chiếc bật lửa và váy công chúa h

Tiếng cười cợt của Lý Tuân vẫn tiến công cất cánh toàn cỗ sự suy nghĩ của Chu Vận. Cô vẫn lấy không còn mạnh mẽ cho tới phía trên, thời hạn kéo dãn dài càng lâu thì sẽ càng dễ dàng lung lắc.

Ban đầu Lý Tuân chỉ cười cợt khẽ, tiếp sau đó thiệt sự ko nhịn được, ngay tức khắc cười cợt đến  nỗi cong từ đầu đến chân lại. Chu Vận hận ko thể mò mẫm một chiếc lỗ chui xuống. Không đích thị, bên trên mặt mũi khu đất không tồn tại kiểu mẫu lỗ nào là rộng lớn như thế, rất có thể chứa chấp được cô chỉ mất lỗ cống thôi.

Bạn đang xem: chiếc bật lửa và váy công chúa h

Trong khi Chu Vận đang được bận huỷ báng bản thân thì mặt mũi cơ sau cuối Lý Tuân vẫn cười cợt ngán chê. Cậu đứng trực tiếp dậy, vẻ mặt mũi vẫn còn đấy đường nét cười cợt một vừa hai phải rồi nom êm ả dịu dàng cho tới quỷ quái kỳ lạ. Dĩ nhiên, kể từ "dịu dàng" thông thường ko đầy đủ nhằm tưởng tượng biểu cảm của thủ khoa Lý thời điểm này. Chu Vận đang được vô lưới tình bủa vây còn tận mắt chứng kiến được vẻ trêu chọc đắc thắng của cậu.

"Lặp lại lần tiếp nữa." Cậu nén cười cợt, "Em mong muốn tôi thế nào?"

Chu Vận á khẩu.

"Nào, rằng tôi nghe lại coi."

Mới một vừa hai phải rồi còn chứa chấp điều dõng dạc được, tuy nhiên lúc này vẫn tỉnh lại, Chu Vận tức thời cảm nhận thấy sợ hãi lúng túng. Cô cúi gằm đầu, làn tóc xõa xuống tạo ra trở thành một tờ mùng che chắn bất ngờ, nom chằm chằm vô gạch ốp lát lối.

Trước đôi mắt cô nhanh gọn lẹ tối lên đường, ai cơ đang được cúi người thấp xuống nom cô.

"Sao ko nói?"

Cậu trả ngón tay thon nhiều năm, vén những sợi tóc lòa xòa của cô ấy lên như thể vén tấm rèm cửa ngõ, thở nhiều năm nói: "Tôi trước đó chưa từng nghe thấy điều tỏ tình độc đáo và khác biệt mới mẻ mẻ như vậy lúc nào."

Chu Vận yên ổn thin thít. Vũng bùn bên dưới chân mỗi lúc càng nhún nhường sâu sắc, cô cảm nhận thấy ko thể cứ nhằm khoác cậu đắc ý như vậy được nữa. Với lại chuyện cần thiết nhất cô còn ko căn vặn. 

Rốt cuộc Chu Vận ngấc đầu: "Từ Lê Na đâu?"

Lý Tuân: "Chưa cho tới."

Chu Vận: "Chưa đến? Hai người hứa hẹn bao nhiêu giờ, kẹt xe cộ sao?"

Lý Tuân cười cợt thản nhiên: "Ai hiểu rằng."

Vậy có lẽ rằng cô tỏ tình trước rồi... Tuy ko biết nguyên vẹn nhân thực sự về cuộc hứa hẹn của mình, tuy nhiên tảng đá rộng lớn trong trái tim Chu Vận đang được thả xuống. Cô nom Lý Tuân, rời khỏi vẻ thoải mái: "Buổi tối rất giản đơn kẹt xe cộ, cô tớ ko cho tới trước giờ hứa hẹn sao."

Lý Tuân nhún vai.

Chu Vận lại ụp dầu vô lửa: "Hình như cô ấy ko coi trọng cậu lắm thì cần."

Lý Tuân không hề tiếc nuối: "Phải đấy."

