chị gái nhỏ

Editor: Melbournje

Trần Trừng cút xe hơi xuyên suốt tối nhằm về, tuy rằng bảo rằng TP.HCM tiếp mặt mày cũng có thể có mưa, tuy nhiên ko rộng lớn như ở phía trên, vừa phải xuống xe cộ đã biết thành nước mưa thực hiện đầm đìa cả giầy.

Bạn đang xem: chị gái nhỏ

Cái dù cô vắt theo gót ngay tắp lự bị bão thổi xốc cút, thậm chí còn còn gãy luôn

Bởi vì thế mưa quá to khiến cho đàng bị ngập, trong cả xe đua về nội thành của thành phố cũng không tồn tại, cho nên vì thế đành cần ngồi ngóng ở bến xe cộ, chỉ tồn tại một cái đèn nhiều năm đang được đem tín hiệu bị hư đốn, cùng theo với một người đang được lau chùi, quét tước tước đoạt ở ngay gần ê.

Với trận mưa này, ngày hè đang được trọn vẹn kết thúc giục, chỉ mất chút không gian của ngày thu chi tiêu điều.

Thật rời khỏi cô hoàn toàn có thể gọi Từ Thiến Diệp cho tới đón, tuy nhiên cô không thích phiền phức người không giống, mặc dù người này còn có là các bạn tốt nhất có thể của cô ấy.

Từ nhỏ cô đang được tự động lập, khó khăn tách ngoài nuôi trở nên khuôn mẫu tính “độc”, không thích phiền phức người không giống, lại kinh sợ bản thân mang đến phiền toái mang lại người xem.

_____ “Độc” chắc chắn là nhập cô độc é.

___________

Cô tự nguyện ngóng 1 mình ở bến xe cộ này suốt đêm, tấp tểnh mai rồi nghĩ về cơ hội sau, trình bày ko chừng mai lại ngớt mưa thì sao.

Chẳng qua quýt một cuộc điện thoại thông minh của Lạc Hữu Tiềm đang được tiến công vỡ sự thăng bằng này.

Giọng trình bày gần như là vội vàng vàng “Chị chớ cút ltinh tinh, giờ đây tôi cho tới thám thính chị ngay” ê vẫn còn đó ở mặt mày tai, đâm nhập màng tai nhưng mà phân phát nhức.

Đi ltinh tinh đồ vật gi chứ, tối hôm khuya khoắt ở bến xe cộ 1 mình, cô cũng đâu còn ở khuôn mẫu tuổi tác nhưng mà mến cút ltinh tinh, mệt nhọc cho tới nỗi mí đôi mắt còn chuẩn bị ko kháng nâng nổi rồi những là cút lung tung……

Cô kéo kéo khoé mồm, đem chút dở khóc dở mỉm cười.

Suy nghĩ về một thời gian, tự nhiên cô ghi nhớ cho tới một ít chuyện xưa.

***

Nghe trình bày, lúc còn nhỏ, cô là một trong cô nhỏ nhắn hết sức khiến cho người tao yêu thương mến —— cô cũng không tồn tại hình họa của tôi Khi nhỏ nhắn, nên có thể hoàn toàn có thể “nghe nói” —— nhập cô nhi viện, thông thường xuyên sẽ sở hữu được vài ba song bà xã ông xã khan hiếm muộn, hoặc là thân phụ u đem con cái rời khỏi quốc tế cho tới nhận nuôi trẻ con không cha mẹ.

Trần Trừng đem hai con mắt to lớn, tuỳ nhi tương tự như trái ngược nho, vững mạnh cực kỳ đáng yêu và dễ thương, lại sở hữu mức độ sinh sống.

Đương nhiên từng đem người “coi trọng”, mong muốn nhận nuôi cô.

Gia đình mong muốn nhận nuôi đều rất cần được đem chứng tỏ gia tài, chúng ta đều là những mái ấm gia đình kha khá phú quý, từng chuyến đem đứa trẻ con nào là được trao nuôi, người xem đều tiếp tục nắc nỏm và cũng ghen ghét ganh.

