ phanh mồm rời khỏi toàn câu khó khăn nghe. Nhưng vì thế ngay lập tức kể từ khi còn con trẻ đang được đạt được rất nhiều trở nên tựu to tướng rộng lớn nên người xung xung quanh với phẫn nộ tuy nhiên cũng không đủ can đảm phát biểu gì. Mọi người ko nhằm ý cho tới ông, ông cũng ko thèm đoái hoài cho tới bọn họ, ngày ngày tay cố gắng cuốn sách cho tới những điểm vắng vẻ người nhằm hương thụ...

Hình như khá kinh hãi. Mấy ông già nua trở nên thái cuồng giết thịt người nhập phim Âu Mỹ đều là như thế.

"Nghĩ gì thế?" Chẳng biết Lý Tuân phân phát hiện nay cô ở ở bên cạnh bản thân kể từ lúc nào.

Chu Vận ngoan ngoãn nhân từ nhấp lên xuống đầu.

Lý Tuân đang được thân quen với việc cô như thế nên cũng ko gặng chất vấn, thản nhiên nói: "Em cứ nhằm nghẹn cút, cảnh giác sau này ngực bị xệ đấy."

Chu Vận fake tay véo anh, Lý Tuân bắt lấy tay cô, nhằm sách qua loa một phía, sẵn sàng tắt đèn.

Trong phút chốc anh chồm người qua loa cô, Chu Vận bất thình lình hỏi: "Lý Tuân, anh mong muốn với con cái không?"

Khoảnh tương khắc đèn tắt ngúm, căn chống tối đen giòn như mực, lặng yên như tờ. Không khí yên lặng ắng khiến cho Chu Vận khẩn trương. Một lát sau, cô xúc cảm được Lý Tuân xoay người lại, góc nhìn cô đang được từ từ thích nghi với bóng tối, thấy anh đang được nhìn bản thân.

Anh hỏi: "Em mong muốn lấy đứa bé bỏng rời khỏi đối phó với u em à?"

Chu Vận: "Không tương quan cho tới chuyện đấy."

Lý Tuân: "Vậy tại vì sao lại mong muốn với con?"

Chu Vận: "Em mong muốn nhằm con cái thực hiện các bạn với anh." Để sinh mệnh mới nhất tinh ma khiết vô ngần, trước đó chưa từng nếm trải bất kể trở ngại này bên trên trần gian này bầu các bạn mặt mày anh.

Anh im re nhìn cô thiệt lâu.

Chu Vận phát biểu tiếp: "Anh sinh trước em nửa năm, sang trọng năm đang được phụ thân mươi rồi, tuổi hạc đấy với con cái là vừa vặn. Có điều chuyện này tùy nằm trong nhập anh, tất cả chúng ta vừa phải mới nhất trở lại cùng nhau, sự nghiệp của anh ý còn không yên. À đích rồi, tất cả chúng ta còn ko kết duyên nữa, ko thể thực hiện giấy tờ khai sinh mang đến con cái được." Chu Vận càng phát biểu càng thấy phân phát ngôn khi nãy của tớ quá nông nổi, cô vùi nguồn vào gối, "Mà thôi loại bỏ."

Lý Tuân: "Sao lại thôi?"

Chu Vận quá bất ngờ.

Lý Tuân: "Anh mong muốn, sinh cút."

Chu Vận trố đôi mắt.

Anh tái diễn lượt nữa: "Sinh cút."

Xem thêm: thập niên 70 nhị hôn thê

Rốt cuộc Chu Vận đang được dò xét lại được khẩu ca của tớ, cô khá nhỏm người dậy, bởi dự chất vấn anh: "Thế thì đưa ra quyết định như thế nhé?"

Trong mái ấm tối đen giòn, cô ko thấy rõ ràng mặt mày Lý Tuân, chỉ mất khẩu ca trầm lắng vang rõ rệt của anh: "Được, cứ đưa ra quyết định vậy cút."

Đêm bại liệt bọn họ ko làm cái gi cả, Lý Tuân chỉ ôm siết lấy cô kể từ đàng sau ở ngủ, ôm đến mức độ người Chu Vận ướt sũng xua đuổi những giọt mồ hôi tuy nhiên anh cũng ko buông tay rời khỏi.