Theo tình hình trước đôi mắt thì toàn bộ đều tiện lợi. bất ngờ Chu Vận thấy tay nhẹ thênh, Lý Tuân đột ngột cầm tay cô kéo lên đường, tay còn sót lại thì đang được hút thuốc lá, cô suy nghĩ thì thầm nom cậu tương tự như là cha mẹ cho tới vườn trẻ đón con cái tan học tập vậy. Nhưng cô đâu cần là đứa con trẻ, vườn trẻ làm cái gi sở hữu con cái bé xíu nào là to lớn xác như cô chứ.

Trong khi nguy hiểm cấp cho thế này nhưng mà cô còn suy nghĩ ngợi lộn xộn được cơ à?

Lý Tuân bắt xe cộ ở ngã tư đường, nhị người nằm trong ngồi xuống ghế sau. Tài xế căn vặn lên đường đâu, cậu bảo cứ xuôi theo tuyến phố này. Chu Vận lười biếng,lười nhác tâm lý, từ đầu đến chân cô đều lâng lâng phiêu. Tay vẫn bị cậu cầm, ko chặt ko lỏng, lòng bàn tay cậu thoáng đãng và dễ chịu và thoải mái.

Cảnh sắc vụt qua quýt ngoài hành lang cửa số, rõ rệt vô tầm nom là mặt phố sang chảnh tỏa nắng rực rỡ tuy nhiên cô như thấy được bàn tay thon nhiều năm của cậu rõ rệt mồn một trước đôi mắt. Cô ko biết cậu mong muốn lên đường đâu, hoặc là rằng, cô cảm nhận thấy lên đường đâu cũng khá được, mặc dù rằng con xe này cứ chạy mãi không ngừng nghỉ cũng không vấn đề gì.

Ý suy nghĩ này vẫn kéo dãn dài cho tới Khi Lý Tuân bảo bác tài ngừng xe cộ lại. Trên thực tiễn, xe cộ ko chạy được bao lâu, phiên bản thân ái Lý Tuân cũng không tồn tại đích cho tới đúng đắn. Cậu vẫn nom ra bên ngoài như đang được mò mẫm tìm kiếm gì cơ, lúc này rốt cuộc cậu vẫn thấy được tiềm năng rồi.

Chu Vận ngấc đầu, là 1 trong hotel.

...

Cái quỷ quái gì thế này? Tình tiết tiến bộ triển nhanh chóng quá. Không đợi cơn gió máy trong sạch đuối rượi thổi qua quýt thì bão táp mưa sầm sì đã nâng cho tới đóng góp đô trong trái tim cô.

Chu Vận đứng bất động đậy mặt mũi lối, Lý Tuân tiếp cận cửa hàng tiện lợi ở bên cạnh, nửa phút sau vẫn trở lại. Cô để ý cậu, ko trị sinh ra điều gì không giống thông thường. Cậu mua sắm gì vậy nhỉ?

Lý Tuân quay về, vẫn bất ngờ kéo tay Chu Vận như hồi nãy, lên đường vô hotel. Chu Vận ko hề suy nghĩ ngợi lắc cậu lại.

Lý Tuân nom cô: "Sao vậy?"

"Tôi..." Chu Vận ngập ngừng mãi mới mẻ thốt rời khỏi một câu, "Tôi ko đem chứng tỏ quần chúng. #."

"À." Lý Tuân quăng quật tay cô rời khỏi, "Vậy em hóng tôi ở phía trên."

Một bản thân cậu vô hotel, cho tới quầy lễ tân mướn chống rồi gửi tin nhắn nhắn mang đến Chu Vận.

"301."

Chu Vận ko biết nên vấn đáp thế nào là, dứt khoát chứa chấp địa hình, vứt quăng quật không còn sầu lo lắng lên đường vô. Quy tế bào hotel cũng ko rộng lớn, quầy lễ tân chỉ tồn tại một nhân viên cấp dưới, thời điểm này người tớ đang được bận coi phim truyền hình giờ vàng, ko buồn kiểm đếm xỉa cho tới cô. 

Chu Vận tiện lợi rẽ vô lối lên đường nhỏ, một vừa hai phải ngước đôi mắt vẫn thấy Lý Tuân đứng ở cửa ngõ cầu thang máy đợi cô. Mãi đến thời điểm cửa ngõ cầu thang máy đóng góp lại, Chu Vận vẫn như đang được mơ, cô thông thoáng cảm nhận thấy tình tiết tránh việc trở nên tân tiến đau đầu và chóng mặt thế này được. Nhưng ví dụ nên trở nên tân tiến thế nào là thì cô lại ko suy nghĩ rời khỏi nổi, mặc dù sao cô ko hề sở hữu tay nghề.