Tự nhiên đem thân phụ đem u, ai nhưng mà ko mến chứ.

Ngày ê viện trưởng trình bày với cô rằng chuẩn bị đem tía u mới nhất cho tới đón cô cút, fake cô về 1 căn căn nhà thiệt to lớn ở, về sau không nhất thiết phải ngủ cộng đồng với người xem nữa, cô được ngủ 1 mình một chống, còn hoàn toàn có thể đi dạo, đến lớp ở ngôi trường đem tiền học phí cực kỳ vướng đỏ au.

Trần Trừng hết sức sung sướng, ngóng kể từ buổi ngày đến tới tận tối tối.

Cô ngồi xổm 1 mình trước sảnh, kể từ khi nắng và nóng sớm lờ mờ mờ đến thời điểm chiều hôm buông xuống, coi đầu phố, ánh đèn sáng đàng lập loè, các chiếc xe cộ lái vụt qua quýt thiệt thời gian nhanh.

Đáy lòng cô kể từ từ nổi lên khả năng chiếu sáng, tưởng chừng như phất tay là hoàn toàn có thể với cho tới, tuy nhiên rồi lại hết sức xa thẳm xôi.

Ba u mới nhất không tồn tại cho tới, trong tương lai Khi Trần Trừng to hơn chút mới nhất nghe người tao thì thầm phiếm nhưng mà nhắc cho tới, té ra người bà xã khó khăn đem ấy đùng một phát phân phát hiện nay tôi đã có thai, vì vậy nhị bà xã ông xã hết sức sung sướng nhưng mà huỷ lịch lại.

Cảm xúc khi ê rời khỏi sao cô ko ghi nhớ rõ rệt, nước ngoài trừ việc cô ngồi phía trên băng ghế nhỏ cạnh cửa ngõ.

Những xúc cảm khỏ miêu tả ê gần như là mong muốn dìm bị tiêu diệt cô.

Sao người còn ko cho tới đón con cái chứ.

***

Sao người còn ko cho tới đón con cái chứ.

Trần Trừng làm cho đầu đau mong muốn nhắm đôi mắt, toàn bộ uỷ khuất nhập vượt lên khứ như thể chuẩn bị trào bờ đê, trong cả cổ tay vốn liếng đang được lành lẽ cũng teo rút, nhức nhối.

Cô giương đôi mắt, lại mơ hồ nước bắt gặp một bóng người.

Rất cao, bước tiến vội vàng vàng, ko thấy rõ rệt mặt mày, tóc bị đầm đìa không còn, nước mưa và những giọt mồ hôi đang được tụ lại ở cằm, kể từ từ nhỏ xuống.

Bên ngoài là giờ đồng hồ bão xẹt qua quýt nghiền cây, phiền lòng nhưng mà vang lên.

Trần Trừng ko hề động đậy, ngồi xổm bên trên mặt mày khu đất, coi bóng người không ngừng nghỉ tiếp cận của anh ý, nhị chân thon lâu năm và một góc áo yên lặng đứng trước mặt mày cô.

“Cậu cho tới rồi.” Cô ngửa đầu, mỉm cười với Lạc Hữu Tiềm.

Lạc Hữu Tiềm nhíu chặt lông ngươi, di động Trần Trừng kéo cô lên, khi va nhập vẫn là một trong xúc cảm lạnh giá thân thuộc.

Lúc này anh ko quan ngại ngùng, cũng ko rảnh nhưng mà quan ngại —— vì thế từ đầu đến chân Trần Trừng đều đang được giá thành cho tới nỗi phân phát run rẩy.

Lạc Hữu Tiềm thẳng túa áo khóa ngoài, khoác lên trên người Trần Trừng, lại kéo mồi nhử vai cô rồi ôm từ đầu đến chân cô nhập lòng: “Xe xe taxi vẫn đang được ngóng ở phía bên ngoài, tất cả chúng ta rời khỏi trước cút.”

Mặc kệ mưa bão, từ đầu đến chân anh đầm đìa giàn giụa, nửa ôm Trần Trừng cút thoát khỏi bến xe cộ, xe cộ xe taxi đang được ngóng tại phần ê.