Đến chống 301, Lý Tuân Open, Chu Vận quá bất ngờ trị hiện tại đó là chống đơn và chỉ tồn tại một cái nệm. Sau sống lưng bị đẩy nhẹ nhàng, cô lao vào vực sâu sắc xa thẳm kỳ lạ. Cô chợt cảm xúc được cổ tay bị cầm lấy, Lý Tuân trở tay ngừng hoạt động lại, tảo người áp cô vô cửa ngõ.

Đèn còn ko nhảy, xung xung quanh tối đen sì. Tim Chu Vận đập rộn ràng, toàn thân ái cứng đờ, như thể cô vẫn lọt được vào gông xiềng của cậu rồi.

"Hôm ni tôi vô nằm trong không dễ chịu." Môi cậu kề sát vô tai cô, vô bóng tối giọng cậu như sở hữu tiếng động nổi, vang vọng từng xung xung quanh.

Chu Vận như bị lên thừng cót không còn nấc, bụng hóp lại.

"Tối ngày qua tôi mệt mỏi quá ko gượng gạo nổi nữa, vốn liếng toan sáng sủa ni tỉnh lại hóng em cho tới phục dịch."

"..."

"Kết trái khoáy là một ngày dài chẳng thấy bóng em đâu."

Cậu rằng kết thúc ngay tắp lự mơn trớn gò má cô rồi cho tới cái cổ. Toàn thân ái Chu Vận rét rực, ko biết sở hữu cần bởi vô chống ko nhảy điều tiết hay là không.

"Lúc ấy tôi vẫn suy nghĩ, thiệt ko hổ là công chúa, vắt chanh kết thúc ngay tắp lự gọt vỏ, sở hữu khí phách lắm."

Cuối nằm trong Chu Vận vẫn lấy lại được giọng mình: "Không cần, Khi cơ tôi..." Nói cho tới thân ái chừng bỗng nhiên cô cảm xúc cổ bản thân bị thơm khẽ. Khoảnh tự khắc cơ toàn thân ái Chu Vận râm ran tương tự như bị năng lượng điện lắc, bẫy vai rụt lại, yên ổn bặt.

Lý Tuân ngước đôi mắt nom cô, khẽ cười: "Bản lĩnh em rất lớn đấy nhỉ."

Lúc này tán tụng cô chắc hẳn rằng ko cần là chuyện nghiêm túc gì rồi. Quả nhiên một giây sau người Chu Vận mệt mỏi, mông bị cầm lấy, tay cậu đặt trên lớp váy ren, nhẹ nhàng nói: "Sở quí của tôi thực sự bị em nắm vững trong trái tim bàn tay."

Chu Vận bị cậu va vô như vậy, vô thân ái thể như trào lên một ngọn lửa. Thấy chuẩn bị sửa nổ tung, cô nỗ lực lấy lại chút quyền dữ thế chủ động, trở ngại nói: "Có khó khăn gì đâu, kiểu mẫu nào là nom dung tục thìa là kiểu mẫu cơ đó là kiểu mẫu cậu quí."

Xem thêm: truyện vụng trộm

Lý Tuân nhướng ngươi, vòng đeo tay siết lại, Chu Vận áp sát vô người cậu. Cậu trả một tay lên cầm lấy cằm cô, bắt cô ngửa đầu nom mình: "Lặp lại lần tiếp nữa."

Chu Vận nín thinh.

"Tiểu thư Chu bay tục, tái diễn lần tiếp nữa lên đường."

Lại là hình hình họa không xa lạ, Chu Vận bất giác lưu giữ lại trước đó, hình hình họa trước khi đè lên trên thời điểm này, hòa với cảnh tối đen sì như mực, thứu tự hiện thị lên trước đôi mắt như niềm mơ ước vô tận.

Lý Tuân đương đầu với cô, nhị người rất có thể cảm biến được khá thở của nhau một cơ hội rõ rệt rệt. Lồng ngực cậu lắc động vì như thế chứa chấp tiếng nói, kích ứng đến mức độ khiến cho người tớ lên cao xúc cảm.

Mặt Chu Vận rét bừng như lửa, ánh nhìn bởi dự giây khắc rồi mới mẻ dám ngấc đầu nom trực tiếp vô đôi mắt cậu chuyến trước tiên vô bữa tối thời điểm hôm nay.

Khi tư đôi mắt nom nhau, thật nhiều loại vẫn không hề tương tự với trước khi nữa. Lý Tuân khá cúi đầu, kề trán vô trán cô, cậu cười cợt nói: "Theo tay nghề trước đó của tôi, với khoảng cách này sẽ không cần tiến công nhau thì thơm nhau, công chúa năng lượng điện hạ, em lựa chọn một lên đường."

...

Nói thiệt cô cũng rất mong muốn tiến công nhau đấy.

Chu Vận nhích bước tiến bộ lên, tuy rằng đem giầy gót cao vẫn cần kiễng chân lên một ít. Cô vịn vai cậu, nhắm đôi mắt mừng đón nụ thơm. Trong khoảnh tự khắc nhị song môi va vô nhau, cô sở hữu cảm xúc bản thân không hề cầu khao khát gì không giống nữa. Đây là nụ thơm đầu của cô ấy, cô vô cùng sẽ không còn ăn năn hận Khi vẫn trao mang đến cậu.

Cô không hiểu nhiều bao nhiêu việc mến này, sau phút dữ thế chủ động thì ngay tức khắc trở thành ngây đần. Hôn một hồi, Lý Tuân thấy hài hước.

"Công chúa, thở nào là."

Mặt Chu Vận đỏ ửng bừng. Lý Tuân ko hề chính vì thế nhưng mà cười cợt chê cô, cậu bế thốc cô lên, bịa xuống nệm, nghiêng bản thân áp cho tới. Thân hình cậu to lớn, người mẫu chân dài miên man, nghiền Chu Vận đến tới đầu nệm, một tay bịa mặt mũi mặt cô, nom cô hỏi: "Tôi đẹp nhất trai không?"

"..."

Chu Vận nhỏ giọng nói: "Trước Khi căn vặn câu này thì rất rất đẹp nhất."

Lý Tuân cười cợt, tảo cằm cô lại, nhằm cô nom vô cậu: "Vẫn còn mạnh mồm cần không?"

Chu Vận rụt cổ, Lý Tuân áp sát rộng lớn, ngay sát đến mức độ cô rất có thể ngửi thấy mùi hương những giọt mồ hôi của cậu thông thoáng qua quýt chóp mũi.

Cậu khẽ khàng rằng mặt mũi tai cô: "Chúng tớ thật thà cùng nhau lên đường, em vẫn sớm bị tiêu diệt say đắm bị tiêu diệt mệt mỏi tôi rồi."

Chu Vận cảm xúc bản thân như bị châm trở thành tro lớp bụi. Người Lý Tuân cũng rét hực, cậu ko rằng gì mặt khác, tay luồn vô làn váy đặt trên đùi cô. Lúc này Chu Vận bỗng nhiên tươi tắn lại, thế lấy cổ tay cậu.

Lý Tuân khẽ hỏi: "Không được sao?"

Chu Vận yên lặng nom cậu. Từ tối ngày qua, cô vẫn như con cái loài ruồi tổn thất đầu, cứ thom thóp lo lắng sợ hãi cất cánh lộn xộn mọi chỗ. Hôm ni gặp gỡ được cậu rồi vẫn như vậy, từ trên đầu cho tới cuối đều khoác cậu dẫn dắt. Chỉ sở hữu giờ khắc này, vẻ mặt mũi Chu Vận mới mẻ sự không tương đồng, như thay cho thay đổi trở thành một người không giống, khá trịnh trọng.

"Lý Tuân."

Cậu đáp lại một giờ đồng hồ.

Chu Vận nói: "Em ko cần là Liễu Tư Tư, cũng ko cần là Juliet."

"Ừ."

"Anh hiểu ý em không?"

Cậu gật đầu: "Hiểu được phiên phiến."

Cô cũng cảm nhận thấy cậu nắm rõ. Một người lanh lợi cho tới vậy sở hữu đồ vật gi nhưng mà không hiểu nhiều cơ chứ. Cô chờ đón đáp án kể từ cậu. Trong tích tắc cậu tĩnh lặng, tim cô cứ siết lại từng chút một. Kết trái khoáy gì thì cứ cho tới nhanh chóng lên đường, cảm xúc thế này thiệt sự bị tiêu diệt người quá lên đường tổn thất.