Tài xế vừa phải xoay đầu lại, bắt gặp một người tóc còn bám chan chứa lớp bọt do nước tạo ra, tức khắc kêu la nói: “Ôi, tôi vừa phải mới nhất cọ xe cộ đoạn đấy!”

Bước chân Trần Trừng ngừng lại, thiệt sự cô tương đối mệt nhọc, trí nhớ cũng rỉ Fe, nhường nhịn như đem theo gót chút “Không biết thực hiện sao” nhưng mà xoay đầu coi Lạc Hữu Tiềm.

Người đứng sau hết sức phú quý và hào sảng, thẳng đẩy Trần Trừng nhập, tức thì sau này cũng tự động ngồi vô nhập luôn luôn.

“Lát nữa con cháu trả thêm vào cho chưng nhị trăm, mau tài xế cút.”

Trần Trừng híp đôi mắt, nghe đoạn những câu nói. này, cáo mượn oai vệ hùm nhưng mà dịch mông cọ cọ phía trên ghế ngồi, biểu cảm hết sức thỏa mãn nhu cầu.

“Tôi gọi mang lại mặt mày ê rồi đó, nhập căn nhà đang được đem điện và nước lại chưa?” Cô nhẹ nhõm giọng chất vấn.

“…… Không rõ rệt lắm, tôi gọi điện thoại thông minh mang lại chị đoạn ngay tắp lự ra phía bên ngoài luôn luôn.”

Thậm chí trong cả dù cũng quên đem theo gót.

Xe lái cút ko được bao lâu, Trần Trừng ngay tắp lự ngủ quên luôn luôn, còn ngủ cực kỳ say, tương tự như một vị Phật vậy, trọn vẹn không tồn tại tình tiết quay đầu sang một bên rồi ngủ bên trên vai nam giới chủ yếu như nhập phim thần tượng.

Nhưng đảm bảo chất lượng xấu xa gì thì người cũng ko cần Phật, cũng ko thắng nổi lực quán tính chủ quan.

Xem thêm: hello hoắc thiếu kiêu ngạo

Xe rẽ trái ngược một chiếc, Trần Trừng ngay tắp lự quay đầu sang một bên hòn đảo qua quýt, ko cần nện nguồn vào vai của Lạc Hữu Tiềm, nhưng mà là nện nhập cửa ngõ kính xe cộ.

Tài xế liếc coi chúng ta kể từ kính chiếu hậu một chiếc, mỉm cười tủm tỉm nhưng mà nói: “Thằng nhóc, nữ giới cậu ngủ nhưng mà cậu cũng không đỡ bệnh một ít sao.”

Lạc Hữu Tiềm khựng lại, ko lý giải, choạng tay ôm Trần Trừng lại, nhường nhịn như còn cực kỳ kinh sợ thức tỉnh đối phương, động tác cực kỳ nhẹ nhõm.

Anh ấn đầu Trần Trừng, động tác cực kỳ chậm rãi, nhằm đầu cô nghiêng bên trên vai bản thân, mái đầu ướt sũng của cô ấy bám phía trên cổ anh.

“Tài xế, phiền chưng tăng sức nóng phỏng lên chút được ko.”

Lạc Hữu Tiềm thở phào một tương đối, im re không nói nhưng mà ôm sát cô nàng trong tâm địa.

Nhờ khả năng chiếu sáng ngoài đàng hấp thụ vào hành lang cửa số xe cộ, tự nhiên anh coi thông thoáng qua quýt bên trên cổ trắng tay nõn của cô ấy.

Đồng tử Lạc Hữu Tiềm teo rụt lại, kể từ nhỏ anh đang được rộng lớn lên trên mặt sàn đấu, từng bị thương thật nhiều chuyến, không tồn tại kĩ năng nhưng mà không sở hữu và nhận rời khỏi vệt sẹo được, anh cầm tay Trần Trừng nâng cho tới trước đôi mắt.

Trái tim anh nhảy dựng, đôi khi cảm nhận thấy nghẹt thở, tim cũng nhức nhối.

Cô từng hạn chế cổ tay.

Cùng với hình xăm nhưng mà rốt cuộc anh đã và đang thấy rõ rệt này là gì —— being towards deadth.

***

Trần Trừng ngủ say cả một tối, Khi tỉnh giấc thì phân phát hiện nay thù địch lao đóng góp phim đã lấy nhập vào thông tin tài khoản, sung sướng một thời gian đoạn mới nhất ghi nhớ lại chuyện xẩy ra ngày ngày hôm qua, cùng theo với những xúc cảm khó khăn chạc nhập.

Thật là rời khỏi vẻ nhưng mà, cô thì thầm mắng bản thân ở trong tâm địa một câu, coi thường thông thường nhưng mà bĩu môi.

Tỉnh ngủ, cô lại phục sinh tình trạng ko tim ko phổi, lại là vẻ hiệ tượng “tiên phái đẹp tò mò hồng trần”.

Thời tiết tương đối giá thành, cô thẳng khoác một cái áo len ấm cổ V quấn lấy áo ngủ, cúc áo ngủ lòi ra phía bên ngoài, coi cũng tương đối đẹp nhất và phong thái.

Ngoài khuôn mặt mày đẹp nhất cô cũng có thể có gu thẩm mỹ và làm đẹp khá là thời thượng.

Đi thoát khỏi buồng nghỉ, nhập căn nhà đem hương thơm bánh bao thịt, hai con mắt đang được híp híp của Trần Trừng tự nhiên há to lớn.

“Dậy sớm vậy.” Cô kính chào chất vấn.

“Ăn sáng sủa cút.” Lạc Hữu Tiềm xoay đầu lại nhìn  cô một chiếc, sụp đổ nửa chén bát dấm nhằm lên bàn.

“Cậu còn biết thực hiện bánh bao sao.” Trần Trừng nhâm nhẩm trình bày.

“……” Lạc Hữu Tiềm túa túi nilon phía bên ngoài bánh bao nhỏ rời khỏi, “Không biết thực hiện, tôi cút mua sắm phía bên ngoài.”

Trần Trừng cũng tức khắc phân phát hiện nay bản thân chất vấn câu tương đối ngu xuẩn, bánh bao thịt trước đôi mắt vẫn còn đó nhằm vào bên trong túi, không chỉ có thế nhập căn nhà cũng không tồn tại khí cụ nhằm thực hiện bánh bao, còn nữa, Lạc Hữu Tiềm chỉ là một trong học viên cấp cho tía, sao hoàn toàn có thể biết thực hiện bánh.

“À.” Cô phản xạ lại, chấm bánh nhập nước chấm, “Cậu ko ăn sao?”

“Tôi ăn đoạn rồi mới sắm về.”

Trần Trừng coi giờ, mới nhất 7 giờ trăng tròn phút: “Sao ra phía bên ngoài sớm vậy.”

Nhìn vết cứa bên trên tay chị nên nhức lòng cho tới nỗi suốt đêm ko ngon giấc, mong muốn xử sự với chị thiệt đảm bảo chất lượng tuy nhiên năng lượng lại hạn chế, đành cần dậy sớm cút mua sắm bánh bao thịt, không tồn tại nguyên do quang minh chính đại sẽ giúp đỡ chị thực hiện rét tay, tuy nhiên tối thiểu cũng hoàn toàn có thể thực hiện rét bao tử của chị ấy.

Đó là các thứ Lạc Hữu Tiềm nghĩ về trong tâm địa, tuy nhiên anh ko thổ lộ, vì vậy thì vượt lên tỏ vẻ, tiếp tục doạ Trần Trừng kinh sợ chạy mất hút dép thất lạc.

Anh chỉ nói: “Ừm, ngày hôm nay dậy sớm vượt lên.”

Anh về chống lấy sách và túi balo, treo phía trên vai, phác hoạ họa rời khỏi body ko miếng khảnh của thiếu hụt niên, thiệt rời khỏi nếu như không xét cho tới tuổi tác thì ê là một trong bờ ngực rắn cứng cáp, cực kỳ đem cảm hứng đáng tin cậy.