Lý Tuân cứ nom Chu Vận, người nghiêng lịch sự một phía, kháng tay vô đầu. Trông cậu thoải mái rộng lớn cô nhiều, vẫn điềm nhiên đè lên trên người cô, vẻ mặt mũi trêu đùa.

Chu Vận ko nhịn được hỏi: "Anh đang được suy nghĩ gì?"

Lý Tuân rời khỏi vẻ tráng lệ và trang nghiêm trả lời: "Anh đang được suy nghĩ nam nhi như anh nhưng mà bị buộc ràng sớm quá như thế, quả tình là 1 trong loại tội lỗi đấy."

Thật là mong muốn nhét quách cái giầy vô mồm anh quá lên đường mất!

"Dù phần trăm xẩy ra trường hợp như thế rất rất nhỏ, tuy nhiên anh vẫn cần căn vặn một câu." Cậu nghịch ngợm mép váy Chu Vận, ung dung rằng, "Nếu anh lỡ rơi trượt nước ngoài tình thì sao, công chúa năng lượng điện hạ toan xử lý anh thế nào?"

Chu Vận ngay tức khắc nói: "Giết bị tiêu diệt anh tức thì."

"..."

Lý Tuân nhướng đôi mắt, tráng lệ và trang nghiêm nom cô, cô cũng tráng lệ và trang nghiêm nom lại cậu. Một lát sau, cậu nhỏm người dậy ngoài người cô.

"Hay là thôi lên đường."

Một chậu thau nước giá tiền xối xuống đầu, Chu Vận chẳng sao tin cẩn nổi, gần như là là hét lên: "Lý Tuân."

Bả vai cậu lập cập lập cập, nhỏm người dậy được nửa chừng thì ko fake cỗ nổi nữa, nhảy cười cợt khanh khách hàng. Cậu quỳ gối nhị mặt mũi người cô, tay bắt chéo cánh kéo góc áo, giơ tay lên tháo dỡ rời khỏi. Trước đôi mắt là thân ái thể trần truồng. Lý Tuân vứt áo lịch sự một phía, rủ nhị sản phẩm mi, nghiêm cẩn trang nói:

"Quyết toan như thế, ai phản bội thì người này sẽ bị tiêu diệt."

Dưới bóng tối, giờ đồng hồ chuông lòng ngân nhiều năm. Khi tay cậu chuyến theo gót chân cô luồn lên bên trên, Chu Vận nom chằm chằm xà nhà, lặng lẽ suy nghĩ ngợi. Đúng, cậu luôn luôn quí như vậy, bất kể chuyện gì rồi cũng luôn luôn thực hiện rời khỏi vẻ ko buồn kiểm đếm xỉa, khiến cho cô cuồng loạn bực tức. Lúc cô ngán ghét bỏ mong muốn kể từ quăng quật thì cậu lại thong dong giải quyết và xử lý không còn toàn bộ. Rõ ràng lời nói trước tiên là rất có thể giải quyết và xử lý kết thúc từng chuyện, tuy nhiên cậu lại mong muốn mang đến cô ngồi tàu lượn siêu tốc lộn cho tới trăm vòng. Như thể sở hữu thế mới mẻ khiến cho cô lưu giữ kỹ điểm đặc biệt quan trọng của cậu vậy.

Cậu thơm nghiến vô cổ cô như mong muốn hả giận: "Mẹ nó, sau cuối cũng đợi được em quy sản phẩm rồi."

Chu Vận cũng rất cảm thán, sau cuối từng chuyện vẫn sở hữu kết quả cuối cùng, may nhưng mà thành quả đều như cô ước muốn. 

Trong khi Chu Vận đang được xúc động ngất ngư thì thân ái thể chợt nhẹ thênh, vai trái khoáy bị kéo lên. Lý Tuân nghiêng người cô lại, nhấc mông cô lên kể từ hâu phương, nhằm cô quỳ mọp bên trên nệm.

Ớ? 

Xem thêm: độc nhất vô nhị

Ớ? 

Ớ? Ớ? Ớ? Ớ?

Chu Vận vô thức trợn tròn trĩnh đôi mắt, kiểu này đâu cần là tay non!