“Em đến lớp phía trên.” Lạc Hữu Tiềm giới hạn một ít, kéo cửa ngõ rời khỏi, khi cửa ngõ đang được sẵn sàng đóng góp lại thì nhẹ dịu gọi một giờ đồng hồ, “Chị.”

______ “Chị” ở đó là ổng gọi tỷ tỷ nhaaaa.

_________

“Đi cút, đi…… Khụ khụ!”

Trần Trừng đang được nhai bánh bao thịt, má phồng không còn lên, ko phân tích câu nói., bị một giờ đồng hồ “chị” này của anh ý thực hiện suýt nghẹn.

Tuy rằng đem nhiều khi cô cũng trêu anh, bảo anh gọi bản thân là “chị” cút, tuy nhiên này cũng đơn thuần trình bày trêu thôi, cô cũng ko thiệt sự sẵn sàng đảm bảo chất lượng niềm tin để tiếp nhận thêm 1 người em trai.

Nhưng nhưng mà một giờ đồng hồ chị này cũng khiến cho trong tâm địa cô tương đối khựng lại, rồi chợt mang 1 làn nước rét chảy qua quýt.

Thành tích của Lạc Hữu Tiềm ko thông thường, thậm chí còn hoàn toàn có thể gọi là hàng đầu ở ngôi trường cấp cho 3, anh đang được tâm lý suốt đêm coi nên lấy lòng Trần Trừng như nào là giờ đây, sau cuối cũng nghĩ về rời khỏi một cơ hội vừa phải tráng lệ lại vừa phải thủ cựu —— trước tiên cần Quanh Vùng cương vực, rồi kể từ từ rung rinh tiến công TP.HCM và cướp khu đất sau.

Anh ko biết Trần Trừng trải đời qua quýt những gì, tuy nhiên nhưng mà cũng hoàn toàn có thể tưởng tượng được là trái ngược ko đơn giản.

Anh mong muốn xử sự đảm bảo chất lượng với cô, tuy nhiên biết bản thân tránh việc mạo muội, tránh việc ko kiêng khem kị gì nhưng mà xum xoe ở bên cạnh cô nhiều vượt lên, rất giản đơn bị phân phát hình thành chút gì ê, với tính cơ hội của Trần Trừng, trình bày ko chừng ngay tắp lự tiếp tục nhẹ dịu tách cút ý đảm bảo chất lượng của anh ý.

Từ trước cho tới ni anh trước đó chưa từng nghĩ về bản thân tiếp tục mến một cô nàng to hơn bản thân tía tuổi tác, thậm chí còn cho tới giờ đây cũng ko xác lập, chỉ biết là mình đang có nhu cầu muốn xử sự đảm bảo chất lượng với cô.

Nhìn qua quýt thì Trần Trừng như ko nhằm ý cho tới từng chuyện, đem chút chỉ thắc mắc mang lại phiên bản thân mật bản thân, tuy nhiên thiệt rời khỏi lại là một trong người rất hay.

Một giờ đồng hồ “chị”, cũng đầy đủ nhằm cô kể từ từ buông sự dự phòng điểm lòng lòng, coi Lạc Hữu Tiềm như người một căn nhà.

Vậy nên loại nhất, vấn đề này thực hiện anh hoàn toàn có thể xử sự đảm bảo chất lượng với cô rộng lớn nhưng mà ko cần thiết lấp giấu quanh 1 chút nào.

Thứ nhị, coi như trước đó tiên anh cứ hố một hố, lấy tư cơ hội “em trai” canh chặt ở bên cạnh cô, coi người nam nhi nào là đem ý loại mong muốn thực hiện “anh rể” bản thân, xua đuổi không còn chúng ta cút, sau này lại không ngừng mở rộng cương vực rồi bắt con cái bùi nhùi nhập tròng.

Lạc Hữu Tiềm nghĩ về nhưng mà sung sướng, trong cả khi đến lớp bước đi cũng hết sức nhẹ dịu.

______________

Xem thêm: quảng cáo tìm vợ yêu

Editor: Toan tính vượt lên =))))))

< Chương trước

Chương sau >